Chap 19

Tân Lương có một chút nhịn không được, dáng vẻ tươi cười giả tạo đã bị ném vào trong Thái Bình Dương làm mồi cho cá rồi, anh không an lòng mà đi tới đi lui, cuối cùng hung hăng mà nói ra khỏi miệng: “Xán Liệt, có phản bội hay không, anh rõ ràng hơn tôi. Dĩ nhiên tôi mong anh sẽ phản bội, tôi muốn nhìn thấy dáng vẻ của anh khi phải lựa chọn.”

Xán Liệt giống như đang suy nghĩ, im lặng mà không lên tiếng.

“Được rồi, dừng lại ngay bộ dáng của anh, tôi không muốn nhìn, tôi cũng không quản anh yêu Bạch Hiền hay không. Hôm nay, tôi chỉ nhắc nhở anh một câu, nếu như tôi không nói, chỉ sợ anh đã sớm rơi vào hố sâu của sự ôn nhu, thùy mị mà không nhớ đến một chuyện. Hôm nay là 28, tháng sau chính là ngày anh cùng Kiều Vi kết hôn... Ha Ha...”

“Lạch cạch” Thanh âm từ bên ngoài cửa truyền đến.

Tiếng cười của Tân Lương bỗng nhiên bị cắt đứt, Xán Liệt cả kinh từ trên ghế nhảy dựng lên, nhanh chóng kéo cửa ra. Thế nhưng bên ngoài trống không, không có một bóng người, chỉ có một bãi cà phê đen đậm đặc trên mặt đất...

Thời điểm lúc Xán Liệt tìm được Bạch Hiền, cậu điềm nhiên giống như chưa có việc gì xảy ra, mà dùng bịch đá đặt lên tay.

“Đây là làm sao?” Xán Liệt giả vờ như không biết mà hỏi.

Bạch Hiền cũng tùy tiện mà trả lời: “Mới vừa rồi không cẩn thận chạm phải nước nóng.”

“Về sau cẩn thận một chút.”

Bạch Hiền chỉ cúi đầu mà lên tiếng: “Ừ! Các anh đã nói chuyện xong rồi.”

Xán Liệt lúc này quả thật muốn đem Bạch Hiền từ trên ghế kéo lên, sau đó hung hăng đánh vào mông của cậu, cảnh cáo cậu, không nên nghe lén người khác nói chuyện, với lại nếu nghe, cũng không cần chỉ nghe một nửa.

Nhìn bộ dáng Bạch Hiền dường như không có chuyện gì xảy ra, anh liền tức giận, thế nhưng lại không thể nói rõ tại sao mình lại tức giận như vậy. Đây không phải là lỗi của cậu, cho dù ai nghe xong những lời đó cũng sẽ hiểu lầm, thế nhưng bộ dáng của cậu hiện tại, có phải hay không là phớt lờ, không thèm để ý.

“Em...”

Xán Liệt muốn hỏi: Em có đau lòng hay không? Hay là sau khi nghe những lời nói kia, em có tức giận hay không? Thế nhưng lời nói vừa đến khóe miệng lại bị nuốt vào trong bụng. Cái bộ dáng của anh bây giờ, ngay cả chính anh cũng cảm thấy quái dị.

Cuối cùng anh thỏa hiệp, giống như vẫn còn tức giận. Chính mình liền tiến tới cầm lấy tay Bạch Hiền  mà thổi thổi: “Rất đau sao?”

Anh không chú ý, để lộ ra sự lo lắng, Xán Liệt cho rằng mình bây giờ rất ôn nhu, thế nhưng Bạch Hiền rốt cục là đang suy nghĩ cái gì? Hai mắt trống rỗng, vô thức, giống như không nghe thấy những gì anh vừa nói.

“Bạch Hiền...”

“A! Hả?” – Bạch Hiền cuối cùng cũng định thần trở lại, nhìn thấy bàn tay của mình đang bị Xán Liệt  cầm lấy, giống như bị điện giật, dùng sức kéo tay ra, đứng đối diện Xán Liệt, vẻ mặt ngưng trọng nói: “Tổng giám đốc Phác, tôi không sao, chỉ là vết thương nhỏ, không đáng giá để nhắc tới.”

Miệng lưỡi rất tốt, lời nói của Bạch Hiền vô cùng hoàn mĩ, thế nhưng lại làm cho Xán Liệt bùng lên một ngọn lửa.

Mặt của anh trong nháy mắt liền thay đổi, vẻ mặt lạnh như băng, khiến cho ai nhìn vào cũng có chút run rẩy.

“Phải không? Nếu chỉ là vết thương nhỏ, liền mau chóng làm việc chăm chỉ đi.”

Xán Liệt lạnh mặt, trở về bàn làm việc, tùy tiện cầm lên một văn kiện nhìn vào, thế nhưng dư quang trong mắt chưa từng rời khỏi bóng dáng của Bạch Hiền. Bạch Hiền  thì hoàn toàn giống như không để ý đến, bình tĩnh như thường mà đánh tài liệu. Trong phòng làm việc, bây giờ chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím...

Ngón tay Xán Liệt đang làm việc trước bàn, xuyên qua xuyên lại mà gõ.

Anh dĩ nhiên biết rõ Bạch Hiền đang tức giận cái gì, nói cho chính xác thì đây không phải là tức giận, đúng là một người đàn ông trắc trở.

Ngay từ mấy tháng trước, thời điểm khi anh cùng Kiều Vi đính hôn, anh coi như đã tuyên bố thời gian đám cưới. Nhưng cũng không lâu lắm, Kiều Vi lại mất tích, sau khi Kiều vi mất tích, anh cũng bận rộn đầy việc, một bên lại cùng Bạch Hiền quan hệ mật thiết. Nếu như không phải Tân Lương nhắc tới, anh thật sự quên mất tháng sau sẽ đám cưới.

Hiện tại muốn hủy bỏ đám cưới, đại khái là không còn kịp nữa rồi, muốn nhanh chóng kết hôn thì cũng phải nhanh chóng tìm được Kiều Vi trở về.

Hôn lễ nhất định phải tiến hành đúng thời gian.

Đám cưới này không chỉ của mình anh, mà là khắp tất cả tập đoàn quốc gia, tất cả truyền thông đều để ý tới **** Người vợ tương lai của anh, cái này cũng có liên quan đến cổ phiếu của tập đoàn...

Xem ra, anh cần phải nhanh chóng tìm được Kiều Vi, thì mới có thể giải quyết được vấn đề nan giải này. Suy nghĩ đi suy nghĩ lại, bỗng nhiên điện thoại trong tay anh vang lên, anh như thường ngày liếc nhìn màn hình, dư quang của anh cảm giác được Bạch Hiền có chút hoảng hốt, liền cười trộm rồi nhận điện thoại: “Alo”

“Tổng giám đốc Phác, tôi đã tìm được người mà anh muốn tìm.”

“A! Cô ấy đang ở đâu?”

“Ngày hôm qua, cô ấy mới cùng Ngô Hữu Bình trở về nước, tối nay có một buổi đấu giá thư họa để làm từ thiện, trong danh sách có tên hai người bọn họ.”

“Tốt! Tôi đã biết rồi.” – Xán Liệt ung dung mà cúp điện thoại, mí mắt cũng không nâng lên mà phân phó: “Mau chuẩn bị hai tấm thư mời cho buổi đấu giá thư họa làm từ thiện vào tối này.”

Buổi đấu giá thư họa làm từ thiện? Anh tham gia làm cái gì? Được rồi, mặc dù tập đoàn Phác thị làm từ thiện không ít, thế nhưng buổi đấu giá này không nhiều người biết lắm, anh tại sao lại hứng thú muốn tham gia?

Bạch Hiền có lòng tốt nhắc nhở Xán Liệt, buổi tối đã sắp xếp xong lộ trình: “Tổng giám đốc, tám giờ tối nay đã có hẹn cùng phó tổng của tập đoàn Kỳ Lân.”

“Hủy bỏ” Xán Liệt trực tiếp trả lời, sau đó lại vùi đầu vào đống tài liệu.

Bạch Hiền khó hiểu, tối nay có chuyện gì quan trọng sao?

Trước khi hết giờ làm việc, phòng làm việc yên tĩnh bỗng truyền đến tiếng gõ cửa, quả thực kịp thời giải cứu tâm trạng đứng ngồi không yên của Bạch Hiền.

Một ngày này quả là làm cho Bạch Hiền buồn bực không yên, nhìn thấy sắp hết giờ làm, ngay lập tức lại nhớ đến những khi cậu cùng về với Xán Liệt, cậu liền cảm thấy rất hồi hộp.

Bất quá, tối nay Xán Liệt muốn tham gia buổi đấu giá từ thiện, cậu sẽ phải về nhà một mình, nhưng sau khi về nhà, đối diện với Xán Liệt vẫn là có chút lúng túng.

Nếu không thì tối nay cậu quay trở về nhà của cậu vậy. Dù sao cũng đã 3 tháng cậu chưa có quay về, có lẽ bây giờ đã giống như một Bàn Ti động rồi.

Vừa nghĩ tới Xán Liệt vô cớ, tự nhiên muốn tham gia vào buổi đấu giá, cậu lại thổn thức không yên, chung quy cảm thấy tối nay chắc canh sẽ xảy ra chuyện gì đó.

Khi có tiếng gõ cửa, Bạch Hiền đứng dậy đi ra, vừa mở cửa chỉ nhìn thấy tiểu trợ lí đang xách một cái túi đứng ở nơi đó.

“Cô làm cái gì vậy?”

Tiểu trợ lí ngẩn người, nghiêng người qua nhìn tổng giám đốc.

Xán Liệt ngẩng đầu lên và hướng về phía bên này: “Là Tạ Phương sao? Vào đi.”

Đúng rồi, đây chính là tiểu trợ lí Tạ Phương.

Cô hướng về phía Bạch Hiền mập mờ cười, sau đó liền hướng đến tổng giám đốc mà đi đến:

“Tổng giám đốc Phác, đây là vật mà ngài muốn.”

“Tốt! Cám ơn cô! Đặt lên bàn đi!”

Tạ Phương vừa nghe được tổng giám đốc khen mình, trong mắt đã tràn đầy tấm lòng nhiệt huyết, nội tâm lang sói.

Gào khóc, tổng giám đốc khen mình a, thật là tốt!

“Khụ, khụ, cô có thể ra ngoài, giúp tôi đóng cửa lại.”

Tạ Phương lên tiếng đáp, sau đó liền đi ra ngoài, vừa đi vừa nở một nụ cười rạng rỡ.

Bạch Hiền im lặng không nói gì, cậu liếc nhìn đồng hồ, đã hết giờ làm, cậu cũng nên đi.

“Tổng giám đốc, đã hết giờ, tôi về trước.”

Cậu chán nản mà đặt tay lên thanh cửa, lại nghe thấy tiếng Xán Liệt từ đằng sau vọng lại: “Tôi đã cho em về chưa?”

“Tổng giám đốc, còn có gì phân phó?” – Thái độ của Bạch Hiền rất tiêu cực, dù sao bây giờ cũng hết giờ làm, anh ta cũng không dám làm gì mình

Xán Liệt đi đến trước mặt cậu, ném cái túi đến cho cậu: “Mặc nó vào, buổi tối cùng tôi tham gia buổi đấu giá từ thiện.”

Bạch Hiền len lén lẩm bẩm, tại sao lại muốn cậu đi theo anh đến buổi đấu giá?

Xán Liệt giống như nghe được Bạch Hiền oán thầm, mặt lạnh hừ nhẹ: “Em cho rằng em chỉ cần làm một thư kí tốt thôi sao, ít nói nhảm, mau thay quần áo.”

Lời nói của anh lạnh nhạt, làm cho lòng của Bạch Hiền cảm thấy có chuyện gì không đúng cho lắm,.

Cậu cố nén tủi thân, hít mũi một cái: “Anh ở đây làm sao tôi thay được? Tôi đi đến phòng vệ sinh.”

Xán Liệt khinh bỉ nắm lấy cánh tay của cậu, thanh âm vang lên bên tai: “Ở nơi này thay, tôi cũng không phải là chưa có xem qua, em nói, trên người em có chỗ nào mà tôi chưa từng hôn qua...”

Lời nói nhỏ nhẹ, cậu cảm thấy, Xán Liệt ở đằng sau đang kéo cái quần của cô. Thân thể cậu cứng đờ, trái lại làn da lại có một chút nhạy cảm.

Các nút thắt trên ngực cậu đã bị cởi ra, quần áo trực tiếp rơi thẳng xuống mặt đất, Xán Liệt từ trong túi ra một bộ lễ phục màu xanh đậm, giống như đang đùa nghịch một con búp bê không khút chút nào, lấy cái áo sơ mi trắng với quần tây xanh từ từ mặc vào cho cậu...

Bàn tay lạnh lẽo của anh thỉnh thoảng chạm vào lan da nóng bỏng của cậu, làm cho tâm của Bạch Hiền cũng dâng trào một ngọn sóng.

Cuối cùng, Xán Liệt chậm rãi mặc áo khoác vest vào cho cậu, trầm giọng, mị hoặc mà nói: “Tối nay, em nhất định là người đẹp nhất.”

Tay của anh giơ lên, mái tóc của Bạch Hiền bồng bềnh lượn sóng, anh ngửi ngửi, hơi thở anh tràn ngập một vị quen thuộc... Trong 3 tháng, mùi vị này vẫn luôn ở bên cạnh anh.

Anh sẽ khiến cho cậu mãi mãi ở bên cạnh mình!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro