[Chương 120-122]
Chương 120: Nỗ lực nhất định phải có hồi báo 3
Bởi vậy, đêm hôm ấy, lúc chuẩn bị đi ngủ, Trần Vỹ Đình theo thường lệ không chút khách khí kéo Mã Thiên Vũ lại, nói một câu với cậu.
"Thiên Vũ, làm hoàng hậu của trẫm đi."
Cái gì?
Hoàng hậu?
cậu ngay cả Tiên phi thật sự cũng không phải.
Mã Thiên Vũ sửng sốt hồi lâu, mới hỏi lại Trần Vỹ Đình.
"Hoàng thượng, phải chăng người dạo phố cả chiều đã mệt rồi? Nghỉ ngơi thật tốt một chút đi."
"Thiên Vũ --"
Thanh âm Trần Vỹ Đình kéo dài.
Mã Thiên Vũ rất tự giác liền chui vào trong ngực hắn, kéo tay hắn vòng qua mình.
"Hoàng thượng, ôm gối đã sẵn sàng, mau nghỉ ngơi thôi. Ngày mai người còn phải xử lý chính sự ."
Đồng Mộng Dao và Lý Hưởng khó khăn lắm mới có cơ hội ở cùng nhau, phải dành cho bọn họ chút thời gian mới được.
Cậu không mảy may nghĩ đến, động tác ôm ấp này của cậu, đối với Trần Vỹ Đình mà nói chính là sự dụ dỗ cực lớn.
Trần Vỹ Đình xoay mặt Mã Thiên Vũ qua, để cậu đối diện với mình.
"Thiên Vũ, trẫm không hề mệt. Lời này là thật lòng, trẫm thật sự muốn để ngươi làm hoàng hậu. Ngươi có ưng thuận không?"
Lần đầu tiên, Trần Vỹ Đình dùng ngữ khí mong đợi trước mặt cậu.
Mã Thiên Vũ há hốc miệng, so với bất luận thời điểm nào đều phải kinh ngạc nhìn Trần Vỹ Đình.
Tại sao, mọi việc phát triển luôn ngoài dự kiến của cậu?
"Nhưng, nhưng mà ngay cả lai lịch của ta người cũng không biết."
Mã Thiên Vũ khó khăn lắm mới nghĩ ra được một lý do.
"Mặc kệ lai lịch ra sao, ngươi chính là ngươi, không phải người khác."
Trần Vỹ Đình lập tức phản bác lại.
Cái này tính là lý do ư?
"Còn, còn những hậu phi của người?"
Mã Thiên Vũ cuối cùng cũng khôi phục được ý thức.
Đây là điểm quan trọng nhất, cậu không thể cùng các hậu phi khác chung một trượng phu được.
"Không phải ngươi đã lừa các nàng ấy xuất cung sao? Về phần Trịnh quý phi, nàng ta đã thông đồng với Lâm Thái Úy, vừa vặn thành toàn cho bọn họ."
"Người biết chuyện của Trịnh quý phi và Lâm Thái Úy?"
Trời ạ, cái gì hắn cũng biết.
Trên đời này còn có cái gì mà Trần Vỹ Đình hắn không biết đây?
"Thiên Vũ, đừng nói đến người khác. Hãy nói về ngươi, có nguyện ý làm hoàng hậu của trẫm không?"
Trần Vỹ Đình hết sức bất mãn khi Mã Thiên Vũ nhiều lần thoái thác.
Hắn đã chủ động bày tỏ tâm ý với cậu rồi, cậu lại còn do dự.
Vốn muốn đợi sau khi giao hẹn với Lãnh Dạ xong, sẽ lập Mã Thiên Vũ làm hậu.
Thế nhưng, mỗi đêm cùng cậu đính vào như một khối, lại phải khống chế xúc động của bản thân, những lúc ấy nhịn rất khó khăn.
Mặc kệ, mặc kệ kết quả đến Ma Thiên Nhai ra sao, hắn phải có được Mã Thiên Vũ.
Cho nên, Mã Thiên Vũ sớm muộn gì cũng là của hắn, hắn cần gì phải nhẫn nại nữa?
Trong đầu Mã Thiên Vũ hỗn loạn không thôi.
Lời nói của Trần Vỹ Đình vượt quá dự liệu của cậu, đến quá bất ngờ, cậu chưa bao giờ suy nghĩ qua vấn đề này.
Mấy ngày nay, tâm tư cậu đúng là có chút hướng về Trần Vỹ Đình, nhưng hình bóng Đạp Tuyết công tử vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Mã Thiên Vũ vẫn tự trách chính mình, cậu sao có thể là người đứng núi này trông núi nọ chứ?
Cậu sao có thể gặp một người lại yêu một người?
Loại tình cảm này, là chân ái sao?
Trần Vỹ Đình thấy Mã Thiên Vũ không đáp, xấu xa cười.
Nói: "Thiên Vũ, ngươi không trả lời chứng tỏ ngươi ưng thuận rồi."
Mã Thiên Vũ vội vàng giải thích.
"Ta. . . . . ."
Vừa mới nói ra một từ, môi liền bị Trần Vỹ Đình chặn lại.
Trần Vỹ Đình tùy tiện đoạt lấy môi Mã Thiên Vũ, hắn mới sẽ không để cho cậu nói ra lời cự tuyệt.
Tuyệt đối không cho cậu cơ hội này.
Đây là cách thức ngăn chặn cậu ngọt ngào nhất, hắn đã suy nghĩ rất lâu rồi.
Đầu Mã Thiên Vũ ong ong thoáng cái đã trống rỗng, lời nói cự tuyệt Trần Vỹ Đình vừa rồi đều đã bị cậu vứt ra sau đầu.
Trên môi là cảm xúc khác thường, khiến cho cậu muốn sa vào.
Đầu Mã Thiên Vũ choáng váng, không biết qua bao lâu mới khôi phục lại thần chí.
Cậu nhìn thấy Trần Vỹ Đình đang nhẹ nhàng cười nhìn cậu, trong mắt đều là sủng nịch.
Ánh mắt của hắn khiến Mã Thiên Vũ vừa mới khôi phục thần chí không khỏi lại một phen hoảng hốt.
Có điều, lần này, Mã Thiên Vũ cực kỳ lý trí nghĩ, việc này cậu nhất định không thể khinh suất mà đáp ứng Trần Vỹ Đình.
Cậu muốn thật tâm suy nghĩ, làm rõ lòng mình.
Cậu không thể hồ đồ đem cả đời của mình tùy tiện giao vào tay một người.
Tuy nói Vô Ưu Quốc từng có nam phi, nhưng cậu sẽ chấp nhận đứng sau lưng nam nhân này cả đời sao. Còn việc nối dõi huyết mạch hoàng tộc, cậu có thể sao?
"Hoàng thượng, ta. . . . . ."
Chữ "ta" này vừa nói ra được một nửa, môi Mã Thiên Vũ lại bị Trần Vỹ Đình không khách khí ngăn chặn.
Cậu vẫn chưa hết hy vọng, vẫn muốn cự tuyệt?
Hắn không ngại tiếp tục ngăn cản cậu.
Kết quả, đương nhiên , đêm đó Mã Thiên Vũ căn bản không có cơ hội nói ra khỏi miệng lời cự tuyệt.
Về sau, bị Trần Vỹ Đình nhiệt náo đến mệt mỏi, đành phải tạm thời cùng hắn ôm nhau đi vào giấc ngủ.
Trước khi Mã Thiên Vũ chìm vào mộng đẹp, trong đầu sau cùng vẫn nghĩ cách, sáng mai cậu nhất định phải cự tuyệt Trần Vỹ Đình.
Đáng tiếc, sáng hôm sau Mã Thiên Vũ vẫn không có cơ hội cự tuyệt Trần Vỹ Đình.
Từ trước đến nay Mã Thiên Vũ không có thói quen dậy muộn phá lệ lần đầu tiên ngủ thẳng tới lúc mặt trời lên cao.
Nhìn thấy ý cười trên mặt Thích Nhi, A Vy khi hầu hạ cậu rời giường, Mã Thiên Vũ đành phải giả bộ như không thấy.
Không cần đoán cũng biết suy nghĩ trong lòng các nàng.
Thật ra, các nàng nghĩ vậy cũng không phải không có lý, cậu rời giường muộn như vậy, còn không phải tại Trần Vỹ Đình, tối hôm qua nhiệt náo đến quá muộn sao.
Cũng may, Mã Thiên Vũ cúi đầu nhìn y sam trên người mình, bọn cậu vẫn chưa vượt qua bước cuối cùng.
Nếu không, cậu thật sự không cần nghĩ đến Đạp Tuyết công tử.
Trần Vỹ Đình không có ở trong phòng, trong phòng chỉ có Mã Thiên Vũ cùng với hai thị nữ.
"Chúc mừng nương nương."
Đây là câu nói đầu tiên của hai thị nữ.
"Chúc mừng ta cái gì?"
Mã Thiên Vũ quái lạ hỏi.
Chúc mừng nụ hôn đầu của cậu dành cho Trần Vỹ Đình sao?
À, không thể nói là nụ hôn đầu, nụ hôn đầu của cậu thật ra đã cho Đạp Tuyết công tử.
Song, lần đó cùng Đạp Tuyết công tử, cậu căn bản không có cảm giác gì, so với cảm giác mãnh liệt vơi Trần Vỹ Đình tối qua thật khác xa.
Nhớ lại tối qua, mặt Mã Thiên Vũ lại bắt đầu nóng lên, vội vàng rửa mặt che giấu.
Thích Nhi dịu dàng cười nói: "Chúc mừng nương nương đã trở thành hoàng hậu."
A Vy cũng nói theo: "Buổi sáng Hoàng thượng vừa mới thức dậy đã tuyên bố, ba ngày sau phong hậu đại điển."
Hả?
Việc này thật sự vượt quá dự kiến của Mã Thiên Vũ.
Trần Vỹ Đình rõ ràng chưa được sự đồng ý của cậu lại tự ý lập cậu làm hậu, quá võ đoán.
"Hắn đang ở đâu? Ta muốn nói chuyện với hoàng thượng."
Trong mắt Mã Thiên Vũ lóe ra nguy hiểm, cậu muốn tìm tên kia tính sổ.
Hai thị nữ bẩm báo.
"Hoàng thượng đã tới nghị chính phòng. Trước khi đi ngài đã giao qua, nương nương dùng xong tảo thiện có thể trực tiếp tới Minh Châu lâu."
********
Chương 121: Hóa ra Đạp tuyết công tử lại là hoàng đế
"Vâng, hoàng thượng nói, lễ phong hậu sẽ có người lo liệu, nương nương không cần lo lắng."
Mã Thiên Vũ thầm nghĩ, đương nhiên cậu sẽ không lo lắng, cậu còn chưa quyết định về việc làm hoàng hậu.
Mã Thiên Vũ rầu rĩ không vui nếm qua điểm tâm, không đi tới Minh Châu lâu, mà là tới Nghị Chính phòng.
Muốn né tránh cậu?
Không có cửa đâu.
Mã Thiên Vũ hùng hổ đi đến Nghị Chính phòng, muốn tìm Trần Vỹ Đình hưng sư vấn tội.
Đại Luân đang đứng trước cửa nghị chính phòng, như đã sớm đoán được Mã Thiên Vũ sẽ đến, trông thấy cậu từ trên xe ngựa xuống, vẻ mặt không có lấy một tia kinh ngạc.
Mã Thiên Vũ mới xuống xe ngựa, liền bị Đại Luân ngăn lại.
"Nương nương, Hoàng thượng muốn lão nô chuyển cáo một câu."
"Là gì?"
"Hoàng thượng nói, nếu như nương nương muốn tìm ngài thảo luận về việc phong hậu, ngài ấy không ngại tiếp tục dùng phương thức tối qua trả lời nương nương."
Mã Thiên Vũ tức giận trừng mắt nhìn vào trong Nghị Chính phòng.
Cái tên này, lại muốn giở trò lưu manh.
Hơn nữa, nghe khẩu khí của hắn, còn không ngại giở trò lưu manh trước mặt mọi người, thật quá đáng hận.
Nếu bây giờ cậu tiến vào, có phải hắn sẽ lấy lòng tiểu nhân, nghĩ lầm cậu tới đầu hoài tống bão?
(Nguyên văn 投怀送抱: Đầu hoài tống bão: Ám chỉ hành động chủ động ôm ấp yêu thương nhưng vì mục đích khác.)
Hừ, phân nửa sẽ nghĩ vậy.
Mã Thiên Vũ nổi cơn giận, ảo não tiến vào xe ngựa, đi đến Minh Châu lâu.
Đại Luân mỉm cười đưa mắt nhìn cậu đi xa.
Từ lần đầu Mã Thiên Vũ xuất hiện ở hoàng cung, hắn đã có một loại dự cảm, có lẽ cậu được ông trời phái tới cứu vãn Trần Vỹ Đình.
Hiện giờ, Hoàng thượng chịu làm việc, chính là một kỳ tích.
Vừa rồi, Hoàng thượng để hắn đứng trước cửa ngăn Mã Thiên Vũ, trên mặt Người khi nói lời kia cho hắn chuyển lại đều là nhu tình.
Hắn hầu hạ Trần Vỹ Đình hơn hai mươi năm, chưa từng thấy nhu tình trên mặt Người như vậy.
Mã Thiên Vũ buồn bực trở lại Minh Châu lâu.
Mọi người trong Minh Châu lâu đều đã biết tin phong hậu, hào hứng chúc mừng cậu.
Cao hứng nhất là Đồng Mộng Dao.
Kéo tay Mã Thiên Vũ không ngừng liến thoắng.
Mã Thiên Vũ nhìn nhìn Lý Hưởng ngồi ở một bên, lại nhìn nhìn Đồng Mộng Dao hoạt bát như ngày thường.
Hỏi cậu: "Bệnh của muội sao rồi?"
Chẳng lẽ nàng không cần giả bệnh nữa?
Đồng Mộng Dao thẹn thùng liếc nhìn Lý Hưởng, xấu hổ nói với Mã Thiên Vũ.
"Lý Hửơng đã biết chuyện muội giả bệnh."
Thì ra là thế.
Mã Thiên Vũ tạm thời quên tức giận Trần Vỹ Đình, vì Đồng Mộng Dao mà cao hứng.
Lý Hưởng biết rõ cậu đang giả bệnh, vẫn tiếp tục gác lại công việc, ở Minh Châu lâu cùng cậu, việc này còn có thể giải thích gì đây?
Trêu ghẹo Đồng Mộng Dao: "Muội còn gọi nhân gia là Lý tướng?"
Lý Hưởng vội giúp Đồng Mộng Dao đỡ lời.
"Gọi thế nào cũng giống nhau."
"A --"
Mã Thiên Vũ cao giọng nói.
Đồng Mộng Dao không chịu thua đùa lại cậu.
"Thiên Vũ, huynh còn nói người khác. Chính huynh mới lợi hại, nhanh như vậy đã lừa hoàng huynh ta vào tròng rồi."
Lời này nói trúng tâm sự của Mã Thiên Vũ.
Rầu rĩ nói: "Mộng Dao, ta cũng đang rất phiền. Hoàng huynh muội không đợi ta quyết định, tự tiện phong ta làm hậu."
Đồng Mộng Dao liếc mắt ra hiệu với Lý Hưởng, Lý Hưởng liền viện cớ ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại hai người Mã Thiên Vũ và Đồng Mộng Dao.
"Thiên Vũ, tại sao vậy? Hoàng huynh ta không tốt sao?"
Mã Thiên Vũ thở dài.
"Không phải hắn không tốt, mà là ta chưa chuẩn bị tốt."
"Huynh không thích hoàng huynh? Ta không tin."
"Cũng không phải không thích. Dù sao, ta hiện giờ chưa muốn làm hoàng hậu."
Cậu đâu thể nói với Đồng Mộng Dao, trong lòng cậu vẫn còn tồn tại bóng dáng Đạp Tuyết công tử?
Cậu không thể tha thứ cho việc trong lòng mình đồng thời chứa hai người.
Cậu không thể cho phép mình khi ở cùng cho Trần Vỹ Đình mà vẫn nghĩ đến Đạp Tuyết công tử.
Thật ra có chút kỳ quái, Trần Vỹ Đình trước kia luôn ăn dấm chua với Đạp Tuyết công tử, mà bây giờ biết rõ cậu còn yêu mến Đạp Tuyết công tử, thế mà lại không thèm để ý chút nào.
Đây là có chuyện gì?
Mà sau lần Đạp Tuyết công tử cứu cậu, không còn thấy xuất hiện nữa.
Hazz, có lẽ, cậu chỉ đang tương tư đơn phương, người ta đối với cậu căn bản đâu hứng thú.
Mã Thiên Vũ không có tâm tư làm việc, lang thang trên đường cái, thẳng đến khi chiều tà, xem chừng Trần Vỹ Đình đã hồi cung mới trở về.
Đêm hôm đó, Trần Vỹ Đình đương nhiên vẫn giở thủ đoạn, không để cho Mã Thiên Vũ cự tuyệt.
Còn mặt dày nói: "Thiên Vũ, trẫm không ngại ngươi nói về chuyện lập hậu nhiều hơn."
Thấy Mã Thiên Vũ tức giận trừng hắn, tiếp tục bổ sung một câu.
"Thiên Vũ, thực ra ngươi cũng muốn gả cho trẫm, đúng không?"
- Gả cái gì ? Ai thèm làm lão bà của ngươi chứ!
- Không làm lão bà, làm hoàng hậu của trẫm vậy?
Mã Thiên Vũ không có cách với hắn, đành phải thở phì phì ngậm miệng không nói.
Tĩnh tâm nghĩ lại, kỳ thật Trần Vỹ Đình nói không phải không có lý.
Nếu như cậu quả thật ghét Trần Vỹ Đình, sẽ để hắn dùng loại phương thức này chặn cậu hay sao?
Nhìn thân ảnh Trần Vỹ Đình thanh sảng không hề buồn ngủ dưới ánh đèn, hồi ức chung sống từ từ gợi lại trong lòng cậu.
Hắn không phải một hoàng đế lười vô dụng, một tiểu tiểu dã tử như cậu có thể chỉnh hắn, là do hắn nguyện ý bị chỉnh.
Tất cả tiểu mưu kế của cậu có thể thực hiện, chỉ vì hắn bằng lòng để cậu thực hiện.
Hắn cho cậu cơ hội quấy nhiễu hắn, nhưng không cho phép những người khác có cơ hội tiếp cận hắn.
Được một bạn đời như thế, cậu còn có điều gì để nói?
Chỉ là, trong lòng luôn có chút khúc mắc.
Bởi vì có Đạp Tuyết, cậu không biết tình cảm của mình với Trần Vỹ Đình, rốt cuộc có phải thật lòng hay không.
Mã Thiên Vũ rất phiền muộn.
Trần Vỹ Đình vốn đang đọc sách bỗng ngẩng đầu lên, nụ cười của hắn dưới ánh đèn đặc biệt khiến người ta mê say.
"Thiên Vũ, nhìn đủ chưa?"
Mã Thiên Vũ bị hắn nhắc nhở, lúc này mới ý thức được mình đang nhìn chằm chằm hắn.
Quay đầu lại, mạnh miệng nói: "Ta mới không thèm nhìn ngài."
Đột nhiên nhớ tới, quan hệ của bọn họ đã đến mức này, chuyện Lãnh Dạ để cậu làm gian tế tất phải nói với Trần Vỹ Đình.
Đắn đo nói: "Có chuyện ta đã giấu ngài. Lãnh Dạ cho ta ăn tiêu hồn tán, bức ta buổi tối phải ngủ cùng ngài, quan sát hành tung của ngài. Bất quá, ta chưa báo cáo cho y điều gì."
Trần Vỹ Đình nhàn nhạt cười cười.
"Nói như vậy, y cũng xem như bà mối của chúng ta."
Thầm nghĩ, còn dám nói cậu chưa báo cáo cái gì. Hừ, dám nói trẫm một tuyệt thế mỹ nam lại nghiến răng ngáy to như vậy, thật quá đáng giận.
Mã Thiên Vũ ngạc nhiên nhìn hắn.
"Ngài không ngại sao? Ta là gian tế, ngài không nên lập ta làm hậu."
Trần Vỹ Đình chỉ nhàn nhạt nói một câu: "Việc này nói sau."
Mãi đến hôm sau, Mã Thiên Vũ mới hiểu được vì sao Trần Vỹ Đình có thể dửng dửng đối với chuyện của Lãnh Dạ như vậy.
Sáng hôm sau khi rời giường, Trần Vỹ Đình đã rời cung, chỉ còn lại mình Mã Thiên Vũ ngồi trong phòng.
Chương 122: Gặp cướp
Trong lòng cậu lo lắng, tạm thời không muốn đến Minh Châu lâu, lười biếng nằm dài trong phòng.
Hôm nay, đổi thành cậu lười biếng rồi.
Trong phòng không có ai khác, mọi người đều đã bị cậu đuổi ra, chỉ còn một mình cậu.
Mã Thiên Vũ mệt mỏi nằm trên thụy tháp mà Trần Vỹ Đình thường nằm, vô cùng buồn chán thưởng thức phong cảnh bên ngoài.
(thụy tháp: giường/sạp ngủ)
Hai ngày sau là lễ phong hậu, cậu cần phải nhanh chóng làm rõ lòng mình.
Đạp Tuyết công tử, Trần Vỹ Đình, hai cái tên lặp đi lặp lại trong đầu cậu.
Ngẫm lại , hai người bọn họ mang cho cậu cảm giác có chút giống nhau.
Cậu thật sự có thể thích hai người một lúc?
Mã Thiên Vũ ngẫm nghĩ hồi lâu, chẳng những không làm rõ được suy nghĩ của mình, trái lại càng thêm mơ hồ.
Trong lúc vô ý tay cậu đụng phải phía dưới thụy tháp, cảm giác như nơi này có một cái ngăn nhỏ gì đó.
Mã Thiên Vũ không nghĩ ngợi gì, thuận tay kéo nó ra.
Trong ngăn kéo có một cuộn giấy trắng, có vẻ như là các loại thư họa.
Mã Thiên Vũ nhàm chán không có gì làm, tiện tay cầm giấy lên, mở ra nhìn xem rốt cuộc là cái gì.
Giấy từ từ bị mở ra, nội dung trên đó rất rõ ràng chiếu lên mắt Mã Thiên Vũ.
Chỉ nhìn một cái, Mã Thiên Vũ cả kinh suýt chút nữa nhảy dựng lên.
Đó là một bức họa, một bức họa phi thường quen thuộc.
Trên bức họa là một tuyệt thế mỹ nam, khóe môi có chút giương lên, ý cười trên mặt khiến người ta mê say.
Đáng tiếc thay, ánh mắt nam tử lại một lớn một nhỏ, một mắt đã bị nét bút làm hỏng.
Đây chẳng phải là bức tranh hỏng cậu vẽ trước kia sao?
Còn nhớ rõ lúc ấy cậu định vẽ Trần Vỹ Đình để đổi lấy tiền chuộc thân.
Đêm đó đương lúc cậu đang vẽ tranh, cửa sổ bị Đạp Tuyết công tử mở tung, sau đó ngọn đèn bị gió thổi tắt.
Lúc ấy cậu đang vẽ tiếp một bên mắt của Trần Vỹ Đình, bởi vậy, không thể tránh khỏi, liền hỏng cả một bức tranh.
Đó là lần đầu tiên cậu gặp Đạp Tuyết công tử.
Cậu còn nhớ rất rõ, sau đó Đạp Tuyết đã mang bức họa này đi.
Lúc ấy cậu còn rất khó hiểu, Đạp Tuyết công tử sao lại muốn lấy bức họa vẽ Trần Vỹ Đình bị hỏng.
Giờ đây, bức họa này lại ở trong tay cậu.
Đây nói lên điều gì?
Lần đầu tiên, Mã Thiên Vũ tỉ mỉ so sánh Đạp Tuyết công tử với Trần Vỹ Đình.
Càng so càng kinh hãi, thân ảnh Trần Vỹ Đình và Đạp Tuyết công tử dần dần trùng hợp với nhau.
Trần Vỹ Đình chính là Đạp Tuyết công tử?
Thật không thể tưởng tượng nổi.
Lúc đầu Mã Thiên Vũ kinh ngạc nhưng dần dần hóa thành tức giận.
Nếu như Trần Vỹ Đình thật sự là Đạp Tuyết công tử, hắn cứ như vậy đùa giỡn cậu, quá đáng giận, thù này không thể không báo.
Nhưng mà, vạn nhất hắn không phải Đạp Tuyết công tử ? Chỉ một bức họa không nói rõ được điều gì.
Mã Thiên Vũ suy nghĩ, cậu phải nghĩ ra biện pháp vạch trần mạng che mặt của Đạp Tuyết công tử.
Cùng lúc đó, tại Kim Thiền cung, Trịnh quý phi cũng đang tức giận.
Mã Thiên Vũ a Mã Thiên Vũ, hoàng thượng đã hoàn toàn bị cậu ta mê hoặc.
Nếu cậu ta thật sự trở thành hoàng hậu, trong hậu cung này còn chỗ đứng cho mình sao? Nàng không muốn, không muốn ở trong cung cô độc đến già.
Huống chi, trong tay Mã Thiên Vũ còn có bằng chứng mình và Lâm Thái Úy thông gian.
Cậu ta tay nắm quyền hành, chỉ e sau này mình thoi thóp ở hậu cung còn khó khăn.
Không được, nàng không thể không ngăn lại, cùng lắm phải đánh một trận.
Trịnh quý phi phát hận, kêu Dương Dĩnh và tâm phúc lại, bố trí từng người một.
Mã Thiên Vũ nghĩ cách vạch trần Trần Vỹ Đình, xuất cung, gọi Nguyên Phương và Vân Phi đến.
Hỏi bọn hắn: "Các ngươi có muốn nhìn thấy hình dáng Đạp Tuyết công tử không?"
Hai mắt thị vệ lập tức phát sát.
Đạp Tuyết công tử đại danh đỉnh đỉnh, Đạp Tuyết công tử thần bí khó lường, nào có ai không muốn gặp?
"Nương nương, đến đâu mới có thể nhìn thấy?"
"Các ngươi làm theo sắp xếp của ta, là có thể nhìn thấy."
Mã Thiên Vũ không nắm chắc mười phần, Trần Vỹ Đình chính là Đạp Tuyết công tử, bởi vậy phải giữ lại một phần.
"Nương nương, xin người cứ phân phó."
Nguyên Phương vàLan Sinh tiếp xúc với cậu mấy ngày nay, đều hết sức cảm phục cậu.
Mã Thiên Vũ liền lấy ra một tờ giấy, đưa cho Nguyên Phương.
"Ngươi lập tức tới Nghị chính phòng, đưa tờ giấy này cho Hoàng thượng."
Trên tờ giấy kia, cậu đã xiêu xiêu vẹo vẹo viết vài chữ.
Đại ý nói rằng, Mã Thiên Vũ cậu đã bị bắt cóc, muốn Trần Vỹ Đình nhanh chóng tới cứu cậu. Trên giấy có để lại địa chỉ trên một mỏm núi làm kí hiệu.
Trần Vỹ Đình thấy tờ giấy, có thể không tới cứu cậu sao?
Nếu Trần Vỹ Đình thật sự là Đạp Tuyết công tử, dựa theo lúc trước hai lần hắn tự mình xuất thủ đến cứu cậu, phần lớn lần này vẫn tự mình xuất thủ.
Nguyên Phương nghi hoặc nhận lấy tờ giấy.
Mã Thiên Vũ lại phân phó Lan Sinh.
"Ngươi đi tìm vài người mà Hoàng thượng không biết, giả làm thổ phỉ, đến chân núi ngoại ô, giả vờ như đang bắt cóc ta."
Nguyên Phương và Lan Sinh mê muội hỏi: "Nương nương, người không phải đã nói để chúng thần nhìn thấy Đạp Tuyết công tử sao? Tại sao phải đưa tờ giấy này cho Hoàng thượng?"
Mã Thiên Vũ lại kiếm cớ.
"Ta đoán, có thể Hoàng thượng biết Đạp Tuyết công tử. Nhưng không chắc chắn lắm, nên muốn thử xem."
"Ồ."
Hai thị vệ tỉnh ngộ, cực kỳ hưng phấn dựa theo phân phó của Mã Thiên Vũ làm việc.
Mã Thiên Vũ dẫn theo Lan Sinh đi tìm vài người giả làm thổ phi, đến ngọn núi ngoại ô.
Để Lan Sinh tìm một dây thừng thật dài, quấn quanh người cậu, nhìn qua như cậu đang bị trói thật.
Thật ra tay Mã Thiên Vũ căn bản không bị trói.
Cậu đã tạo thành một bộ dạng, làm như tay của cậu đang bị trói chặt .
Như vậy, chờ Đạp Tuyết công tử tới cứu cậu xong, cậu có thể bất ngờ vén mạng che mặt của hắn lên.
Sau khi chuẩn bị xong tất cả, Mã Thiên Vũ ngồi trên một tảng đả ở mỏm núi thưởng thức phong cảnh phía xa.
Bỗng nhiên nhớ lại lần được Đạp Tuyết công tử cứu.
Hắn giúp cậu chữa thương, sau đó ôm lấy cậu ngắm cảnh trên dốc núi.
Hắn hẳn là có cảm tình với cậu.
Nếu như hắn không phải Trần Vỹ Đình, tâm tình hắn bây giờ ra sao?
Vì sao hắn không tới tìm cậu nữa?
Tâm tình bỗng nhiên chùng xuống.
Mã Thiên Vũ thở dài, không nghĩ đến Đạp Tuyết công tử nữa, trong lòng tiếp tục tính toán kế hoạch của cậu.
Kế hoạch của cậu rất hoàn thiện, nên không có vấn đề gì.
Ánh mặt trời sáng lạn trên bầu trời bỗng tối sầm, sau đó liền nghe tiếng kinh hô của Vân Phi cùng mấy người tùy tùng.
Đạp Tuyết công tử tới rồi sao? Sao lại nhanh như vậy?
Mã Thiên Vũ hưng phấn quay đầu lại, thấy một bóng đen nhẹ nhàng đứng trước mặt cậu.
Cũng là hắc y, nhưng trên đầu không có mạng che mặt.
Hắn không phải Đạp Tuyết công tử.
"Thiên Vũ, đi theo ta."
Người tới lạnh lùng nói.
Đám người Lan Sinh lập tức rút binh khí ra, chắn trước mặt Mã Thiên Vũ.
Mã Thiên Vũ nhìn phía dưới núi, dưới núi trống không, không có ai cả.
Theo tính toán, hẳn là Nguyên Phương vừa mới đưa tờ giấy cho Trần Vỹ Đình, hắn không có khả năng đuổi tới đây nhanh như vậy.
Mà mấy người Lan Sinh tuy đông, nhưng rõ ràng không phải đối thủ của Lãnh Dạ.
Mã Thiên Vũ cũng không biết võ công của Lãnh Dạ như thế nào.
Nhưng theo danh tiếng hắn trên giang hồ, hắn còn dám xông vào hoàng cung lúc nửa đêm, giờ đây lại có khí thế bức người không coi ai ra gì, Lãnh Dạ tuyệt đối đã nắm chắc thắng lợi trong tay.
Cậu nên làm gì đây?
Mã Thiên Vũ quyết định, cậu vẫn nên áp dụng kéo dài thời gian, chỉ cần kéo dài đến lúc Trần Vỹ Đình đến đây là được.
Liền cười hi hi, chào một tiếng với Lãnh Dạ.
"Lãnh Dạ công tử, đã lâu không gặp."
Nguyên Phương dựa theo giao phó của Mã Thiên Vũ đến Nghị chính phòng.
Đại Luân đang ở đây, nhưng không thấy bóng dáng Trần Vỹ Đình.
"Luân công công, Hoàng thượng ở đâu? Hạ quan có việc gấp muốn tìm Hoàng thượng."
Đại Luân lắc đầu.
"Ta cũng không biết nữa. Vừa rồi, có người bẩm báo với hoàng thượng, sau đó hoàng thượng gác lại mọi chuyện, một mình rời đi."
"Hoàng thượng không cho biết hành tung của người sao?"
"Không có, Hoàng thượng đi rất vội vàng, một chữ cũng không lưu lại."
Nguyên Phương không cách nào khác, đành phải đưa tờ giấy giao cho Đại Luân.
"Luâb công công, nếu Hoàng thượng trở về, thỉnh ôngđưa tờ giấy này cho ngài. Chuyện rất khẩn cấp, nhất định phải tự tay giao cho Hoàng thượng."
Đại Luân nhận lấy.
Nguyên Phương cưỡi lên ngựa, đến nơi Mã Thiên Vũ đã nói qua.
Tình hình ngoài dự liệu của mọi người, từ trước đến nay Hoàng thượng lười phải đi lại chẳng thấy đâu, hắn phải bẩm báo với Mã Thiên Vũ.
Trần Vỹ Đình thức dậy từ sớm tinh mơ, hôn nhẹ lên Mã Thiên Vũ vẫn còn mơ ngủ, sau đó một mình tới Nghị chính phòng xử lý mọi việc.
Cậu thích hắn làm việc, hắn sẽ làm thật tốt.
Dù sao, có Mã Thiên Vũ làm bạn, buổi tối ngủ rất ngon, ban ngày không kiếm chút việc cũng thật nhàm chán.
Ban ngày Mã Thiên Vũ lại không chịu ở bên cạnh hắn.
Đã từng nghĩ tới việc bắt Mã Thiên Vũ lại, không cho cậu đi, muốn đi cũng phải đi cùng hắn.
Nhưng mỗi lần trông thấy cậu làm việc mình thích, bộ dáng rất vui sướng thỏa mãn, hắn lại không nhẫn tâm ép buộc cậu.
Cậu như vậy, mới là đẹp nhất.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro