53. Hận không thể hãnh diện một hồi 3


Đúng rồi, nàng vừa rồi lại bị Mã Thiên Vũ nham hiểm này lừa gạt.

Nàng hôm nay chính là tới giáo huấn cậu ta, làm sao có thể dễ dàng buông tha được.

Hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng quát: "Tiên phi, nghe thấy chưa ? Còn không mau quỳ xuống trước mặt Bổn cung thỉnh tội. Như thế nào, ngươi không nghe thấy Bổn cung phân phó sao ?"

Trịnh quý phi ỷ vào thân phận quý phi của mình, cùng với địa vị của cha và anh trong triều, ỷ thế hiếp người thành quen.

Mới không thèm đem Mã Thiên Vũ để vào mắt.

Dù nói thế nào, cậu chẳng qua cũng chỉ là phi tử bình thường, lại còn là nam sủng.

Hơn nữa, Hoàng thượng cũng không sủng hạnh cậu, vẫn chưa đặc biệt lưu lại chỗ cậu.

Mặc dù cậu ở trong Tử Tiêu Cung, hơn nữa còn là Cầm Sắt điện.

Nghĩ tới Mã Thiên Vũ cả ngày ở trong Cầm Sắt điện, Trịnh quý phi vừa chua xót lại vừa ghen.

Phải biết rằng, Cầm Sắt điện chính là nơi đế vương từ xưa đến nay triệu hạnh hậu phi a.

Hậu phi chưa được đặc biệt cho phép, mặc dù là triệu hạnh, cũng là không thể tiến vào phòng ngủ của Hoàng thượng.

Chỉ có thể ở Cầm Sắt điện thị tẩm.

Sở dĩ gọi Cầm Sắt điện, chính là lấy Cầm Sắt hài hòa chi ý.

(cầm sắt: phu thê hòa hợp)

Mà Mã Thiên Vũ này, lại chiếm lấy Cầm Sắt điện.

Nàng tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu ta.

Ánh mắt Trịnh quý phi hung ác quét từ trên xuống dưới trên người Mã Thiên Vũ.

Nhìn trên Bố y mộc mạc trên người cậu, khinh thường cười.

Cái gì mà Tiên phi, này giống hình dáng Tiên phi sao ? Chẳng qua, Hoàng thượng chỉ coi cậu như một thứ đồ chơi thôi.

Mã Thiên Vũ đương nhiên sẽ không hướng nàng quỳ xuống thỉnh tội.

Nhún nhún vai, chẳng hề để ý nói: "Hậu cung này có điều nào quy định, không cho phép người khác ở trong rừng Lê Tuyết thiêu nướng sao ?"

Trịnh quý phi bị cậu vặn lại, nhất thời không trả lời được.

Đúng vậy a, hậu cung không có quy định này.

Đầu óc Trịnh quý phi cũng không phải cực kỳ linh quang, trước kia ở hậu cung làm bừa không kiêng nể ai, chẳng qua là bởi vì chưa từng có người dám chống lại nàng thôi.

Dương Dĩnh lại lanh lẹ hơn rất nhiều, lập tức tiếp tục thét trả.

"Nương nương chúng ta mà nói chính là quy định. Chẳng lẽ, ngươi muốn dĩ hạ phạm thượng ?"

Mã Thiên Vũ miễn cưỡng nhìn nàng một cái.

Trách mắng: "Chủ tử nói chuyện, ngươi chỉ là một nô tỳ mà dám chen miệng vào sao ?"

Hai chữ " Nô tỳ" được đặc biệt nhấn mạnh.

Mã Thiên Vũ từ trước đến nay theo đuổi nguyên tắc bình đẳng, không thích phân theo cấp bậc, xem trọng chủ tử nô tỳ gì gì đó.

Nhưng đối với Dương Dĩnh, cậu nhất định phải hung hăng mà kích nàng ta.

Hừ, cẩu nô tài ỷ thế hiếp người.

Gương mặt Dương Dĩnh tái lại trắng bệch không còn chút máu, cắn chặt môi dưới.

Mục quang trong mắt, dường như muốn ăn tươi nuốt sống Mã Thiên Vũ.

Phía sau Trịnh quý phi, khoảng chừng là một hậu phi khác tiếp lời nói: "Dương Dĩnh là thị nữ thân tín của quý phi tỷ tỷ, ngươi không hiểu chuyện, nàng thay quý phi tỷ tỷ giáo huấn ngươi, có thắc mắc gì sao ?"

Mã Thiên Vũ miễn cưỡng nhìn lướt qua phía sau Trịnh quý phi, về phía hậu phi đang nói kia.

Chỉ thấy nàng mặc một thân áo đơn xanh nhạt, trên đầu vấn búi tóc, đeo một chiếc trâm cài bát bảo, cùng với vài đóa trâm hoa.

So với nhóm hậu phi ngày bình thường chỉ dám mặc y phục khó coi xám xịt thì cách ăn mặc này hương diễm nhiều hơn.

Mặc dù so với Trịnh quý phi, vẫn là kém xa.

Mã Thiên Vũ sớm đã hiểu được, Trịnh quý phi sợ hậu phi khác chiếm hào quang của nàng, chưa bao giờ cho phép các nàng ăn mặc giống mình.

Hậu phi đang nói này, hiển nhiên là nương nhờ nanh vuốt của Trịnh quý phi.

Ở hậu cung, nếu muốn không bị TRịnh quý phi khi dễ, cũng chỉ có thể nịnh nọt nàng, đón ý nói hùa với nàng.

Mã Thiên Vũ chẳng muốn cùng nàng tranh luận, nàng giờ phút này đầu tiên muốn đối phó, là Trịnh quý phi.

Chỉ cần đánh gục Trịnh quý phi, những người khác cũng không cần sợ.

Cười lạnh một tiếng, nói.

"Dĩ hạ phạm thượng? Nô tỳ đánh chủ tử, cái này có tính là dĩ hạ phạm thượng không?"

Dương Dĩnh rõ ràng biết cậu đang nói chính mình, càng thêm cắn chặt môi, không dám lên tiếng nữa.

Trông mong nhìn về phía Trịnh quý phi, hi vọng nàng ra mặt giúp mình.

Mà toàn bộ nhóm hậu phi một bên nơm nớp lo sợ xem chừng đều đồng loạt ngẩng đầu lên.

Các nàng bị nhóm nô tỳ nô tài của Trịnh quý phi khi dễ đã quá đủ, trước giờ không dám oán giận, chỉ có thể một mình ở trong phòng rơi lệ.

Hôm nay, rốt cục cũng có người thay các nàng đem tiếng lòng nói ra.

Trịnh quý phi được hậu phi kia gợi ý, nặng nề mà hừ một tiếng, tự tạo thế cho mình.

Sau đó mới nghiêm mặt nói: "Các nàng là thay Bổn cung giáo huấn người nên giáo huấn, tại sao lại là dĩ hạ phạm thượng ? Tiên phi, ngươi vẫn còn không nhận tội sao ?"

Tất cả nhóm hậu phi ủng hộ Mã Thiên Vũ đều chờ đợi lo lắng nhìn cậu.

Cậu lúc này thật sự đã chọc giận Trịnh quý phi .

Bên ngoài rừng Lê tuyết, một chiếc xe ngựa nhẹ nhàng chạy tới gần.

Đó là xe ngựa của Trần Vỹ Đình.

Xe ngựa ẩn đằng sau một hòn giả sơn đồ sộ.

Trần Vỹ Đình để Đại Luân đỡ , bước xuống xe ngựa, đi tới phía sau một lùm hoa mộc tươi tốt.

Xuyên qua kẽ hở của hoa mộc, vừa vặn có thể thấy tình hình trong rừng Lê Tuyết không sót thứ gì.

Mà trong rừng Lê Tuyết lại không phát hiện nhóm người bọn hắn.

"Hoàng thượng, " Đại Luân đè thấp thanh âm hỏi, "Ngài không ra ngăn lại sao?"

Lo lắng nhìn Mã Thiên Vũ trong rừng Lê Tuyết, sợ cậu ở trước mặt Trịnh quý phi ăn đủ.

Hành vi thủ đoạn của Trịnh quý phi, Đại Luân cực kỳ rõ ràng.

Cũng từng bẩm báo qua TRần VỸ Đình, nhưng Trần  Vỹ Đình chẳng quan tâm, chỉ để ý đến giấc ngủ của hắn, làm như không nghe thấy.

Đại Luân mọi cách vô nại, đành phải nén chịu Trịnh quý phi ở hậu cung làm xằng làm bậy, trơ mắt nhìn nàng đem hậu cung quấy đến rối loạn.

Trần Vỹ Đình lại cười nhạt một tiếng.

"Để tự y giải quyết. Tiểu tử kia, không phải ngay cả trẫm cũng dám khi dễ sao? Hừ, không cho y chút giáo huấn liền không được."

Đại Luân nghe xong lời này, đành phải thở dài.

Quái lạ, Hoàng thượng từ trước đến nay rất rộng lượng , như thế nào hết lần này tới lần khác toan tính không để yên cho Tiên phi nương nương ?

Trong rừng Lê Tuyết, Mã Thiên Vũ mặt vẫn không đổi sắc như cũ.

Bình tĩnh nói: "Rừng Lê Tuyết là nơi mọi người ở hậu cung ngắm cảnh, cũng không phải sở hữu cá nhân của riêng ai. Nương nương có thể ở chỗ này ngắm cảnh, chúng ta đương nhiên cũng có thể. Có tội gì ?"

Trịnh quý phi ngạo nghễ nói: "Bổn cung thân là quý phi, hậu cung này, Bổn cung định đoạt, bắt các ngươi đi, các ngươi phải đi."

Mã Thiên Vũ kinh ngạc trợn to mắt.

Khoa trương đến cực điểm nói: "Oa, nói như vậy, hậu cung này là nương nương đứng đầu rồi ?"

Trịnh quý phi hoàn toàn không nghĩ sâu đến hàm ý trong lời Mã Thiên Vũ, dương dương đắc ý.

"Ngươi cuối cùng cũng khôn ngoan. Còn không mau hướng Bổn cung quỳ xuống dập đầu thỉnh tội, may ra, Bổn cung cũng chưa biết chừng sẽ cho ngươi một con đường sống."

Mã Thiên Vũ lại thay đổi dáng vẻ cợt nhả.

"Oa, hóa ra nương nương đứng đầu hậu cung. Như vậy Hoàng thượng cùng Thái hậu a? Bọn họ muốn tới rừng Lê Tuyết chơi có phải là cũng phải được sự cho phép của người a ?"

Trịnh quý phi không có ngờ tới cậu sẽ nói một câu như vậy, bị cậu vặn đến không nói ra lời.

Trên mặt trắng xanh thành một mảng.

Đại Luân ẩn sau hoa mộc lần nữa thả lỏng, tán thưởng nhìn Mã Thiên Vũ.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro