Chap 4

"Hai người quen nhau bao lâu rồi?"

Bạch Vũ qua một lúc mới phản ứng được Chu Nhất Long đang hỏi cái gì. "Bốn, năm năm đi. Từ bộ phim đầu tiên em và cô ấy hợp tác, cùng một khóa."

"Thật tốt."

"... Thực ra cũng không phải chưa từng cãi nhau." Bạch Vũ không biết tại sao mình bỗng nhiên lại đề cập đến những chuyện mà cậu chưa bao giờ nói với người khác. "Ngay trước đó, em và Dung muội cùng nhau quay phim truyền hình. Cảnh hôn rất nhiều, cảnh tình cảm cũng nặng. Cô ấy liền vì vậy mà ầm ĩ với em không ít."

Thanh niên im lặng lắng nghe.

"Em đã nói, cô ấy cũng là diễn viên, cũng nên hiểu đóng phim và ngoài đời khác nhau. Nhưng cô ấy không nghe, còn lên weibo náo loạn một chút, ầm ĩ với cả fans em. Em đương nhiên không muốn giận fans, nhưng mà khi đó chẳng lẽ em còn có thể đứng ở phía đối lập với cô ấy?"

"Cho nên, tốt thì tốt, đôi khi cũng rất mệt. Nhưng yêu đương không phải chỉ như vậy. Hai người nhân nhượng bao dung lẫn nhau. Nếu cô ấy cáu kỉnh, em sẽ nhường nhiều hơn, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ sẽ biến mất."

"Ừm. Rất tốt."

"Lại nói." Bạch Vũ nhìn về phía Chu Nhất Long. "Ca ca ngoại hình anh đẹp trai như vậy, không phải chưa từng yêu đương đúng không?"

Thanh niên vẻ mặt vô tội mà lắc đầu.

"Không có khả năng..." Tuy nhiều ít nghe nói từ nhân viên công tác nhưng thật sự tự bản thân chính chủ xác nhận Bạch Vũ vẫn vô cùng chấn động. "Nữ sinh bị mù sao?"

Chu Nhất Long cười nói: "Do anh vẫn chưa gặp được người quá thích."

"Oa... Cũng đúng. Anh dễ nhìn như vậy, yêu cầu cao một chút cũng phải."

"Cũng không phải là yêu cầu cao hay không cao..." Thanh niên trầm tư, cân nhắc từ ngữ: "Chính là chưa từng thử qua, cũng không biết thích một người là cảm giác gì."

Vẻ mặt đối phương bình tĩnh, trước sau như một, nhưng Bạch Vũ lại cảm thấy đối phương có chút đáng thương tựa như Triệu Vân Lan thấy Tiểu quỷ vương chưa từng nếm qua kẹo que.

Loại đồ ăn linh tinh như kẹo, ăn nhiều sẽ sâu răng, lúc ăn còn có thể gặp phải vị mình không thích.

Nếu so sánh hai loại tình huống này với nhau, đến cả vị đường cũng chưa từng nếm thử, người không biết đường rốt cuộc là cái gì, tổng cảm thấy phải thê thảm cực kỳ.

"Sẽ gặp được thôi." Bạch Vũ nói. " Anh coi như ba mươi năm trước đây là chăn đệm đi. Đợi đúng thời điểm tự nhiên sẽ gặp được người định mệnh. Dù sao anh cũng tốt như vậy."

Chu Nhất Long mỉm cười, đôi mắt hoa đào sáng lấp lánh, ánh mắt dịu dàng mà tín nhiệm.

"Nhận lời chúc phúc của em."

"Nhưng mà ca ca anh thích kiểu người như thế nào? Nói thử xem, không chừng em có thể giúp anh tìm hiểu."

"Ừm.... Phải sáng sủa một chút, hoạt bát một chút. Không cần quá xinh đẹp, quan niệm tương đối giống nhau, có chung đề tài là được." Thanh niên dừng một chút, lại bổ sung: "Nếu thích ăn lẩu thì càng tốt."

"Ha ha ha ha." Bạch Vũ vui vẻ, mắt híp lại thành hai đường chỉ. "Em cảm thấy anh có thể tìm em gái chủ quán lẩu đi. Vừa có thể yêu đương, còn có thể ăn lẩu mỗi ngày, chẳng phải là nhất cử lưỡng tiện sao?"

Chu Nhất Long cười mà không nói.

Giữa bọn họ không phải vĩnh viễn náo nhiệt, đôi khi sẽ xuất hiện một khoảng lặng. Nhưng điều này không hề khiến đôi bên cảm thấy xấu hổ, ngược lại, Bạch Vũ cảm thấy thỉnh thoảng trầm lặng xen giữa đối thoại giống như khoảng trắng hoàn hảo trong bức tranh thủy mặc. Trống mà không trống, vừa đủ thú vị.

Nếu hỏi có tác dụng phụ gì, chính là quá yên tĩnh đến mức khiến cậu an tâm nên cứ thế cơn buồn ngủ mông lung sẽ vô thức ùa đến, trước khi cậu kịp phản ứng thì người đã ngủ mất rồi.

Chu Nhất Long sẽ không phiền cậu, cũng không đánh thức cậu. Mỗi lần Bạch Vũ mở mắt đều có thể phát hiện trên người khoác áo vest hoặc áo bành tô.

Có chứa mùi thuốc lá nhàn nhạt trên cơ thể người nọ cùng hương sữa tắm dễ chịu.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro