Chap 23+24: Quay đầu
Haizz...!!! Chán quá! Tôi chán đến chết rồi đây nè! Vì đây chính là chap chán nhất mà tôi từng thấy đấy, là vì nó...quá tốt đẹp và chẳng có gì là xấu xa cả
- Tại nhà rin -
Rin đang yên giấc ngàn thu trên giường thì bỗng choàng tỉnh giấc bởi mấy tiếng lục đục dưới bếp, nghe vậy cô liền quay sang nhìn chiếc đồng hồ để bàn thì thấy mới có hơn 03.00 sáng, mặt trời vẫn chưa dậy mà bây giờ ai đã thức giấc rồi chứ. Chẳng nhẽ là có trộm. Sau một hồi suy nghĩ, rin liền với lấy cây gậy bóng chày của rinto mà đi xuống bếp kiểm tra an ninh, mong rằng mấy bé cam trong tủ lạnh vẫn an toàn. Nhưng khi rin vừa xuống bếp, thì đã bắt gặp ngay một kẻ không rõ hành tung đang lục lọi tủ lạnh nhà cô
- Tên trộm này đang làm gì không biết? Sao nó biết mẹ giấu quỹ đen ở tủ lạnh vậy ta? Hay là nhà mình có nội giám (TG: Xem phim hình sự quá nhiều)
Thế là rin liền rón rén bước từng bước chậm giãi đến chỗ tên trộm mà vung ngay cây gậy bóng chày vào đầu
- A!
Vừa hành hung xong, rin liền với tay bật công tắc điện để xem bộ mặt tên trộm nhưng người vẫn ở trong tư thế chiến đấu, sẵn sàng cho ngay tên trộm thêm một gậy. Nhưng hoá ra, kẻ dám lén lút lục lọi tủ lạnh lúc sáng sớm không ai khách chính là...rinto, ông anh đáng quý của cô
- Rinto! Anh làm gì vậy?
- Câu đó phải để anh nói mới đúng! Đột nhiên đang ăn lại bị em hành hung, làm mất cả ngon
Rinto vừa xoa đầu vừa liên mồm trách móc rin nhưng miệng vẫn còn đang tỏm tẻm nhai miếng snack khoai tây lạnh ngắt
- Em...xin lỗi...hức hức...chi...chỉ là...em lo cho anh nên mới làm vậy thôi...hu hu...
Rin nghe vậy thì ứa nước mắt mà thút thít khóc
- Thôi được rồi! Nín đi! Anh chưa bị trộm giết thì cũng bị chính em gái mình giết chết thôi! Aiza...! Đau quá!
Rinto thấy vậy thì liền luống cuống dỗ dành, an ủi cô nếu không bố mẹ mà biết là ăn đòn nát đít. Giải quyết xong vụ việc, cậu liền hí hửng bước vào phòng tắm mà huýt sáo luôn miệng
- Phải công nhận là đêm qua mệt thật! Vì cô ấy mà mình chẳng được ngủ tí gì
Rinto vừa nói vừa cởi bỏ cái áo sơ mi trắng mà nhìn những đoạn chỉ bị bứt cúc ra mà tặc lưỡi. Ngắm nhìn cơ thể sáu múi cường tráng chứa đầy những vết hôn đỏ ửng chằng chịt trên người mình, điều đó khiến cho cậu cảm thấy một niềm vui rạo rực không thể tả nổi. Phải công nhận là cậu phải bỏ ra cả một buổi tối với lenka để cho cô ấy thoả mãn niềm ham muốn tình dục bên trong, nhưng mà điều đó đối với cậu cũng chưa hẳn là tốt đẹp gì. Vì trong đầu cậu vẫn hiện lên rõ một câu hỏi vướng mắc, " Rốt cục thì tại sao cô ấy lại có thể yêu một kẻ không có địa vị như cậu chứ?". Câu hỏi này vẫn lặp đi lặp lại trong đầu cậu cả buổi tới giờ, khiến cho rinto vô cùng mệt mỏi
- 06.30 sáng vẫn ngày đó -
- Á Á Á...!!! Trễ giờ rồi!
Rinto từ trong phòng liền chạy vụt ra. Đúng ra là cậu chỉ định ngủ một giấc thôi mà ai ngờ lại thành trễ giờ. Thế là cậu liền tức tốc xỏ vội đôi giầy da vào, tay chỉnh lại chiếc cà vạt đỏ kẻ ô còn miệng thì tỏn tẻm nhai cái bánh mì được quệt một ít bơ mứt lên đó, cố gắng tăng hết tốc độ đến ga tàu đúng giờ
- A! Anh rinto! Anh quên cơm hộp nè!
Rin thì vẫn tiếp tục công việc đầu buổi sáng của mình là làm đồng hồ lịch trình cho rinto vì cái ông anh đáng quý này rất hay đãng trí, không nhắc có khi quên luôn hôm nay đi làm
- Ok! Cảm ơn em!
Rinto nghe vậy thì liền khững lại lấy cơm hộp, nếu không thì chắc trưa nhịn đói mất
- Khoan đã rinto! Anh quên vé tàu này!
- Thank! Cảm ơn em!
- Chờ chút rinto! Anh quên ví này!
- Ừ!
Thế là cuộc đối thoại này cứ tiếp tục diễn ra, điều đó khiến cho rinto không nhịn được liền giận sôi lên
- Rinto này!
- Gì nữa?!
Rinto liền hét lớn vào mặt rin. Mặt mũi thì đỏ bừng, nóng hầm hầm mà nổi hết gân lên nhìn cô
- Anh quên nụ hôn chào buổi sáng!
Chẳng nói năng gì, rinto liền ôm lấy hai bên má rin mà kéo cô lại gần, hôn điên cuồng lên môi rồi hậm hực bỏ đi. Rin dường như đã bị chết lặng bởi hành động của cậu, tuy đó chỉ là một nụ hôn thoáng qua nhưng đó cũng là nụ hôn lần thứ 5 của cô đó nha, đâu có thể nói cho là cho dễ thế được. Thực ra thì cô chỉ định bảo anh hôn nhẹ vào má thôi mà, đâu cần cáu vậy
- Tại công ti nơi rinto làm -
- Xin lỗi giám đốc! Tôi đến trễ!
Cánh cửa phòng bỗng chốc bật mở, rinto từ ngoài bỗng chạy hộc tốc vào phòng giám đốc. Hôm nay đúng là một ngày xui xẻo đối với cậu. Đi đến ga thì trễ giờ nên cậu đành phải chạy marathon đến công ti, nói chung tất cả đều là do cô em gái đáng ghét của cậu gây ra
- Ừ! Bây giờ anh mau đi lấy cho tôi tài liệu đi!
Bỏ qua chuyện vừa rồi, lenka chẳng nói gì mà vẫn dán mắt vào xấp tài liệu trên bàn. Điều đó khiến cho rinto vô cùng ngỡ ngàng. Bình thường thì lenka vốn đã kĩ tính, đi trễ 1 giây là cô ấy sẽ bắt viết bản kiểm điểm và trừ lương 1 tháng cho coi vậy mà hôm nay sao khác thế
- Anh còn chờ gì nữa mau đi lấy đi! Tôi không trả lương để mấy người đứng nhìn đâu nhé!
Thấy rinto vẫn trần trừ đứng nhìn ở đó, lenka mới nhìn cậu mà quát ầm lên, đúng là bản tính độc đoán, khó chiều của cô vẫn như vậy nhưng phải thế thì mới gọi là lenka chứ, đúng là mẫu người cậu thích. Nhưng đó cũng là một nhược điểm đối với cậu. Trong lúc đang bàn bạc kế hoạch với lenka, rinto không ngừng chăm chú vào gương mặt và cơ thể của cô. Phải nói là cô quá quyến dũ là đằng khác. Cơ thể hoàn mĩ kết hợp với một dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, phải nói là cô trên cả tuyệt vời
- Bộ mặt tôi có dính gì hay sao mà anh nhìn kinh thế ?
Cảm giác như đang bị làm phiền, lenka liền quay sang rinto thì thấy cậu đang chăm chú nhìn cô thay vì nhìn đống giấy tờ, đúng là vẫn chứng nào tật đấy, tư tưởng chắc lại trên mây trên gió rồi. Đúng là luôn khiến cô phải nổi cáu mà
- À! Không...không có gì...
Rinto nghe vậy thì luống cuống trả lời mà vội vội vàng vàng lấy tạm một tờ giấy vờ đọc, nhưng chữ thì vẫn chẳng thấm được vào đầu
- Haizz...!!! Đúng là không dạy dỗ anh không được mà!
Lenka thấy vậy thì thở dài ngán ngẩm mà giựt phăng tờ giấy trong tay rinto ra, áp sát gương mặt lại nhìn cậu
- Giám...giám đốc à...
Rinto cảm thấy hơi bất ngờ về hành động của lenka, liền phòng thủ mà từ từ lùi lại
- Không cần sợ! Chẳng phải hôm qua chúng ta cũng đã làm rồi sao? Làm thêm một lần nữa cũng chả có vấn đề gì
Nhân cơ hội lenka liền áp sát môi mình với môi của rinto. Cô dường như đã chiếm được ưu thế, dồn cậu vào tường mà liếm láp điên cuồng lên đó. Cô đưa lưỡi khuấy đảo toàn bộ bên trong khoang miệng của rinto, dường như cậu có thể cảm nhận được vị đắng ngắt ở đầu lưỡi của cô. Có gì đó không đúng, khác hẳn với nụ hôn hôm qua thì nó đắng và chát hơn nhiều. Bỗng rinto liền đưa tay nắm lấy hai vai lenka mà từ từ đẩy cô ra xa
- Bộ em đang buồn bực chuyện gì sao?
Rinto nói với ánh mắt đầy chìu mến nhìn lenka. Như đoán trúng tim đen, cô liền buồn bực thở dài mà ngồi bịch xuống ghế sofa
- Bộ chuyện đó dễ dàng nhận thấy lắm sao?
- Đương nhiên rồi! Ai nhìn vào chả thấy trên trán em hiện dõ dòng chữ " TÔI CÓ CHUYỆN"
Rinto nói bằng một bộ mặt tinh danh mà vắt chân ngồi bịch xuống bên cạnh lenka, như đang muốn trọc cho cô vui lên
- Vậy sao? Dễ đoán nhỉ?
Không thể tiếp tục bao che nữa lenka liền một miệng phun ra hết cả
- Nhưng mà em đang có chuyện gì vậy? Kể anh nghe đi!
- Thật ra thì cũng chẳng có gì to tát đâu! Nhưng mà hôm nay chính là ngày dỗ của em họ em, con bé mất từ khi mới có 7 tuổi
- Vậy hả? Sớm nhỉ! Nhưng tại sao chứ?
- Tất cả là vì thằng khốn đó! Chính nó! Chính nó đã giết chết con bé!
Nói đến đây, gương mặt lenka bỗng chốc thay đổi. Hai đuôi mắt đã sưng mọng bên bởi những giọt lệ ngân ngấn như muốn vỡ oà ra bởi cảm xúc kìm nén trong lòng
- Nhưng mà ai mới được chứ? Tại sao người đó lại...
- Anh không cần phải quan tâm đâu! Bởi vì chính hôm nay, em sẽ kết thúc tất cả! Em nhất định phải giết nó! Tại nó...tại nó mà...hức hức...
Mặc dù đã cố gắng che đi cảm xúc nhưng không hiểu sao bây giờ lòng cô cứ rối bời, như lòng đê sắp vỡ. Hai hàng mi cứ không ngừng tiết ra thứ chất lỏng trong suốt, mặn chát đó. Mặc dù cô đã gạt đi rất nhiều
- Anh hiểu mà! Chắc khi cô bé mất, em buồn lắm phải không?
Như thấu hiểu được cảm giác của lenka, rinto liền ôm cô vào lòng mà an ủi
- Phải! Em ấy chính là người bạn thân duy nhất của em còn đâu tất cả bạn bè khác đều là em bỏ tiền mua về, toàn là một lũ giả dối. Đối với em thì cô bé đó cứ như là em gái em vậy, em luôn nghĩ là chỉ cần ở bên em ấy thì đối với em như có cả một một thế giới vậy. Nhưng rồi cuối cùng tất cả mọi thứ đều đã tan biến dưới bàn tay của hắn! Nên em nhất định phải giết hắn, kể cả có phải liều chết đi nữa
Dấu hết những cảm xúc không đúng trong lòng, cô e thẹn vùi đầu vào bờ ngực của của cậu mà lặng lẽ khóc, khiến cho cả một mảng áo ở đó ướt đẫm
- Nhưng mà chuyện gì đã qua thì cứ để nó qua đi, không nên cứ chìm đắm trong quá khứ suốt thế! Mặc dù anh không biết người đó là ai nhưng mà chắc khi cô bé đó mất thì người ấy chắc cũng đau khổ dữ lắm! Nên em cũng đừng trách họ quá! Người chết thì cũng đã chết rồi, ta không nên cứ sống trong quá khứ suốt thế. Em phải tiếp tục sống tốt chứ, sống luôn phần của em ấy nữa
Nghe vậy, lenka liền nhíu mày mà ẩy rinto ra, hai tay cô nắm chặt lại thành nắm đấm rồi nhìn cậu với ánh mắt nảy lửa đầy căm phẫn
- Đến cả anh cũng như vậy sao? Ai cũng bảo con bé chết chỉ là do tai nạn, rồi còn nói là em phải tự an an ủi bản thân, coi đó là một rủi ro không may mà tiếp tục sống. Anh cũng giống như họ, làm sao có thể hiểu được cái cảm giác mất đi người mình yêu thương nhất là như thế nào chứ!
Vừa nói dứt lời, lenka đã bị rinto tiến tới mà khoá chặt miệng lại bằng một nụ hôn. Cậu đưa lưỡi tách đôi môi và hàm răng cô ra, mút hết dịch ngọt ở đó mà quấn quýt lấy lưỡi của lenka không rời
Bất ngờ bởi hành động cả rinto, lenka dường như không làm chủ được bản thân mà đáp lại nụ hôn của cậu. Đầu óc của cô trống rỗng hoàn toàn, chẳng lẽ cô đã thật sự yêu cậu rồi sao? Không được! Chẳng phải mục đích cô tiếp cận cậu chỉ để trả thù thôi sao, nhưng tại sao cô lại có cảm giác này chứ? Mặc dù đã cố gắng kiểm soát bản thân nhưng mà thân thể cô cứ vô thức mà đón nhận tất cả từ cậu. Cho đến khi cả hai người đều bước vào phòng ngủ, nhưng nụ hôn vẫn không rời
- Trước cổng công ti KL -
- Haizz...!!! Sao mà cao thế không biết!
Rin đứng trước cổng công ti KL mà ngắm nhìn nó từ trên xuống dưới. Đây chính là công ti mà len đã giới thiệu cho cô, cậu nói là đây chính là công ti của một người bạn của cậu và nếu muốn thì cô có thể đi làm ở đó mà không cần qua các bước kiểm tra về kĩ năng. Công ti gì mà kì cục! Mặc dù thì mấy hôm trước cô cũng đã lên Google để kiểm tra rồi thì thấy đó là một công ti có uy tín rất cao trong các ngành kinh tế và đã thâu tóm được gần hết các công ti con khác, có sức cạnh tranh rất lớn trong ngành kinh doanh nhưng mà tại sao lại có thể nhận một người như cô vào làm một cách dễ dàng như vậy chứ
Gạt bỏ những suy nghĩ đó sang một bên, rin liền tung tăng bước vào công ti mà hỏi han mấy cô ở quầy tiếp tân
- Xin lỗi! Tôi là kagamine rin, nhân viên vừa mới vào làm. Bây giờ thì tôi phải làm sao để...
- A! Vậy ra cô là kagamine rin. Cô mau đến phòng giám đốc ngay đi! Ngài kagamine đang nóng lòng đợi cô trên đó đấy!
Chưa để rin nói hết câu, cô tiếp tân đó liền kéo tay rin đi đến thang máy mà bấm số tầng cao nhất
- À, cô ơi! Cho tôi hỏi một chút có được không? Ngài kagamine nghĩa là sao hả cô?
Im lặng một lúc thì rin liền lên tiếng, chẳng lẽ ngoài len ra cũng có người chùng họ với mình sao nhưng thay vì trả lời, cô tiếp tân đó chỉ nhìn rin mà mỉm cười
- Rồi cô sẽ biết ngay thôi!
- Tại phòng giám đốc -
- Thưa ngài kagamine! Cô rin đã tới rồi đây ạ!
Nghe vậy thì liền có tiếng nói vọng ra
- Cho vào!
Thế là rin liền một mình bước vào căn phòng lạnh lẽo thì thấy có ai đó đang ngồi trên ghế nhưng mà người đó lại quay người đi, khiến cho cô không thể nhìn rõ mặt
- Thưa giám đốc! Tôi tên là kagamine rin, rất vui được gặp ngài!
Rin vừa nói vừa e thẹn cúi người xuống mà chào hỏi một cách lễ phép, đằng nào thì đây cũng là công việc đầu tiên của cô nên lễ phép một chút cho nó ra dáng
- Cậu tới rồi hả? Rin!
Người đàn ông đó liền bất giác quay người lại. Điều đó khiến cho rin vô cùng ngỡ ngàng, người đang ngồi trên ghế với cương vị là chủ tịch tập đoàn nổi tiếng KL không ai khác chính là...len
- Len! Sao cậu lại...
- Ngạc nhiên lắm đúng không? Xin lỗi vì đã nói dối cậu nhưng mà chỉ có cách này mới có thể tạo điều kiện cho chúng ta ở bên cạnh nhau nhiều hơn thôi, rin à!
Len vừa nói vừa từ từ tiến lại phía rin với một bộ mặt danh ma. Không cho cô cơ hội trốn chạy, cậu liền choàng tay qua eo rin, kéo cô lại gần mà hôn điên cuồng lên môi cô. Len dường như đã chiếm trọn được khoang miệng của rin, nuốt hết tất cả mọi thứ ở đó. Từ
- Ưm...len! Làm ơn...bỏ mình ra...
Rin cố gắng nấc lên từng tiếng nói đứt đoạn, không dành mạch mà cố gắng đẩy len ra bằng cách đấm thùm thụp vào lưng cậu. Nhưng rin vốn là con gái nhà lành, chân yếu tay mềm thì từng đó thôi chắc mới chỉ để gãi ngứa cho cậu
- Len...ưm...mình cần...thở...
Nghe vậy thì cậu liền luyến tiếc rời môi rin nhưng mà thôi kệ vậy, làm sao cậu có thể để cho cô ngất sỉu trước khi có chuyện vui sảy ra chứ
- À, quên không nói với cậu! Từ bây giờ cậu sẽ là thư kí riêng của mình, có vai trò là mua vui mỗi khi mình thấy chán!
- WTF!!! Mua vui?
Rin nói cứ như muốn hét vào mặt len vậy, làm cho cả mặt cậu bị ướt tùm lum hết chơn rồi nè
- Đúng vậy! Chỉ vì ai mà tớ dám đánh đổi cả lời thề để tiếp quản công ti hả? Vậy nên từ bây giờ cậu sẽ giữ vai trò là "người tình" của mình trong suốt thời gian tới! OK?
- OK~~~
Rin liền bất mãn đồng ý với cậu vì cô cũng không muốn làm tổn thương len và việc còn lại thì cô cũng thật sự rất yêu cậu nên tốt nhất là viện cớ đồng ý cho rồi
- À, mà bó hoa đó là sao hả?
Rin vừa nói vừa chỉ tay về phía bó hoa cúc vạn thọ một cách thắc mắc
- Chuyện đó thì sau này tớ sẽ kể cho cậu nên cậu đừng bận tâm ha!
Len nói một cách lơ là như cố gắng đánh trống lảng với lời nói của rin
- Bây giờ thì chúng ta tiếp tục công việc được chứ?
Len liền quay sang nhìn rin mà liếm môi đầy mê hoặc. Cuối cùng thì cậu cũng đã có cơ hội để "ăn" cô mà không bị kẻ khác làm phiền, đúng là cơ hội ngàn năm có một. Len đưa bàn tay thô rát vòng qua sau gáy rin, kéo đầu cô lại gần. Miệng cậu cách miệng rin bây giờ chỉ còn có đúng 2 cm nữa thôi là có thể chiếm hữu cô rồi. Nhưng có vẻ cô ương bướng hơn len nghĩ rất nhiều. Chưa kịp chạm nhau thì rin đã vội quay mặt đi mà đẩy len ra, điều đó khiến cho cậu rất tức giận mà chán nản nhìn cô
- Chúng ta đi ăn thôi! Em...đói rồi!
Vừa nói dứt lời, rin liền lấy tay che miệng lại, bỗng chốc đỏ bừng cả khuôn mặt. Cô vừa xưng "em" với len ư? Thật là không thể tin nổi! Mức xấu hổ của rin dường như đã đạt tới đỉnh điểm, cô ước gì có thể tát vào mặt mình mấy cái cho tỉnh táo. Rin liền khẽ liếc mắt nhìn sang len, chắc cậu sẽ chửi cô là:"đồ thấp hèn mà thích chèo cao" và rồi sẽ đá cô ra khỏi công ti mất, cô không muốn bị ghét đâu!
- Ha ha! Mình lỡ miệng! Chắc là hôm nay mình ngủ chưa đủ nên mê sảng, mong cậu bỏ qua cho! Ha ha ha...!!!
Rin cười với cái miệng méo lệch không rõ ràng. Hu hu! Mún khóc quá đi!!!
Len liền ngay lập tức đè rin vào tường mà nhìn cô với một bộ mặt đen xì, đằng đằng sát khí. Trái lại với hành động của cậu, len liền thủ thỉ vào tai rin mà khẽ gặm, cắn lên đó, khiến cho rin phải kêu lên những tiếng rên đầy gợi tình
- Em vừa nói gì? Nhắc lại tôi nghe coi!
- Em...em đói...r...rồi...
Rin lắp bắp nói, khuôn mặt như mếu ra, sắp khóc
- Ngoan lắm! Từ nay về sau cứ xưng hô như vậy với tôi! Còn bây giờ thì chúng ta mau đi ăn thôi, anh biết có một cửa hàng ăn nhanh ngon lắm! Đảm bảo em sẽ thích!
Len nói xong thì liền kéo tay rin lôi đi
- Tại quán ăn nhanh Doraemon -
Len và rin cùng lúc bước vào quán ăn trong sự ngưỡng mộ của mọi người xung quanh. Đương nhiên rồi, vị chủ tịch nổi tiếng của tập đoàn KL đang khoác tay thân mật với một người phụ nữ bên cạnh. Điều đó khiến cho ai cũng phải bất ngờ, nhiều người sẽ nghĩ là vợ, em gái, gái một đêm,...v..v...rất phiền phức. Đảm bảo là hôm sau tin tức này sẽ có ở trang nhất trong tuần báo sắp tới như :" Chủ tịch tập đoàn lớn nhất Nhật Bản Kagamine Len đang khoác tay thân mật với một người phụ nữ bí ẩn không rõ danh tính"; " Hé lộ bí mật việc chủ tịch Kagamine Len của tập đoàn KL bỏ trốn khỏi đám cưới"; " Tập đoàn KL có thêm một đứa con rơi rớt";...và còn vô số lời nói nữa nhưng mà bỏ qua những việc đó, len vẫn trong trạng thái ung dung, tự tại tiếp tục khoác tay rin, kéo cô núp vào ngực áo mình để bảo vệ cô khỏi ánh mắt của mấy kẻ săn tin tức đó
- Phục vụ cho chúng tôi gọi món!
Nghe vậy thì ngay lập tức có cô bồi bàn liền hớn hở chạy tới, chắc là muốn xin chữ kí và chụp hình với len đây mà
- Vâng! Quý khách gọi món gì ạ?
- Cho tôi một coca
- Một phần đùi gà rán
- Thêm một khoai tây chiên sốt phô mai
- Và một hamburger thịt bò
Cô bồi bàn nghe vậy thì tươi cười gật đầu mà ghi lại tất cả rồi quay sang nhìn rin
- Vậy còn quý cô đây dùng gì ạ?
- Ừm..., cô chỉ cần cho tôi một nước cam
- Và một phần salad Nga thôi
Len nghe rin nói vậy thì ngỡ ngàng mà nhìn đểu cô rồi tra hỏi một cách đầy nghi ngờ
- Rin à, sao em gọi ít thế? Anh mời mà. Bộ em sợ anh thiếu tiền sao? Đừng lo anh còn cả hơn 1 triệu yên trong túi đây mà!
Mặc cho len nói gì nhưng rin vẫn mím môi, e thẹn đỏ mặt không mở miệng nói lấy một câu. Mãi một lúc sau cô mới kéo cậu lại gần mà thủ thỉ vào tai
- What? Chỉ vậy thôi sao? Vậy mà anh cứ tưởng là em đang mang thai với thằng nào nên kén ăn chứ! Hoá ra là sợ bị anh trê là "con heo xấu xí" nên mới không dám ăn nhiều! Ha ha! Mắc cười đau cả bụng!
Len nghe cô nói xong thì liền ôm bụng cười ha hả mà liên tục đập tay xuống bàn, điều đó khiến cho rin vô cùng xấu hổ. Mặt mũi đỏ hết lên như trái cà chua mà vội vàng tay chân luống cuống bịt mồm len lại
- Anh nói khẽ một chút thôi, kẻo mọi người xung quanh nghe thấy đấy
- Sorry! Anh biết rồi! Nhưng mà em nên biết là có ăn tới mấy thì cũng không béo thêm được nữa đâu vì em đã đủ béo để bị gọi là "con heo xấu xí" rồi! Ha ha! Đau bụng quá!
Vừa im được một lúc thì len lại tiếp tục cười nhưng mà lần này thì cậu lại tiếp tục rở chứng bôi bác rin. Khiến cho cô tức giận đỏ mặt mà phồng mồm trợn má lên, kết quả là...
- Được thôi! Vậy thì em sẽ cho anh biết tay!
Nói rồi rin liền quay sang cô bồi bàn vẫn đang ở đó, tay cầm menu tiếp tục gọi món
- Cô ơi cho tôi thêm một phần khoai tây viên phô mai
- Một phần gà viên
- Một phô mai que
- Một hamburger gà
- Một hamburger phô mai
- Một ly soda mix
- Một pizza phô mai
- Một pizza chay
- Một pizza thập cẩm
- Và một pizza xúch xích
Len lần này nghe vậy thì sững người mà lắp bắp hỏi
- Trời! Em gọi nhiều như vậy liệu có ăn hết không?
- Có sao đâu! Không ăn hết thì bảo người ta gói lại đem về, đằng nào thì đây đâu phải tiền của em! Nên tận dụng cơ hội để tiêu sài xả láng chút chứ!
Rin trả lời mà nháy mắt một cách hờ hững với len, đúng thật là nếu cứ mềm yếu mãi thì sẽ bị cậu lên mặt mà trâm trọc cho coi. Phải mạnh mẽ lên
- À, đúng rồi! Tí nữa mình nhớ ghé qua siêu thị chút nhé, em muốn mua thêm mấy bộ quần áo cho mình!
[ Trời ạ! Nếu cứ thế này thì chắc tập đoàn KL sẽ vì em mà phá sản mất thôi! ]
Len thầm nghĩ nhìn rin, nhưng miệng cũng chẳng dám ho he thêm từ nào. Thế là cậu chỉ biết trơ mắt nhìn cô ngốn hết đống thức ăn vào bụng một cách ngon lành, khỏi phải gói lại đem về cho mệt
1 lúc sau
- Rin à, chúng mau đi thôi! Tối nay anh còn có buổi ăn tối với đối tác lúc 7 giờ và một cuộc họp vào lúc 8 rưỡi đấy!
Vừa nói dứt lời, cánh cửa liền bật mở và người bước ra không ai khác chính là chị rin nhà ta. Cô bước ra với mấy túi sách to tướng trên tay mà hớn hở khoe với cậu
- Len à, anh nhìn xem! Em vừa mua được mấy cái bánh cupcake ngon lắm đó nha!
- Trời! Bộ em vẫn còn muốn ăn nữa sao? Rin!
Len bây giờ gần như muốn sốc bởi trình độ ăn uống của rin, đáng lẽ ra cậu không nên nhắc tới cái từ "cấm kị" đó nếu không thì bây giờ cái ví của cậu cũng không lép đến mức này
- Ngốc ạ! Thứ này không phải dành cho em mà là cho anh đó, len à!
Nhìn túi bánh mà rin đưa cho, len xấu hổ đỏ mặt không nói lên lời. Chắc là lúc này, cậu chỉ muốn ôm cô vào lòng mà hôn lên đôi môi đầy diễm lệ đó quá
- Nè! Anh đang nghĩ bậy bạ gì thế!
Như trúng tim đen, len liền thất vọng lấy cớ mà trối rin
- À, làm...làm gì có...ch...chứ...
- Vậy thì thôi! Chúng ta mau đi thôi kẻo trễ đó!
- Ừ! Anh tới liền! Nhưng mà chúng ta có thể ghé qua công ti có được không? Cái ví của anh cũng cần "bồi bổ"
- Tại nơi hai cặp đôi của chúng ta đang tình tứ bên nhau -
Lenka khẽ động thân, toàn thân cô bây giờ đau nhức. Cô bất lực nằm im, nơi hoa huyệt của cô bây giờ vẫn còn đau tấy, dinh dính bởi tinh dịch của người đàn ông đang nằm bên cạnh cô. Đặt tay lên trán, cố gắng mở to đôi mắt nhìn thẳng mặt người đó. Vậy là lời thề của cô đã bị thá bỏ, cô đã phải lòng và dâng chính cơ thể mình cho một người khác. Thật đáng hổ thẹn
Anh vẫn còn đang ngủ, nhìn khuôn mặt vương hồng vì tình dục đang say ngủ, cô khẽ cười. Cảm giác này thật bình yên và an toàn làm sao, nhưng nó cũng không thể kéo dài lâu được đâu. Tất cả rồi sẽ kết thúc, dưới bàn tay này
Cô mở ngăn tủ, lấy ra một thứ gì đó. Mặc dù không thể nhìn thấy đó là gì nhưng mà cô chỉ biết nó rất nguy hiểm và chính cô sẽ là vị thần chết kết thúc cuộc sống của những kẻ đó
- Tại công ti KL -
- Trời ạ! Anh mà không nhanh lên là sẽ trễ đó! 6 rưỡi rồi!
Rin nói một cách bực tức nhìn len mà liên mồm hối thúc len vì sợ trễ nhưng mà hành động của cô thì có vẻ không như vậy. Vừa gọt táo vừa nghe nhạc, chứng tỏ cô có vẻ vô tâm với việc này. Mà cũng đúng thôi, anh bị trễ chứ có phải cô bị trễ đâu mà lo
- Tại ai mà anh bị trễ hả? Mà hình như váy em có dính gì kìa, rin!
Nghe vậy, rin liền hoảng hốt cúi xuống xem. Thì thấy có thứ gì đó màu trắng dính vào váy cô, hẳn cục lên trông ghê chết. Thế là rin liền vội vàng chạy vào nhà vệ sinh để chỉnh sửa lại quần áo mà không biết len đang đứng đằng sau nhìn cô bằng một bộ mặt tái mét. Chắc là cô sẽ không biết chuyện việc cậu làm rơi bánh vào váy cô trong lúc ăn đâu, thì ai bảo trong lúc cậu đang ăn rở thì cô lại cứ rục vội rục vàng làm cậu cuống hết cả lên. Mà thôi kệ đi, chắc là cô không biết đâu
Bỗng len liền thay đổi sắc mặt mà buồn bã nhìn xuống bó hoa cúc vạn thọ được để ở bên cạnh. Hai hàng mi bây giờ sưng mọng lên bởi những giọt lệ mặn chát, chúng dường như mất kiểm soát mà cứ không ngừng rơi xuống không ngừng. Cậu đưa bàn tay vuốt nhẹ lên bó hoa đó mà nhíu mày
- Cô ấy sẽ thích bó hoa cúc vạn thọ này đúng không? Chị lenka!
Lenka nghe vậy thì từ trong bóng tối liền bước ra mà mở một nụ cười quái dị nhìn len, khẩu súng lục trên tay tay cô đã được lên đạn sẵn mà chĩa về phía cậu
- Quả không hổ danh là chủ tịch kagamine len, rất tinh nhạy! Tiếc rằng chả sống được bao lâu!
- Chị đến đây để lấy mạng tôi sao?
- Phải! Nên mày mau sám hối đi là vừa!
Nhưng khác hẳn với câu nói của lenka, len tỏ ra chẳng có gì gọi là sợ hãi cả. Mà còn nhìn cô bằng một ánh mắt lạnh lẽo, đầy khinh thường
- Vậy thì mau bắn đi! Tôi cũng chả thiết tha gì với cái cuộc sống này nữa, kết thúc tất cả tại đây đi!
Lenka nghe vậy thì hồi đầu có đôi chút bất ngờ nhưng rồi lại mở một nụ cười đắc ý nhìn cậu
- Được thôi! Không còn lâu nữa đâu! Tao sẽ giúp mày được lên đó để đoàn tụ với em ấy, nhưng mày cũng đừng buồn quá nhé! Sau khi tao kết thúc cuộc đời của mày rồi thì rồi đây tao cũng sẽ cùng mày lên đó! MAU CHẾT ĐI!!!
.
.
.
CỐP!!!
.
.
.
Lenka còn chưa kịp bóp còi thì liền bị một cái gạt tàn làm bằng cim cương ném trúng cổ tay, rơi cả khẩu súng xuống đất. Ngay lập tức len liền lao đến đá văng khẩu súng ra xa khỏi tầm tay của lenka và người đã trợ giúp len lúc đó không ai khác chính là...rin, may mắn cô đã nghe hết tất cả vụ việc mà kịp thời ngăn chặn nếu không thì trả biết hậu quả sẽ ra làm sao
- Chị lenka! Tại sao chị lại...
- MAU IM ĐI...!!!! TẤT CẢ ĐỪNG NÓI GÌ NỮA!!! TÔI KHÔNG MUỐN NGHE!!!
Chưa nói hết câu lenka liền hét lên, cướp lời rin
- Tất cả ai cũng nói là nó đúng mà tôi lại sai...!! Tại sao chứ?!! Hu hu!!!
Lenka liền gào lên mà gục đầu xuống khóc, than thở. Rin thấy vậy thì bàng hoàng không nói lên lời, cô chưa bao giờ nghĩ sẽ phải nhìn thấy người mà cô luôn coi là chị gái mà cũng có ngày phải như vậy
- Rin à, tất cả là lỗi của anh
Lời nói vừa rồi của len như là mũi dao đang đâm nát trái tim mong manh của rin vậy, thật đau đớn
- Đúng rồi! Tất cả là tại nó! Chỉ tại mày mà...em ấy...
Bộ dạng của lenka bây giờ trông thật phờ phệt và thảm hạt làm sao. Những vết thương trên người vẫn còn đau nhức như là cái roi đang tiếp tục cào xé thân thể cô, mà cũng đúng thôi đằng nào thì cô còn gì để mất nữa chứ
- Len! Anh mau giải thích cho em nghe đi chứ? Rốt cục chuyện này là sao?
Rin nói bằng một bộ mặt tối sầm lại đen xì mà nhìn len bằng một con mắt đầy đau thương
- Anh thật sự cũng không muốn nói cho em biết chuyện này đâu nhưng mà tất cả mọi chuyện này đều bắt nguồn từ một cô bé tên là...Megurine Luka
Tôi phải rút lại lời nói vừa rồi thực ra thì truyện này thực sự rất hay!!! Trừ việc nó nằm ngoài dự tính của tôi là hơn 5000 từ. Tôi không nghĩ việc cho thêm một số nội dung và hình ảnh vào thì lại nhiều như này. Bây giờ nếu mọi người không phiền thì tôi xin phép được ngất một lúc, RẦM...!!!
[Không nên có GIF hoặc video ở đây. Cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để xem nó.]
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro