Chương 117: Mua hay bán đều có tội

Mọi hành động lời nói của từng người trong phòng thẩm vấn hiện tại đều chiếu lên TV bên trong phòng khách, thành viên còn lại của tổ trọng án đều ngồi xung quanh để xem.

Khi nghe đến đoạn Park Jiyeon nói trên tay Wang Bohyun có Quỷ diện sang, ngoại trừ Lee Sanghyeok vẫn bình thản thì ai ai cũng đều kinh ngạc.

Vậy mà là Quỷ diện sang!

Cái gọi là Quỷ diện sang chính là linh hồn chết đi mang theo nồng đậm oán khí tiến vào cơ thể người đã hại chúng. Đem linh hồn cắm rễ vào cơ thể người sống, làn da của người này sẽ hiện lên một vết thương có khuôn mặt của nạn nhân.

Oán khí của người chết kia phải lớn đến cỡ nào, mà có thể mang theo linh hồn chính mình hoá thành Quỷ diện sang, muốn đồng quy vu tận với Wang Bohyun đến thế?

Khó trách gã ta phải dùng bao tay để che đi vết thương, cũng hiểu nguyên nhân vì sao gã không thể tiếp tục kéo violon.

Thành viên tổ trọng án đương nhiên tin những gì Park Jiyeon nói, vì cô ta là Linh Y, nên cảm giác về linh thể sẽ nhạy hơn so với người khác, có thể cảm nhận được Quỷ diện sang còn nghe được nó nói.

Nghe ra ý tứ Park Jiyeon, mọi người cũng biết được thì ra Quỷ diện sang này chính là mẹ của Jo Yewon, Jo Yihee biến thành.

Lee Minhyung bên này như nghĩ ra điều gì đó, nhanh chóng xoay đầu sang thằng anh họ: "Có phải anh đã sớm đoán ra trên tay của Wang Bohyun chính là Quỷ diện sang."

Lee Sanghyeok lười biếng mà dựa trên sofa, đầu khẽ gục xuống, nghe thằng em hỏi thì lười biếng nhả một chữ: "Ừm!"

Lee Minhyung: “Sao anh đoán được?”

Jo Yewon chỉ nói trên tay Wang Bohyun có một vết thương nên không thể tiếp tục kéo đàn, vậy sao Lee Sanghyeok lại nghĩ đến Quỷ diện sang chứ?

Lee Sanghyeok ngáp một cái, nói thẳng vấn đề chính: "Cùng với thời gian vết sẹo xuất hiện, gã đã đến tìm Quỷ Y."

Lee Minhyung nghe liền gật gù hiểu, mà không chỉ cậu những người đang ngồi trong phòng cũng nhanh chóng hiểu ra.

Wang Bohyun đi tìm Quỷ Y, nói rõ một chuyện chính là "căn bệnh" của gã không dùng phương pháp y học điều trị được, mà đôi cánh tay của Jo Yewon lại ở chỗ Quỷ Y, rồi cả thời điểm vết sẹo của gã xuất hiện là sau cái chết của Jo Yihee. Hai chuyện kết hợp lại với nhau cũng không khó để đoán ra vấn đề trên tay Wang Bohyun.

Chae Yuri thừa dịp liền với hỏi: “Ông chủ Lee, sao ngài lại biết hai vợ chồng Wang Bohyun và Heo Yeongdal không phải người thường?”

Lee Sanghyeok: “Đoán.”

Chuyện này quả thật là y đoán, chứ không chắc chắn, để thằng em ngáo đi cùng cảnh sát cũng là ngừa chuyện vạn nhất.

Những người ngồi trong phòng đều là bộ dạng chăm chú lắng nghe lời Lee Sanghyeok nói.

Y ngồi trên ghế lại chuyển thêm một tư thế, đem cả lưng dựa hết vào lồng ngực Jeong Jihoon, lúc này lại từ từ giải thích tiếp: "Điều tôi nghĩ ngờ chính là cái chết của Jo Yihee không phải bệnh mà ra, vì nếu chết vì bệnh sẽ không sinh ra nồng liệt oán khí đến nổi hoá thành Quỷ diện sang."

Sau đó thì không cần Lee Sanghyeok giải thích, mọi người đều cũng đã nhanh hiểu ra vấn đề câu chuyện.

Theo ý của y, chính là Jo Yihee bị người hại chết, mà tình trạng của bà ta lại giống ung thư, thậm chí có thể qua mắt được cả bác sĩ và những dụng cụ y tế tiên tiến.

Lee Sanghyeok suy đoán, có lẽ Wang Bohyun hoặc Heo Yeongdal chính là kẻ dùng phương pháp phi khoa học để hại chết Jo Yihee. Nên suy đoán một trong hai không phải người thường.

Nhưng tất cả đều là suy đoán, không phải khẳng định trăm phần trăm. Nhưng trời thương trời độ, sự thật lại đúng như những gì y đã dự đoán. Wang Bohyun quả thật là Vu Cổ Sư.

Có lẽ chính Wang Bohyun đã thi triển thủ đoạn vu cổ, làm Jo Yihee giống như ung thư thời kì cuối mà qua đời.

“Xác thật là có loại cổ này…” Chae Yuri là Vu Cổ Sư, đối với việc nghiên cứu cổ trùng rất rõ ràng, với trầm ngâm hồi lâu, khuôn mặt không khỏi khỏi đen xuống: "Nếu tôi đoán không lầm, xác thật có loại cổ này. Cổ trùng khi tiến vào cơ thể sống, sẽ nằm yên bất động không ảnh hưởng gì đến cơ thể ký chủ, thời gian ủ bệnh cũng không có dấu hiệu gì, kiểm tra cũng không ra, chính là khi thời điểm bùng nổ sẽ có biểu hiện như người mắc ung thư thời kì cuối."

Đây không phải loại cổ trùng lợi hại, vì sử dụng nó cần chờ thời gian dài, rất dễ bị người phát hiện và dễ loại bỏ. Nhưng đây là khi đối với Vu cổ sư, còn đối với người thường, cổ trùng nhỏ yếu cũng có thể lấy đi sinh mạng một người.

Chae Yuri khi nãy nói "cần thời gian dài" cô nhấn mạnh giọng điệu, đó không phải là một hai năm, mà dựa vào thể chất từng người, có người còn kéo dài tận mười mấy năm cổ trùng mới bùng nổ.

Nếu nói Jo Yihee thật sự trúng loại cổ này, thì nói rõ Wang Bohyun cùng Heo Yeongdal đã mèo mả với nhau rất lâu, ít nhất là bảy tám năm trước thân thể Jo Yihee đã bị cấy cổ trùng.

Chỉ cần chờ đến thời điểm cổ trùng bùng nổ liền lấy đi sinh mệnh của bà ta, sau đó kẻ nào được kế thừa tài sản của Jo Yihee, không nói rõ cũng đủ biết.

Quả thật rất thâm độc, càng nghĩ càng lạnh sống lưng.

"Bất quá, chuyện này cũng là do tôi suy đoán, vì giờ cũng không thể xem xác Jo Yihee có thật bị hạ cổ hay không." Chae Yuri bổ sung nói.

Thanh âm cô vừa dứt thì từ cầu thang truyền xuống một đạo âm thanh khàn khàn đè nén: "Nếu là như vậy, quả thật mẹ tôi không chết vì ung thư."

Mọi người ngẩng đầu nhìn về phía cầu thang.

Jo Yewon không biết khi nào đã xuống, lúc này đang đứng ở cầu thang, đầu hơi rũ, không thể nhìn rõ khuôn mặt cậu. Nhưng mọi người cũng phát hiện, hai tay rũ ở hai bên đang nắm chặt thành quyền, trên mu bàn tay bạo khởi gân xanh, bộ dáng cực lực nén lửa giận.

Cậu đứng một lát sau như áp chế tức giận của bản thân, sau đó bước thẳng vào trong phòng khách.

“Không chỉ có mẹ tôi, mà cả ông ngoại tôi đều là gã hại chết."

Đôi mắt Jo Yewon gắt gao ghim vào hình bóng Wang Bohyun trong TV, hiện tại trong mắt cậu không còn cái tình nghĩa cha con mà chỉ dư lại thù hận thấu xương tủy. Nếu không phải Jo Yewon đang áp chế hận ý, thì bây giờ cậu đã lao vào phòng thẩm vấn để lột da rút xương lão, moi tim lão ra xem nó làm bằng gì.

Một lúc lâu sau, Jo Yewon mới tìm lại giọng nói của chính mình.

"Mẹ tôi với ông ngoại mỗi năm đều đi khám bệnh định kì, ông ngoại tuy có chút bệnh tuổi già, nhưng thân thể vẫn luôn khoẻ mạnh, còn làm đội trưởng đội bóng bàn trong tiểu khu."

Chỉ khi nhắc đến mẹ cùng ông ngoại, thì biểu tình tàn nhẫn trong mắt cậu mới thoáng mất đi, chỉ còn lại hoài niệm yêu thương.

Ông ngoại của cậu là một lão nhân hiền hoà còn hài hước, ông chưa bao giờ khinh thường xuất thân Wang Bohyun, còn luôn lấy gã là tự hào mà khen gã trước mặt những người bạn của ông, ông ngoại thật sự đã đem Wang Bohyun đối xử như con ruột.

Nhưng ai có thể nghĩ đến, chính người con rể bề ngoài hiền lành thân thiện hiếu thuận kia đã sớm âm mưu hại mạng của ông, còn lăm le cả tài sản Jo gia.

Jo Yewon dừng một chút, lại nói tiếp: “Năm đó tôi 15 tuổi, thân thể ông ngoại đột nhiên yếu hẳn đến nỗi ngất đi, đến bệnh viện cấp cứu thì lại ra kết quả là ung thư phổi thời kì cuối. Bệnh tình hung hãn, chỉ hai tháng... Liền qua đời."

Lúc ấy, đến cả bác sĩ theo dõi điều trị cho ông ngoại cùng những chuyên gia ở những bệnh viện lớn khác cũng không thể hiểu nổi, một lão nhân thân thể khoẻ mạnh, khám sức khoẻ thường xuyên. Vậy mà đùng một cái phát hiện bản thân ung thư phổi thời kì cuối?

Dù cho bao nhiêu bác sĩ, bao nhiêu chuyên gia hội chuẩn, kiểm tra thế nào cũng đưa ra kết luận giống nhau.

Ông ngoại Jo Yewon phát bệnh quá nhanh, thời điểm phát hiện đã quá muộn để xoay chuyển tình thế.

Jo Yewon cứ ngỡ là ngày ông ngoại rời đi chính là ngày đen tối nhất đời cậu, nhưng ba năm sau đó mẹ cậu cũng trải qua sự việc y hệt ông ngoại.

Một tháng trước thân thể còn khoẻ mạnh, báo cáo sức khoẻ không có gì kì lạ. Vậy mà tháng sau đã mắc ung thư phổi thời kì cuối, Jo Yihee đau đớn chống đỡ 3 tháng, sau đó cũng buông tay rời đi thế giới này, bỏ lại Jo Yewon.

Người thân yêu thương nhất liên tục rời đi, Jo Yewon không khỏi hoang mang hoảng loạn, nên đối với người thân duy nhất còn lại là Wang Bohyun ỷ lại vô cùng, nhưng hoàn toàn không biết kết cục sau cùng đón chờ cậu chính là đau đớn bất kham.

Kỳ thật khi cánh tay bị chặt đứt, Jo Yewon cũng hoài nghi có phải cái chết của ông ngoại cùng mẹ là do Wang Bohyun làm hay không, nhưng cậu vẫn không tìm được chứng cứ lẫn không hiểu nguyên nhân.

Hiện tại, bao nhiêu nghi hoặc cũng được giải đáp, lửa giận trong lòng càng lúc càng cao.

Jo Yewon muốn Wang Bohyun phải lót xác cho ông ngoại và mẹ cậu!

Nghe Jo Yewon nói xong, phòng khách lâm vào trầm mặc.

Bọn họ không phải Jo Yewon, nên không thể biết được cảm xúc của cậu. Nhưng họ cũng biết đả kích trong lòng Jo Yewon lớn đến nhường nào, chỉ qua mấy năm đã mất đi hai người thân, rồi bị chính người mình tin tưởng nhất ám hại. Quả thật, Jo Yewon có thể kiên trì sống sót, đã nói lên dũng khí của cậu lớn đến mức nào.

"Gã ở bên trong, cậu có thể vào trong ấy." Lee Sanghyeok ngồi thẳng thân thể, cùng Hà Duệ nói.

Jo Yewon có chút không thể tin được, không khỏi hỏi lại: “Tôi hiện tại có thể đi vào sao?”

Thù hận cơ hồ xâm chiếm lý trí Jo Yewon, nhưng cậu biết Lee Sanghyeok vẫn còn tra án, nên không thể vì cảm xúc của bản thân mà làm hỏng tiến độ phá án. Nhưng nào ngờ ông chủ Lee cho cậu vào.

Lee Sanghyeok gật đầu: “Vào trong thôi.”

Jo Yewon hướng Lee Sanghyeok mà cúi gập người chào: "Ông chủ Lee, thật sự cảm tạ ngài."

Sau đó, lại xoay sang từng người trong tổ trọng án mà cảm tạ một lượt, thời điểm xoay người bước đi khuôn mặt Jo Yewon chỉ còn lại âm trầm thù hận.

Thời gian trở lại vài phút trước, tại phòng thẩm vấn.

Wang Bohyun nghe ba từ “Quỷ diện sang” trong miệng Park Jiyeon thì cảm thấy cả người cứng đờ, trước đó trong lòng gã còn cảm thấy may mắn thì bây giờ đã không còn. Gã giờ đây mới phát hiện hai người trước mặt không phải cảnh sát bình thường.

Dù vậy, Wang Bohyun vẫn vội rút tay về, cố gắng làm vẻ trấn định, khuôn mặt như không hiểu Park Jiyeon nói gì: "Tôi... Tôi không biết cô đang nói cái gì."

Park Jiyeon: “Ông đang nói dối.”

Park Jiyeon yên lặng mà nhìn thẳng vào mắt của gã, đôi mắt lạnh lẽo không cảm xúc nhưng lại khiến Wang Bohyun cảm thấy khẩn trương đến hô hấp khó khăn.

Heo Yeongdal đột nhiên đứng lên, duỗi tay đẩy ra Park Jiyeon, che trước mặt Wang Bohyun, vẻ mặt tàn nhẫn, mà gằn giọng: "Cấp trên của các người là ai? Tôi muốn gặp cấp trên của các người. Tôi muốn báo cáo nơi này nghiêm hình bức cung!"

"Vậy trước đó tôi cũng nhắc nhở hai người một câu. Ở đất nước này, mua hay bán con nít đều có tội, phối hợp điều tra là sự lựa chọn duy nhất hai người có." Ngữ khí Chang Jiwook vô cùng nghiêm túc, thanh âm vang vọng cả căn phòng khiến Heo Yeongdal cũng giật thót run rẩy: “Đừng làm những hành vi chống cự vô ích nữa.”

“Chúng tôi biết.” Wang Bohyun đã bình tĩnh lại, gã duỗi tay kéo Heo Yeongdal lại ghế ngồi, vẻ mặt vô tội nói: “Chúng tôi làm sai chúng tôi nhận, nhưng không phải chúng tôi làm, dù các người có ở bộ ngành nào cũng không thể ép chúng tôi nhận tội. Còn có..."

Wang Bohyun nâng lên chính đôi tay của mình, thần sắc bình tĩnh, tư thái thanh thản nói: “Cũng không có quy định nào nói tôi không thể đeo bao tay?”

Chang Jiwook cũng kéo ghế lại cho  Park Jiyeon ngồi, sau đó chính anh đứng dậy mà bước thẳng đến trước mặt Wang Bohyun, từ trên cao mà nhìn xuống.

"Quả thật không có quy định này." Chang Jiwook khẽ ngừng một lúc sau đó lại nói: "Nhưng cũng không có quy định nói tôi không được cưỡng ép ông cởi bao tay."

Vừa dứt lời, Chang Jiwook đã chế trụ tay trái của Wang Bohyun, động tác cực nhanh mà tháo xuống đôi bao tay, tiếng vải rách theo đó là bao tay cũng bị xé thành hai mảnh.

Wang Bohyun căn bản là không kịp phản ứng, chờ gã hoàn hồn, thì mu bàn tay trái đã loả lồ trong không khí. Hơn hết trên đó chính là Quỷ diện sang dữ tợn.

Bàn tay Wang Bohyun bảo dưỡng rất tốt, tuy đã hơn 50 tuổi, nhưng bàn tay lại không có một nếp nhăn, ngón tay thon dài trắng nõn. Cũng vì làm da quá trắng, mà Quỷ diện đỏ rực lại càng nổi bật, nó như chiếm giữ hết mu bàn tay của gã.

Giờ phút này, hai mắt Quỷ diện sang nhắm nghiền, giống như đang ngủ say. Nhưng nếu nhìn kĩ sẽ thấy ngũ quan của Quỷ diện sang lại vô cùng diễm lệ, không khó để nhận ra khi sống là một đại mỹ nhân.

“Thật đúng là Quỷ diện sang,” Chang Jiwook cười nhạo một tiếng, buông tay Wang Bohyun ra, hai tay anh khoảnh trước ngực mà nhìn gã: “Wang Bohyun, còn muốn nói gì sao?”

“Tôi không biết mấy người nói cái gì, tôi cũng không biết cái gì gọi là Quỷ diện sang” Wang Bohyun thật đúng là kẻ chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, vẫn làm bộ dáng vô tội mà ngụy biện: "Tay của tôi chỉ mắc căn bệnh ngoài da hiếm thấy, chắc lẽ vì một vết thương giống mặt người các ngươi liền ép tội cho tôi? Luật pháp cũng không phải trò đùa..."

Gã còn nói chưa hết câu thì cửa phòng thẩm vấn đã bị đẩy ra một cách mạnh bạo, cánh cửa theo quán tính đập vào tường phát tiếng vang lớn. Một bóng người cũng theo đó vọt vào, mang theo lửa giận vô tận mà đấm mạnh vào mặt Wang Bohyun.

Wang Bohyun trực tiếp bị đấm ngã ầm ra đất, chưa kịp phản ứng lại thì thân ảnh kia đã lao đến một phát kéo cổ áo gã xốc lên mà nghiến răng: “Wang Bohyun miệng ông bớt phun phân đi!”

Heo Yeongdal bên này lại hét ầm ĩ, nhưng khi thấy rõ người kia là ai thì tiếng hét đã ách nghẹn trong cổ họng, khuôn mặt đầy sợ hãi không tin được.

“Jo Yewon! Sao mày lại ở đây?”

Cùng lúc đó, Quỷ diện sang trên mu bàn tay của Wang Bohyun cảm giác được hơi thở của Jo Yewon, gian nan mà từ trầm miên tỉnh lại, chậm rãi mở to mắt.

Sát khí mênh mông tràn khắp phòng thẩm vấn, nhiệt độ trong phòng cũng nhanh chóng giảm xuống.

“Yewon…”

Quỷ diện mở to mắt, một đôi mắt màu đen nhẹ nhàng chuyển động, như đang tìm kiếm sự tồn tại của Jo Yewon.

Thanh âm quen thuộc vang bên tai, nước mắt Jo Yewon không kiềm nén được mà tràn ra, nhanh chóng ướt đẫm khuôn mặt.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro