Chap 24

Xán Liệt  không nói gì, bất thình thình vươn tay xoa đầu cô, nếu như bọn họ vẫn yêu nhau giống như trước đây thì động tác này ôn nhu cũng không có gì cả.

Kiều Vi nghiêm mặt, chống lại ánh mắt của Xán Liệt, anh nói: “Nếu như kế hoạch của anh vẫn tiến hành theo dự định, tháng sau anh sẽ tổ chức đám cưới, nếu như em có thể tham dự, Bạch Hiền nhất định sẽ vui vẻ.”

Một màn này khiến cho Kiều Vi nhớ lại một chuyện, trước đây, Xán Liệt cũng chính là ôn nhu như thế, cũng nhìn cô như vậy, nhưng mà sự ôn như này không giống như lúc trước, ánh mắt kia đã nói rõ, anh đã yêu người khác.

Gió đã thôi lạnh, cảnh còn người mất.

Kiều Vi đứng lên, mỉm cười có chút tái nhợt:

“Xán Liệt, đối với anh, em thực sự rất xin lỗi, và tất nhiên là cảm ơn anh! Nhiều năm qua anh đã rất chiếu cố cho em, thật xin lỗi vì đã phụ lại tình cảm mà anh dành cho em... Hoàn hảo, anh bây giờ có Bạch Hiền, em cũng có thể yên tâm mà rời khỏi. Hai người mời em, tất nhiên em sẽ tham dự! Mới vừa rồi, em nhìn thấy Bạch Hiền chạy ra, chắc là hiểu lầm điều gì! Anh mau đi tìm cậu ấy giải thích rõ ràng, em đi về trước.”

Cô nói xong, vừa quay người lại bị Xán Liệt nắm giữ, cô kinh ngạc quay lại, không hiểu nhìn anh.

“Lúc nãy, ở buổi đấu giá, anh mua bức họa kia năm trăm vạn, anh sẽ thực hiện...”

Kiều Vi thấy Xán Liệt nói vậy cũng không có từ chối, cô hiểu rõ năm trăm vạn đó đối với Hữu Bình có tầm quan trọng như thế nào: “Vậy em sẽ nói Hữu Bình đem bức tranh kia mang đến công ty cho anh”

“Không cần, bức họa kia anh tặng lại cho em, coi như là quà chúc mừng đám cưới anh tặng hai người.”

Kiều Vi giật mình nhìn anh, khó tin mà nói một câu: “Xán Liệt, em thấy anh bây giờ thay đổi rất nhiều nha...”

“A! Thay đổi ở chỗ nào?” Xán Liệt mỉm cười.

“Anh cười, không, không chỉ cười, anh mặc dù vẫn là Xán Liệt nhưng so với trước đây giống như lột xác hoàn toàn, không giống như trước nữa.”

Xán Liệt đưa tấm chi phiếu cho Kiều Vi, khẳng định mà trả lời: “Đó là vì Bạch Hiền.”

Khi nghe Xán Liệt nói vậy, Kiều Vi ngơ ngẩn một lúc, cô suy nghĩ về rất nhiều chuyện trong quá khứ.

Cô không nghĩ rằng tình cảm năm năm của cô và Xán Liệt lại không bằng ba tháng của Bạch Hiền và Xán Liệt, có lẽ người mà Xán Liệt yêu là Bạch Hiền.

Mà chính cô là cô bé lọ lem, lại bị chôn vùi trong hạnh phúc, trở thành nữ nhân vật phụ. Cho nên đối với Bạch Hiền và Xán Liệt, cô thật tâm chúc phúc cho họ.

Bên kia, Tân Lương hướng phía Bạch Hiền đuổi theo, ai ngờ anh chạy quanh một vòng ở tầng một cũng không tìm thấy cậu.

Anh bình tĩnh suy nghĩ, Bạch Hiền mặc lễ phục lại đi giày giành cho sự kiện, không có lí nào lại chạy nhanh như vậy. Nếu không chạy ra hội trường, như vậy chính là...

Anh nhìn lên phía tầng năm, nếu như anh đóan không sai, có lẽ Bạch Hiền đang ở trên sân thượng. Tân Lương lại một phen chạy lên sân thượng, quả nhiên nhìn thấy Bạch Hiền cởi giày ra, đứng trên đỉnh lang cang sân thượng.

Cậu đưa lưng về phía anh, gió lạnh thổi qua làm rối tung tóc của cậu, mái tóc bồng bềnh hoà vào trong bóng đêm.

Tân Lương liền cả kinh, vội vàng hô: “Bạch Hiền, không cần! Không nên làm những chuyện điên rồ!”

Bạch Hiền giống như là không nghe thấy, chỉ ngơ nhác đứng ở đó, nhìn xuống nơi nào đó, không biết suy nghĩ cái gì?

Tân Lương vừa vội vừa hoảng, liên tục khuyên nhủ: “Một người đàn ông thôi mà, cũng không có gì lớn! Cho dù không có Xán Liệt, trái đất vẫn quay a. Anh ta không yêu cậu thì còn có nhiều người khác yêu cậu. Trong thế giới này, có nhiều cái phải quý trọng, nhiều lắm, ngàn lần đừng nghĩ quẩn a! Suy nghĩ đến cha mẹ của em, bạn bè của em, chí ít còn có tôi.”

Tân Lương nói đến miệng lưỡi khô khan, thế nhưng Bạch Hiền vẫn không có một chút cảm ứng.

Anh chậm rãi đi về phía cậu vài bước, cố gắng đến gần cậu: “Bạch Hiền, hãy nghe tôi nói, cậu đẹp như vậy, còn trẻ tuổi như vậy, không có gì có thể gây khó khăn cho cậu! Cậu xem, ánh trăng tối nay, điều này chứng minh... trăng có tròn có khuyết cũng như con người cũng có lúc vui lúc buồn... A, cái đó... !”

Tân Lương không biết dùng từ gì để nói, dù sao mục đích của anh là khiến cho Bạch Hiền phân tán sự chú ý. Đang đứng bên cạnh, thời điểm khi anh chuẩn bị cầm lấy cánh tay Bạch Hiền thì cậu bất thình lình lên tiếng: “Tân Lương, anh quả thực rất ồn ào!”

Bạch Hiền lạnh lùng nói, trong giọng nói có một hút bất đắc dĩ, cậu buồn cười mà nhìn Tân Lương, nhíu mi nói: “Anh tới đây làm gì?”

Tân Lương thấy giọng điệu của Bạch Hiền giống như ngày thường, cũng không lộ ra vẻ mặt thương tâm gần chết, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó lại nhăn mi, theo lí thuyết Bạch Hiền nhìn thấy cảnh của Xán Liệt và Kiều Vi sẽ rất thương tâm mới đúng!

Nhìn cậu lúc này giống như là miễn cưỡng chỉ cười cho vui thôi nha.

Tân Lương không dám lơ lỏng, tiếp tục nói: “Tôi quan tâm đến em nha, muốn chạy tới đây xem một chút...”

“Tôi không cần ai quan tâm, giống như anh nói, cho dù không có Xán Liệt, trái đất vẫn quay nha.” – Chỉ là lòng của cậu không còn ở đây nữa.

“Nơi này không khí rất tốt, đứng trên đó rất cao, có thể nhìn ra xa, nghĩ đến cũng có một chút không rõ ràng.”

Lầu năm cũng không cao lắm, có thể nhìn thấy tất cả mọi thứ ở phía dưới, ánh mắt của cậu vẫn bình tĩnh nhìn về một hướng nào đó, vẻ mặt âm tình bất định.

Tân Lương theo ánh mắt của cậu nhìn ra xa, kinh ngạc trợn mắt, chỉ nhìn thấy dưới lầu Xán Liệt chạy theo Kiều Vi ra khỏi cửa chính,...

Đừng nha, nhìn bọn họ giống như môt đôi tình nhân...

Bạch Hiền vừa đứng trên sân thượng hít thở không khí, có một số việc đã hiểu rõ. Nếu như Xán Liệt biết rõ Kiều Vi ở đây, đương nhiên sẽ biết rõ chuyện tình của cô ấy cùng Ngô Hữu Bình.

Anh chưa từng chất vấn cô về việc cô lừa gạt anh, như vậy chứng tỏ anh cũng chẳng để ý, dù sao cũng là một trò đùa thôi.

Vừa rồi nhìn thấy bóng anh đuổi theo Kiều Vi, đâu nhất định chứng minh được anh đối với Kiều Vi hồi tâm chuyển ý.

“Anh biết tối nay Kiều Vi sẽ xuất hiện sao? “ Bạch Hiền nghiêng người hỏi anh.

Tân Lương lắc đầu một cái, trả lời đúng sự thật: “Bạch Hiền, tôi thật sự không biết Kiều Vi sẽ xuất hiện, tuy rằng tôi rất muốn chuyện này xảy ra, nhưng xin em hãy tin tưởng tôi.”

“Anh vì sao lại làm như vậy? Đừng nói cho tôi là anh yêu tôi. “ Bạch Hiền cười nhạt.

Tân Lương nhất thời á khẩu không trả lời được, tình cảm mà anh đối với Bạch Hiền là gì? Cho tới nay, anh vẫn luôn lấy việc đối nghịch với Xán Liệt làm thú vui, nhưng mà lúc này dường như lại tiến vào trong hố sâu.

“Tôi...” Tân Lương cảm thấy cái vấn đề này rất không rõ ràng, anh trả lời không được.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro