[Chương 76-80]
Chương 76: Trổ tài
Đây tuyệt đối không phải là thứ có thể xuất hiện ở nhà cậu.
Trên giường của cậu đâu có treo màn.
Mã Thiên Vũ cuối cùng cũng tỉnh táo lại, cậu đã đi tới một thời không khác, hiện tại đang ở trên giường của Trần Vỹ Đình mà.
Cái gì ?
Trên giường Trần Vỹ Đình ?
Vậy tiếng cười nhạo và tiếng nói chuyện vừa rồi là của Trần Vỹ Đình phát ra ?
Có thể không phải sao, đó chính là thanh âm của hắn a.
Thần trí Mã Thiên Vũ hoàn toàn tỉnh táo lại.
Ngồi dậy, nhìn về phía thụy tháp.
Trên thụy tháp, Trần Vỹ Đình một thân bạch y vừa lúc mỉm cười nhìn cậu.
Hắn tà tà tựa ở trên giường.
Phía sau hắn, ánh nắng sớm tràn ngập qua ô tròn cửa sổ.
Bên cạnh giường ngủ, là một chiếc bình hoa thật lớn, trong bình cắm mấy nụ hoa đào màu phấn hồng mới chớm nở.
Hắn một thân bạch y, điểm chút lười biếng khiến người ta mê say, so với hoa đào còn xinh đẹp hơn, so với nắng sớm còn trong lành hơn.
Mã Thiên Vũ trong lúc nhất thời cơ hồ nhìn ngẩn người.
Thấy Trần Vỹ Đình đã rất nhiều, nhưng cảm giác hôm nay khác xa với thường ngày.
Là vì vừa mở mắt đã thấy hắn sao ?
Trần Vỹ Đình lại phát ra một tiếng cười khẽ.
"Tối hôm qua ăn còn chưa đủ no sao ? Mới sáng sớm đã đói bụng ?"
Mã Thiên Vũ cực kỳ quẫn bách, trợn mắt nhìn hắn, kiếm cớ phản kích.
Cố ý ngạc nhiên nói: "Oa, Hoàng thượng, hôm nay làm sao người thức dậy sớm như vậy ?"
Trần Vỹ Đình biết rõ cậu đang giễu cợt hắn lười, bình thường đều phải ngủ đến khi mặt trời lên cao mới rời giường.
Nhẹ nhàng nói: "Có người ở bên cạnh, trẫm không nỡ ngủ tiếp".
Mã Thiên Vũ vội nói: "Hoàng thượng, thói quen này rất tốt".
Sợ hắn đuổi mình ra ngoài, về sau lại không cho phép cậu ở trong phòng nữa.
Cậu ít nhiều cũng phải ở đây vài ngày, ứng phó xong Lãnh Dạ mới được a.
Nhảy xuống giường, còn nói: "Hoàng thượng, người muốn rời giường sao? Thiên Vũ đi lấy đồ dùng cho người rửa mặt."
Trần Vỹ Đình ngăn cậu.
"Không cần, có Hỉ Thuận phục thị là được."
"Ồ, vậy ta gọi bọn hắn đi vào nha ?"
"Đi đi."
Mã Thiên Vũ nghe vậy, liền muốn đi ra ngoài.
Trời đã sáng, có người khác ở bên cạnh Trần Vỹ Đình rồi, nhiệm vụ của cậu đã hoàn thành, giờ phải đi ra ngoài xử lý chuyện của Minh Châu lâu.
Ngày hôm qua đã chọn xong địa điểm, hôm nay cậu sẽ thuê được tòa lâu kia.
Nhưng vừa bước ra một bước, Mã Thiên Vũ chợt ngừng lại.
Xoay người hỏi: "Hoàng thượng, người có biết tiêu hồn tán không ?"
Trần Vỹ Đình rùng mình, tiêu hồn tán, tên gọi như dược vật nào đó.
Cậu hỏi cái này để làm gì ?
Chẳng lẽ, có liên quan tới Lãnh Dạ ?
Trong miệng cũng không thay đổi nói: "Trẫm chưa nghe qua, đó là cái gì ?"
Trên mặt Mã Thiên Vũ hiện ra vẻ thất vọng.
"A, chỉ là một loại dược, chữa bệnh . Hoàng thượng, người không biết thì thôi, Thiên Vũ sẽ không hỏi nữa."
Dứt lời định đi ra ngoài.
"Thiên Vũ"
Trần Vỹ Đình gọi cậu lại.
"Ngươi nói xem, tiêu hồn tán là dược gì, trẫm có thể phái người hỏi thăm."
Trong mắt Mã Thiên Vũ hiện lên một tia sáng, nhưng lập tức lại trầm xuống.
Cậu vốn là có phần hối hận nói lỡ.
Đoán được Lãnh Dạ cho cậu uống tiêu hồn tán, đã dùng cái này để uy hiếp cậu, hơn phân nửa thuốc kia không phải người nào cũng có thể tìm được giải dược.
Nói không chừng đây chính là độc dược bí truyền của hắn.
Nếu như bị Trần Vỹ Đình biết cậu liên quan đến Lãnh Dạ thì phiền rồi.
Bởi vậy, Mã Thiên Vũ ngữ khí mập mờ.
Đáp: "Ta cũng không rõ lắm, chắc là trong lúc vô tình nghe người ngoài nhắc đến, có chút hiếu kỳ mà thôi. Hoàng thượng, ta ra ngoài. Tối hôm qua cám ơn người, ta không có gặp ác mộng ."
Trần Vỹ Đình cũng không gọi cậu lại nữa.
Hắn tựa ở trên thụy tháp, đăm chiêu nhìn theo bóng lưng cậu rời đi.
Liên tiếp mấy ngày, Mã Thiên Vũ đều cùng Đồng Mộng Dao và mấy phi tử khác cùng nhau trang trí Minh Châu lâu.
Buổi tối, lại tìm được cớ qua đêm trong phòng Trần Vỹ Đình.
Mỗi đêm cậu ngủ đều cực kỳ sâu, hoàn toàn không quan tâm đến Trần Vỹ Đình làm những chuyện gì.
Đó không liên quan đến cậu.
Chỉ khổ nỗi chưa gặp được Lãnh Dạ, không thể báo cáo tình hình kết quả công tác với hắn.
Hắn không đến tìm cậu, cậu lại không biết nên đi đâu tìm hắn.
Đành phải đêm đêm nằm trong phòng Trần Vỹ Đình tiếp tục bưng bít.
Mấy ngày nay, tâm tình Mã Thiên Vũ rất tốt, sắc mặt cũng vô cùng tốt.
Trần Vỹ Đình thường ngấm ngầm cười nhạo cậu.
"Thiên Vũ, nghe nói huynh đến ngủ trong phòng hoàng huynh ta ? Khó trách nhìn sắc mặt lại tốt như vậy."
Mã Thiên Vũ trừng nàng, vô cùng nghiêm túc thanh minh cho bản thân.
"Ta và hoàng huynh muội chuyện gì cũng không có, ta không có thị tẩm, thật đó."
Chương 77: Lại gặp mối nguy
"Hơn nữa, hắn ngủ trên thụy tháp, ta ngủ trên long sàng, căn bản không ngủ cùng một chỗ. Muội đừng đoán mò."
Đồng Mộng Dao bất khả tư nghị tư nghị hỏi: "Huynh nói cái gì ? Huynh ngủ trên giường, hoàng huynh ngủ trên thụy tháp ?"
"Đúng vậy a, làm sao vậy ?"
"A, không có gì."
Đồng Mộng Dao không trả lời nữa, chỉ cười cười nhìn Mã Thiên Vũ.
Tiểu tử ngốc này, hoàng huynh chịu đem giường của mình tặng cho cậu, điều này chứng minh gì đây ?
Chỉ là, vì sao hoàng huynh không cho cậu thị tẩm a ?
Hai người kia, thật không thể hiểu được.
Đồng Mộng Dao lắc đầu.
Nàng chỉ là muội tử, đành phải xem cuộc vui.
Việc tiến triển của Minh Châu lâu hoàn tất hết sức thuận lợi.
Mã Thiên Vũ quy hoạch rất tốt, trà lâu tổng cộng hai tầng.
Trên lầu điều kiện tương đối cao, dưới lầu cung ứng giải trí phổ thông của đại chúng.
Ngoại trừ phục vụ trà bánh thông thường, cậu còn chuẩn bị một loạt phục vụ đặc biệt khác.
Cậu cũng không tin, những phục vụ này của cậu không thể khiến cho trà lâu thịnh vượng.
Phía sau cậu, có một tài nguyên thời không khác nữa, dùng không cạn.
Đầu tiên sẽ mở một mục, là thuyết thư. (kể chuyện)
Chuyện mà cậu kể, tuyệt đối không có ở thời không này của Trần Vỹ Đình.
Thư mục cậu đã lập, trước hết kể một quyển,"tiếu ngạo giang hồ" của Kim Dung.
Tân phái võ hiệp tiểu thuyết, phù hợp với đại bối cảnh thời không này, lại tuyệt không giống với sách truyền thống.
Chỉ tiếc trong tay cậu không có sẵn sách, còn phải tự mình chép ra.
May là bản thân Mã Thiên Vũ hành văn không tệ, đã từng viết qua không ít tán văn và tiểu thuyết nhỏ.
Lúc này, không cần nhớ lại tình tiết cốt truyện, chỉ cần dựa theo tình tiết trong trí nhớ viết lại là được.
Mấy ngày nay, Mã Thiên Vũ dành thời gian viết ra vài chương, phân phát cho một đám hậu phi cung nhân xem.
Tất cả mọi người thấy hai mắt liền tỏa sáng, miệng khen không ngớt, cả ngày thúc cậu muốn xem tiếp nội dung.
Cho nên, Mã Thiên Vũ liền biết, thuyết thư này nhất định sẽ hấp dẫn khách đến.
Vì thế, cậu đã tìm được một nghệ nhân thuyết thư Hồ Tam Tuyền.
Hồ lão tiên sinh vừa nhìn thấy sổ tay thuyết thư Mã Thiên Vũ viết liền khen không ngớt, đến nỗi tán tụng cậu thành thần thư.
Hơn nữa còn tự mình diễn luyện vài lần, cải biến nó thành hình thức kể chuyện.
Bởi vì Mã Thiên Vũ viết ra, là theo cách thức của tiểu thuyết.
Mã Thiên Vũ suy nghĩ, sách này được hoan nghênh như vậy, đợi sau khi cậu viết xong, tìm người xuất bản in nó ra bán kiếm tiền.
Nói không chừng, đây sẽ là món tiền đầu tiên cậu kiếm được.
Kể xong "tiếu ngạo giang hồ ", còn có " Anh Hùng Xạ Điêu ", còn có " Thiên Long Bát Bộ ".
Đủ loại sách của Đơn Kim lão tiên sinh đều được cậu hợp lại thành một đoạn dài.
"Kim lão tiên sinh, thứ lỗi cho ta."
Mã Thiên Vũ tại lúc không có người, cười khẽ nói với không khí.
"Đừng trách ta sao chép sách lậu, cho dù ta muốn gửi tiền nhuận bút cho ngài cũng không biện pháp gửi nha."
Ngoại trừ Kim lão tiên sinh, còn có hàng hà tác phẩm khác, như " Hồng Lâu Mộng " vân vân.
Mã Thiên Vũ vui thích , may mắn trước đây đã đọc không ít sách, trong bụng của cậu chính là một cái đại đại thư khố. (thư khố: kho sách)
Ngoại trừ thuyết thư, còn có thể biểu diễn ca vũ một chút.
Mã Thiên Vũ mấy ngày nay đi đến các trà lâu tửu quán khác đã khảo sát qua thị trường.
Cũng có vài trà lâu tửu quán bên trong gảy tỳ bà xướng khúc gì đó, nhưng ca từ đều viết ra rất nho nhã, từ khúc cũng quá quá mức cao nhã.
Không đủ phổ thông.
Cửa hàng của cậu, ca múa biểu diễn tuyệt đối sẽ phải cực đặc sắc.
Thể loại nhạc rock trước đó, có thể nói cậu chỉ là để vui đùa với Trần Vỹ Đình.
Bởi vì, muốn cổ nhân đang nghe quen cổ khúc lập tức phải tiếp thu nhạc rock ầm ĩ vang trời, hiển nhiên là không thực tế .
Cho nên, phải từng bước một mà phát triển.
Mã Thiên Vũ nhập gia tuỳ tục, dựa vào sở thích của dân bản xứ, chọn ra một vài ca khúc quen thuộc có vẻ trữ tình.
Tình cảm của con người đều là tương thông.
Ca khúc quen thuộc vì sao có thể lưu hành ?
Chính là bởi vì nó có thể nói lên tình cảm con người bằng phương thức đơn thuần nhất, khiến người nghe đồng cảm.
Người có thể thưởng thức âm nhạc cao nhã, dù sao cũng chỉ có rất ít người.
Mà bất kỳ một người nào cho dù không hiểu âm nhạc, đều vẫn sẽ nghe được hiểu được âm nhạc phổ biến đồng thời yêu thích chúng, không phải sao ?
Mã Thiên Vũ phái người tìm đào kép am hiểu ca vũ, thử tập luyện những ca khúc này.
Chính cậu học âm nhạc và vũ đạo nhiều năm như vậy, đứng lên biểu diễn đương nhiên chỉ là chuyện nhỏ.
Chỉ là khổ nỗi không hiểu được khúc phổ ở cổ đại, đành phải do cậu gảy cổ cầm, do cầm sư hiểu được cầm phổ ghi chép lại.
Rồi lại để cho mọi người căn cứ vào cầm phổ diễn luyện.
Không khỏi nằm trong dự liệu của cậu, còn đang tập luyện, những thứ ca vũ này đều đã mê hoặc tất cả mọi người ở đây.
Bất luận nhạc sư gảy đàn, hay là ca kỹ biểu diễn ca khúc, hay là vũ nương khiêu vũ, đều mê say.
Ngay cả mấy người làm công việc chuẩn bị trong tiệm, thị vệ mặc thường phục thủ hộ trong tiệm, tất cả cũng đều mê thích.
Chỉ nhìn một cách đơn thuần phản ứng của bọn họ, Mã Thiên Vũ liền biết, mình đã thành công.
Thật tốt quá, đi trước bước đầu thế này đã, về sau lại từng bước từng bước tiếp tục.
Đồng Mộng Dao, một đám hậu phi, còn có mọi người trọng tiệm, đều phục Mã thiên Vũ sát đất.
Tiên phi nương nương đúng là Tiên phi nương nương, bảnh lĩnh quá lớn.
Chẳng những phán đoán mọi việc trật tự rõ ràng, trông rất chuẩn, dũng cảm quyết định làm, lại còn đa tài đa nghệ.
Lời cậu nói, cho tới bây giờ bọn họ còn chưa bao giờ nghĩ đến.
Cậu viết sách, xướng ca khúc, biên tập vũ đạo, còn để bọn họ thấy những điều chưa từng thấy qua, chưa từng nghe qua.
Đều là những thứ mới lạ, nhưng lại thu hút người ta.
Mã Thiên Vũ len lén xấu hổ.
Cậu nào đâu có bản lĩnh a, tất cả đều là cậu sao chép mà.
Nhưng mà, cậu tuyệt không lo lắng.
Ha ha, cho dù cậu sao chép thế nào đi nữa, sẽ không có khả năng bị người ta vạch trần.
Cũng sẽ không có khả năng bị người khác tố giác.
Trong đầu uổng phí tích trữ nhiều tài nguyên như vậy, để làm chi mà không lấy ra tiến hành sử dụng ?
Minh Châu lâu sẽ thành công, điểm này tuyệt đối không cần nghi ngờ.
Mã Thiên Vũ lại có chút khó hiểu, vì sao mấy ngày nay Nguyệt quý phi gió êm sóng lặng như vậy ?
Lâm Thái Úy cũng không xuất hiện.
Yên lặng đến dị thường.
Chỉ có một lần, chủ nhà cho cậu thuê cửa hàng đã tới một hồi, lắp bắp nói muốn thu hồi căn nhà.
Mã Thiên Vũ sớm đã chuẩn bị, đưa ra hợp đồng giấy trắng mực đen cho thuê phòng lúc trước, không chịu trả lại phòng.
Cậu sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, ra giá cao thuê lại căn nhà này, tiền thuê cao hơn một nửa so với bình thường không nói, còn lập tức thanh toán tiền thuê một năm.
Chủ cho thuê nhà không còn cách nào, đành phải nói thật, nói là có người ép hắn, không cho phép hắn cho Mã Thiên Vũ thuê nhà.
Mã Thiên Vũ căn cứ vào tình hình hắn cung cấp mà phân tích, hẳn là Lâm Thái Úy đã phái người tới giở trò quỷ.
An ủi chủ cho thuê nhà nói: "Đừng sợ, căn nhà này này ta mua lại rồi, ngươi cứ nói là ta ép ngươi bán cho ta là được."
Chương 78: Lại gặp mối nguy 2
Đồng Mộng Dao liền đi tới phủ Nội Vụ mượn chút bạc, ra giá cao mua lại trà lâu.
Tất cả mọi thứ đều đã chuẩn bị ổn thỏa, hơn nữa đã chọn xong ngày tốt để khai trương.
Mã Thiên Vũ cả ngày vui sướng.
Ngay cả Trần Vỹ Đình cùng cùng ăn bữa cơm chiều cũng vui sướng.
Thật sự a, mấy ngày nay tâm tình của hắn đều rất tốt.
Cũng không biết có phải bị lây Mã Thiên Vũ không.
Thẳng đến một ngày trước khai trương.
Buổi sáng, sau khi hoàn thành công việc cuối cùng ở trà lâu, Mã Thiên Vũ và nhóm hậu phi đều thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này, một cung nữ giả trang đến tìm Đồng Mộng Dao.
Nói là nhóm tiểu công chúa trong hậu cung ầm ĩ muốn nàng trở về tham gia Thi xã cùng các nàng. (thi xã: hội thơ)
Đám công chúa trong hậu cung nhàn rỗi không có việc gì, lập ra một hội thơ, ngày này mỗi tháng, đều phải họp lại cùng nhau làm thơ.
Mà người khởi xướng lại là Đồng Mộng Dao.
Thời gian này, Đồng Mộng Dao gấp rút làm việc ở Minh Châu lâu, cơ hồ đã quên mất chuyện này.
Lúc này, được cung nữ nhắc nhở, mới giật mình nhớ lại.
Cáo lỗi với Mã Thiên Vũ nói: "Thiên Vũ, ta phải hồi cung đây."
Mã Thiên Vũ cười cười trấn an nàng.
"Mấy ngày nay muội đã quá bận rồi. Trở về đi, đừng để các công chúa sốt ruột chờ."
Đồng Mộng Dao rầu rĩ không vui nói: "Aiz, ngày mai sẽ khai trương rồi, ta lại phải rời đi trong lúc quan trọng này."
Mã Thiên Vũ vỗ vỗ vai nàng.
"Không có việc gì a, muội xem, tất cả công tác chuẩn bị đều đã làm xong rồi. Ngày mai muội không vắng mặt là được."
"Được rồi, ta về trước đây."
Đồng Mộng Dao đi ra vài bước, rồi lại có chút lo lắng quay lại.
Thuyết phục Mã Thiên Vũ.
"Thiên Vũ, hay là, huynh cùng ta trở về đi. Ta sợ chỉ có một mình huynh, Trịnh quý phi sẽ tìm huynh gây phiền toái."
Mấy ngày nay, mỗi ngày Đồng Mộng Dao đều đến Tử Tiêu cung đón Mã Thiên Vũ, buổi chiều lại đưa cậu về.
Mã Thiên Vũ thân là nam tử sao có thể chịu vậy, cực kỳ áy náy.
Nhiều lần khuyên Đồng Mộng Dao, Đồng Mộng Dao nhất định không chịu mặc kệ bỏ lại cậu một mình.
Mà Mã Thiên Vũ a, tuy luôn nói định thức dậy sớm, chạy đến Thính Phong điện chờ Đồng Mộng Dao trước.
Cũng không biết có phải là vì ngủ trên giường Trần Vỹ Đình rất thư thái, cậu lúc nào cũng dậy muộn.
Như thế nào cũng không thể dậy sớm được.
Mỗi lần vội vội vàng vàng đứng lên, không đợi ăn xong điểm tâm, Đồng Mộng Dao đã tới.
Thấy Đồng Mộng Dao luôn lo lắng cho mình, Mã Thiên Vũ vội nói: "Bên này còn có chút việc vặt nữa, ta ở lại một chút sẽ trở về. Đừng lo, còn có thị vệ bảo vệ mà, Trịnh quý phi sẽ không dám đâu."
Khuyên can mãi, Đồng Mộng Dao mới chịu một mình rời đi.
Đồng Mộng Dao mới rời khỏi không bao lâu, trên đường phố đột nhiên truyền đến tiếng vang hỗn độn.
Có tiếng thét to, còn có tiếng vó ngựa.
"Tránh ra tránh ra."
"Không được cản đường."
Mã Thiên Vũ đang ở lầu hai quan sát bố trí trong trà lâu, nghe tiếng kêu gào lớn như vậy, vội vàng đi đến trước cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
Chỉ thấy nơi góc đường đằng trước, một đám người dáng vẻ như gia phó vây quanh một con ngựa, hung hăng chạy về phía Minh Châu lâu.
Tất cả đều thân cao thể tráng, trong tay còn cầm rất nhiều vũ khí.
Hiển nhiên ý đồ đến không tốt lành gì.
Người ngồi trên ngựa, hơn hai mươi tuổi, chân cao khí ngang, không coi ai ra gì.
Trên người hắn, mặc một trường y xanh thẫm bằng vải tơ, trên thân cùng vạt áo đều thêu hoa cực kỳ tục diễm.
Hoa lệ thì hoa lệ, lại có vẻ tục khí.
Trong nội tâm Mã Thiên Vũ treo lên nghi hoặc.
Lâm Thái Úy ép chủ cho thuê nhà không thành, lại tự mình đến đây.
Đồng Mộng Dao vừa mới rời đi, hắn đã tới rồi.
Hiển nhiên là Trịnh quý phi báo tin cho hắn.
Hắn không phái người, mà phải đích thân đến, nhất định là sợ những viên quan khác không dám làm càn trước mặt nhóm hậu phi.
Hắn đến lúc này, khẳng định không có chuyện tốt.
Đám người rất nhanh đã đi qua góc đường.
Mã Thiên Vũ thấy liền hiểu được, sau ngựa Lâm Thái Úy còn đi theo không ít người.
Ít nhất cũng phải đến mấy chục.
Hơn nữa, tất cả đều mặc y phục nha dịch.
Được lắm, người này, ngay cả quan sai đều phái tới.
Cậu nên làm gì bây giờ ?
Mã Thiên Vũ nhanh chóng chuyển ý nghĩ.
Phía bên cậu chỉ có mấy thị vệ bảo vệ mọi người.
Võ công của bọn hắn mặc dù cao cường, nhưng một người cho dù bốn tay cũng khó có thể chống đỡ được, muốn đối phó với nhiều nanh vuốt của Lâ Thái Úy như vậy, chỉ sợ không nổi.
Nếu tìm cứu binh, nên tìm người nào đây ?
Trần Vỹ Đình thì đừng hy vọng rồi, thái hậu sợ cũng sẽ không quản nhiều chuyện.
Căn cứ vào thông tin mấy ngày nay nàng biết, toàn bộ Vô Ưu quốc, có thể chống lại Lâm Thái Úy, khả năng chỉ có Lý Tể tướng.
Chương 79: Lại gặp mối nguy 3
Mã Thiên Vũ lập tức phân phó hai thị vệ chia nhau tìm viện binh.
Một người đi mời Lý Tể tướng, người kia tiến cung báo với Đồng Mộng Dao.
Hai thị vệ lĩnh mệnh, ra khỏi Minh Châu lâu bằng cửa sau.
Mặt khác bản thân cậu cũng chuẩn bị một chút, vội vàng đi xuống lầu, chuẩn bị đối phó với Lâm Thái Úy.
Mã Thiên Vũ vừa mới xuống lầu, đi tới ngưỡng cửa Minh Châu lâu, ngựa của Lâm Thái Úy cũng đã đến trước cửa.
Trong Minh Châu lâu còn có mấy thị vệ, đồng thời đi đến cửa lâu, hộ vệ ở phía sau Mã thiên vũ .
Lâm Thái Úy cũng không xuống ngựa, vung tay lên, quát: "Phá hết cho ta."
Ra lệnh một tiếng, thủ hạ của hắn như lang như hổ nhào lên trước, định đập phá Minh Châu lâu.
"Ai dám phá ?"
Mã Thiên Vũ tiến lên một bước, lạnh lùng quát.
Cậu đứng trên bậc thang, mấy người đi theo Lâm Thái Úy đều đứng ở phía dưới bậc thang.
Nghe xong tiếng quát chói tai này của cậu, không khỏi bất giác rùng mình một cái.
Thanh âm này, rất có uy phong.
Lại ngửa mặt lên nhìn, chỉ thấy Mã Thiên Vũ hai tay khoanh trước ngực, không chút nào sợ hãi liếc nhìn bọn hắn, giống như một vị thần không thể mạo phạm.
Mặc dù trên người cậu chỉ mặc bố y bố quần, nhưng khí thế kia, quả thực khiến cho người ta khuất phục.
Lâm Thái Úy cũng kinh hãi.
Cho tới bây giờ chỉ biết tiểu tử kia xảo trá tinh quái, thật không nghĩ đến cậu còn có loại khí thế này.
Hừ, hắn đã tốn hai lần thua lỗ vì cậu, cũng không thể tiếp tục bại trong tay cậu nữa.
Lâm Thái Úy lại lớn tiếng ra lệnh.
"Lên cho ta, phá nát cái trà lâu này cho ta. Ai dám không nghe, ta liền giết người đó."
Thủ hạ của hắn không dám không nghe lời hắn, lại bắt đầu giương nanh múa vuốt định tiến lên.
Thị vệ sau lưng Mã Thiên Vũ lập tức xông lên trước, bảo vệ Mã Thiên Vũ, bảo vệ Minh Châu lâu.
Mã thiên Vũ trái lại bỗng nhiên thay ra một gương mặt tươi cười, chiêu bài khuôn mặt tươi cười của cậu.
Tinh khiết mà vô hại.
"Chờ một chút. Lâm Thái Úy, muốn phá bỏ lâu cũng phải có lý do chứ ? Có thể thỉnh Lâm Thái Úy chỉ rõ, vì sao phải phá bỏ trà lâu của chúng ta không ?"
Cậu phải kéo dài thời gian một chút.
Chỉ cần cứu binh đến đây, thì ổn rồi.
Mấy tên thủ hạ của Lâm Thái Úy vốn trong lòng chột dạ, nhưng bị Lâm Thái Úy uy hiếp, không thể không ra tay đánh trước.
Nghe thấy Mã Thiên Vũ muốn giảng đạo lý, tạm thời dừng tay.
Lâm Thái Úy trông thấy Mẫ thiên Vũ đổi giọng, âm thầm đắc ý.
Hay cho ngươi Mã Thiên Vũ, chột dạ sao ?
Lại muốn nham hiểm thay vẻ bề ngoài này để bịp người ư ?
Cái dạng này, đối với hoàng đế lười rất hữu hiệu, dùng với thái hậu rất hữu hiệu, nhưng tuyệt đối không lừa được Lâm Thái Úy ta đâu.
Hôm nay, ta không thể không phá tan trà lâu này.
Ngạo mạn nhìn Mã Thiên Vũ, nói: "Có người cử báo, bọn ngươi giả mạo phi tử trong cung mở trà lâu ở đây, bản quan hôm nay chính là tới bắt bọn ngươi ."
Mã Thiên Vũ mở Minh Châu lâu, vốn là muốn tự dựa vào bản lĩnh của mình kiếm tiền, chưa từng nghĩ tới phải nhờ đến chiêu bài của Hoàng gia.
Bởi vậy, cho tới bây giờ đều cải trang giả dạng, không hề nói cho người khác biết thân phận thật của các cậu .
Các hậu phi kia còn lo ngại nhiều hơn, đương nhiên càng không muốn công khai thân phận của mình.
Tất cả mọi người đều nhất trí tuyệt đối giữ bí mật.
Ngay cả thuyết thư tiên sinh Hồ Tam Tuyền ccậu mời đến, đào kép biểu diễn ca vũ, cùng với mấy tiểu nhị chân chạy, cũng không hề biết thân phận thật của các nàng.
Lâm Thái Úy sớm đã nghe ngóng được điểm này, còn tưởng rằng Mã Thiên Vũ chột dạ.
Cho dù cậu nhiễu Hoàng thượng để đồng ý cho nhóm hậu phi xuất cung hồ nháo, nhưng hậu phi lại không an phận giữ mình, ra ngoài cung mở trà lâu, nói cho cùng vẫn là một chuyện kinh thế hãi tục.
Mã Thiên Vũ cậu lớn mật hơn nữa, cũng không dám trắng trợn nói toạc ra.
Cho nên, Lâm Thái Úy càng muốn vạch trần cậu.
Cho dù lần này không giết được cậu, cũng phải đập phá trà lâu của cậu xả giận.
Phải cho cậu nhìn xem, kết cục đối nghịch với Lâm Thái úy hắn.
Hơn nữa, Lâm Thái Úy đúng là có điểm muốn mượn cơ hội giết chết tâm ý của Mã Thiên Vũ.
Đương nhiên, phía sau cũng không thể thiếu công lao của Trịnh quý phi.
Ngày đó, Mã Thiên Vũ ở trước mặt Trần Vỹ Đình trắng trợn nói phét Trịnh quý phi thật tốt thật tốt, nói nàng là phi tử lý tưởng nhất của Trần Vỹ Đình.
Mà các nàng, lại cam nguyện rút lui, đi ra ngoài cung buôn bán.
Lúc ấy, Trịnh quý phi quả thực cảm động một phen.
Còn tưởng rằng lời Mã Thiên Vũ nói là thật lòng cơ.
Nhưng chờ đến lúc Mã Thiên Vũ và các nàng rời đi, nàng tiếp tục tiến lên quyến rũ Trần VỸ Đình, Trần Vỹ Đình lại chỉ để ý khò khò ngủ.
Không thèm để ý đến nàng.
Trịnh quý phi không có biện pháp, đành phải canh giữ ở dưới tàng Hạnh Hoa, thẳng đến khi Trần Vỹ Đình tỉnh lại.
Trần Vỹ Đình vừa mở mắt ra, vừa mới lười biếng ngồi dậy, Trịnh quý phi liền vui mừng hớn hở tiến lên trước.
Nũng nịu gọi: "Hoàng thượng, người tỉnh rồi."
Trần Vỹ Đình lại giống không nghe thấy tiếng nàng gọi, lập tức đứng lên, ngồi lên nhuyễn kiệu đặt bên cạnh.
Quyết định trở vể Tử Tiêu cung.
Trịnh quý phi bất chấp rụt rè, một đường đi theo bên cạnh nhuyễn kiệu của Trần Vỹ Đình.
Há đoán được Trần Vỹ Đình vừa lên nhuyễn kiệu, lại giống như những lần trước, lập tức khép mắt lại.
Mãi cho đến khi hắn vào Tử Tiêu Cung, cũng không có ý định tỉnh lại.
Trịnh quý phi không có sự cho phép của hắn, không thể tiến vào Tử Tiêu Cung.
Chỉ có thể đứng ở bên ngoài cửa Tử Tiêu Cung giương mắt nhìn.
Ngoài cửa thanh lãnh dị thường, mấy thái giám thủ vệ quăng cho nàng ánh mắt tràn đầy khinh thường cùng hả hê.
Trịnh quý phi bị Trần Vỹ Đình mê hoặc khiến tâm cuồng nhiệt điên đảo thần hồn dần dần lại lạnh xuống.
Nhớ lại lời nói trước đó của Mã thiên Vũ, bỗng nhiên hiểu được, mình đã bị cậu lừa gạt.
Cậu ta chỉ biết đối nghịch với mình, chỉ biết đoạt danh tiếng của mình, chỉ biết liên hợp với nhóm hậu phi cướp đoạt địa vị ở hậu cung của mình.
Đâu có thể nào ở trước mặt Trần Vỹ Đình nói tốt cho nàng.
Sở dĩ dám nói tốt cho nàng, là vì nàng ta biết rõ, đối với một người lười như Trần Vỹ Đình mà nói, nữ nhân căn bản không thể vào trong mắt hắn.
Đúng rồi đúng rồi, trước khi nàng té ngã, ngã lên người Trần Vỹ Đình, hoàn toàn là vì nàng vấp phải vật gì đó ở dưới chân.
Trịnh quý phi hỏi hai thị nữ phía sau.
"Vừa rồi lúc ta ngã, là vấp phải vật gì vậy ?"
Dương Dĩnh cố gắng nhớ lại.
Đột nhiên hai mắt sáng lên, nói: "Đúng rồi, nương nương, người đúng là vấp phải một chiếc tỳ bà ở đằng trước."
Thị nữ kia vội vàng sửa lại nàng.
"Không đúng không đúng, không phải tỳ bà, là một chiếc cầm của Tiên phi, nghe nói đó gọi là lục huyền cầm."
Trong lòng Trịnh quý phi lại càng sáng như tuyết.
Nàng quả nhiên mắc mưu Mã Thiên Vũ.
Nếu không, làm sao ngã lên người Trần Vỹ Đình êm đẹp như thế ?
Thoáng liếc mắt, nhìn vào trong Tử Tiêu cung, mấy góc mái cong Cầm Sắt điện, Trịnh quý phi càng thêm nộ hỏa công tâm.
Hay cho Mã Thiên Vũ ngươi, chính mình ở trong Tử Tiêu cung, nghĩ rằng gần quan được ban lộc, đoạt được sủng ái của hoàng thượng.
Hiện giờ lại lôi kéo hậu phi khác, định áp mình xuống.
Chuyện tốt không thể bị ngươi chiếm đoạt toàn bộ.
Trịnh quý phi hầm hừ trở lại Kim Thiền điện của nàng, âm thầm thề.
Chương 80: Âm mưu
Mã Thiên Vũ , ta sẽ không để yên cho ngươi.
Trên đời này, có ta sẽ không có ngươi, có ngươi liền không có ta.
Về sau nghe được tin buổi tối Mã thiên Vũ đều cùng ngủ với Trần Vỹ Đình, tâm Trịnh quý phi càng xác định vững chắc, phải đẩy Mã Thiên Vũ vào chỗ chết.
Tiếc là, có Đồng Mộng Dao bảo vệ, liên tiếp mấy ngày, Trịnh quý phi cũng không tìm được cơ hội hạ thủ.
Nàng suy xét, thời gian thi thơ của đám tiểu công chúa trong cung sắp đến, có lẽ đây là cơ hội tách Đồng Mộng Dao ra.
Bởi vậy, hôm nay, nàng âm thầm phái người, đi nhắc nhở đám tiểu công chúa, mời Đồng Mộng Dao trở về tham gia hoạt động thi xã.
Quả nhiên, chỉ có một mình ĐĐồng Mộng Dao hồi cung.
Trịnh quý phi mừng vô cùng, vội vàng phái người xuất cung, báo tin này cho Lâm Thái úy.
Lâm Thái Úy biết tin, liền dẫn theo người hùng hổ chạy tới, muốn đập phá Minh Châu lâu, đồng thời bắt giữ Mã Thiên Vũ.
Mã Thiên Vũ ra vẻ vô tội.
Nói: "Lâm Thái Úy, chúng ta khi nào giả mạo phi tử trong cung vậy ? Vu khống, thỉnh Lâm Thái Úy đưa ra chứng cớ."
Lâm Thái Úy định nói, cần gì chứng cớ, lời nói của bản Thái úy ta chính là chứng cớ.
Lại nghe thấy chung quanh truyền đến vài thanh âm ứng theo.
"Đúng vậy a đúng vậy a, đưa ra chứng cứ đi."
"Vu khống, giữa thanh thiên bạch nhật, sao có thể tùy tiện bắt người."
"Giả mạo hậu phi, cũng không thể giỡn chơi như vậy."
Lâm Thái Úy rất đỗi căm tức.
Người nào gan lớn như vậy, dám đối nghịch với hắn trước mặt mọi người ?
Nếu hắn mà biết là tên nào nói, không thể không tóm hắn vô tù.
Xem xét chung quanh, đã thấy xung quanh trên đường Minh Châu lâu, líu ríu chằng chịt đứng không ít người.
Tên vừa mới nói trốn trong đám người này, không thể tìm ra được.
Bên môi Mã Thiên Vũ mơ hồ lộ ra nét cười.
Người trong đám người nói chen vào, đương nhiên là nhân viên nàng an bài chứ sao.
Lực lượng quần chúng rất vô cùng , cậu muốn lợi dụng lực lượng quần chúng, kéo dài thời gian.
Cậu đã từng giao đánh hai lần với Lâm Thái Úy.
Lần đầu tiên tiếp xúc, là lần Lâm Thái Úy bắt oan cậu đền bình hoa.
Người đi trên đường, người bán hàng rong vừa thấy cậu xảy ra tranh chấp với Lâm Thái Úy, đều nhao nhao thu dọn đồ đạc chuẩn bị chạy trốn.
Có thể thấy được bọn họ sợ Lâm Thái Úy sợ như thế nào.
Vừa rồi trước khi xuống lâu, Mã Thiên Vũ bí mật phân phó mời đến mấy người bảo vệ và người làm thuê, lẫn vào trong đám người, thay mặt nhân dân quần chúng làm trái với Lâm Thái Úy.
Địa điểm lựa chọn Minh Châu lâu, là khu vực phồn hoa náo nhiệt nhất trong thành.
Việc buôn bán mà, hơn nữa còn là làm ăn mở rộng, nhân khí khẩu ngạn quan trọng nhất.
Nơi này không giống như phố bán đồ cổ kia, người phải đông hơn rất nhiều.
Hơn nữa, trong đó không thiếu kẻ già chuyện thích xem náo nhiệt.
Người Lâm Thái Úy mang đến quá nhanh, người lại nhiều, chắn cả một phố.
Mọi người muốn lui về, nhất thời cũng không lui được.
Mà bên kia phố, Mã Thiên Vũ phái người đánh xe ngựa qua, cố tình làm bộ như tranh chấp đụng xe, chắn ngang đường phố.
Bởi vậy, trên đường chỉ có rất ít người tránh né được, tuyệt đại đa số còn lại cũng chỉ thể đứng nguyên tại chỗ.
Đều tránh ở phố ven phố và ở trong cửa hàng, nhìn diễn biến tình hình.
Lâm Thái Úy tức giận liếc mắt nhìn đám người chung quanh, quay đầu lại tiếp tục đối phó Mã Thiên Vũ.
"Chứng cớ ư ? Bản Thái Úy đương nhiên có chứng cớ mới có thể tới bắt ngươi. Nếu muốn chứng cớ, cùng bản Thái Úy trở về sẽ biết."
Mã Thiên Vũ không nhúc nhích.
"Trở về với ngươi ? Đó là địa bàn của ngươi, còn có đường sống cho ta nói sao ? "
Lâm Thái Úy ngạo mạn nói: "Ngươi dám cãi lệnh ? Lên cho ta."
Mấy tên thủ hạ lại giương nanh múa vuốt trèo lên trên bậc thang.
Bọn thị vệ chắn ở bên người Mã Thiên Vũ cũng không phải dễ chọc, võ công đều không kém.
Thấy thế đều rút bội đao bên hông ra, chỉ vài chiêu đã đuổi mấy tên tay sai mở đường ngã xuống bậc thang.
Mấy tên tay sai rơi xuống trên nền đất Minh Châu lâu, rên rỉ không dứt.
Trong đám người truyền đến tiếng hoan hô liên tiếp.
"Hay."
"Hay lắm."
"Định khi dễ người sao ? Đây là kết cục của các ngươi."
Lâm Thái Úy vừa đến đã rơi vào thế hạ phong, đang rất tức giận.
Lại nghe được mấy lời nói móc giễu cợt này, càng tức giận đến nổi trận lôi đình.
Nếu không phải hắn vẫn đang ngồi trên ngựa, nói không chừng hắn liền đã phải nhảy dựng lên.
Lâm Thái Úy hổn hển hướng về phía đám người quát: "Là ai ? Đứng ra đây cho bản Thái úy."
Đám người lặng ngắt như tờ.
Lâm Thái Úy lại bảo: "Vừa rồi là Ô Quy vương bát đản nào nói chuyện ?"
Mã Thiên Vũ ngạc nhiên "Oa" một tiếng.
"Lâm Thái Úy, không phải vừa rồi vẫn là ngươi đang nói sao ? Ha ha, thì ra, ngươi là quy gì gì đản đó a."
Trong đám người lại truyền đến tiếng khinh khích cười trộm.
Mặt Lâm Thái Úy lập tức tái lại.
Tay phải vung lên phía trước, quát: "Toàn bộ lên cho ta."
Hắn cũng không tin, mấy tên thị vệ này có thể làm gì được hắn.
Dưới tay hắn có mấy chục người a.
Nhóm hậu phi vẫn trốn trong phòng xem động tĩnh đều ngưng lại hô hấp.
Liên phi rốt cuộc không nhịn được nữa, từ phòng vọt ra, vọt tới bên người Mã Thiên Vũ.
Lấy ra một khối ngọc bài trên người, giơ cao trong tay, hướng về phía Lâm Thái Úy.
"Lâm thái úy to gan, thấy Bổn cung còn không mau xuống ngựa. Đây là danh bài của bổn cung, ngươi hãy nhìn cho rõ."
Các nàng căn bản không muốn để lộ thân phận của mình, nhưng tình huống bây giờ nguy cấp, thân phận này cao hơn, định bức lui Lâm Thái Úy.
Lâm Thái Úy vốn cố ý muốn tới gây chuyện với các nàng , há có thể bị một miếng danh bài dọa lùi.
Vững vàng ngồi trên ngựa, vênh váo tự đắc nói.
"Điêu phụ to gan, ngay cả danh bài hậu phi cũng dám giả mạo, còn dám nói các ngươi không giả mạo hậu phi. Các ngươi không phải là muốn chứng cớ sao? Cái này không phải là chứng cớ ư."
Liên phi tức giận nói: "Phùng Thái Úy, ngươi mở mắt nói lời bịa đặt? Danh bài này là thật, như thế nào là giả ?"
Lâm Thái Úy bĩu môi nói: "Hậu phi nên ngoan ngoãn ở trong cung, ai đã nghe qua hậu phi ra ngoài mở trà lâu chưa ? Có thể hồ nháo như vậy sao ?"
Lúc này trong đám người truyền đến tiếng bàn luận xôn xao, đại bộ phận đều tán thành ý kiến của Lâm Thái Úy.
Mà người Mã Thiên Vũ phân công bị kịch biến trước mắt làm cho sợ ngây người, nhất thời không biết phản ứng như thế nào, không dám tùy tiện đáp lại.
Bọn họ cũng không biết thân phận thật của Mã Thiên Vũ.
Lâm Thái Úy cuối cùng cũng chiếm lại thế thượng phong, dương dương đắc ý.
Phân phó nói: "Còn đứng ngây ra đó làm gì ? Còn không mau lên cho bản Thái Úy. Tịch thu trà lâu rồi bắt toàn bộ những nữ nhân cả gan giả mạo hậu phi này về."
Lâm Thái Úy khoái trá tính toán trong lòng.
Mấy hậu phi khác, tự có phụ huynh các nàng giao tiền đến chuộc.
Hắn lúc này đúng là sinh ra được một số tiền phi nghĩa đáng kể.
Về phần Mã Thiên Vũ đáng giận kia, tuyệt không thể giữ cậu lại trên đời.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro