【Chu Ly】Ly Luân suýt nữa bị làm nhục. ( 🍬 )
Nghe vậy, sắc mặt Ly Luân thoáng chốc mất hết huyết sắc, cơn phẫn nộ bị nhòm ngó lập tức dâng trào, y gằn giọng: "Ngươi dám."
Trước sự tức giận của Ly Luân, Ôn Tông Du lại không chút sợ hãi, thậm chí còn đưa tay khẽ vuốt ve mấy cái lên gương mặt trắng trẻo của y.
"Ly Luân, ngươi còn tưởng mình là đại yêu kiêu ngạo ngày trước sao? Hiện tại ngươi chỉ là một người bình thường không có yêu lực, ta muốn đối phó với ngươi dễ như trở bàn tay."
Ánh mắt bệnh trạng của Ôn Tông Du chăm chú nhìn Ly Luân: "Hơn nữa, ngươi đã thả vật thí nghiệm của ta đi, chuyện đó ta còn chưa tính toán với ngươi. Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn, ta có thể bỏ qua hết."
"Cút ngay." Ly Luân bị những lời trơ trẽn đó chọc giận đến mức lồng ngực phập phồng kịch liệt, cả người lạnh buốt, cảm giác như bị một con rắn độc dõi theo, "Cho dù chết, ta cũng không để ngươi chạm vào."
"Vậy sao? Nhưng ta sẽ không để ngươi chết dễ dàng như thế đâu, ít nhất cũng phải đợi ta chơi chán đã." Ánh mắt dục vọng của Ôn Tông Du cuối cùng không thể kiềm chế, hắn vươn tay xé toạc y phục trên người Ly Luân.
Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Ly Luân, hắn đã biết bản thân muốn có y. Một mỹ nhân kiêu ngạo, xinh đẹp đến thế, khơi dậy trong hắn khát vọng chinh phục chưa từng có. Nhưng mỹ nhân này quá mạnh mẽ, vì vậy dục vọng ấy chỉ có thể đè nén tận sâu đáy lòng, chờ đến ngày hôm nay khi mỹ nhân hoàn toàn không còn sức phản kháng.
Ly Luân nghe thấy tiếng vải rách, ngực lập tức lạnh buốt, trong lòng dâng lên hoảng loạn, y vùng vẫy kịch liệt, gào lên:
"Cút ngay, Ôn Tông Du, ta phải giết ngươi, giết ngươi..."
Bị bịt mắt, các giác quan khác càng thêm nhạy bén. Y cảm nhận được đôi bàn tay to lớn đang không ngừng lướt qua eo bụng mình, khiến từng đợt buồn nôn dâng lên tận cổ họng.
Đột nhiên xương quai xanh nhói đau, hơi thở ghê tởm bao trùm lấy, làm cả người Ly Luân lạnh run. Từng lớp y phục bị lột bỏ, trong phút chốc y chỉ còn lại sự phẫn nộ xen lẫn nỗi sợ hãi, giọng nói run rẩy: "Ta phải giết, giết ngươi..."
Nhưng sự vùng vẫy không ngừng của y lại chỉ đổi lấy cách đối xử càng thêm thô bạo, Ôn Tông Du dường như rất ưa thích dáng vẻ bất lực giãy giụa này, y càng chống cự, hắn càng hưng phấn.
"Đừng sợ bảo bối, ta đã chuẩn bị cho ngươi chút thứ hay ho." Vừa nói, hắn vừa cầm lấy cây roi da đã chuẩn bị sẵn bên cạnh, quật mạnh xuống.
Ly Luân khẽ kêu một tiếng, chỉ thấy nơi trước ngực lập tức rát bỏng, đau nhói. Trên làn da trắng mịn hiện lên một vệt đỏ dài, khiến Ôn Tông Du phấn khích đến đỏ ngầu cả mắt.
Động tác trong tay hắn không ngừng lại, từng roi nối tiếp roi. Ly Luân vốn đã mang nội thương trong người, lúc này lại bị đánh đến mức vết thương càng nặng, khóe miệng tràn ra tia máu. Thế nhưng y vẫn cố nén đau, không thốt ra một lời kêu than.
Dường như đã đánh thỏa mãn, Ôn Tông Du ném roi đi bước đến gần thưởng thức "tác phẩm" của mình. Hắn ngắm nhìn mỹ nhân yếu ớt, gần như vỡ vụn trước mắt, trong ánh mắt lộ ra sự cuồng loạn và thỏa mãn cực độ.
"Ly Luân, ngươi thật sự quá đẹp. Yên tâm, ta sẽ đối xử với ngươi thật dịu dàng."
Nói rồi hắn liền muốn tiến lên lột nốt lớp áo cuối cùng trên người Ly Luân. Dù đã kiệt sức, Ly Luân vẫn gắng gượng vùng vẫy kịch liệt, nhưng ý thức của y dần trở nên mơ hồ, hơi thở cũng nặng nề hơn: "Cút... cút ngay... đừng chạm vào ta..."
Triệu Viễn Chu lúc này đang lẻn vào Sùng Võ Doanh. Từ khi bỏ mặc Ly Luân mà rời đi, trong lòng hắn đã cảm thấy bất an, chỉ là sĩ diện nên không chịu quay lại, một phần nữa là muốn cho Ly Luân một bài học, sửa bớt cái tính bốc đồng của y.
Nhưng khi nghe lời Trác Dực Thần nói, hắn không thể chịu nổi nữa, liền quay lại tìm Ly Luân, hắn tuyệt đối không thể để Ly Luân xảy ra chuyện. Vì vậy, hắn lập tức trở lại nơi ba người chia tay trước đó, nhưng nơi ấy chỉ trống không, chẳng thấy ai cả.
May thay, mỗi yêu đều có khí tức đặc thù. Hắn lần theo mùi hương mỏng manh ấy, tìm đến một gian phòng, vừa định vào xem thì đã nghe thấy bên trong truyền ra tiếng kêu đầy hoảng sợ của Ly Luân.
Trong lòng Triệu Viễn Chu thắt lại, hắn tung một cước mạnh, cánh cửa gỗ liền văng ra, hắn sải bước vào trong. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn lập tức đỏ ngầu mắt, giận dữ đến tận cùng.
Trong góc tối, Ly Luân bị trói chặt hai tay, treo lơ lửng trên xà nhà, thân người gần như không chạm đất, khắp người đầy thương tích, mái tóc dài đen nhánh rũ rượi, y phục xộc xệch nửa trễ. Trên ngực trắng ngần chi chít vết roi, lồng ngực chỉ còn phập phồng yếu ớt.
Bên cạnh, Ôn Tông Du đang cởi dở y phục, vội vàng xốc lại quần áo, thấy Triệu Viễn Chu mặt mày u ám như muốn nhỏ máu thì cả kinh, hoảng sợ lùi lại mấy bước.
Triệu Viễn Chu nhìn dáng vẻ thoi thóp của Ly Luân, hốc mắt đỏ rực, lệ khí tràn ngập toàn thân. Ôn Tông Du biết mình không phải đối thủ, đang định bỏ chạy thì bị hắn một tay bóp chặt cổ. Giọng nói lạnh lẽo như đến từ địa ngục: "Ngươi đã chạm vào y?"
Ôn Tông Du bị bóp chặt cổ, thở không nổi, đôi mắt mở to tràn đầy sợ hãi, muốn lắc đầu nhưng một chút cũng không động đậy nổi. Đôi mắt Triệu Viễn Chu hằn lên tia máu, khóe môi nhếch lên cười dữ tợn: "Dám chạm vào y... thì phải chết!"
Khoảnh khắc sau, chưa kịp để Ôn Tông Du phản ứng, "rắc" một tiếng, cổ đã bị vặn gãy. Triệu Viễn Chu không thèm bận tâm đến việc mình vừa giết người, xoay người lại nhìn thân ảnh đang bị treo, trái tim đau nhói như sắp nghẹt thở.
"A Ly..." Hắn cứng ngắc từng bước tiến lại gần.
Trong mơ hồ, Ly Luân dường như nghe thấy có người gọi mình, chậm rãi mở mắt. Trên bờ môi tái nhợt vương đầy vệt máu, y khẽ thều thào: "A Yếm..." Thanh âm yếu ớt, ẩn chứa tủi thân, nghe đến xót lòng.
"Không sao rồi A Ly, không sao nữa rồi." Một tia sáng đỏ lóe lên, sợi dây trói chặt đôi tay y lập tức đứt đoạn. Triệu Viễn Chu vội bước tới, phủ chiếc áo choàng vừa cởi lên người Ly Luân, rồi ôm chặt y bế ngang.
Lúc này, Ly Luân đã hoàn toàn ngất đi. Dưới lớp áo choàng, một bàn tay yếu ớt rủ xuống trong không trung, mong manh như cánh bướm sắp rơi, khiến người ta nhìn mà thắt cả tim.
Triệu Viễn Chu hối hận đến tận xương tủy. Hắn không nên bỏ lại y nơi này, càng không nên để y phải chịu những chuyện khủng khiếp ấy. Chỉ cần nghĩ đến việc nếu hắn đến muộn một chút thôi, Ly Luân sẽ ra sao, hắn không dám tưởng tượng tiếp.
Cảm giác mất rồi lại tìm về khiến hắn càng ôm chặt người trong ngực, trái tim vẫn còn đập loạn không ngừng, cả người run lên vì sợ hãi. May mà Ly Luân không sao, bằng không hắn cả đời này cũng chẳng thể tha thứ cho bản thân.
"Không sao rồi A Ly, chúng ta về nhà."
Trong Hoè Giang Cốc, Ly Luân từ từ tỉnh lại, ý thức dần rõ ràng, toàn thân đau nhức.
"A Ly, ngươi tỉnh rồi? Có thấy chỗ nào khó chịu không?" Triệu Viễn Chu mừng rỡ, vội đỡ y ngồi dậy.
Ly Luân vẫn còn ngơ ngác, nhưng khi nhìn thấy hắn, y lập tức nhớ lại những gì đã xảy ra, sắc mặt thoáng chốc tái đi: "Ôn Tông Du..."
Nhưng còn chưa nói hết, Triệu Viễn Chu đã ôm chặt lấy y, trong đầu lại hiện lên cảnh y suýt bị làm nhục, giọng nghẹn lại: "A Ly, thực xin lỗi, ta sai rồi. Ta không nên bỏ ngươi lại nơi đó, ta sợ muốn chết."
Nhắc tới chuyện này, Ly Luân càng thêm ấm ức, hốc mắt đỏ hoe: "Ngươi không quan tâm ta, ngươi bỏ ta lại một mình..."
Triệu Viễn Chu hối hận đến ruột gan cũng xanh rì, thấy vành mắt y đỏ lên, hắn chỉ biết cuống quýt xin lỗi: "Xin lỗi A Ly, ta không cố ý, đều là lỗi của ta, ta sẽ không bao giờ rời xa ngươi nữa, ta thật sự sợ rồi."
Triệu Viễn Chu càng dỗ, Ly Luân càng tủi thân, cuối cùng bật khóc vừa khóc vừa mắng: "Triệu Viễn Chu, đồ khốn kiếp, ngươi dám bỏ ta lại một mình ở đó, ta không cần ngươi nữa..."
Ly Luân khóc đến mức khiến trái tim Triệu Viễn Chu như vỡ vụn. Hắn ôm chặt lấy y, vội vàng dỗ dành: "A Ly, đừng khóc nữa, ngươi biết ta không chịu nổi khi thấy ngươi khóc mà. Ta hứa được không, sẽ tuyệt đối không có lần sau."
Sau khi trút hết nỗi sợ hãi vì suýt bị xâm phạm và ấm ức vì bị bỏ rơi, tâm trạng Ly Luân cuối cùng cũng lắng xuống đôi chút. Thanh âm mang chút nghẹn ngào: "Ngươi còn dám có lần sau, ta sẽ không cần ngươi nữa."
"Không dám, ta tuyệt đối không dám để ngươi rời khỏi ta nữa." Triệu Viễn Chu siết chặt người trong lòng, đau lòng không thôi.
Qua chuyện này, hắn càng thấu rõ vị trí của Ly Luân trong tim mình, cũng hiểu ra bản thân yêu y đến nhường nào.
END.
_________
Tác giả: 一吨奶茶
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro