HÔN PHU XẤC XƯỢC
- " Con bé ở đây , thưa người " HARUMI đẩy tôi lên phía trước cô ấy
- " Người ở trước mặt chúng ta là phu nhân SORA đấy " HARUMI thì thầm bên tai tôi
Tôi liền vội đứng nghiêm chỉnh và nhìn phu nhân SORA mà chào hỏi lại .
- " Kính chào phu nhân SORA , con là FUYUMI " tôi chào hỏi theo kiểu quý zờ tộc
- " Con bé ngoan quá đi , à SANJI mau chào hỏi lại đi con " SORA nhìn SANJI bảo
- " Chào cậu , tớ là SANJI , rất vui vì được làm quen " SANJI ngại ngùng nói
- " Em và SANJI hãy ra ngoài chơi nhé , tụi chị có chuyện muốn nói với phu nhân một lát " AKIMI
Tôi khẽ gật đầu rồi kéo SANJI đi ra ngoài cùng tôi . Đứng trước cửa phòng cả hai chúng tôi cứ nhìn nhau mãi đến nỗi không chớp lấy một con mắt nào , tôi ngại ngùng đành mở lời trước .
- " Tớ là FUYUMI , con út của gia đình AGATSUMA " tôi
- " AGATSUMA ? " SANJI ngơ ngác nhìn tôi
- " Là một vương quốc có tên WEATHERMAN , chuyên về điều khiển thời tiết " tôi giải thích
- " FUYUMI ? Hình như tớ đã nghe cái tên này ở đâu rồi " SANJI đang cố nhớ lại điều gì đó
Tôi đưa tay gãi bên má của mình rồi nói về cuộc hôn nhân này .
- " Tớ...chính là...hôn thê tương lai của cậu á " tôi ấp úng nói
- " Ồ , thì ra là cậu , tớ nhớ ra rồi " SANJI cười nói
Bất giác tôi khẽ cười đưa tay vén phần tóc mái đang che khuôn mặt của tôi . SAJI thấy tôi cười như thế mà bất giác đỏ mặt .
- " Tóc của cậu đẹp lắm đó , tớ có thể gọi cậu là YUKI không ? " SANJI cười tươi hỏi
- " ...cảm ơn cậu " tôi ngại ngùng nói
- " Mà nè , cậu có muốn ăn chút bánh kem không ? " SANJI
Tôi khẽ gật đầu và SANJI đã dẫn tôi đi đến nhà bếp , cậu ấy lấy một dĩa bánh nhỏ cho tôi , tôi cầm lên ăn thử một miếng , mùi vị không đến nỗi tệ .
- " Bánh này do ai làm vậy ? " tôi vừa ăn vừa hỏi
- " Là...tớ làm... " SANJI lắp bắp nói
- " Cậu cũng biết nấu ăn sao ? Thật đáng kinh ngạc " tôi mỉm cười nói
SANJI thấy tôi khen mình như vậy mà mặt mày đỏ hết lên .
- " Cậu có thể dẫn tớ đi dạo không ? " tôi
- " Ừm , được chứ " SANJI vui vẻ gật đầu nói
Sau đó tôi được SANJI dẫn đi tham quan trong lâu đài , đang đi thong thả thì đột nhiên từ đâu xuất hiện ba người cũng bằng tuổi tôi và SANJI . Giờ tôi mới để ý trên mỗi áo của từng người đều có một con số khác nhau . Nhìn sơ qua tôi đoán đây chắc là anh em của SANJI .
- " Thì ra mày ở đây , đồ phế vật " người con trai áo số 2 lên tiếng , nhìn mặt trông rất xấc xược
- "...mấy...mấy...người muốn gì ? " SANJI chân run rẩy lùi về phía sau
- " Tao kiếm mày để giải khuây chứ sao nữa " NIJI cười khẩy nói
- " Hửm !? Con nhỏ nào đây ? " YONJI quay sang nhìn tôi
- " Là người quen của mẹ " SANJI
Tôi thấy cảnh này thì cũng hiểu đôi chút tình hình hiện tại . Người như họ mà là hôn phu của tôi sao trời . Tinh tế không á ? Một chút cũng không nhá . Tôi tính kéo SANJI rời đi thì lại thêm một tên nữa lên tiếng hăm dọa .
- " Nếu mày mà đi tụi tao sẽ tiếp tục đánh mày nhiều hơn " ICHIJI
Chợt tôi khựng lại , một tay nhẹ nhàng đặt lên vai của SANJI rồi mỉm cười nhìn cậu ấy .
- " Tớ sẽ xong nhanh thôi , cứ đứng chờ đi SANJI " tôi
Nói rồi tôi quay lại nhìn ba tên kia với ánh mắt rất chi là thân thiện trong nghĩa đen của nó .
- " Mấy người là ai ? Kẻ bám hơi hả ? " tôi
- " Nếu mấy người cần gì thì cứ nói chuyện với tôi " tôi
Cả ba thanh niên đứng hình tại chỗ vì đột nhiên từ đâu có một cô gái tẩm ngẩm tầm ngâm bí ẩn xuất hiện cản trở họ .
- " Can đảm phết nhỉ ? " NIJI cau mày nói
- " Mày là ai mà có quyền lên tiếng ? " YONJI
- " Bọn tao không có gì để nói với mày hết , tránh ra " ICHIJI
- " Nhì nhèo thế nhỉ ? Quả nhiên là không ai ưa nổi mấy người ha , tôi tránh rồi đấy , làm ơn biến đi giùm cho " tôi trừng mắt nhìn ba tên đó
Trái ngược với tính cách dè dặt của mình , tôi có thể nói chuyện thẳng thắn và không ngần ngại đối đầu với người khác . Sau khi họ rời đi , tôi thấy mặt SANJI nhẹ nhõm hơn .
- " Sao cậu lại sợ họ ? " tôi thắc mắc hỏi
- " Vì trong cả bốn người...tớ là đứa kém cỏi nhất " SANJI hổ thẹn nói
- " Tớ hiểu rồi...khó cho cậu thật , quay về phòng của mẹ cậu thôi " tôi
Tôi kéo SANJI quay trở về phòng của phu nhân SORA , khi mở cửa bước vào thì tôi thấy tất cả mọi người đều tập trung ở đây , ba tên kia cũng vậy và còn có một cô gái tóc hồng . Và lúc quốc vương JUGDE nói về cuộc hôn nhân này thì ba tên kia liền phản đối kịch liệt còn tôi chỉ đứng xem thôi vì cũng biết trước kết quả rồi , vì muốn cho chúng tôi có thời gian để tìm hiểu nhau nên JUGDE đã sắp xếp cho chúng tôi ở một phòng riêng .
- " Một cuộc gặp gỡ chí mạng , bầu không khí gì đây ? Tại sao lại vô tâm đến thế ?" suy nghĩ của tôi
Tôi im lặng mặc kệ ba tên đó mà chỉ vui vẻ trò chuyện với SANJI , cả ba tên kia liền tặc lưỡi khinh bỉ khi thấy cảnh hường phấn này .
- " Trông thân nhau quá nhỉ ? " YONJI cười nhếch mép nói
- " Này SANJI , không lẽ mày thích con nhỏ mặt như âm binh này hả ? " NIJI cười khinh nói
- " Ăn nói xúc phạm quá đấy " tôi khó chịu nói
Lần đầu tiên tôi gặp những đứa con trai vô duyên như ba tên này và tôi sẽ không bao giờ kết hôn với những tên đần này đâu .
- " Này , ngươi tên FUYUMI đúng không ? " ICHIJI giờ mới lên tiếng hỏi
- " Thì sao ? " tôi liếc nhìn ICHIJI
- " Đúng là người và tên xấu y chang nhau " ICHIJI nói một câu làm mặt tôi đen lại
- " Cả đời mình chưa bao giờ gặp người nào thiếu tế nhị như ba tên này cả " suy nghĩ của tôi
Thiệt tình , mấy người này đúng là thô lỗ mà , hổng có hấp dẫn gì hết . Tôi khoanh tay lại rồi khẽ cau mày nhìn ba tên đó .
- " Tôi chưa bao giờ nghĩ trên đời lại có những kẻ vô duyên như thế " tôi
- " Quả nhiên cả đời này chẳng có ai hợp với ba người đâu " tôi mỉa mai nói
- " CÁI GÌ !? " cả ba đều cay cú khi nhìn bản mặt cười đểu của tôi
Và thế là chúng tôi nói câu nào là cãi câu đó , cho đến khi SANJI nắm lấy áo tôi giật nhẹ ngập ngừng thì thầm nói nhỏ .
- " Chúng ta...không nên...cãi nhau đâu YUKI " SANJI ấp úng nói
Phải ha lo lắng làm gì , trước hết phải lắp đầy đồ ăn đã .
- " Đi thôi SANJI " tôi nắm lấy tay SANJI kéo đi
- " Ừm " SANJI cười ngây thơ
- " Đi cho đẹp trời đi , đồ xấu xí " NIJI chống tay nhìn khinh bỉ
Trước khi đi khỏi hẳn , tôi quay lại nhìn ba người họ .
- " Hớ , tôi sẽ không lấy loại người bị tâm thần như ba người đâu " tôi lè lưỡi và kéo nhẹ bên mắt mình xuống
Cả ba nghe câu đó xong mà càng cay cú thêm trong lòng vì họ chẳng làm gì được tôi lúc này còn bị xem là mấy tên khốn nạn nữa chứ .
•
•
•
•
•
Quay về hiện tại .
- " Ai vậy REIJU ? " NIJI nhìn REIJU hỏi
- " Hôn thê của em đến rồi này " REIJU chỉ về phía tôi
NIJI nhìn người đang ôm REIJU mà ngạc nhiên không nói nên lời , tôi ngó nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ . Trông phút chốc NIJI bị đôi mắt xanh biển của tôi thu hút cùng khuôn mặt nhỏ bé với mái tóc xanh ngắn khi tôi liếc nhìn hắn .
- " Hự...con nhỏ này... " hai mắt NIJI không chớp lấy một con nào và mặt thì ngớ ra
Hắn cứ nhìn chằm chằm vào tôi nên tôi cảm thấy như mình đang bị săm soi vậy .
- " Có chuyện gì mà tập trung tại đây vậy ? "
Người vừa hỏi câu đó chính là ICHIJI con trai cả và là con thứ hai của gia đình VINSMOKE , biệt hiệu là màu đỏ lấp lánh , theo sau đó là YONJI con trai út nhà VINSMOKE với biệt hiệu là tời lục , hai tên này tôi cũng chẳng ưa gì .
- " Em nghe nói nhỏ đó đã đến , nhỏ đó đâu rồi ? " ICHIJI nhìn REIJU hỏi
- " Hôn thê của mấy cậu ở đây này " REIJU mỉm cười nói
- " Này nhỏ kia , bọn ta đang hỏi ngươi đấy " YONJI đi lại chạm vào vai tôi
Tôi ngước nhìn hai tên đó , hai người họ cũng như NIJI mà bất động khi thấy tôi , đã lâu rồi mới gặp lại , vẫn là khuôn mặt u ám ấy nhưng chỉ khác là mái tóc đã được cắt ngắn đến vai với những lọn tóc mái rủ xuống trước mặt giờ là mái dài vuông buông xuống lông mày cùng phụ kiện là hai dải ruy băng lụa thắt hình chiếc nơ ở cả hai bên đầu . Áo sơ mi trắng tay dài cùng chân váy màu đen khoác trên người tôi càng thêm bí ẩn hơn hẳn . Quả thật khi nhìn vào đôi mắt ấy , họ không thể biết được tôi đang nghĩ gì .
Sau khi tạm biệt anh chị tôi , tôi đi đến phòng của mình và dọn đồ vào phòng , đi bên cạnh tôi có hai người hầu là MIKI và RAN . Tôi trang trí phòng mình xong xuôi rồi quyết định vào nhà bếp để làm chocolate . Vào trong nhà bếp , tôi thấy mọi thứ đều không thay đổi nhiều . Tôi bắt tay vào làm chocolate .
- " Tiểu thư , hay chúng ta ra sau vườn hoa để thưởng thức nhé ? " MIKI đề nghị
- " Ý hay á , phiền chị lấy ít trà nha " tôi cầm khay chocolate đi trước
Ra sau vườn , làn gió chiều nhẹ lướt qua trên cỏ xanh , mùi hương của cỏ thật dễ chịu , tôi thích cảm giác này , tôi đi đến trước mộ của phu nhân SORA và đặt một bó hoa trên bia mộ rồi ngồi xuống trên bãi cỏ xanh mướt , tôi vui vẻ mở hộp chocolate ra và đưa một viên chocolate vào miệng mình mà ăn một cách ngon lành . Vừa ăn tôi vừa nức nở khen món mình vừa làm .
- " Chị có thấy nhỏ đó đâu không REIJU ? " NIJI
- " Mấy cậu đang muốn tìm hôn thê của mình à ? Chị đoán em ấy đang ở sau vườn đấy " REIJU mỉm cười nói
- " ... " cả ba im lặng và từng bước rời khỏi phòng
REIJU chỉ mới châm chọc vậy thôi mà vừa nhắc đến hai chữ hôn thê là cả ba liền bật dậy đi luôn ra khỏi phòng , đã làm chị thì đương nhiên phải giúp em mình tạo ấn tượng với vợ tương lai chứ , trên đường đi mặc dù không ai nói tiếng nào nhưng lại đi đến cùng một địa điểm . REIJU thấy thế cũng chỉ lấy làm cười vì chị biết ba thằng em mình bắt đầu để tâm đến FUYUMI bé nhỏ rồi . Tưởng rằng tôi sẽ được yên tĩnh một mình nào ngờ ba tên hôn phu đáng ghét lại đến chỗ tôi .
__________________________________
{ Nàng quân sư ngốc nghếch gặp mặt nhóm hôn phu ngày thứ nhất , buổi gặp gỡ đầu tiên tại vườn hoa . 4 anh em nhà VINSMOKE mỗi người mỗi cá tính riêng đều rất khó ưa }
Xin hãy để lại một bình luận sau khi đọc nhé ! Iu mọi người (~ ̄³ ̄)~ .
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro