61. Hắc soái ca lại tới uy hiếp cậu


Làm hại hắn luôn ám ảnh trong lòng.

Nhưng ngay sau đó, Trần Vỹ Đình lại nghĩ tới những tiếng ầm ĩ lúc sau Mã Thiên Vũ gảy ra.

Không nên không nên, hắn cũng không thể nghe Mã Thiên Vũ đánh đàn được.

Trần Vỹ Đình cực kỳ cân nhắc một hồi, mới nói: "Bóp chân cho trẫm".

"Vâng"

Mã Thiên Vũ thở ngắn than dài kéo một chiếc ghế tới bên cạnh giường Trần Vỹ Đình, ủ rũ ỉu xìu giúp hắn đấm chân.

Hắn thế nào cũng cùng một dạng với Trịnh quý phi, lúc muốn giày vò người liền bắt người đấm chân?

Thật đúng là một đôi a.

Cũng không biết làm sao, mới để Trịnh quý phi cùng Trần Vỹ Đình sáp lại một chỗ, trong lòng liền có chút cảm giác không thoải mái.

Vì sao lại không thoải mái, lại không nói được.

Có lẽ không phải không biết, chỉ là không muốn nghĩ sâu, không muốn thừa nhận thôi.

Trần Vỹ Đình cau mày nhìn Mã Thiên Vũ, bất mãn nói: "Quá nhẹ".

Đúng là quá nhẹ, kia mà giống đấm chân a, căn bản là giống như gãi ngứa.

Không, so với gãi ngứa vẫn còn nhẹ hơn.

Mã Thiên Vũ nghe Trần Vỹ Đình nói xong, gia tăng thêm chút khí lực.

Không ngờ Trần Vỹ Đình vẫn còn bất mãn nói: "Quá nhẹ".

Lúc này lực đạo xấp xỉ gãi ngứa.

Mã Thiên Vũ tay bóp chân, trong đầu đều nghĩ đến Trịnh quý phi.

Chính cậu cũng không hiểu, vì sao lại gọi nàng đến, chỉ là vì Trần Vỹ Đình muốn để cậu đấm chân cho hắn sao?

Vốn trong lòng đã không thoải mái, lại nghe thấy Trần Vỹ Đình nói, trong đầu giống như muốn nổ tung vậy.

Đấm chân cho hắn cũng không tệ rồi, còn lôi ra nhiều yêu cầu như vậy.

Nếu không phải có việc cần hắn, muốn hắn cho phép cậucùng các phi tử khác xuất cung, cậu còn lâu mới có nhã hứng đấm chân cho hắn a.

Mã Thiên Vũ trong lòng tức giận, một quyền thật mạnh đấm trên đùi Trần Vỹ Đình.

Trần Vỹ Đình trên đùi đau đớn, "A" kêu to một tiếng, thiếu chút nữa từ trên giường nhảy dựng lên.

Đại Luân vẫn canh giữ ở ngoài cửa, không dám rời đi.

Nghe thấy tiếng kêu của Trần Vỹ Đình, vội chạy vào xem xảy ra chuyện gì.

Hỉ Thuận cùng mấy tiểu thái giám khác cũng chú ý theo sau hắn.

Hoàng thượng phát ra tiếng kêu khác thường này, cũng mong đừng đã xảy ra chuyện gì.

Xảy ra chuyện, bọn họ không đảm đương nổi trách nhiệm.

Đại Luân mang theo một đám tiểu thái giám vào phòng, liên tục hỏi.

"Hoàng thượng, ngài làm sao vậy ? Ngài không có việc gì chứ ?"

Trần Vỹ Đình âm thầm hít vào một hơi, cố ý làm như không có việc gì nói: "Trẫm không sao, các ngươi ra bên ngoài đi".

"Vâng"

Đại Luân nghi hoặc nhìn vành mắt ươn ướt của Trần Vỹ Đình, lại nhìn nhìn trong mắt Mã Thiên Vũcó chút hả hê, trong lòng sáng tỏ.

Hóa ra Hoàng thượng không những không làm khó được Tiên phi nương nương, ngược lại còn bị Tiên phi nương nương chỉnh lại.

Bọn hắn cũng không thể nói thẳng ra, phải chừa cho Hoàng thượng chút mặt mũi mới đúng.

Vội vàng xoay người, thúc đám tiểu thái giám sau lưng.

Nói: "Đi, đi, mau đi ra".

Sau khi tất cả mọi người lui ra ngoài, lúc này Trần Vỹ Đình mới hung hăng trừng mắt nhìn Mã Thiên Vũ một cái.

Trách cứ: "Ngươi bóp chân như thế này sao ?"

Mã Thiên Vũ vô tội nhìn hắn.

"Hoàng thượng, là người muốn Thiên Vũ đấm mạnh một chút nữa nha".

Trần Vỹ Đình bị cậu hỏi e rằng không còn lời nào để nói.

Quét mắt quanh phòng, rồi nói: " Không cần bóp nữa. Đi, những cái tủ kia bẩn rồi, đi lau bụi đi".

Mã Thiên Vũ không nói hai lời, ra ngoài tìm tiểu thái giám lấy một chiếc chổi lông gà rồi bắt đầu quét bụi.

Mặc dù tất cả tủ bàn cùng bày biện bên trên đều không nhiễm một hạt bụi.

Trần Vỹ Đình lại tiếp tục nằm xuống trên giường nhỏ, thầm nghĩ, xem trẫm trị ngươi đây.

Lau xong phòng còn có cửa sổ, lau xong cửa sổ còn có sàn nhà, lau xong sàn nhà còn có. . . . . .

Trần Vỹ Đình đang tìm cách trút giận mà miên man suy nghĩ, đột nhiên truyền đến một tiếng "Xoảng" vang thật lớn, làm hắn cả kinh thiếu chút nữa từ trên giường nhảy dựng lên.

Giương mắt nhìn xem, hóa ra là Mã Thiên Vũ khi lau bụi, đụng rơi một chiếc bình hoa bày trên tủ xuống đất.

"Hoàng thượng"

Mã Thiên Vũ theo thường lệ vẫn là vẻ mặt vô tội.

"Thực xin lỗi a, ta không phải cố ý, ta đền ngươi đi. Ngươi nói cái bình hoa này trị giá bao nhiêu tiền, ta lại dùng kỳ hạn làm Tiên Phi tính trả cũng được".

Dù sao cả đời nàng đều đã phải đền vào đây, nhiều hơn vài năm nữa thì có sao ?

Trần Vỹ Đình căm tức nói: "Trẫm không cần ngươi phục thị nữa, ngươi ra ngoài đi"

Hừ, hắn chịu đủ rồi, nếu tiếp tục giày vò cậu nữa, cho dù tính tình hắn tốt đến mức nào cũng không kiềm được sẽ phát hỏa với cậu mất.

Mã Thiên Vũ bỏ lại cái chổi lông gà, nhưng không đi ra ngoài.

Đi tới trước giường, cười nói: "Hoàng thượng, ta biết người ghét ta làm phiền, hay là suy xét cân nhắc đề nghị lúc đầu của ta đi".

"Ta làm buôn bán, nói không chừng có thể kéo kinh tế của Vô Ưu quốc đi lên a".

Mã Thiên Vũ nói cũng không phải hoàn toàn không có căn cứ.

Ít nhất ở thời không kia của cậu, kinh tế đã rất phát triển .

Cậu đã từng học qua khóa trình về kinh tế, cũng dùng thời gian làm việc nghiệp dư, với kinh tế có chút hiểu biết.

Mặc dù biết cũng không nhiều lắm, nhưng về nguyên lý kinh tế cơ bản, cùng một chút hình thức thông thường cũng xem là hiểu biết.

Thử phát triển ở Vô Ưu quốc, dù thế nào cũng có thể kéo kinh tế đi lên a.

Trong quá trình làm việc, cậu có thể từ từ tích lũy kinh nghiệm thực chiến.

Cậu cũng không tin, cậu không thể tìm ra thành công phù hợp với kiểu của thời không này.

Theo cậu nghe ngóng mấy ngày nay, Vô Ưu quốc cũng không phải quốc gia duy nhất ở thời không này, ở xung quanh, còn có các quốc gia khác.

Trần Vỹ Đình  nói như thế nào cũng là một Hoàng đế, nên hẳn sẽ không thể không quan tâm đến thực lực quốc gia đi.

Trừ phi hắn thật sự lười đến vô phương cứu chữa.

Đáng tiếc, thật không may Mã Thiên Vũ lại nói trúng.

Trần Vỹ Đình chỉ liếc cậu một cái, lập tức bác bỏ lời của cậu.

"Trẫm mệt mỏi, việc này để sau hãy nói".

Mã Thiên Vũ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép trợn mắt nhìn hắn.

Thấy hắn lại muốn ngả xuống, vội vàng bắt lấy vai của hắn lay lay.

"Hoàng thượng, cũng không cần ngươi làm gì cả, chỉ cần ngươi gật gật đầu là được".

Trần Vỹ Đình bị cậu lay đến không kiên nhẫn, gạt tay cậu ra.

Miễn cưỡng hỏi: "Ngươi định mở trà lâu ? Cùng các phi tử khác ?"

Mã Thiên Vũ hai tay chống nạnh, há miệng tròn mắt nhìn Trần Vỹ Đình.

Lớn tiếng nói: "Hóa ra ngươi cũng biết. Hừ, biết mà còn cố ý làm khó dễ ta".

Xem ra Trần Vỹ Đình thật sự không phải là cái đèn đã cạn dầu.

Mã Thiên Vũ càng ngày càng không thể hiểu hắn.

Rốt cuộc hắn lười thật hay là lười giả?

Nếu lười thật, sẽ có tinh lực để quan tâm hành động mấy ngày nay của nàng sao ?

Trần Vỹ Đình khẩu khí vẫn miễn cưỡng như cũ nói.

"Làm khó dễ ngươi ? Trẫm có sao? Trẫm chỉ nghe nói, có người muốn làm trẫm đẹp mặt, muốn nhốt trẫm vào một nơi không có ai, không làm việc sẽ không có cơm ăn".

Mã Thiên Vũ kinh hãi.

Không nghĩ tới lời nàng cùng Đồng Mộng Dao tán dóc, Trần Vỹ Đình lại cũng biết.

Hắn rốt cuộc còn có cái gì không biết ?

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro