Chương 84+85
Chương 84
Chuông điện thoại vang ba tiếng, số lạ. Tô Thừa Đức không nghe máy. Sau ba tiếng chuông reo, đầu dây bên kia ngắt cuộc gọi.
Vậy là hôm ấy Tô Thừa Đức có thể yên tâm. Đây chính là ám hiệu mà ông đã giao hẹn với Tô Khinh, bất luận Tô Khinh ở đâu, đổi cách liên lạc nào, bảy giờ sáng mỗi ngày đều phải gọi vào số này của ông, chuông reo ba tiếng thì ngắt, Tô Thừa Đức sẽ biết là y gọi xem như báo bình an.
Tô Thừa Đức cuối cùng cũng không thể hoàn toàn tra rõ thằng con phá sản nhà mình đang làm cái gì. Tô Khinh chỉ một thề hai hứa ba đảm bảo hai điều, thứ nhất, y không làm chuyện gì xấu, thứ hai, y sẽ sống sót trở về.
Phía sau truyền đến âm thanh loạt soạt. Tô Thừa Đức quay đầu lại thì thấy Đồ Đồ Đồ ôm gối ôm mèo múp Garfield tổ chảng cao hơn người, mặc áo ngủ chạy tới: "Ông nội ông nội, là điện thoại của hoàng thúc phải không?"
Nó gọi một tiếng "Ông nội" khiến cho cõi lòng Tô Thừa Đức mềm mại như bông. Ông giang hai tay ôm Đồ Đồ Đồ qua, để nhóc béo ngồi lên đùi. Đồ Đồ Đồ dụi dụi đầu lên vai Tô Thừa Đức: "Bao giờ hoàng thúc mới về ạ?"
Tô Thừa Đức vỗ lên mông nó một cái: "Sao? Nhớ nó rồi? Ở với ông nội không tốt à?"
Đồ Đồ Đồ khôn khéo hơn Tô Khinh khi bằng tuổi nó rất rất rất nhiều. Thằng nhỏ cực kì am hiểu đạo nịnh nọt, từng tung hoành tổng bộ đội Quy Linh, gặp ai hạ người đó với tốc độ chớp giật. Lúc này nghe hỏi, nó lập tức chớp đôi mắt to đen láy: "Ông nội tốt lắm... Thiệt đó, ở với ông nội tốt hơn ở với hoàng thúc nhiều. Ông nội tốt bụng chưa bao giờ nổi giận, không đánh mông con, còn mua đồ ăn ngon cho con nữa, ông nội là tốt nhất ~"
Tô Thừa Đức vui như nở hoa trong bụng, so với Đồ Đồ Đồ, thằng con không thèm về nhà kia của ông chỉ bằng cái rắm.
Đồ Đồ Đồ nhìn mặt đoán ý, lại nói tiếp: "Nhưng mà í, dù hoàng thúc nóng nảy hơn bá đạo hơn nữa, mấy ngày không gặp con vẫn nhớ lắm."
Tô Thừa Đức cảm động nghĩ, đứa trẻ nhỏ thế này mà đã có lòng dạ tốt đến thế, đúng là đốt đèn cũng không tìm được đâu, liền nói: "Đồ đồ này, con làm cháu ruột ông có được không nào?"
Đồ Đồ Đồ tức khắc hớn ha hớn hở: "Được nha, thế là con có chú và ông nội rồi!"
Tô Thừa Đức lớn tuổi rồi, dễ đa sầu đa cảm. Vừa thấy thằng bé xinh xắn đáng yêu thì lại xót xa. Lần đầu Đồ Đồ Đồ gặp Tô Thừa Đức, nghe thấy ông hỏi "Cha mẹ con đâu?", nó đã vụng trộm nhéo đùi mình một cái rõ đau rồi nặn ra hai hàng nước mắt ròng ròng gào ầm lên "Ba mẹ con bị người xấu hại chết rồi!"___ Cho nên Tô Thừa Đức coi nó là cây cải thìa nhỏ không ai yêu, thương đứt ruột.
Đồ Đồ Đồ không ngừng cố gắng, bò từ trên đùi Tô Thừa Đức xuống, giả vờ giả vịt tỏ vẻ nghiêm trang: "Ông nội, con đi đọc sách đây. Hoàng thúc quy định mỗi ngày con phải đọc sách hai tiếng, làm đề toán hai tiếng, học vẽ một tiếng, học thuộc từ đơn một tiếng, học..."
Tô Thừa Đức vừa nghe xong thì dựng ngược hai hàng lông mày... Cái gì cơ? Đứa bé mới mười tuổi vẫn còn đang độ ham chơi, thế mà không cho nó nghỉ tí nào, bắt học hết cái này đến cái khác là cớ làm sao? Muốn bức chết thằng bé à? Thằng chết tiệt kia, trước đây bố mày có dồn ép mày thế không hả?
Thế là ông kéo Đồ Đồ Đồ lại: "Ông cháu mình không nghe nó, hôm nay là chủ nhật, sáng sớm ngày ra sách vở gì? Ông không cần con dùi mài vất vả thế, đi, chúng ta ra ngoài chơi."
Đồ Đồ Đồ tội nghiệp ngẩng đầu nhìn ông: "Hoàng thúc sẽ đánh con mất..."
"Nó dám? Nó mà dám đánh con, ông đánh chết nó." Tô Khinh đang ở bên ngoài vào sinh ra tử cứ thế mà nằm cũng trúng đạn.
Đồ Đồ Đồ nước mắt ròng ròng nói: "Ông nội tốt quá đi."
Trong lòng nó thì nghĩ, oahahaha ~ Chờ biết bao năm cuối cùng cũng tìm được chỗ dựa vững chắc đáng tin rồi ~ Cuối cùng trẫm cũng đợi được tới hôm nay, thiệt muốn ca bài ca cách mạng nông nô trỗi dậy quớ ~
Ở nơi xa xôi ngàn dặm, Tô Khinh đang ăn sáng với Hồ Bất Quy, giữa bàn đặt bộ phát máy nghe trộm nho nhỏ. Hai người coi đoạn đối thoại của Đồ Đồ Đồ và Tô Thừa Đức là tin tức buổi sáng mà nghe không sót chữ nào, Tô Khinh sắc mặt muôn hồng nghìn tía dùng đũa mài răng phát ra âm thanh răng rắc.
Trên khuôn mặt của Hồ Bất Quy thoáng qua ý cười, anh sợ mình tỏ ra vui vẻ quá rõ ràng kích thích đến Tô Khinh nên hơi cúi đầu xuống, tách vỏ bánh rán ra, cẩn thận nhặt hết mấy cọng hành lẫn vào rồi đẩy sang trước mặt: "Ăn tử tế đi, đừng cắn đũa nữa."
Tô Khinh ngoàm một miếng tọng nguyên phần tư cái bánh rán vào mồm, phẫn hận nói: "Đồ bạch nhãn lang, chờ đấy, trở về không đánh cho mông nó hoa đào nở tưng bừng thì ông đây cùng họ với nó luôn."
Trở về___ Một từ tốt đẹp biết bao nhiêu.
Sau khi "Trở về" còn bao nhiêu việc phải làm, phải ăn bánh kẹp mẹ Hồ Bất Quy làm, phải đánh Đồ Đồ Đồ một trận, phải nghĩ cách ứng phó với hai vị cha mẹ thuần phác nhà Hồ Bất Quy và ông bố cổ hủ nhà Tô Khinh nữa.
Ánh mắt Hồ Bất Quy dừng lại trên tờ báo sớm, ánh mắt chợt lóe lên. Ngay trên trang nhất đăng ảnh của một người đàn ông trên dưới năm mươi tuổi mà không hề có chút già nua, ánh mắt sáng ngời, khi hướng về màn ảnh tự nhiên toát ra vẻ thong dong trấn định. Trọn vẹn ba trang sau đó đều là tin tức và những lời ca ngợi vị giáo sư Trịnh này.
"Chúng ta hiện tại có mấy việc phải làm trước." Hồ Bất Quy nói, "Đầu tiên là nhất định phải tìm ra 'Bệnh ngủ say' rốt cuộc là cái gì, sau đó là tìm ra biện pháp cách ly nổ lớn, lấy được tài liệu của Utopia. Nếu không biết con bài chưa lật của bọn chúng là gì mà đã tùy tiện hành động, tôi sợ người không buông tha cho chúng ta trước nhất không phải là Trịnh Thanh Hoa, mà là..."
Anh dừng lời không nói nữa, Tô Khinh khẽ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
"Đây là mục tiêu cấp một, hướng tới mục tiêu cấp hai là chúng ta cần một đội nhân viên kĩ thuật và nhân viên y tế có thể tin tưởng được."
"Mục tiêu cấp ba chính là làm rõ lần trước ai đưa cho Trình Ca xem bức ảnh nọ, mượn tay tôi hạ Hứa Như Sùng." Tô Khinh nhồm nhoàm xử lý hết bữa sáng, lau miệng.
Hồ Bất Quy xoa xoa mũi, lắc đầu: "Tôi vẫn không thể nghĩ ra, sẽ là ai..."
"Nghĩ, chỉ sợ là không ăn thua." Tô Khinh dừng một chút, "Tôi cũng không nghĩ ra khả năng là ai, cứ nghĩ đến ai là lại tự động bỏ qua người đó, cứ như chỉ cần đặt nghi ngờ trên người họ một giây chính là có lỗi với họ vậy. Tốt nhất... là có thể ép người đó tự mình lộ mặt."
"Chúng ta cần một con mồi đủ lớn." Hồ Bất Quy tiếp lời, "Em cảm thấy chúng ta còn bao nhiêu thời gian?"
Tô Khinh lắc đầu: "Trịnh Thanh Hoa và đám người đứng sau lão ta đều không phải là kẻ ngốc. Bọn họ hiện tại có thể đứng vững dựa vào lợi thế duy nhất chính là dùng 'bệnh ngủ say' để bắt cóc toàn nhân loại, điểm tựa này rất yếu ớt, người có đầu óc đều biết điều đó. Tuy chúng ta chậm một bước nhưng không phải không có nhân viên kĩ thuật và chuyên gia y học, cho nên bọn chúng nhất định sẽ tìm một phương pháp càng thêm..."
Tô Khinh dừng lại, hơi hơi nhíu mày giống như sầu lòng với tiền đồ xa vời của mình, sau đó nói: "...ngọc đá cùng tan để củng cố địa vị hợp pháp của mình___ Hoặc là biến chính mình thành 'Pháp'."
Cách một cái bàn bé tí, nhìn ở cự ly gần như áp sát, khuôn mặt của Tô Khinh vẫn không có chỗ nào khó coi. Hồ Bất Quy bỗng nhiên cảm thấy động tác nhíu mày của y cực kì chướng mắt, vì thế không nhịn được đưa ngón tay ra nhẹ nhàng vuốt lên mi tâm của y: "Đừng nhíu mày."
Tô Khinh bắt lấy ngón tay anh đưa lên miệng liếm nhẹ một cái, tay đứt ruột xót, Hồ Bất Quy tức khắc cảm thấy trái tim tê rần, cả người giật bắn. Tô Khinh khiêu khích hỏi: "Nổi da gà không?"
Hồ Bất Quy yên lặng gật đầu.
"Vậy đó, phiền lão già nhà anh đừng có ngôn tình như thế được không? Tôi cũng nổi hết cả da gà rồi đây này." Cái kẻ dùng sắc tình đáp trả ngôn tình tên Tô Khinh buông tay Hồ Bất Quy ra, đứng lên nhặt áo ngoài khoác lên người, "Tôi đi lấy xe."
Hồ Bất Quy nhìn theo bóng y, yên lặng nghĩ, da gà của tôi đâu phải vì buồn nôn mà nổi lên, rõ ràng là khác nhau mà.
Hai tiếng sau Tô Khinh lấy xe về. Hồ Bất Quy đã thanh toán thu dọn xong xuôi, hai người hành động chớp nhoáng lập tức rời đi. Tô Khinh cắt vụn hai tờ chứng minh thư giả đã dùng, phi tang, lại không biết lôi ở đâu ra hai cái mới. Hồ Bất Quy liếc nhìn phía sau một cái thì phát hiện dưới ghế ngồi để một cái thùng đầy vũ khí nóng, liền nhịn không được hỏi: "Em lấy đâu ra thế này?"
"Buôn lậu." Tô Khinh mặt không đỏ thở không gấp trả lời. Thấy biểu cảm cổ quái trên mặt Hồ Bất Quy, y bổ sung thêm một câu, "Thời gian gấp quá nên không kiếm được hàng cao cấp, dùng tạm mấy cái này chống đỡ trước đã. Đợi mọi người tụ họp đông đủ, tôi sẽ đi kiếm cho cả nhà hàng chính quy hơn."
Hồ Bất Quy yên lặng xoay người đi, cảm giác năm đó mình nương theo ngọn gió đông của Hùng tướng miễn cưỡng giữ Tô Khinh ở đội Quy Linh thật đúng là khiến cho nhân tài như y không được trọng dụng.
Mười tiếng sau, hai người đi tới trạm dừng thứ nhất trên con đường đào vong – địa chỉ được Hùng tướng quân đánh dấu trên bản đồ, căn cứ cũ của Utopia ngày trước.
Ở nơi cách căn cứ Utopia cũ một đoạn đường, Tô Khinh cầm ống nhòm nhìn một hồi rồi đưa cho Hồ Bất Quy: "Động tác của Trịnh Thanh Hoa rất nhanh, ở đó đã có người rồi."
"Quả nhiên." Hồ Bất Quy nhìn một lát, "Làm theo kế hoạch, em cẩn thận đấy."
Tô Khinh cười xòa: "Người nên cẩn thận là anh mới đúng."
Căn cứ Utopia trước đây hiện tại vẫn có trạm gác. Bảo vệ cửa phía ngoài cùng thấy một chiếc xe tải chở đồ đang tiến lại gần thì không mấy đề phòng. Nơi này tuy rằng rất hoang vu nhưng ngày nào cũng có xe chở hàng tới.
Nhưng chiếc xe kia càng đi càng gần, bảo vệ có chút căng thẳng, hơi dựng súng lên làm động tác chuẩn bị ngắm bắn. Đúng lúc này, một chiếc xe khác không biết ở đâu lao ra đâm đầu vào xe tải. Cả hai xe đều đi tốc độ cao, hiện trường tai nạn giao thông lúc đó vô cùng bi thảm.
Bảo vệ nhịn không được há to miệng ngây ngốc nhìn cửa thủy tinh chắn gió của xe tải vỡ đầy đất, không biết người ở bên trong tròn dẹt thế nào rồi.
Tay sờ thiết bị liên lạc, gã nói: "Số 0152 cổng số 1, báo cáo..." Ánh mắt gã còn đang dính chặt vào hiện trường tai nạn, thế mà không hiểu sao trước mắt đột nhiên tối sầm, cả người gục xuống.
Bàn tay ai đó nhanh chóng đỡ được gã, thần không biết quỷ không hay lôi sang một bên.
Đầu dây bên kia của thiết bị liên lạc có người nói: "0152 báo cáo đi, có chuyện gì?"
Một người đàn ông kéo sụp vành mũ vừa thay áo bảo vệ vừa cầm thiết bị liên lạc trong tay. Y mở miệng với giọng nói giống như đúc tên bảo vệ vừa rồi, dùng ngữ khí cấp bách trả lời: "Vị trí cách cổng số 1 khoảng năm mươi đến một trăm mét phát sinh tai nạn giao thông, xin được trợ giúp."
Chương 85
Một đội nhân viên phản ứng cơ động ở bên trong ruỳnh ruỵch chạy ra, vừa ra đến nơi lập tức bị hiện trường tai nạn đồ sộ ngổn ngang thu hút, cả tiểu đội nhanh chóng phân công nhau tra xét hiện trường, dập tắt lửa, kiểm tra xe, mà anh bạn "0152" kéo thấp vành mũ vốn canh ở cổng thì không biết đã biến mất tăm từ lúc nào.
Không đến năm phút đồng hồ sau, hiện trường đã được thanh lý xong xuôi. Một người tháo cửa xe ra, vội vàng lật tung bên trong, bỗng nhiên gã cảm thấy không đúng, liền hô lên một tiếng: "Không đúng, trong cái xe này không có..." Chữ "người" còn chưa ra khỏi miệng, vẻ mặt gã bỗng nhiên cương cứng, thân mình lao thẳng về phía trước, ngã xuống bất động.
Người đứng cách gã gần nhất sửng sốt, sau đó chợt mở to hai mắt nhấc máy liên lạc lên: "Có..."
Vừa thốt được một chữ, viên đạn xuất quỷ nhập thần đã bắn ra, chuẩn xác ghim thẳng vào ngực gã. Người này còn chưa kịp ngã xuống thì viên đạn thứ ba đã xé gió mà đến bắn trúng bình xăng xe hơi. Tiếng nổ vang trời, hiện trường tai nạn giao thông xảy ra nổ mạnh, người bên ngoài không hiểu đầu đuôi ra sao đồng thời lùi hết về phía sau, ngay khoảnh khắc ấy, Hồ Bất Quy bắn liên tục ba phát nữa, làm thịt nốt ba tên còn lại.
Thì ra tốc độ ra tay của Hồ Bất Quy cũng không chậm hơn là bao so với tay súng bắn tỉa thần thánh trong truyền thuyết 11235.
Đúng lúc này, một tên Utopia nghe thấy tiếng nổ ra ngoài xem xét, vừa đi đến cửa thì liếc thấy bao nhiêu đồng bạn ngã ngang ngã dọc chỉ trong vài phút ngắn ngủi. Gã hoảng sợ, phản ứng cực nhanh lùi về phía sau một bước, viên đạn vừa lúc sát qua chóp mũi gã phóng thẳng vào tường, suýt nữa một phát xuyên đầu. Tên này toát mồ hôi lạnh đầm đìa, vừa lùi liền ba bước vừa lớn tiếng hét: "Có tay súng bắn tỉa, có người xông vào..."
Sau đó gã trúng một viên đạn vào đùi ngã bổ nhào xuống đất, một bóng người tức khắc phủ xuống trước mặt gã. Gã Utopia hoảng sợ ngẩng đầu lên, chỉ thấy một họng súng tối đen đối diện ánh mắt mình, trước khi gã phun ra được từ tiếp theo, cái đầu đã biến thành một quả dưa hấu nát.
Hồ Bất Quy đeo kính đen, mặc trên người bộ thường phục không biết Tô Khinh lấy ở chỗ nào___ Áo jacket khoác ngoài áo ba lỗ thuần màu đen sẫm, tay áo xắn cao để lộ đôi cánh tay cơ bắp cuồn cuộn. Trên lưng anh đeo một khẩu súng máy, trong tay xách một khẩu, thắt lưng còn giắt một đôi súng lục, vẻ ngoài y hệt một gã lái buôn vũ khí nhà nghề, mang đậm mùi vị phần tử bạo lực phản xã hội.
Hồ Bất Quy tài cao gan lớn nghênh ngang nhảy từ trên tường xuống. Anh biết động tĩnh bên này càng lớn càng tốt mới có thể hấp dẫn lực chú ý của đối phương, tạo điều kiện cho Tô Khinh thành công lấy được thứ y cần.
Sau khi kế hoạch Utopia bị đình chỉ, phần lớn tài liệu nghiên cứu đã bị tiêu hủy, căn cứ cũ bị phong tỏa, nhiều năm qua không cho phép người ngoài tiến vào. Tô Khinh và Hồ Bất Quy mạo hiểm tới đây chỉ vì một thứ duy nhất___ Thi thể của Trịnh Uyển.
Sau khi Trịnh Uyển tự sát, nghe nói thi thể của cô ta không được hạ táng mà bị Trịnh Thanh Hoa dùng phương pháp chống phân hủy đặc biệt để bảo tồn, sau này gửi trong tầng ngầm của căn cứ, dùng ba lớp khóa phòng hộ. Nghe nói trừ khi cho nổ tầng ngầm, nếu không không một ai vào được.
Thi thể của Trịnh Uyển từng được pháp y kiểm tra ba lần trong ngoài, chỉ hận không thể phơi bày từng cái tế bào trước kính hiển vi, không có vấn đề gì cả. Thoạt trông có vẻ như Trịnh Thanh Hoa hao tâm tổn trí bảo vệ thi thể của cô ta chỉ để gửi gắm tình cảm mà thôi (đương nhiên đó là giả thiết ông ta có tình cảm).
Bao năm qua căn cứ cũ vẫn là cấm địa. Hiện tại Utopia rốt cuộc cũng khôi phục được tính hợp pháp của nó, trên mặt báo, Trịnh Thanh Hoa biểu đạt niềm tiếc nuối vô hạn với kế hoạch nghiên cứu bị chết yểu vì "một nguyên nhân đặc thù nào đó", cũng nhân thể tiếp nhận lại căn cứ nghiên cứu năm xưa này.
Khi Tô Khinh đánh ngất tên bảo vệ đầu tiên thì đã thấy dấu hiệu Utopia trên tay áo gã.
Utopia ra ngoài ánh sáng, không biết còn bao nhiêu căn cứ ngầm vẫn ẩn giấu khắp nơi trên thế giới, có trang thiết bị nào không có đâu. Vì sao nhất định phải có hứng thú với một căn cứ bị bỏ quên nhiều năm không còn tài liệu gì đáng giá?
Tô Khinh cùng Hồ Bất Quy đồng thời cho rằng, dưới tình hình thế cục còn chưa ổn định thế này, loại người bận rộn vội vàng muốn chinh phục cả thế giới như Trịnh Thanh Hoa tuyệt đối không có thời gian để thương xuân tiếc thu u buồn hoài cựu.
Thứ duy nhất mà căn cứ cũ kia còn lại chỉ có thi thể của Trịnh Uyển. "Kế hoạch câu cá" của bọn họ bắt đầu triển khai từ thi thể của Khôi ấn thần bí nọ.
Hồ Bất Quy nhấc chân đá cái xác anh vừa bắn chết sang một bên, xoay người đi qua lối rẽ, tên bảo vệ xui xẻo bị Tô Khinh đánh choáng lột sạch còn chưa tỉnh lại. Hồ Bất Quy không chút do dự bắn xuyên đầu hắn. Nghe tiếng bước chân dồn dập ngày một lại gần, anh tiến lên hai bước, kéo cái xác vào góc khuất giấu đi, ngón tay cực kì ổn định nạp đầy đạn vào khẩu súng máy.
Tô Khinh nửa đường đổi nghề, không dám giết người tùy tiện. Không phải vì y không quả quyết, mà là chỉ cần không ép y đến cực hạn mày chết tao sống thì bản năng của y không nghĩ tới chuyện giết người.
Hồ Bất Quy so với y dứt khoát hơn nhiều. Anh là một quân nhân đã từng nhậm chức cảnh sát võ trang, vì biểu hiện kiệt xuất mà được điều sang bộ đội đặc chủng. Anh từng tham gia những trận chiến tranh với tội phạm ma túy ở biên giới, từng đạp khắp đất biên cương truy đuổi gián điệp, sau đó làm đội trưởng của đội Quy Linh, lại giao phong với Lam ấn không chỉ một lần.
Đối với Hồ Bất Quy mà nói, trong lúc đang làm nhiệm vụ, trước mắt anh chỉ có hai loại người là người phải bảo vệ và kẻ địch mà thôi.
Hồ Bất Quy thong dong điều chỉnh hô hấp của mình, khi thoáng thấy người đầu tiên lọt vào tâm mắt, anh quyết đoán nâng súng bắn, viên đạn găm chính giữa trán, người nọ không ngáp một tiếng đổ rạp về phía sau. Khi người thứ hai căng thẳng khẩn trương ghìm súng chĩa loạn xung quanh, anh đã lặng yên không tiếng động di chuyển tới đường lui định sẵn, sau đó lấy một quả lựu đạn ném ra, đồng thời tận khả năng co người lại.
Phía sau tức thì vang rền tiếng súng, Hồ Bất Quy dùng lực nhào về phía trước, lăn tròn, trong lòng thầm đếm, 3, 2, 1.
Tiếng nổ ầm vang, tiếng ồn ào rộ lên náo loạn, Hồ Bất Quy không quay đầu lại mà xông vào theo tấm bản đồ của Hùng tướng quân đã được ghi nhớ trong đầu.
So với Hồ Bất Quy mạo hiểm ở bên này, Tô Khinh ở đầu kia chiến tuyến rảnh rang hơn nhiều. Y mặc quần áo Utopia bắt chước những người khác lượn lờ ở bên trong, thi thoảng còn dừng lại chào hỏi người ta ra hình ra dáng___ Nếu lúc này có ai gặp Tô Khinh thì sẽ phát hiện khuôn mặt y đã thay đổi hoàn toàn, xương gò má bạnh rộng, cái cằm vuông vắn, mắt nhỏ ti hí, hai cánh mũi không biết trát lên cái gì mà to hẳn ra, chóp mũi đắp phấn đặc biệt trông tẹt dí.
Một loạt động tác này được y làm xong chớp nhoáng khi lực chú ý của người khác bị vụ tai nạn giao thông thu hút, cơ hồ là hoàn thành trong mười bước chân, nhanh chóng trơn tru sinh động như mây bay nước chảy.
Có điều việc lợi dụng ảo giác vào trước làm chủ lừa người ta chỉ giới hạn trong việc chào hỏi từ xa thôi, người đứng gần vẫn có thể nhận ra được.
Chẳng qua Tô Khinh cũng không lo lắng, từ ba năm trước y đã hiểu rõ hình thức chung sống của đám nhân viên Utopia này rồi.
Bọn họ rất ăn ý nhưng cũng rất lạnh lùng, giống như một đám người máy bị tẩy não và lập trình, sau đó tỉ mỉ cẩn thận làm đúng công việc mà mình được giao chứ không thường xuyên trao đổi với người khác. Nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, cho dù có gặp mặt cũng chỉ gật đầu từ xa.
Trong quá trình trà trộn, y hầu như không gặp bất cứ trở ngại nào.
Song chỉ hai phút sau, Tô Khinh đã phát hiện bầu không khí trở nên căng thẳng, trong tai nghe thiết bị liên lạc bắt đầu vang lên những mệnh lệnh chỉ huy máy móc cứng ngắc, tất cả nhân viên công tác đều tụ về một hướng.
Tô Khinh biết đây là động tĩnh do Hồ Bất Quy tạo ra. Chính lúc ấy, một người đàn ông đang chỉ huy những người khác chạy ra bên ngoài bỗng nhiên chú ý tới Tô Khinh, gã chỉ vào y mà hỏi: "0152, sao cậu lại tự tiện rời khỏi vị trí?"
Tô Khinh nặn ra giọng nói của 0152, cố ý hạ giọng trả lời: "Tôi có tình huống đặc biệt cần báo cáo."
Tiếng y quá nhỏ, người đàn ông không nghe rõ phải tiến về phía trước mấy bước: "Cậu muốn báo cáo cái gì?"
Tô Khinh rất hợp thời tỏ vẻ cấp bách: "Là thế này... Vừa rồi tôi thấy..."
Lúc này gã kia đã cách y rất gần, đủ gần để thấy rõ y không phải là 0152.
Thế nhưng không còn kịp nữa, gã chỉ cảm thấy trên người tê rần rồi trợn mắt ngã xuống, bất tỉnh nhân sự. Tô Khinh rất tự nhiên đỡ vai gã, vừa đỡ thân thể gã vừa ghé tai gã như đang thì thầm cái gì, trong khe hở tạo thành bởi hai đoàn người chạy ngược chiều, y tha gã đàn ông vào một góc vắng.
Không đến ba mươi giây sau, "0152" biến mất, một tiểu đội trưởng mặc trang phục Utopia đánh số "036" điềm nhiên bước ra, vội vã ngược dòng người mà đi như đang có chuyện gì gấp lắm.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro