Chap 55
#Đây là lí do khiến em nhất định phải sang Mỹ?
Tiếng vỗ tay vừa dừng thì bên tai cô nghe thấy cái tên rất quen thuộc
- Mạnh Quỳnh sao lại..._ Kai bất ngờ nói
Cái tên đó làm cô sợ đến phát run. Anh sao lại ở đây vào lúc này, vào thời điểm này
- Phải! Là tôi thì sao?_ giọng nói mang đầy uy quyền của anh phát lên
Chân cô dường như phát run, tay cũng theo đó mà run rẩy. Một luồng gió thổi tới làm cô rùng mình một cái. Cô thật sự không biết phải làm gì lúc này. Lưng cô vẫn quay lại với anh, cô không biết nếu cô quay mặt lại sẽ nhìn thấy anh như thế nào. Nhưng chưa kịp làm gì thì anh đã nhanh chóng bước tới đẩy Kai qua một bên, đứng trước mặt cô, nhìn cô rất sâu. Đây là ánh mắt đầy thất vọng đầu tiên mà anh dành cho cô trong suốt thời gian cả hai biết nhau
- Đây là lí do em nhất định phải sang Mỹ?_ anh hỏi cô
Cô từ từ chậm rãi ngước mặt lên nhìn anh. Cô không biết phải nói sao cho đúng. Cô sang đây cũng có một chút hi vọng gặp được Kai và cũng mong sẽ hoàn thành nhiệm vụ cuối của khóa học. Cả hai lí do đó làm cô rối tung cả lên. Nếu cô nói ra cô có cả hai ý định đó thì sự việc sẽ như thế nào
- Em...em....thật ra_ cô luống cuống nên ấp úng không thể nói nên lời
- Chuyện không như cậu nghĩ_ Kai chậm rãi lên tiếng
- Thế nào mới như tôi nghĩ đây anh Lục?. Chẳng lẽ tới lúc anh và vợ tôi thân mật với nhau một cách quá đáng tôi mới lên tiếng sao?_ anh khinh bỉ nhìn Kai rồi nói
- Hai người dừng lại đi!!!_ cô la lên vì đầu sắp muốn nổ tung ra
Cả hai người đàn ông đều im bặt không một tiếng nói. Ngay tức khắc Mạnh Quỳnh lập tức bỏ đi. Anh nhanh như thoắt leo lên xe lái xe đi để lại cô và Kai đứng ở đó.
- Anh xin lỗi_ Kai thở dài rồi nặng nề thốt ra ba từ
Anh thật sự không nghĩ hoàn cảnh này sẽ xảy ra. Không ngờ anh lại hại cô nữa rồi. Vốn định bày tỏ lòng mình một lần rồi ra đi mãi mãi không bao giờ gặp lại cô nữa, nếu không từ bỏ được anh sẽ âm thầm phía sau quan tâm cô. Nhưng lại không ngờ chuyện lại xảy ra thế này. Nó giống như việc được sắp đặt sẵn đợi cả ba con người cùng nhau đón nhận cùng nhau đau khổ
- Không phải lỗi của anh_ cô cụp mắt xuống hít sâu một hơi rồi nói. Thực ra bây giờ cô cũng đang rất rối, cô không biết phải làm như thế nào cho tốt, sẽ phải giải thích cho anh ra sao để anh tin cô và Kai không như anh nghĩ
- Anh đưa em về_ Kai
- Không cần đâu. Em tự về được_ cô nhanh chóng từ chối
- Không được! Em không quen đường sá ở đây. Với lại đã khuya rồi anh không thể để em đi bộ về được. Chuyện gì xảy ra thì cũng xảy ra rồi em có đi bộ về cũng không xóa được gì cả. Tốt nhất em nghe theo anh có được không?. Nếu em còn xem anh là bạn thì em để anh đưa em về_ Kai nói
- Anh nói đúng. Dù gì cũng chẳng thay đổi được gì_ cô cúi mặt xuống nói
Hình ảnh này làm tim Kai đau đến nghẹt thở. Câu nói của cô tràn đầy ý bất lực. Anh cảm thấy mình có lỗi vô cùng. Người con gái anh thương sao lại phải mệt mỏi như thế này, hơn nữa lại vì anh mà mệt mỏi. Anh thật không xứng đáng là một người bạn tốt của cô, không xứng đáng để yêu cô và càng không xứng để cô đáp lại
Anh mở cửa xe cho cô. Cô mệt mỏi thờ thẫn ngồi vào. Anh nhanh chóng cho xe chạy. Về đến khách sạn của cô, trước khi cô xuống xe anh không quên dặn dò vài câu
- Có gì không ổn thì gọi cho anh. Nếu em không giải quyết được, anh sẽ tìm Mạnh Quỳnh để nói chuyện rõ ràng. Lần trước anh đã gây ra hiểu lầm cho em và cậu ấy nhưng chỉ biết im lặng để em tự xử lý. Lần này anh lại ngu ngốc gây ra hiểu lầm cho em làm ảnh hưởng tới hạnh phúc của em nhưng lần này anh sẽ không im lặng nữa. Anh sẽ tìm đến cậu ta ngay tức khắc để giải quyết_ Kai
- Không cần đâu. Em tự xử lí được mà. Anh đừng làm gì cả_ cô nói
Bây giờ nếu để Kai tìm đến anh nhất định sẽ càng lớn chuyện. Vì tính anh rất nóng sẽ không nghe bất kỳ ai nhất là Kai vì trong mắt anh Kai là người không tốt. Cô nghĩ tốt nhất cô nên tự mình nói chuyện với anh. Như vậy sẽ dễ dàng hơn. Cô mong anh sẽ hiểu cho cô
- Được rồi. Anh tôn trọng ý của em_ Kai nói rồi bước xuống xe mở cửa xe cho cô
Cô nhẹ nhàng bước xuống. Tạm biệt Kai rồi đi thẳng vào khách sạn để lên phòng của mình
#Thất vọng khi thấy tôi trong phòng em sao?
Cô đi thẳng vào khách sạn, bước vào thang máy. Khi thang máy mở ra cô đi thẳng đến căn phòng 1001 cuối cùng của dãy
Quẹt thẻ một cái cửa liền vang lên một tiếng "ting" rồi cửa phòng được mở ra. Cô đẩy cửa vào rồi đóng khóa trái lại.
Căn phòng tối om vì lúc cô đi dạo vẫn còn sớm nên vẫn chưa bật bất kì đèn nào trong phòng. Cô mệt mỏi lê bước đến nơi bật điện. Trong đầu vẫn không thôi suy nghĩ về chuyện lúc nãy. Cô không biết anh bỏ đi đâu rồi, không biết anh đang ra sao, không biết anh có suy nghĩ gì về cô và Kai
Khi ánh điện phòng được mở sáng lên cũng là lúc tim cô xém ngừng đập. Cảnh tượng nằm ngoài suy nghĩ của cô
Anh ngồi yên vị trên chiếc ghế sofa lớn. Hai chân vắt chéo, xung quanh tỏa ra khí lạnh bức người. Khuôn mặt không cảm xúc đến vô hồn.
Tính ra lúc cô vào phòng anh đã biết nhưng anh lại cố tình không lên tiếng. Sao anh có thể ở trong phòng cô được chứ? À mà quên, anh là người quyền lực như vậy, chuyện nhỏ như thế này thì làm khó gì được anh
- Em thất vọng khi thấy tôi ngồi đây sao?_ anh lạnh lùng hỏi cô. Giọng nói biến đổi hoàn toàn so với thường ngày
- Anh nói vậy là có ý gì?_ cô hỏi
Anh nhếch môi nhẹ một cái tỏ ra khinh thường nhìn cô
- Hai người còn đưa nhau về. Còn ở trong xe nói chuyện một chút mới chịu xuống. Phi Nhung rốt cuộc em có từng nghĩ đến thân phận của mình là gì không? Có nghĩ mình là phụ nữ đã có chồng không? Có nghĩ đến chồng của em sẽ nghĩ gì không?_ anh vừa mắng vừa hỏi cô
Cô nhắm chặt mắt lại cố gắng nghe hết những lời anh nói. Khi anh nói xong cô mới hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu lên tiếng
- Em đã nói rồi, chuyện hoàn toàn không như anh nghĩ. Kai và em chỉ là bạn bè bình thường. Cho dù trời có sập xuống thì câu trả lời cho mối quan hệ của em và anh ấy cũng chỉ có vậy. Anh có thể ngừng ghen tuông vớ vẩn như vậy có được không?_ cô nói
- Đã bao nhiêu lần rồi. Bao nhiêu lần em nói với anh cả hai chỉ bạn. Nhưng hết lần này tới lần khách cảnh anh chứng kiến giữa hai người lại vô cùng mờ ám. Lần trước thì ôm nhau, lần này thì nắm tay nhau giữa nơi công cộng. Em xem anh nên nghĩ như thế nào đây? Em nói anh đừng ghen tuông vớ vẩn. Nhưng anh xin lỗi anh không thể ngừng được. Bởi vì một khi anh ngừng ghen tuông cũng là lúc tình yêu anh dành cho em đã tan biến. Nếu em muốn anh không ghen nữa thì chỉ có cách anh ngừng tình cảm dành cho em
- Ôm nhau lần trước chỉ là cảm xúc vui vẻ khi hai người bạn thân được gặp nhau thôi. Còn lần này lại là chuyện khác. Em và anh ấy không nắm tay nhau chỉ là đang giằng co một chút
Bây giờ nếu cô không thành thật với anh e rằng chuyện này sẽ không êm xuôi. Anh sẽ khiến Kai chịu nhiều tổn thương. Cô lại không muốn chuyện này xảy ra
- Thế nào là vui vẻ? Thế nào là giằng co? Còn nữa, một điều mà anh không thể chấp nhận đó chính là nước mắt của em. Em có còn nhớ anh đã từng nói em không được khóc không Phi Nhung. Bởi vì em là người phụ nữ của tôi, suốt cả cuộc đời này không được ai khiến em phải khóc, cười ngoại trừ tôi. Nhưng tôi đã luôn thề với lòng sẽ không để em phải khóc. Vậy thì tại sao em lại khóc vì thằng đó. Ai cho phép em khóc?_ anh bá đạo nói
- Anh nói vậy khác nào là lời tuyên bố độc chiếm riêng. Em là người chứ không phải là món hàng, anh không thể độc chiếm như vậy_ cô nói
- Phải! Em là người. Nhưng em lại chính là người phụ nữ của tôi. Quyền độc chiếm em hoàn toàn thuộc về tôi và tôi luôn cho em cái quyền độc chiếm tôi. Em không thấy sao?. Tình yêu luôn đan xen với sự ích kỷ, ghen tuông và độc chiếm chứ không phải chỉ là một khái niệm yêu là hạnh phúc. Tôi nói như vậy em hiểu chứ?_ anh vừa nói vừa hỏi
- Cách xưng hô của anh có thể gần gũi hơn một chút không. Thật sự từ nãy đến giờ em cảm thấy giống như mình đang giao tiếp với một người lạ.
- Thật xin lỗi. Hoàn cảnh hiện tại không thể làm tôi đáp ứng yêu cầu của em được. Như thế này đã là nhẫn nại nhất của tôi rồi_ anh nói
Nước mắt cô bắt giác chảy xuống. Cô đang gặp hoàn cảnh gì thế này. Sao người cô yêu lại tỏ ra xa lạ với cô như vậy. Làm sao cô có thể nói hết những gì mình đã nghĩ, đã trải qua lúc nãy cho anh đây. Hoàn cảnh này thật khiến cô khó thở
- Em mệt rồi. Có gì mai nói được không. Ít nhất thời gian sẽ khiến mỗi chúng ta bình tĩnh hơn. Em hi vọng ngày mai chúng ta sẽ nói chuyện được với nhau_ cô nói rồi định sải bước về phía tủ quần áo để lấy đồ tắm
- Tôi sẽ về Bắc Kinh ngay bây giờ. Em cũng về chung đi_ anh mệt mỏi nói
Nghe thấy câu nói đó khiến cô bất ngờ. Sao anh lại đưa ra ý kiến điên rồ như vậy. Bay về Bắc Kinh lúc 23h đêm sao?
- Anh điên rồi sao. Bây giờ lại trở về Bắc Kinh. Như vậy hoàn toàn không thể. Em còn 1 tuần nữa mới kết thúc buổi thực tập_ cô nói
- Như vậy là em không theo tôi về. Em quyết định ở lại tìm hắn?_ anh hỏi cô
- Anh im đi. Sao anh lại nghĩ em như vậy. Không lẽ trong mắt anh em tệ đến vậy sao?_ cô la lên
Anh khẽ cười nhẹ một cái. Nụ cười ẩn chứa sự khinh khi
- Cuối cùng câu trả lời của em vẫn như vậy. Vẫn không nghe theo sự sắp xếp của tôi_ anh nói
- Em..._ cô còn chưa kịp nói dứt câu thì anh đã quay lưng lại rời khỏi phòng
Sau khi cánh cửa được đóng dập lại cô mới bừng tỉnh. Cô mới tin được anh mới vừa ở đây không hề tưởng tượng. Cô và anh đã cãi nhau là thật
Dị là mất zợ đó achus ơi💔=)))
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro