Chương 1 - Vết nứt đầu tiên
"Tôi đã hát.
Tôi đã sống sót.
Nhưng sao mọi thứ lại im lặng đến thế này?"
Không có âm nhạc. Không có ánh đèn. Chỉ có một màn đêm dai dẳng đang rút cạn oxy trong phổi Till.
Cậu tỉnh dậy. Không tiếng máy móc, không tiếng vỗ tay từ khán giả ngoài hành tinh, không hiệu ứng đồ họa màu neon báo hiệu kết thúc vòng thi. Thứ duy nhất còn lại là một căn phòng trắng đến chói mắt, không cửa ra vào, không cửa sổ, và một thứ âm thanh mơ hồ: tiếng tim đập.
Không phải nhịp tim của cậu. Thứ âm thanh ấy vang lên từ trong đầu Till, rối loạn, như nhắc lại nhịp đập của những người từng đứng cạnh cậu trên sân khấu và đã lần lượt ngã xuống.
Cậu xoay người, cơ thể như rệu rã. Một vết máu khô cứng nơi cánh tay trái nhắc nhở cậu rằng cơn đau là thật. Cậu không mơ.
Ivan đã chết.
Till biết rõ điều đó. Cậu nhìn thấy nó — cơ thể cậu ta gục xuống sau bài hát cuối cùng, như thể sân khấu vừa thiêu rụi linh hồn của cả hai. Cậu đã quỳ bên cạnh xác Ivan trong im lặng, không có lấy một giọt nước mắt. Không còn nước để khóc.
"Chết cũng là một sự giải thoát," cậu từng nghĩ thế. Nhưng khi mình là kẻ duy nhất sống sót, Till mới hiểu: cái chết của người khác có thể là khởi đầu cho địa ngục của chính mình.
Cậu bật cười. Tiếng cười vang vọng trong căn phòng trống, vọng lại như một bản nhạc méo mó. Till đã thắng. Nhưng không còn ai để thua nữa. Vậy cậu là gì?
⸻
Đột nhiên, tiếng bước chân.
Till nín thở. Đầu óc chấn động như bị xé toạc.
Không thể nào. Không ai có thể...
Cánh cửa mà cậu không nhìn thấy bất ngờ trượt mở — như thể nó luôn tồn tại, chỉ chờ đúng thời điểm để xuất hiện.
Và người bước vào... là Ivan.
Toàn thân cậu ta là những vết thương băng bó sơ sài, áo rách tả tơi, mắt trũng sâu như người vừa từ cõi chết trở về.
Till lùi lại. Cậu không tin vào mắt mình.
"Cậu... chết rồi mà."
Ivan không đáp. Chỉ nhìn cậu.
Ánh mắt ấy – Till chưa bao giờ quên. Không phải là ánh nhìn của một kẻ thù. Cũng không phải là ánh nhìn của một người bạn. Mà là ánh mắt của một người từng nhìn thấy sự thật – và sống sót.
"Tôi nên chết," Ivan khẽ nói. "Nhưng cái chương trình khốn kiếp đó... nó không cho tôi chết."
⸻
Cả hai ngồi xuống. Giữa không gian vô định ấy, họ không còn cách nào khác ngoài chấp nhận sự tồn tại của nhau.
Till nhìn Ivan, rồi bật cười lần nữa. Không phải vì vui.
"Cậu biết không, tôi đã hát vì nghĩ cậu đã chết. Tôi muốn kết thúc tất cả."
Ivan gật đầu.
"Tôi cũng vậy."
Im lặng. Dài đến nghẹt thở.
Cuối cùng, Till hỏi:
"Vì sao cậu lại ở đây? Tại sao chỉ chúng ta sống sót?"
Ivan nhìn xuống sàn nhà — nơi không có gì ngoài màu trắng chói lọi.
"Có lẽ vì chúng ta là kẻ được ưa thích nhất."
"Hay là kẻ thất bại cuối cùng?"
Ivan không trả lời.
⸻
Till cảm thấy không khí bắt đầu thay đổi. Trong căn phòng ấy, từng ký ức nhỏ lẻ tràn về như những vết nứt mảnh đang rút cạn cảm xúc.
Cậu nhớ cái ngày đầu tiên chạm trán Ivan — trên sân khấu, ánh mắt đầy thù địch, giọng hát lạnh lùng. Ivan từng tuyên bố: "Tôi không cần ai khác để sống sót."
Vậy mà giờ đây, Ivan ngồi đó, thở cùng nhịp thở với Till trong một thế giới không còn gì để mất.
⸻
"Tôi từng ghét cậu," Till thở dài.
"Tôi cũng ghét cậu," Ivan đáp không do dự.
"Nhưng nếu cậu chết thật... chắc tôi sẽ không chịu nổi."
Till không mong Ivan trả lời. Nhưng điều bất ngờ là Ivan nhìn thẳng vào mắt cậu, ánh nhìn không còn khinh bỉ, không còn cảnh giác — mà là một thứ gì đó gần như xót xa.
"Tôi không chịu nổi khi thấy cậu quỳ bên cạnh tôi lúc tôi gục xuống," Ivan nói khẽ. "Cậu hát bài cuối như thể chỉ còn cậu và tôi. Không còn ai khác. Không còn ai để nghe."
⸻
Căn phòng trắng bắt đầu run lên. Không phải động đất, mà là một dạng chuyển đổi môi trường trong hệ thống điều khiển sân khấu.
Một giọng máy lạnh lùng vang lên:
"Stage status: Terminated. No remaining spectators. Simulation will now shut down."
Ivan đứng bật dậy. Till bám lấy tay cậu.
"Không, đừng. Nếu hệ thống tắt... có thể chúng ta sẽ chết thật."
Ivan nhìn cậu, ánh mắt sắc như dao, nhưng giọng thì khẽ đến lạ thường:
"Chết cùng cậu... không tệ."
Till không kịp đáp. Căn phòng vụt tối.
⸻
Trong bóng tối hoàn toàn, cậu chỉ còn lại hơi ấm từ bàn tay Ivan. Lần đầu tiên sau bao nhiêu vòng thi, bao nhiêu mất mát, Till không thấy cô đơn.
Và cậu biết...
Tình cảm này không phải là tình bạn. Không phải tình yêu. Không phải thứ có thể gọi tên.
Chỉ là, nếu Ivan không còn... Till cũng không còn là Till nữa...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro