Chương 33: Minhye

Lee Minhyung hơi hơi híp mắt, tràn ngập hồ nghi mà nhìn chằm chằm Jeong Jihoon.

Jeong Jihoon thoáng dừng lại, không vội vàng mà đáp ứng bác sĩ Yang, chỉ trả lời cuối tuần có việc bận, sau đó nhanh chóng tắt cuộc trò chuyện.

Khi Jeong Jihoon dẹp điện thoại liền phát hiện từ khi nào Lee Minhyung đã sáp đến sát bên cạnh, ánh mắt vô cùng nguy hiểm.

Lee Minhyung ép hỏi: “Thành thật công đạo, anh có phải đang làm chuyện gì lừa dối Lee Sanghyeok đúng không?"

Giả làm nữ nhân để câu gái sao? Lee Sanghyeok không nghĩ tới chuyện vậy Jeong Jihoon cũng làm được.

Jeong Jihoon: “…”

Hắn nhìn Lee Minhyung không khác gì nhìn thằng ngáo, không giải thích mà đi thẳng lên lầu ôm Lee Sanghyeok ngủ.

Lee Minhyung nhíu nhíu mày nhưng cũng không quấy rầy giấc ngủ của thằng anh họ, mà lặng lẽ vào nhà tắm    tắm rửa vệ sinh, sau đó xuống lầu cuộn tròn trên con ghế cưng của Lee Sanghyeok.

Cả một đêm, Lee Minhyung cũng không thể ngủ nổi, cứ nhắm mắt lại nghĩ đến cảnh tượng thằng anh họ ngu bị Jeong Jihoon trồng thảo nguyên trên đầu, cậu không biết cả hai quen bao lâu. Không biết tình cảm có thật sự vững bền.

Jeong Jihoon nhìn liền thấy chính là dạng nam nhân bề ngoài có sắc và không chung tình!!!

Khi Lee Minhyung mơ mơ màng màng ngủ được thì lại nằm mơ thấy Jeong Jihoon đang ôm eo một nữ nhân rời đi, còn Lee Sanghyeok thì chạy theo phía sau khóc chít chít.

Lee Minhyung bị chính giấc mơ của mình doạ tỉnh!??

Lee Sanghyeok sẽ khóc?

Cái này đúng là ác mộng mà, cậu ngồi trên ghế thở dài một hơi, sau đó nhanh chóng vỗ mặt cho tỉnh táo.

Gãi gãi đầu định nằm xuống lại thì mới phát hiện có người đang đứng trước quầy.

Là Lee Sanghyeok.

Y đang lật tài liệu báo cáo hôm qua Lee Minhyung đem tới. Bộ dáng vô cùng nghiêm túc, chân mày cũng nhăn lại, trong mắt còn loá hàn quang. Lấy Lee Sanghyeok làm tâm bán kính mấy mét xung quanh đều muốn đóng băng, Lee Minhyung vô thức cảm thấy áp lực, tim liền đập nhanh.

Cậu cảm thấy cơn ác mộng khi nãy cũng không đáng sợ bằng Lee Sanghyeok khi này.

Cảm nhận được ánh mắt Lee Sanghyeok nhìn qua đây, Lee Minhyung nhanh chóng thả chân xuống, ngồi thẳng lưng, bộ dáng ngoan ngoãn hô: "Anh!"

"Dậy rồi à?"

Chỉ là trong chớp mắt, áp suất thấp xung quanh Lee Sanghyeok liền biến mất hầu như không còn, bộ dáng lười biếng trở lại, giống như khi nãy chỉ là cơn mơ.

Lee Minhyung liền nhẹ nhàng thở ra, lại nghĩ đến chuyện tối qua Jeong Jihoon giả nữ, do dự mà mở miệng: “Lee Sanghyeok…”

Sau lại không biết phải bắt đầu thế nào, bộ dạng xoắn quẩy không khác gì táo bón.

Cùng lúc này Jeong Jihoon tay bưng đồ ăn sáng bước ra từ phòng bếp, ánh mắt nhìn Lee Minhyung một cái, không cảm xúc, nhưng Lee Minhyung lại thấy tràn đầy uy hiếp.

Lee Minhyung thầm nghĩ anh dám uy hiếp tui sao? Không sợ tui vạch trần anh à???

Chỉ là không chờ Lee Minhyung cáo trạng, Jeong Jihoon đã trực tiếp nói: "Cô ta hẹn ta cuối tuần gặp mặt, ta không đồng ý."

Lee Sanghyeok không nghi ngờ hoặc, còn như suy tư gì mà đáp lại Jeong Jihoon: “Xem ra bọn họ thực sự sốt ruột, cũng thuyết minh bọn họ rất vừa lòng điều kiện của anh.”

Vừa nói Lee Sanghyeok vừa đưa ra tập tài liệu những nạn nhân: "Anh xem cái này, còn có cái này..."

"Nếu không lầm thích bọn họ có mục tiêu là số lượng lớn về nữ nhân, những nữ nhân có điều kiện tốt. Theo những gì Kim Sohyun nói, có thể bệnh viện Dosan là cái chợ đen mua bán máu, cùng với bán máu quỷ thai."

Hôm qua, Lee Sanghyeok đi dạo một vòng xung quanh bệnh viện Dosan cũng nghiệm chứng rõ ràng. Kho máu nồng đậm cổ hơi thở quỷ thai.

Quỷ thai quá mức đặc thù, máu quỷ thai cũng là một mệnh cách, bệnh viện Dosan thông qua việc bán máu quỷ thai để kiếm lợi nhuận.

Đây cũng có thể giải thích chuyện Ha Soomin rõ ràng mệnh cách là người bình thường không phú cũng không quý, lại có thể trở thành hào môn phu nhân.

Nhưng Lee Sanghyeok cảm thấy, nơi này không có đơn giản như vậy.

Kẻ sau màn có năng lực chế tạo quỷ thai, hẳn không phải coi trọng máu của quỷ thai, mà hẳn còn mục đích phía sau.

Ngón tay Lee Sanghyeok đặt trên quầy khẽ gõ gõ, trong đầu không ngừng liên kết những mảnh mối lại với nhau. Nhưng việc quan trọng nhất bây giờ chính là tìm ra cái Viện Vệ Sinh trong mảnh kí ức của Hana, tìm ra được nơi đó mới tìm ra được kẻ đứng sau.

“Ăn cơm trước.” Jeong Jihoon dọn tập tài liệu qua một bên, sau đó kéo Lee Sanghyeok đến bàn ăn.

Lee Sanghyeok xác thật đói bụng, bụng ục ục kêu vài tiếng, tạm thời buông án tử, trước lấp đầy bụng lại nói.

Lee Minhyung ở một bên nhìn mà khuôn mặt ngáo tỏi ra, cũng nhận ra Jeong Jihoon không phải đang trồng thảo nguyên, thằng anh họ của cậu cũng biết chuyện này.

Trên mặt liền 囧 囧, may mắn là khi nãy cậu không mách lẻo, nếu không đội 9 cái quần cũng không biết giấu mặt đi đâu.

Nhưng trong lời nói của Lee Sanghyeok thì Lee Minhyung cũng nghe ra sự nghiêm trọng, cậu liền đoán ra lần này không chỉ đơn giản là một cái án tử.

Lee Sanghyeok cùng Jeong Jihoon cũng không tính gạt Lee Minhyung, mấy chục phút sau, Lee Minhyung cũng nắm 80% vụ án.

Cậu trực tiếp mà phẫn nộ, nếu không phải còn vài phần lí trí, cậu thật đã chạy tới bệnh viện Dosan đại khai sát giới rồi.

Lee Minhyung không khác gì pháo năm mới, bùm bùm ầm ầm mà dùng từ lóng từ láy từ tượng hình tượng âm chửi đến ầm ĩ, hơi kéo dài quãng tám.

Lee Sanghyeok cũng không ngăn cản y, dù sao y nghe cũng khá hả giận với lại thằng em họ ngáo của y khẩu nghiệp rất có nghề.

Rốt cuộc tiếng chửi cũng ngưng, Lee Minhyung ừng ực uống nước rồi nghiến răng, trong giọng nói còn có thể cảm nhận được phẫn nộ.

"Em có thể làm gì?"

Jeong Jihoon đem điện thoại đưa cho Lee Minhyung, "Cùng cô ta trò chuyện đi."

Lee Minhyung cúi đầu, nhìn hình mỹ quen thuộc trên Kkt.

Jeong Jihoon: “Nhớ kỹ, cậu là gái đẹp có não, có bằng cấp."

Lee Minhyung: “…”

Jeong Jihoon: “Không cần lộ ra bản thân là nam.”

Lee Minhyung: “…”

Jeong Jihoon vỗ vỗ bờ vai của cậu: “Ta tin tưởng cậu có thể đem cá câu lên.”

Lee Minhyung: “…”

Cho nên đây là nguyên nhân hắn phải giả gái để trò chuyện cùng bác sĩ Yang bênh viện phụ sản Dosan sao?

Lee Minhyung dám cam đoan, đây là Jeong Jihoon cố tình trả thù!

Bất quá cậu cũng mở ra tài khoản, nhìn rõ ràng cái hình chụp mà Lee Minhyung muốn đột quỵ, môi run rẩy hỏi: "Đây là trôm hình của ai vậy? Nhìn đẹp ghê."

Jeong Jihoon không trả lời.

Lee Sanghyeok nghẹn cười đá đá chân Jeong Jihoon, biết rõ còn cố hỏi: “Lão quỷ, thằng em nó hỏi kia? Gái đẹp là ai vậy nhoa~?"

Jeong Jihoon: “…”

Lee Minhyung cũng thấy hứng thú vô cùng: “Đúng vậy chị dâu, mỹ nhơn này là ai vại?”

Jeong Jihoon còn không có trả lời, Lee Sanghyeok đã không nín được cười ra tiếng, trực tiếp cười ngã vào ngực Jeong Jihoon.

Jeong Jihoon bất đắc dĩ mà xoa xoa đầu y.

Lee Minhyung còn có cái gì không rõ, cậu khiếp sợ ngó điện thoại rồi lại ngước lên ngó Jeong Jihoon, không nhịn được liền vươn ngón cái thumbs up: "Chị dâu, chơi quá lớn rồi!"

Quả thật nhìn không ra.

Jeong Jihoon: “…”

Thôi, thôi, Lee Sanghyeok vui thì được rồi.

Giữa trưa nhiệt độ khá cao, nướng người muốn khô héo.

Một chiếc xe hơi màu đen chạy đến thì dừng trước hẻm Ôm Nguyệt, một nữ nhân bụng dù bước ra từ ghế sau.

Nữ nhân này không ai khác chính là Ha Soomin, cô ta chờ Bae Kyungsoo đi công tác liền nhanh chóng mà đến tìm Lee Sanghyeok.

Hoạ mặt tinh xảo, ăn bận thời thượng. Tiếng giày cao gót nện dưới nền xi măng lộc cộc mà bước vào hẻm.

Cái hẻm cũ xưa có phần nghèo nàn quả thật không hợp với người thời thượng như Ha Soomin.

Số với đường cái nóng bức bên ngoài, đặt chân vào hẻm giống như bước vào thế giới khác, nhiệt độ mát mẻ, lâu lâu còn có gió mát lùa qua, khiến người cảm thấy thoải mái.

Đại đa số giờ này những hộ gia đình ở đây đều ngủ trưa, toàn bộ con hẻm an tĩnh, khiến cho tiếng giày của Ha Soomin phóng lớn mấy lần.

Cô cũng không phải lần đầu đến nơi này, khá quen thuộc mà đi thẳng đến căn tiệm cuối hẻm, cửa hàng nhang đèn.

Cửa hàng nhanh đèn hiện tại cửa đóng cửa mở, nhìn vào lối nhỏ liền thấy được quầy bày hủ cốt.

Cửa hàng yên lắng âm thanh gì cũng không nghe được.

Ha Soomin đi về phía trước vài bước, tiếng giày cao gót nện trên đất như bị nuốt lấy, không một tiếng động nào phát ra.

Cô hơi nhíu mày, vươn tay gõ gõ cửa mà hỏi: "Xin hỏi ông chủ Lee có nhà không?"

Cửa hàng có chút tối đen, Ha Soomin chờ vài phút thì thấy phía sau quầy có một bóng người đứng lên bật đèn.

Ánh sáng làm cửa hàng rõ ràng hơn, Ha Soomin cũng thấy rõ người bật đèn, không phải là Lee Sanghyeok mà là một thiếu niên bộ dáng đẹp đẽ cao gầy.

"Ông chủ Lee đâu?" Ngữ khí của Ha Soomin có chút cường ngạnh, không có Bae Kyungsoo bên cạnh cô cũng không muốn thảo mai giả trang hiền dịu nữa, bộ dáng bễ nghễ như má thiên hạ, tính nết láo cá chó giống khuôn đúc Bae Kyungsoo ngày đầu đến đây.

Có thể nói Ha Soomin đang học theo bộ dáng của Bae Kyungsoo để chứng tỏ bản thân là người thượng đẳng.

"Cô tìm ông chủ có việc gì sao?" Lee Minhyung chả thèm để bụng thái độ của Ha Soomin, chủ yếu kiếm được tiền là ok rồi.

Ha Soomin liếc nhìn Lee Minhyung một cái, sau đó không nói gì.

Ý tứ vô cùng rõ ràng, chính là không phải ông chủ Lee thì cô sẽ không nói với ai. Không hư tôn hàng quý cùng một người lạ.

* Hư tôn hàng quý: hạ mình làm gì đó.

Má nó láo thật.

Lee Minhyung cố kiềm nén để không khẩu nghiệp, lần nữa ngồi xuống ghế sau quầy, lấy điện thoại ra chơi game.

Lee Sanghyeok ngủ trưa, cũng chả biết lúc nào dậy, Ha Soomin ngồi chờ vài tiếng, chờ muốn phát nổ.

Ha Soomin cho rằng Lee Minhyung sẽ đến nịnh bợ cô, nhưng hiện thực nghiệt ngã Lee Minhyung còn chả để ý đến cô ta lấy một cái, khiến Ha Soomin đang cao cao tại thượng liền ngã xuống xấu hổ không thôi. Cuối cùng chỉ có thể ngồi tại chỗ ho khàn vài tiếng để thu hút.

Nhưng Lee Minhyung vẫn chả thèm để ý.

1 tiếng đồng hồ sau đó, Lee Sanghyeok cũng thức dậy lười biếng mà bước xuống lầu.

Rốt cuộc nhìn thấy Lee Sanghyeok, Ha Soomin nhanh chóng thảo mai trở lại, nhẹ nhàng cung kính mà hô một tiếng: "Ông chủ Lee!"

"Ừ!"

Lee Sanghyeok cũng không quá để ý, mà đi đến quầy kéo ghế ngồi xuống, tầm mắt dừng lại ở vị trí gần chân Ha Soomin.

Quỷ thai vẫn còn đó, so với lần đầu gặp thì lần này bảo bảo có vẻ sạch sẽ hơn rất nhiều, máu trên người đã biến mất, lộ ra cả người tròn quay, cánh tay củ sen béo tròn đáng yêu.

Xem ra ngọc mà y bán cho Bae Kyungsoo cùng Ha Soomin đã nuôi được bảo bảo.

Đồng thời, trong tay Lee Sanghyeok đang nắm mặt dây phát ra lục sắc, có chút sáng.

Cổ trùng bị phong ấn đang muốn phá tan trói buộc, hướng phía Ha Soomin mà chạy, vậy nói rõ trong đầu Ha Soomin cũng có một con cổ trùng như vậy.

Ha Soomin không biết Lee Sanghyeok suy nghĩ cái gì, từ góc độ của cô nhìn lại, chỉ cảm thấy Lee Sanghyeok rũ mi mắt, một bộ mơ màng sắp ngủ.

Ha Soomin có chút nóng nảy, vội nói: “Ông chủ Lee, hôm nay tôi đến tìm ngài có việc, là vì cái vấn đề trước đó, tôi... tôi muốn có con của chính mình."

Lee Sanghyeok nghe liền nhếch môi, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn mặt dây chuyền, lười nhác mà nói: "Quả thật ngươi mệnh trung có tử, nhưng chỉ có một. 7 năm trước, ngươi đã bỏ bé, không phải hay sao?"

Y đột nhiên ngẩng lên, ánh mắt sắt bén như hoả nhãn kim tinh, giống như nhìn thấu nội tâm Ha Soomin.

7 năm trước!

Cả người Ha Soomin không nhịn được rung mạnh, sao... sao có thể... sao Lee Sanghyeok lại biết chuyện 7 năm trước cô đã mang thai, không phải những người kia đã nói chuyện này không một ai biết ư?

Dù có dùng dụng cụ điều tra hiện đại tính vi cũng sẽ không biết, Lee Sanghyeok tại vì sao lại biết, còn nói đúng 7 năm trước??

“Tôi đây nên làm cái gì bây giờ?”

Bí mật trong lòng nhất thời bị đâm thủng, Ha Soomin cũng không muốn ngụy biện, khuôn mặt lộ vẻ chờ mong mà nhìn Lee Sanghyeok. Y có thể tính ra chuyện 7 năm trước, khẳng định y cũng có biện pháp giúp cô hoài thai trở lại.

Lee Sanghyeok lắc đầu, một bộ cao thâm khó đoán: “Mạng ngươi trung chỉ có một tử, chỉ cần bảo bảo vẫn chưa tan oán khí thì ngươi vĩnh viễn cũng không thể có con."

Đạo luật vô cùng đơn giản, giống như củ cải trong hố, Ha Soomin chỉ có một cái hố, bảo bảo đó 7 năm nay đều cạnh giữ bên cạnh hố thì sao có bảo bảo khác có thể bước vào.

Đây cũng là nguyên nhân mà mấy năm nay, dù có thử bao nhiêu biện pháp Ha Soomin cũng không thể mang thai.

Ha Soomin nghe liền hiểu: “Cho nên chỉ cần làm đứa bé kia oán khí biến mất, tôi sẽ có thể mang thai lại, đúng không?”

Lee Sanghyeok không trả lời là cũng không nói không phải, chính là thiên cơ không thể tiết lộ, chỉ có thể dựa vào Ha Soomin tự mình lĩnh ngộ.

Ha Soomin cũng đã tự hiểu.

"Cảm ơn ông chủ Lee, tôi sẽ hảo hảo tiễn đứa nhỏ đi. Ha Soomin dứt lời, thì để lại một tờ chi phiếu, sau đó xoay người rời đi."

Bước chân vội vàng, bộ dáng chỉ muốn nhanh chóng tiễn đứa nhỏ kia đi.

Có một chút tia sáng lục sắc từ trong tiệm nhang đèn bay ra, sau đó yên lặng mà chui vào tóc Ha Soomin không bảo lâu liền theo đã đầu mà chui vào óc cô ta, hợp thành một thể với cổ trùng trong đó.

Ha Soomin hoàn toàn không biết chuyện này, nhanh chóng chạy về nhà để nghĩ cách tiêu trừ oán khí đứa bé, sau đó tiễn nó đi.

Chính là suy nghĩ quá nhập tâm hoàn toàn không để ý đường mà đâm sầm vào người khác, hai người đồng thời té ngã trên mặt đất.

"Có mắt hay không mà không nhìn đường hả?" Ha Soomin vừa đổ tường đứng dậy, vừa trừng mắt người đối diện, đến khi phát hiện đối phương là ai thì ngữ khí Ha Soomin liền hoà hoãn, sau đó bước qua đỡ người kia dậy.

Người bị Ha Soomin đụng trúng không ai khác chính là Minhye, Minhye cũng không nghĩ đến bản thân đụng trúng người khác nên cùng vội vàng nói: "Thật sự xin lỗi, là tôi không cẩn thận, tôi..."

Lời còn chưa kịp nói xong thì Minhye đã nhận ra có thứ gì đó chạm vào tay mình, cô bé theo bản năng nhìn qua liền đối diện với một cặp mắt to trong ngây thơ.

Bảo bảo nghiêng đầu hướng Minhye mà nở nụ cười.

Máu trên người của bảo bảo vẫn chưa lui hết, bộ dáng béo tròn múp míp, nhìn có vẻ ngây ngốc, nhưng Minhye lại thấy vô cùng đáng yêu.

Minhye định vươn tay đùa với bảo bảo, nhưng đã có một đôi tay khác đợ lấy cánh tay Minhye mà kéo dậy.

"Em không sao chứ?" Ha Soomin nhận ra Minhye chính là đồ đệ của hội phó hiệp hội thiên sư và còn là sư muội của ông chủ Lee, cho nên đối Minhye thái độ của Ha Soomin còn tính thân thiết.

Minhye biết Ha Soomin nhìn không thấy bảo bảo, nên cũng đỡ lo lắng. Khi đứng dậy Minhye lại lần nữa nói xin lỗi.

"Thật sự xin lỗi, khi nãy tôi có hơi hấp tấp."

Ha Soomin lắc đầu, "Tôi cũng có lỗi vì không để ý."

Nói xong thì Ha Soomin nhanh chóng rời đi, còn Minhye cũng không định nói chuyện với cô ta, chỉ định khi cô ta rời đi liền ôm anh quỷ đi nói chuyện, nhưng nào ngờ bảo bảo kia lại theo sau lưng Ha Soomin mà bò, đến khi sắp ra khỏi đầu hẻm thì bảo bảo lại dừng lại xoay sang hướng Minhye mà cười.

Bảo bảo cười thật vui ve đôi mắt cong tít lại, hai cái má phính như bánh bao miệng lại lộ ra lợi màu hồng phấn mềm mại.

Tuy khoảng cách xa, nhưng Minhye vẫn nghe được rõ ràng tiếng cười giòn tan của bảo bảo.

Trong nháy mắt, Minhye cảm thấy như có cây chùy vô hình bổ xuống đầu cô, choáng váng hoa cả mắt, Minhye vội vàng chống tường mới tỉnh táo lại đôi chút.

Sau đó đầu không đau nữa, nhưng tâm của Minhye như thiếu mất thứ gì, cảm thấy bản thân như đã mất đi một thứ gì đó rất quan trọng mà chính cô cũng không biết.

Minhye lắc đầu, không nghĩ ra thì không nghĩ nữa, tiếp tục hướng về phía cửa hàng nhang đèn của Lee Sanghyeok mà chạy.

Khi cô tới, Lee Sanghyeok đang cùng Lee Minhyung nói chuyện. Khi thấy Minhye bước vào Lee Minhyung liền vươn tay nhéo lấy cái má thịt của Minhye nói: "Minhye, sao em lại đến đây?"

Minhye tán rớt bàn tay Lee Minhyung, bất mãn nói: "Gọi chị!"

Đừng nhìn bộ dáng Minhye nhỏ nhắn, kì thật cô bằng tuổi Lee Minhyung còn lớn hơn 3 tháng nữa.

Lee Minhyung mới không gọi, đối với phát minh mới của Minhye là bùa vạn nhân mê thì hứng thú vô cùng.

"Nghe nói em vừa phát minh ra bùa vạn nhân mê, còn hay không?"

Minhye hôm nay thật đúng là vì chuyện này tới.

Lần trước cô đưa bùa cho Lee Sanghyeok check thử, nhận phản hồi tích cực từ sư huynh thì sau đó liền dốc lòng nâng cấp lá bùa, cải tạo bùa vạn nhân mê thành phiên bản 2.0, giờ muốn xem công hiệu thế nào nên mới đem đến cho Lee Sanghyeok đánh giá.

Bất quá bùa mới vừa lấy ra, đã bị Lee Minhyung đoạt đi.

Minhye trừng to mắt, “Trả lại đây! Cái này là ta đưa sư huynh!”

Lee Minhyung còn chưa kịp đưa thì bỗng dưng bùa bốc cháy, trong khoảng khắc trên người Lee Minhyung như gắn thêm 10 cái đèn pha, thu hút hết ánh mắt mọi người.

Nhưng Lee Minhyung lại không vì vậy mà cao hứng, mặt lập tức thúi đen, vì cả người cậu toả ra cái mùi vớ thúi 10 ngày không giặt.

Lee Minhyung như hoá thành siêu xayda hướng về Minhye mà rống to: "Lee Minhye. Tại sao lại là mùi đậu hũ thúiiiiii!!!"

Minhye hướng Lee Minhyung làm cái mặt quỷ, đắc ý mà nói.

"Này gọi là binh bất yếm trá!"

* Binh bất yếm trá: chiến đấu bất chấp thủ đoạn.

Sau đó lại lấy ra thêm vài lá bùa đưa cho Lee Sanghyeok: "Sư huynh đừng lo, chỉ có Lee Minhyung là mùi đậu hũ thúi thôi, mấy cái này là em làm riêng cho anh, đều là hương hoa. Có hoa hồng hương, hoa lan hương, tuyết tùng hương…”

Mấy mùi hoa này kết hợp với cái hào quang vạn nhân mê là toẹt dời... Dù cho Lee Sanghyeok đi đến chỗ nào cũng thơm phưng phức mê đảo chúng sanh.

Lee Sanghyeok cầm một lá mùi hoa lan mà dùng thử. Mùi hương nhẹ nhàng quanh quẩn nhưng không thể át nổi cái mùi đậu hũ thúi kia.

Lee Sanghyeok khẽ nhìn qua Jeong Jihoon, không cần nhiều lời nhưng ông chồng quỷ liền hiểu ngay lập tức. Jeong Jihoon đứng dậy túm lấy cổ áo Lee Minhyung véo một tiếng vứt như bịch rác ra khỏi cửa tiệm.

Ý tứ rõ ràng chính là mùi chưa tan thì không được bước vào.

Cố tình Minhye còn đứng ở cửa mà nói: "Lee Minhyung, bùa vạn nhân mê có hiệu lực 24 giờ, ngươi cố gắng hưởng thụ hào quang được mọi người chú ý đê!"

Lee Minhyung: “Lee Minhye!!!”

Lee Minhye: “Lìu líu liuuuuuu...”

Lee Minhyung đã muốn lao vào bắt Minhye mà tẩn cho một trận để biết trên biết dưới, nhưng nghĩ đến thủ đoạn của Lee Sanghyeok thì liền rén, cậu thực lực không bằng, nhân lực không đủ mà động lực cũng không có, chỉ có thể ủy khuất mà co cụm một góc bên ngoài chờ mùi thúi tản đi.

U là trời! Cái mùi này làm sao mới hết đây.

Ai ghét mùi này thì sao này vĩnh viễn đừng có ăn!!!

Rốt cuộc Minhye cũng thắng được Lee Minhyung, nên tinh thần sảng khoái vô cùng.

Nhìn sư huynh cả người toả ra mùi hoa lan thơm ngát mà càng cao hứng, đôi mắt to tròn như chứa đầy sao.

Lee Sanghyeok ở trước mặt Minhye vung tay lên, bùa vạn nhân mê liền mất tác dụng, mùi hương hoa lan cũng bay biến.

Minhye liền sửng sốt, nhưng cũng nhanh chóng hồi phục tinh thần. Cô liền ngại ngùng gãi gãi cái trán, vẻ mặt xấu hổ.

Nhưng bản thân vẫn không thừa nhận chính mình bị chính lá bùa của mình mê hoặc, nếu có thì chỉ có thể trách sư huynh sao có thể xinh đẹp đến vậy.

"Tay em sao thế?"

Minhye còn đang suy nghĩ lá bùa, đột nhiên nghe Lee Sanghyeok hỏi liền giật mình ngẩng lên.

Sau đó lại cúi đầu nhìn bàn tay, lúc này mới phát hiện ra mu bàn tay trái từ khi nào đã có một dấu tay bằng máu nho nhỏ.

"A cái này... Khi nãy ngoài hẻm em gặp một anh quỷ, hẳn là lúc đó bảo bảo đã để lại "

Minhye dùng ngón tay khác vuốt ve dấu bàn tay nho nhỏ, không biết vì sao lòng liền mềm nhũn. Rồi lại như bừng tỉnh mà hỏi: "Sư huynh, tại sao bảo bảo lại theo sau lưng Ha Soomin, có phải đó là con của cô ta không?"

"Ừm!" Lee Sanghyeok hàm hồ mà trả lời, đột nhiên lại hỏi vấn đề khác: "Minhye, em gặp sư phụ khi nào?"

Minhye hoàn toàn không biết, dấu tay nhỏ bằng máu của quỷ thai kia chính là một cổ bảo hộ chi lực. Thời khắc mấu chốt có thể bảo vệ mệnh của cô.

Minhye nghiêng đầu nghĩ nghĩ, “5, 6 năm hay 6, 7 năm nhờ…?”

Lee Jaewon thờ phụng chủ nghĩa đọc vạn quyển sách hành ngàn dặm đường, cho rằng chỉ có ở trên đường mới có thể hoàn toàn tiêu hóa tri thức trong sách. Cho nên một năm 365 ngày thì ông đã dành 183 ngày để đi lết ngoài đường. Mà mỗi lần trở về đều mang theo vài thứ kì lạ khác biệt.

Nhưng lại có hai lần ngoài ý muốn.

Một lần mang về hai hình nộm giấy bị thêu còn một nửa, đó là một đôi linh hồn chị em. Sau đó hình nộm giấy được Lee Sanghyeok chữa trị mà hồi phục thì Lee Jaewon cảm thấy hai đứa nó với Lee Sanghyeok có duyên, liền để hai đứa nhỏ theo Lee Sanghyeok.

Còn lần thứ 2 chính là — Minhye.

Lee Jaewon mỗi năm đều gặp không ít cô nhi, nhưng ông đều giao mấy đứa nhỏ cho viện cô nhi, đưa Minhye về chính là sự phá lệ đầu tiên.

Lee Sanghyeok không biết Lee Jaewon vì cái gì muốn mang Minhye trở về, chỉ là không biết từ khi nào, Lee gia có một sư muội khuôn mặt tròn xoe như búp bê.

Vị sư muội này thích nghiên cứu những lá bùa kì quái, và hơn hết càng kì quái hơn là lá bùa nào cũng phải có mùi hương.

Lee Sanghyeok cố gắng lục lại kí ức, khi sư phụ đưa Minhye về, bộ dáng em ấy thế nào nhỉ?

Bộ dáng khá gầy nên đôi mắt đã to càng to hơn, khi đến nơi đông người thì khá nhút nhát và vô cùng kháng cự việc tiếp xúc. Lúc đó, đến cả sư phụ mà khi đến gần Minhye cũng cảm thấy sợ hãi. Bộ dáng liền hung hăng như một con sói.

Sau đó…

Đúng rồi, sau đó sư phụ tìm bố già của y phong ấn lại kí ức Minhye thì em ấy mới dần thả lỏng, và tiếp nhận người xung quanh. Bây giờ Minhye vẫn không nhớ rõ bản thân là ai, chỉ biết chính mình là con nuôi của Lee gia, đem Lee gia là gia đình của chính mình, vô ưu vô lự mà sinh hoạt.

“Sư huynh vì sao lại hỏi như vậy?” Minhye tò mò hỏi.

Lee Sanghyeok lắc đầu, “Không có gì.”

Nếu đã quên mất, vậy thì không cần thiết nhớ đến làm gì.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro