1.Gặp chỉ Muốn bao dưỡng

Trong căn phòng được thiết kế bằng màu xanh lục ,mọi vật trang trí xung quanh rất tinh xảo.Một thân ảnh nhỏ bé của thiếu niên có làn da trắng như tuyết,mặt tròn,mắt nâu thẳm,đôi môi cherry mọng nước,cậu đang nghịch với chiếc lotop,đó  chỉ là bề ngoài một con người lạc quan thôi đâu ai biết trong lòng cậu ấy luôn muốn biết tại sao cái chết đột ngột lại xảy đến với mẹ của cậu.Người cậu yêu nhất...
*cốc~ cốc*(tiếng gõ cửa)
“Thiếu gia tới giờ ăn rồi ạ!! Bác quản gia bên ngoài cung kính gọi”.
"Cháu xuống ngay đây "Văn Toàn nhanh nhẹn đáp,lập tức cho lotop một bên ra khỏi phòng mỉm cười với quản gia một cái thật tươi rồi chảy xuống  cầu thang đi thẳng vào bếp, bỗng cậu thấy Trương Liên bà ta là mẹ kế của cậu,bà ta tay đang bưng một chén canh khói nghi ngút đi đến trước cậu,không để xuống bàn cũng không hé một lời gay gắt , nhưng chén canh chầm chậm đổ lên tay bà..
“Á..!!!” Bà ta hét lên chói tai,lòng thầm nghẫm lần này phải cho tên nhóc này ra khỏi nhà...lý do rất ích kỷ
Nguyễn Gia bên ngoài phòng khách chạy vào,quăng một bên tờ báo đến đỡ Trương Liên ngồi dưới sàn cùng cái chén bị vỡ.
”Ai? ai làm!!”
Trương Liên được lợi thế chỉ thẳng vào Nguyễn Văn Toàn:
”Là Toàn Toàn,em muốn bưng canh vừa nấu cho nó thì bị nó hất vào tay”.Ả giả khóc thảm thiết, trên mặt rơi lả chả nước mắt ích kỉ
“Mày...thật giống bà ta!!!đều mưu mô”.Đợi Nguyễn Văn Toàn chưa kịp nói thì Nguyễn Gia hạ bạt tay mù quáng vào má của cậu không chút nể tình
Nguyễn Văn Toàn cảm giác thật khó tả, đánh cậu còn mang mẹ của cậu ra để mắng nhiết.Cơn tức giận của cậu càng sôi nổi
”Ông tốt hết đừng đem bà ấy ra để trút giận...còn bà!!!” Nguyễn Văn Toàn nhìn thẳng Trương Liên gầm giọng
”Sống...chắc không được bao lâu nữa!!”Liền quay lưng hướng cửa rời đi để hai kẻ ích kỷ kia chỉ một phen nhìn tức giận
Trương Liên ngồi một bên thấy cậu chạy ra ngoài thì lén nhắn tin cho ai đó rồi cười nham hiểm:chính tao đã cố ý như vậy,hừm!! Chắc mày cũng không quay về được nữa đâu...(- suy nghĩ của mụ ta)
Ở một chỗ khác,một người phong lưu...ngũ quan sắc xảo hắn tên Quế Ngọc Hải đại bá mặt lạnh đang ngồi trên bàn làm việc sắp tài liệu, sự lạnh lùng bao trùm khắp căn phòng.
“Tôi về trước,bảo bối gọi”.Nói rồi Thiên Tỉ Phi thẳng ra cửa để lại căng phòng kia,khí lạnh kia...thật u ám
“Sợ vợ”Ngọc Hải hơi nhết môi lạnh lùng nói, cầm bức ảnh kia trên tay mỉm cười bí ẩn,trong ảnh là cậu trai hết phần khả ái khiến hắn điên đảo một luân hồi
“Hai người chuẩn bị xe, tìm em ấy”hắn ra lệnh,cất kỹ càng tấm ảnh đứng dậy ra khỏi phòng
“Rõ !!thưa lão đại”hai người kia cuối cụp  đầu rồi đi ra ngoài.
***
Dưới ánh đèn đêm mờ ảo Nguyễn Văn Toàn sải từng bước trên con đường vắng.Rõ ràng bà ta du oan cho cậu nhưng ba lại vì bà ta mà đánh cậu.Còn đem mẹ ra để trút giận,cậu thầm nghĩ nếu không có nhà ở bên ngoài thì cậu đã bỏ đi lâu rồi.
Từ phía xa đi đến,một đám người hung tợn
“Này nhóc xinh đẹp đi đâu khuya thế này??” Một gã đứng đầu nói giọng đùa cợt.
“Tránh ra cho lão tử”Nguyễn Văn Toàn tức giận gầm nhẹ rồi đạp một phát vào người gã,do cậu có học một chút võ phòng thân,nên biết chút ít...gã ôm bụng ra lệnh cho bọn người ở sau:
“Xử nó cho tao!!!”
“Hự”,một tên trong đám bị Nguyễn Văn Toàn cho ăn đấm.Nhân lúc cậu không để ý thì một tên trong đám đạp mạnh vào lưng cậu khiến cậu ngã quỵ ,tên mặt sẹo bị cậu đá vào bụng vừa nãy tiến đến hung hăng bóp mạnh cổ cậu.
“Khó thở quá”Nguyễn Văn Toàn mơ màng sắp ngất,khó chịu tột độ,cố thoát khỏi 
*Rắt rắt*
Tay gã bóp cổ Nguyễn Văn Toàn bị Quế Ngọc Hải bẻ gãy một cách dễ dàng liền bợ tay đẩy Nguyễn Văn Toàn ra...Để Quế Ngọc Hải hắn nhanh tay đỡ lấy.
Hắn đau đớn nhưng không thét lên,khí lạnh bao quanh khiến bọn chúng lạnh sống lưng,ánh mắt lạnh của Quế Ngọc Hải hắn liếc nhìn bọn gã tay ôm chặt ai kia
“Mày...là ai??”Gã đầu sợ sệt ôm tay,trán đầy mồ hôi ngồi ngã trên đất
“Không cần biết l
Quế Ngọc Hải lạnh lùng nói,rồi ôm Nguyễn Văn Toàn trong tay hướng đến xe quay sang thuộc hạ:”biết nên làm thế nào rồi” hắn lạnh nhạt...
“Rõ thưa lão đại” Hai người cuối người quay sang bọn chúng chuẩn bị tư thế
Nói rồi Quế Ngọc Hải ôm Nguyễn Văn Toàn đi vào chiếc Lambofghini rồi vụt mất,hắn chưa bao giờ nhớ ai đến như vậy, người con trai khi xưa hắn luôn chờ đợi, muốn bảo vệ, bây giờ là cậu trai nhỏ bé trong lòng hắn đây..!
“Xin..hãy ..tha cho chúng tôi!!”Bọn côn đồ sợ sệt van xin Lập Hiên và Thiên Hy đang dần tiến đến
“Tha sao,không được...thứ lỗi nha!!”Hai người đồng thanh rồi lao đến bóp nát cổ từng tên,bọn chúng chết ngay lập tức không kịp chóng cự

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro