p2

Nut và Hong

Kể từ hôm ấy, mỗi buổi chiều sau giờ học, Nut và Hong thường cùng nhau ngồi ở một góc sân trường. Nut sẽ vẽ, còn Hong sẽ luyện tập với quả bóng rổ. Có khi, Nut bất ngờ vẽ chân dung của Hong trong lúc cậu ấy luyện tập, và khi nhìn thấy bức vẽ, Hong luôn trêu đùa rằng "Sao cậu không vẽ bản mặt ngầu hơn chút nữa?". Họ cười nói, đùa giỡn, rồi Nut đỏ mặt quay đi vì ánh mắt ấm áp của Hong.

Một ngày nọ, trong giờ ra chơi, khi cả hai đang ngồi trên ghế đá, Hong chợt hỏi: "Nut này, cậu có bao giờ nghĩ… sẽ có ai đó đặc biệt không? Ý mình là người mà cậu luôn muốn bên cạnh ấy." Nut bối rối, ấp úng không nói nên lời. Nhưng trong lòng, cậu hiểu rõ, người mà cậu luôn nghĩ đến, là Hong. Nhưng cậu không dám nói ra, chỉ mỉm cười, để ánh nắng chiếu rọi làm mờ đi những cảm xúc đang hiện rõ trên gương mặt.

Est và William

William quyết định tổ chức một bữa tiệc nhỏ cho sinh nhật của Est, dù Est chưa từng nói với ai về ngày đặc biệt này. Cậu ấy đã tìm hiểu thông tin qua mạng xã hội và cất công lên kế hoạch. Khi Est bước vào lớp, mọi người đều hét lên: “Chúc mừng sinh nhật!” Là một người khá ít khi biểu lộ cảm xúc, Est không ngờ mình lại được đón nhận như thế này ở một ngôi trường xa lạ.

Sau buổi tiệc, William rủ Est ra ngoài sân trường. Họ ngồi trên bãi cỏ, ngắm những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời. “Est, mình muốn cậu biết rằng, dù cậu có ở đâu, mình vẫn luôn bên cậu,” William nói, ánh mắt chân thành. Est ngạc nhiên nhìn William, lần đầu tiên cảm nhận được sự ấm áp trọn vẹn từ một người bạn. "Cảm ơn, Will," cậu thì thầm, khẽ nắm lấy tay William, cảm giác an tâm lạ kỳ.

Tui và Lego

Lego có vẻ ngoài tinh nghịch, nhưng cậu thực sự dành tình cảm chân thành cho Tui. Cậu ấy đã tự tay gấp hàng trăm con hạc giấy để tặng cho Tui, với lời chúc cho tương lai của họ. Tui ngỡ ngàng khi thấy món quà ấy. "Lego, sao cậu lại… làm nhiều như vậy?" Lego chỉ cười và đáp: "Vì cậu là người quan trọng với mình mà."

Kể từ đó, mỗi khi gặp khó khăn trong học tập hay áp lực từ công việc lớp trưởng, Tui đều có Lego bên cạnh để động viên. Họ cùng nhau trải qua những niềm vui, nỗi buồn của thời học sinh, và cảm giác yêu mến giữa hai người ngày càng lớn dần. Một hôm, Lego vô tình thú nhận: "Mình thật sự rất thích cậu, Tui." Tui ngập ngừng, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng, cậu đáp lại một cách nhẹ nhàng: "Mình cũng vậy."

---

Và cứ thế, ba cặp đôi học sinh ấy, dù với những tính cách và hoàn cảnh khác nhau, nhưng đều tìm thấy niềm vui và sự ấm áp từ nhau. Trường Trung Học Hạnh Phúc, với những kỷ niệm đẹp đẽ, trở thành một nơi không chỉ có học tập mà còn là nơi họ tìm thấy những mối quan hệ đặc biệt và tình cảm chân thành.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro