Chương 11: Vương Phi thế thân (10)


Thời tiết trở lạnh, đảo mắt trời đã vào đông có tuyết rơi.

Nhờ có Tư Thiên Bình dốc hết vốn liếng để chữa trị nên sức khỏe của Tô Cự Giải dần dần bình phục, cô bắt đầu xuất hiện ở các bữa tiệc do quan lại tổ chức. Đây dường như là lần đầu tiên đám đệ tử con quan được nhìn thấy Tô Cự Giải, luôn mặc đồ mùa đông đỏ rực, diễm lệ lóa mắt, tuy rằng sắc mặt còn hơi tái nhưng sự tatai nhợt này lại làm tăng thêm phần duy mĩ trên gương mặt tinh xảo của nàng.

Nhờ có phúc khí của nguyên chủ, có được dung mạo thanh lệ như thế này, Tô Cự Giải càng thêm như cá gặp nước. Trước kia Tô Cự Giải rất ít khi ra khỏi cửa, sinh mệnh của nàng gần như chỉ có mình người đàn ông Hiên Viên Bạch Dương kia. Nhưng hiện tại Tô Cự Giải dần hiển lộ ra những ưu điểm và tài năng mà người khác luôn coi thường, không bao lâu liền trở thành nhân vật được hoan nghênh nhất kinh thành.

Tuy rằng những tin đồn về Hiên Viên Bạch Dương đã bị người của phủ Việt Vương ra sức đè ép xuống, nhưng trong bá tánh kinh thành vẫn lén lút nói say sưa về chuyện này, rất nhiều người đều chờ Tô Cự Giải có được hạnh phúc mới, cũng chờ nhìn Hiên Viên Bạch Dương bị chê cười.

Nếu nói cuộc đời của Hiên Viên Bạch Dương trước 20 tuổi luôn thuận buồm xuôi gió thì sau khi Tô Cự Giải rời đi, Diệp Song Ngư trở thành chính phi của hắn, cuộc sống của hắn liền bắt đầu tràn ngập phiền toái.

Lúc đầu, Diệp Song Ngư luôn nghi thần nghi quỷ, sau đó thường xuyên xuất hiện ảo giác, lâu lâu lại nói mấy lời không thể nào hiểu nổi. Lúc đầu, Hiên Viên Bạch Dương rất đau lòng khi thấy người mình yêu như thế, tìm rất nhiều người tới xem bệnh nhưng đều không có kết quả gì, thậm chí cả Tư Thiên Bình cũng bó tay không có cách nào cả. Cuối cùng, Hiên Viên Bạch Dương phải mời đạo sĩ ở bên ngoài kinh thành tới phủ làm phép, kết quả càng làm cho lòng hắn phiền loạn hơn...

"Vương gia, xin thứ cho bần đạo nói thẳng, bát tự của Vương gia và Vương phi tương khắc, không thích hợp ở bên nhau. Nếu cứ tiếp tục miễn cưỡng ở gần, nhẹ thì phiền toái quấn thân, nặng thì... tính mạng khó giữ."

Nghe đạo trưởng nói thế, Hiên Viên Bạch Dương lập tức nổi trận lôi đình!

Nếu không có Diệp Song Ngư trợ giúp, chỉ sợ hắn đã bị tên lòng lang dạ thú Hiên Viên Sư Tử kia hại chết, sao nàng có thể tương khắc bát tự với hắn chứ?

Lúc thành hôn cũng đã tìm người của Khâm Thiên Giám xem bát tự rồi còn gì.

Bát tự, bát tự...

Hiên Viên Bạch Dương tự dặn lòng rằng có lẽ đạo trưởng kia lầm rồi, nhưng... nghĩ tới những chuyện gần đây gặp phải, Hiên Viên Bạch Dương lại chần chừ...

Nếu đạo trưởng nói thật thì sao?

Nếu không, tại sao lại trùng hợp như thế, từ khi hai người ở bên nhau, hắn liên tục gặp phiền toái, còn Diệp Song Ngư thì bị bệnh tật quấn thân?

Phiền não mấy ngày, Hiên Viên Bạch Dương liền phái người tới Khâm Thiên Giám và Diệp phủ thăm dò âm thầm, cuối cùng lại nhận được một kết quả khiến hắn chấn động...

Bát tự của Diệp Song Ngư là giả!

Lúc gả cho hắn, nàng ta dùng sinh thần bát tự của Diệp Nhân Mã! Theo điều tra, năm đó Diệp Song Ngư và Diệp Nhân Mã đổi bát tự cho nhau, khiến Diệp Nhân Mã gả cho Hiên Viên Sư Tử thay Diệp Song Ngư.

Trong lúc nhất thời, cả người Hiên Viên Bạch Dương liền phát ngốc...

Tại sao Song Ngư lại lừa hắn?

Năm đó, chỉ vì nàng ta không muốn gả cho Hiên Viên Sư Tử sao? Hay ở đằng sau còn có âm mưu nào khác?

Thực ra, Hiên Viên Bạch Dương cũng là một kẻ thích ngấm ngầm giở trò, mưu ma chước quỷ, nếu không sao có thể hô mưa gọi gió trong Hoàng tộc được?

Sự tình bại lộ hết chuyện nọ tới chuyện kia, đầu óc Hiên Viên Bạch Dương vốn bị tình yêu làm cho mụ mị cũng dần thanh tỉnh lại, chỉ số thông minh cũng quay về, càng nghĩ sâu xa, Hiên Viên Bạch Dương càng toát mồ hôi lạnh...

Nếu hết thảy từ đầu đã là một thế cục, như vậy, kẻ đứng sau hạ độc thủ đáng sợ đến thế nào?

Cho nên nói những kẻ hay mưu mô đầu óc rất hay tưởng tượng, mà tưởng tượng quá đà thì thường chết sớm.

Tinh thần của Diệp Song Ngư càng ngày càng tệ, trước đây Hiên Viên Bạch Dương ngày nào cũng qua với nàng ta, dịu dàng nói chuyện, khiến cho tâm tình sợ hãi của Diệp Song Ngư dần dần ổn định lại, nhưng vì bây giờ trong lòng đã có cố kỵ và nghi ngờ nàng ta nên Hiên Viên Bạch Dương rất ít khi tới thăm.

Loại thay đổi này lặng lẽ xảy ra, lúc đầu Diệp Song Ngư còn không nhận thấy, nhưng lâu ngày nàng ta cũng nhận ra, bất chấp bệnh tật mà xông thẳng vào thư phòng của Hiên Viên Bạch Dương để gặp hắn, kết quả của cuộc gặp mặt là hai người tan rã trong không vui.

Đã gần tới những ngày cuối cùng của năm cũ, Phiên Vương các nơi đều về kinh phục mệnh. Hiên Viên Bạch Dương sớm thu được tiếng gió, biết có rất nhiều đệ tử Hoàng tộc chú ý lên Tô Cự Giải, mà một tháng nữa Tô Ngọc Phong cũng sẽ về triều, để ổn định Tô gia, nhất định Bệ hạ sẽ liên hôn cùng Tô gian lần nữa, mà đối tượng liên hôn sẽ do Tô gia toàn quyền chọn lựa!

Nghĩ đến việc thanh mai trúc mã của mình phải gả cho người khác, tâm tình của Hiên Viên Bạch Dương trở nên cực kỳ nóng nảy.

Gần đây hắn luôn cố gắng tránh đụng độ với Tô Cự Giải nhưng vẫn nhìn thấy nàng từ xa mấy lần.

Thiếu nữ dịu dàng, ốm yếu trong trí nhớ của hắn bây giờ cực kỳ tươi đẹp, đường hoàng. Ai cũng nói y thuật của Tư Thiên Bình cao siêu, nhưng Hiên Viên Bạch Dương không ngờ để Tô Cự Giải khỏe lại mà hắn đổ hết cả vốn gốc ra, dùng mọi dược liệu quý hiếm tổ truyền lâu năm của Tư gia để điều trị sức khỏe cho Tô Cự Giải, lúc này mới có thể giúp nàng bình phục. Hiện tại Tô Cự Giải đã có thể sinh hoạt như người khỏe mạnh bình thường, thậm chí cũng có thể thành hôn, sinh con.

Khi nghĩ tới đây, Hiên Viên Bạch Dương càng ghen ghét dữ dội hơn. Thiếu nữ hắn yêu quý nhiều năm, hắn còn chưa được chạm vào chút nào, sau này lại nằm dưới thân người đàn ông khác vui vẻ, chỉ cần nghĩ tới đó thôi là Hiên Viên Bạch Dương đã không tài nào chấp nhận được rồi.

Có thể nói, hiện tại Hiên Viên Bạch Dương đã hơi hối hận.

Nhưng không phải hắn hối hận ngày đó đã vứt bỏ Tô Cự Giải và lãnh uyển, mà hắn hối hận vì đêm Tô Cự Giải rời đi, hắn không cố gắng giữ nàng lại.

Rốt cuộc, nhớ lại ngày đó, xem ra Tô Cự Giải vẫn còn cảm tình với hắn, chỉ cần giữ Tô Cự Giải ở lại phủ Việt Vương thì phủ Tô tướng quân sẽ mãi đứng về phía hắn.

Mắt thấy ngày Tô đại tướng quân về kinh càng lúc càng gần, các thế lực đều ngo ngoe rục rịch khắp nơi, rốt cuộc Hiên Viên Bạch Dương cũng không nhịn được mà gửi bái thiếp tới phủ tướng quân.

Bái thiếp của phủ Việt Vương được quản gia đưa thẳng tới tay Tô Thiên Yết.

Nhìn chữ to như rồng bay phượng múa trên bái thiếp, Tô Thiên Yết khinh thường, cười lạnh: "Hiên Viên Bạch Dương này đúng là da mặt rất dày."

Quản gia ở bên cạnh thấy ngữ khí Tô Thiên Yết có vẻ không vui thì rũ mắt hỏi: "Thiếu chủ, có cần từ chối người của phủ Việt Vương không?"

"Không, không cần từ chối."

Tô Thiên Yết nheo mắt, sát khí vốn luôn được hắn thu liễm giờ tràn ra ngập trong căn phòng: "Đám ruồi muỗi chướng mắt thật sự quá nhiều, một lần giải quyết cũng tốt."

Ánh nến mờ ảo chiếu rọi trên mặt Tô Thiên Yết, giờ phút này vẻ hung ác, âm ngoan thủ lạt của hắn làm cho quản gia không khỏi rùng mình. Ông ta biết, lần này sợ là thiếu chủ sẽ ra tay thật, e rằng sẽ có kẻ gặp họa rồi.

*** 11 ***

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro