Chap 5

Bạch Vũ không nghĩ tới bạn gái cậu vậy mà có thể không ngại phiền đến phim trường thăm ban.

"Trước khi em tới cũng không nói một tiếng với anh."

"Sao vậy? Anh giấu giếm cái gì không thể để em nhìn thấy sao?"

"Em nói gì vậy. Có thể giấu giếm cái gì? Nếu em nói anh còn có thể lái xe đi đón em."

Bạn gái vừa định mở miệng, Bạch Vũ liền thấy Chu Nhất Long từ bên kia đi tới lập tức lộ ra một chiếc răng trắng nhỏ.

"Đây là Long ca của anh, Chu Nhất Long. Long ca, đây là bạn gái em."

Thanh niên lễ độ mà đúng mực gật đầu nói: "Bên kia đạo diễn đang thúc giục, em mau lên."

"Được."

"Anh ta chính là diễn viên đối diễn với anh? Ngoại hình còn rất đẹp nha."

Bạch Vũ không nghe ra ẩn ý của bạn gái, cười hì hì nói: "Tất nhiên rồi. Long ca của anh phải đẹp trai."

Bạn gái nhìn cậu vài giây, thở dài nói: "Anh xem anh, đề tài gì không nhận, sao phải quay chụp loại phim này? Sau này còn bị người ta nói."

"Em biết anh không để ý mấy lời đó mà, hơn nữa em hiểu anh không phải là được rồi sao?"

"Em không hiểu." Bạn gái nói. "Nếu là vài năm trước loại hình thức nực cười này còn chưa tính. Chuyện này anh phải để tâm, vạn nhất ngày nào đó anh quá nhập vai thì sao?"

"Như thế nào lại vậy nữa..." Bạch Vũ đau đầu nhíu mày. "Anh và Long ca chỉ là bạn bè tốt mà thôi. Có thể có cái gì được. Em thực sự nghĩ nhiều quá rồi."

"Em còn sợ em nghĩ ít đây!"

"Được được được. Là anh sai. Em đừng giận." Thấy không ít người đang nhìn về phía này, Bạch Vũ vội vàng trấn an đại tiểu thư vẻ mặt không vui, ôn tồn nói chút lời ngon tiếng ngọt, cuối cùng dỗ người ta đến vô cùng cao hứng, lên xe rời đi.

Cậu nhẹ nhàng thở ra, mệt mỏi day day huyệt thái dương.

Tất cả mọi người đều rất hiểu ý, không ai hỏi sao bạn gái cậu lại đột nhiên đến trường quay còn nóng nảy một trận không nhỏ.

Phim vẫn quay như bình thường nhưng trạng thái của Bạch Vũ ít nhiều vẫn chịu ảnh hưởng một chút không phát huy suôn sẻ như mọi ngày.

"Cut! Nghỉ ngơi một chút đi. Lát nữa chúng ta sẽ quay lại."

Bạch Vũ nằm trên ghế gấp, lao tâm lao lực quá độ mà nhắm mắt lại. Ánh nắng gay gắt chiếu xuống khiến cậu rất khó chịu nhưng cậu không có hơi sức tìm nhân viên công tác lấy ô che nắng.

Trước mặt đột nhiên bao phủ sắc ám.

Cậu mở to mắt, là Chu Nhất Long đang cầm mũ giúp cậu chắn ánh mặt trời.

Từ sau khi ra khỏi nhà, Bạch Vũ bắt đầu hình thành thói quen đảm đương chiếu cố người khác, thấy ai không vui sẽ hỏi xem người ta gặp phải chuyện gì, thành tích của đồng ban đồng học bị tuột dốc sẽ đến tán dóc động viên một chút, bạn cùng phòng bị ốm sẽ xin nghỉ ở ký túc xá chăm sóc đối phương, sư muội bị thầy giáo mắng đến nước mắt lưng tròng cậu liền làm ngáo ộp chọc cho người ta cười.

Chưa nói tới có bao nhiêu mệt bao nhiêu vất vả nhưng thi thoảng cậu sẽ hoài niệm thời gian trước đây ở nhà được mẹ và hai chị cưng chiều như báu vật.

Cũng may hiện giờ, cậu lại quen được một người sẽ chiếu cố cậu.

"Ca ca..." Bạch Vũ nhắm mắt lại, nhỏ giọng nói: "Anh kể chuyện cười đi. Hoặc là chuyện thú vị gì cũng được."

Bảo Chu Nhất Long kể chuyện cười và chuyện thú vị đúng là làm khó thanh niên. Bạch Vũ không ôm nhiều hi vọng, chỉ thuận miệng nói mà thôi.

Không ngờ thanh niên thật sự mở miệng.

"Trước đây anh từng nuôi một đàn kiến. Trong đó có một con tên là Quang Huy Nữ Lang." (Cô bé tỏa sáng)

"Nó không giống như những con kiến khác, luôn ở một mình. Anh cảm thấy nó có thể mắc chứng trầm cảm."

"Anh và nó rất giống nhau."

Bạch Vũ mở mắt, ngồi dậy: "Không giống."

"....."

"Không phải anh có em à."

"Cũng vậy." Chu Nhất Long cười nói: "Chính xác là trước đây rất giống."

"Vậy về sau thì sao? Về sau nó có tìm được bạn bè không?"

"Sau này anh phóng sinh đàn kiến, không biết nó có gặp được bạn bè hay không."

"Có." Bạch Vũ chắc chắn mà nói: "Trên đường nó nhất định sẽ tìm được bạn tốt của mình."

Thanh niên cười gật gật đầu.

"Này này này! Tôi cho các cậu nghỉ ngơi, không cho các cậu trốn ở đây thì thầm nói chuyện nha. Nếu hồi phục tinh thần rồi thì mau mau lại đây, quay xong cảnh này liền ăn cơm!"

"Đạo diễn vạn tuế!"

"Lại nịnh bợ."

"Đạo diễn vạn tuế!"

"... Sao ngay cả Chu lão sư cũng vào góp vui?"

Ánh nắng vẫn rất chói chang, nhưng có lẽ vì giờ khắc này thanh niên bên cạnh cười thật là vui Bạch Vũ cũng cảm thấy thần thanh khí sảng theo.

"Ngươi xem thế gian này sơn hải tương liên, núi cao sừng sững kéo dài không dứt. Giống như nhân sinh đang tiến về phía trước, vĩnh viễn không ngừng hướng đến mặt trời. Bằng không gọi ngươi là Thẩm Nguy, thế nào?"

"Nếu là tên Côn Lôn đặt cho ta, ta đương nhiên thích. Từ nay về sau, tên của ta là Thẩm... Nguy." 

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro