Chương 182: Muốn bị tức chết
"A!" Một tiếng thét chói tai cắt ngang trời đêm yên tĩnh.
Nháy mắt tiếp theo, tiếng thét chói tai đột nhiên ngừng lại, một đôi tay bưng kín miệng Tô Thi Thi.
"Em thử kêu xem?" Đỉnh đầu truyền đến giọng nói nghiến răng nghiến lợi của người đàn ông.
Tô Thi Thi thân thể cứng đờ, gian nan ngẩng đầu, lúc thấy rõ ràng dung mạo của người đàn ông đó, tức giận đến một quyền đánh qua đi.
"Anh muốn làm cái gì... Ách... Đối... Thực xin lỗi, tôi không phải cố ý." Tô Thi Thi thật muốn chết luôn rồi.
Anh tại sao không né, một quyền kia của cô trực tiếp đánh vào mũi Bùi Dịch.
"Tô Thi Thi, em chán sống rồi !" Bùi Dịch hung tợn trừng mắt Tô Thi Thi, hận không thể ném cô xuống đất.
"Tôi thật sự không phải cố ý." Tô Thi Thi rụt cổ, dơ tay muốn giúp anh xoa xoa.
Ai bảo anh tự nhiên dọa cô chứ!
Bùi Dịch quay đầu đi, ngữ khí lành lạnh: "Em còn dám lộn xộn, tôi liền đem em cỡi hết buộc ở trên cây!"
"Anh..."
Có thể từ từ nói chuyện hay không?
Tô Thi Thi bực mình quay đầu, nhưng rất nhanh lại ngẩng đầu nghi hoặc nhìn anh: "Anh hơn nửa đêm ôm ấp tôi đến nơi hoang dã này làm gì?"
"Em nói xem?" Bùi Dịch cúi đầu nhìn Tô Thi Thi, đáy mắt có một tia sáng lấp lánh chớp động.
Tô Thi Thi khẩn trương kéo vạt áo anh: "Anh đừng làm càng, cho dù nơi hoang vu vắng vẻ, nếu lỡ có người nhìn thấy thì làm sao đây?"
"Cô bé, em đang suy nghĩ linh tinh cái gì?" Bùi Dịch đáy mắt ý cười chớp lóe rồi biến mất.
"Anh lại đùa giỡn tôi!" Tô Thi Thi mặt trắng xanh liền đen.
Cô nhìn chung quanh một chút, phát hiện bọn họ là ở trong trang viên, hiện tại phương hướng đang đi đến là...
"Chúng ta đang đi đến nhà chính sao?" Tô Thi Thi càng thêm buồn bực, người đàn ông này đang muốn làm cái gì?
Bùi Dịch không nói gì, ôm cô vững bước hướng về phía trước đi.
Con đường này mấy ngày nay Tô Thi Thi cũng sớm đã đi đến vô cùng quen thuộc, nhưng mà giờ phút này cô từ trong đáy lòng lại dâng lên một cảm giác sởn gai ốc.
Cô lén lút ngẩng đầu nhìn Bùi Dịch. Thấy anh đang mím môi, một dáng vẻ như ý nói người sống chớ lại gần. Cô yên lặng đem lời muốn nói nuốt xuống.
Dù sao đến lúc đó tự nhiên biết.
Chỉ là đến chỗ bên ngoài nhà chính, Bùi Dịch cũng không có đi vào, ngược lại vòng ra vách tường phía sau nhà chính.
"Anh tới cùng muốn làm cái gì..."
"Gâu gâu!" Tô Thi Thi lời còn chưa dứt, liền nghe đến trong vườn truyền đến một loạt tiếng chó sủa.
Trong đầu cô một tia sáng xẹt qua, đột nhiên hiểu rõ ra, lập tức hướng về phía trong vườn nhỏ giọng nói: "Đại cẩu tử các ngươi đừng kêu!"
"Anh muốn giúp tôi cứu bọn nó ra sao?" Tô Thi Thi nhảy đến trên đất, ngửa đầu cực kỳ vui vẻ nhìn Bùi Dịch.
Mắt của cô vốn đã to. Lúc này ngửa đầu, trong mắt cất giấu ý cười, ở dưới ánh trăng giống như một viên ngọc minh châu sáng lấp lánh.
Bùi Dịch không biết làm sao nữa, bụng dưới mạnh căng thẳng. (Ôi sặc. Ông vừa thôi, nhiêu đó đã có phản ứng rồi 😲😲😲😲😲😲😲)
"Chết tiệt, không được nhìn tôi như vậy!" Bùi Dịch mặt trầm xuống, lạnh giọng nói.
"Anh... Hừ!" Tô Thi Thi rất buồn bực. Người đàn ông này tại sao nói trở mặt liền trở mặt.
Bùi Dịch lỗ tai ửng đỏ, may mắn ánh sáng mờ ảo, nhìn không ra cái gì, bằng không anh thực sự nghĩ muốn giết người diệt khẩu.
Anh thuận thế khom lưng, ở trên tường ấn xuống một cái. Chỉ nghe lạch cạch một tiếng vang nhỏ, bức tường phẳng lỳ kia giống như có phép thuật thần kì xuất hiện một cánh cửa đang từ từ mở ra.
"Nơi này tại sao lại có cơ quan? Là anh cho người làm sao?" Tô Thi Thi mừng rỡ không thôi.
Bùi Dịch không để ý cô, cúi đầu hướng cơ quan kia lôi kéo. Chỉ nghe rầm một tiếng, như là tiếng cửa sắt bị kéo ra.
Ngay sau đó, liền nghe bên trong truyền đến tiếng thở hổn hển của Đại Cẩu Tử cùng Tiểu Vịnh, hai cái bóng một vàng một đen từ trong chui ra.
"Gâu gâu..."
"Suỵt!" Tô Thi Thi vội vàng che miệng chúng nó, kéo bỏ chạy.
"Chậm một chút." Bùi Dịch có chút bất đắc dĩ, nhìn cô gái nhỏ của mình như là mấy tên trộm chó chạy lên phía trước.
Hai bên của cô một cao một thấp hai con chó chạy theo, nhất là Tiểu Vịnh, giống như một con tê giác vậy. Cái tổ hợp này nhìn sao cũng thấy vô cùng quỷ dị.
"Mấy ngày nay các để ngươi chịu ủy khuất rồi, tỷ tỷ trở về sẽ cho các em ăn ngon ngủ kỹ." Tô Thi Thi vừa chạy một bên an ủi đại cẩu tử chúng nó.
Đại cẩu tử méo lệch nghiêng đầu, quấn đến bên kia cọ xát Tiểu Vịnh.
Tiểu Vịnh tựa hồ không thích loại đụng chạm này, há mồm liền cắn cổ đại cẩu tử.
Đại cẩu tử oẳng một tiếng, roạt một phen từ trên mặt đất đã bật lên, bốn móng vuốt vừa rơi xuống đất, mông xoay chuyển, co cẳng chạy.
"Gâu gâu!" Tiểu Vịnh rống to một tiếng, căng chân điên cuồng đuổi theo.
Tô Thi Thi chỉ cảm thấy bên cạnh hiện lên một trận gió, trước mắt chỉ còn lại có bóng dáng một đen một vàng mờ ảo
Tình huống này là sao?
Cô sửng sốt hai giây, vội vàng đuổi theo: "Các ngươi đừng có chạy lung tung, không cần sửa bậy... Trở về..."
"Gâu gâu gâu..." Trả lời cô là một trận kịch liệt tiếng chó sủa.
Này hai cái vật nhỏ bị nhốt nhiều ngày như vậy, cũng sớm đã kìm nén đến điên rồi. Lúc này giống như ngựa hoang thoát cương, đâu nào nghe lời được. Nhanh như chớp liền chạy tới bên trong rặng cây nho ở trang viên.
Tô Thi Thi trợn tròn mắt, quay đầu nhìn Bùi Dịch ở phía sau đang chậm rì rì đi tới: "Làm sao đây?"
"Gâu gâu..." Phía trước hai con chó điên sủa càng vang rồi.
Tô Thi Thi không đợi Bùi Dịch, vội vàng đuổi theo.
Bùi Dịch ánh mắt tối sầm ám, mày nhíu lại càng chặt
Anh là ăn no rửng mỡ mới có thể đi thả hai con chó điên kia ra ngoài!
Lúc Tô Thi Thi đuổi tới cây nho kia, đại cẩu tử cùng Tiểu Vịnh đã chạy mất.
"Hí..." Phía trước truyền đến một trận tiếng ngựa hí, Tô Thi Thi mặt đều nhanh tái rồi.
Cô chạy về tới kéo tay Bùi Dịch bỏ chạy: "Chúng nó lại đi gây họa rồi!"
Chết tiệt, hai tên gia hỏa này tới cùng có biết sợ hay không vậy!
Phía trước truyền đến một trận âm thanh tiếng ngựa hí vang trời, còn có tiếng các động vật khác gào thét, đã sớm nhiệt náo long trời lở đất.
Nhà cửa bên trong trang viên đã lục tục đèn sáng, rất nhiều người đều bị đánh thức rồi.
Lúc Tô Thi Thi bọn họ đi đến "Vườn bách thú" khi đó, nhất thời trợn tròn mắt.
Chỉ thấy nơi này hàng rào nuôi nhốt động vật đã sớm bị làm ngã xuống đất, hoa hoa thảo thảo bị giẫm nát không còn rõ hình dạng.
Các loại động vật quý hiếm thế giới chạy nhảy toán loạn vang dội gầm trời, hẳn là phải chịu hoảng sợ thật lớn.
Tô Thi Thi khóc không ra nước mắt: "Những thứ động vật này không phải đã đưa đi tĩnh dưỡng rồi sao? Sao bây giờ đều đã trở lại!"
Bùi Dịch sắc mặt tối đen càng thêm đen. Đi qua đem Tô Thi Thi ôm vào trong ngực, bị hai con chó không thức thời kia chọc cho tức điên luôn rồi.
"Gâu gâu!" Phía trước tiếng chó sủa không ngừng truyền đến.
Chỉ thấy một bóng màu vàng không ngừng xuyên qua bay lại, mặt sau một cái bóng đen khổng lồ theo đuổi không bỏ, giống là muốn đòi đem nó ngậm trở về.
"Xong rồi..." Tô Thi Thi lấy tay che đậy mi mắt, không nói gì được.
Cô lặng lẽ lôi kéo tay áo Bùi Dịch, cúi đầu, xấu hổ nói: "Chúng ta khẩn trương đi thôi."
Nơi xa đã có tiếng bước chân truyền đến, phỏng chừng tất cả mọi người trong trang viên đã bị đánh thức rồi.
Bùi Dịch cúi đầu liếc cô một cái, sắc mặt lúc này mới tốt lên một chút, trong mắt ý cười chớp lóe. Nhưng chỉ một cái chớp mắt, anh lại khôi phục lại dáng vẻ mặt không chút thay đổi, ôm lấy cô hướng một nơi khác đi đến.
"Đã xảy ra chuyện gì? Trời ạ, hai cái Tiểu Tổ Tông này tại sao lại chạy đến đây?"
"Nhanh lên, con ngựa mẹ kia bị làm cho hoảng sợ muốn sinh luôn rồi ! Đó là con ngựa lão gia thích nhất!"
Phía sau truyền đến tiếng quát tháo của đám bảo an cùng nhân viên chăn nuôi, toàn cảnh hỗn loạn đến chỗ cực hạn.
Tô Thi Thi bụm mặt, yên lặng bỏ chạy.
Cô thề sau này lại cũng không đi cứu hai con chó điên kia nữa!
Cái gì là bằng hữu mà giống như lợn, chính là nó!
Lại vẫn là cái tinh thần uể oải, cái gì mà đáng thương tội nghiệp, gầy gò ốm yếu, tất cả đều là giả vờ! Với tính khí của đại cẩu tử nó, để cho nó đi chọi trâu cũng thừa sức!
Tô Thi Thi tức giận đến đau bụng luôn rồi.
Cả tòa trang viên đều đã thức dậy, bảo an cùng nhân viên chăn nuôi bận rộn hết ba bốn giờ, mới đem kia hai vị tổ tông cho trở lại trong lồng.
Tô Thi Thi trở lại phòng ngủ trong biệt thự nằm xuống liền ngủ, nhắm mắt làm ngơ!
Ngày hôm sau lúc tỉnh lại, Tiểu Ưu sáng sớm liền ở bên kia nói với cô chiến tích vĩ đại tối hôm qua của hai vị tổ tông kia
"Lại bị nhốt trở về rồi đúng không?" Tô Thi Thi lấy tay xoa khóe miệng, nhốt trở về cũng tốt, khiến chúng nó bớt đi gây chuyện!
Cô nói xong ngáp một cái, thừa dịp Bùi Dịch từ thư phòng đi ra trước, ôm quyển lễ nghi bảo điển to nặng kia đi đến biệt thự bên cạnh.
Có thù không báo không phải là quân tử, ngày hôm qua Đoàn Ngọc Tường nói những lời xiên xỏ cô, cô đúng là vẫn nhớ kỹ!
Ai khen tui đi, hôm nay được 3 chương này. Tui giỏi quá xá đúng hơm 😊😊😊😊😊😊😊
Mai phải đi họp, còn bắt mặt áo dài. Ôi số nó khổ, nhân vật ko thích mặt áo dài lại phải tốn xiền đi mua áo 😭😭😭😭😭😭😭
Ôi mó nì của tui 😢😢😢😢😢😢
Thôi cả nhà ngủ ngon. 😗😗😗😗😗
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro