Chương 109: Quyết định của Hứa Ngụy Châu
Lúc Hứa Ngụy Châu cùng Hoàng Cảnh Du bước xuống dưới đi tới chỗ đỗ xe của Hoàng Cảnh Du, Hứa Ngụy Châu phát hiện ra phía trước chiếc xe có một cột đèn đường vẫn đang sáng, điều đáng nói là mũi xe của hắn lại đâm sát vào cột đèn kia đến mức cả hai đều biến dạng, Hứa Ngụy Châu giật mình nhìn chằm chằm chiếc range rover bị méo đi một lúc rồi quay sang hỏi Hoàng Cảnh Du:
"Hoàng Cảnh Du, anh chạy xe kiểu gì thế?"
Hoàng Cảnh Du vòng qua bên kia mở cửa xe cho Hứa Ngụy Châu, hắn vừa mới rồi dừng xe lại không để ý mới đâm phải cột đèn này, hắn từ trước đến nay lái xe luôn rất cẩn thận cũng chỉ có duy nhất lần này thôi để xảy ra trường hợp này, có lẽ nguyên nhân kia chính là Hứa Ngụy Châu:
"Không sao đâu"
Hoàng Cảnh Du ngồi vào trong xe rồi Hứa Ngụy Châu liền quay sang quan sát hắn một hồi:
"Có bị thương chỗ nào hay không?"
Hoàng Cảnh Du kéo lấy tay của Hứa Ngụy Châu đặt vào trái tim mình khẽ nói thế này:
"Anh là vì vội vã đến tìm em"
Hứa Ngụy Châu giật mình thu tay lại:
"Anh sau này đừng như vậy nữa, cũng chỉ có nửa ngày không gặp mặt mà thôi... nếu như sau này..."
Hoàng Cảnh Du kéo Hứa Ngụy Châu ôm vào trong lòng:
"Tiểu Ngụy Châu, anh lo lắng em"
Hứa Ngụy Châu khẽ thở dài, từ lúc quen biết Hoàng Cảnh Du tới giờ cậu không hề nghĩ rằng hắn lại là người dễ kích động như thế, một câu anh lo lắng em này của Hoàng Cảnh Du cũng chính là câu cậu muốn nói cho hắn biết, hắn cứ như thế này thật sự khiến cho cậu càng lo lắng cho hắn hơn, lại càng khiến cho cậu phải khó xử không biết phải nên mở lời nói với hắn chuyện kia như thế nào:
"Hoàng Cảnh Du... em biết rồi"
Bởi vì Hoàng Cảnh Du từ lúc tan làm đến giờ chỉ luôn đi tìm Hứa Ngụy Châu cho nên hắn vẫn còn chưa ăn tối, ngày hôm nay Hứa Ngụy Châu cũng không có đi chợ cho nên trong tủ lạnh chỉ còn lại một chút đồ ăn. Hứa Ngụy Châu nói Hoàng Cảnh Du đi tắm, cậu nấu cho hắn một bát mỳ thịt thật lớn, lúc hắn vừa mới tắm xong liền có mỳ để ăn. Hoàng Cảnh Du nhìn bát mỳ trước mặt hỏi:
"Em không ăn sao?"
Hứa Ngụy Châu lắc đầu:
"Đã ăn rồi, anh ăn đi"
Hoàng Cảnh Du gật đầu cầm đũa lên gắp mỳ bỏ vào trong miệng nhai, Hứa Ngụy Châu ngồi chống cằm nhìn Hoàng Cảnh Du ăn được một lúc rồi mới chậm rãi nói ra quyết định của mình cho hắn biết:
"Hoàng Cảnh Du, em nghĩ muốn trở thành diễn viên"
Triệt Cảnh Du không cần suy nghĩ nhiều liền gật đầu:
"Được"
Hứa Ngụy Châu lại nhẹ nhàng nói với hắn:
"Nhưng mà em muốn tự mình làm"
Hoàng Cảnh Du dừng lại động tác ngẩng đầu nhìn Hứa Ngụy Châu, Hứa Ngụy Châu khẽ nói tiếp thế này:
"Cho nên em không muốn ở lại Hoàng thị nữa"
Hoàng Cảnh Du đặt đũa xuống bàn:
"Em nói sao? Không phải nói mong ước lớn nhất của em là trở thành nghệ sĩ chính thức của Hoàng thị sao"
Hứa Ngụy Châu gật đầu:
"Đúng thế, em cũng đã đạt được nguyện vọng rồi, trở thành nghệ sĩ của Hoàng thị rồi, nếu như em ở lại Hoàng thị anh nhất định sẽ lại tìm cách giúp em nữa, cho nên... em là muốn tự mình đi lên"
Hoàng Cảnh Du đáp:
"Em cứ ở lại Hoàng thị hoạt động, anh sẽ đối với em như các nghệ sĩ khác trong công ty"
Hứa Ngụy Châu im lặng khẽ mím môi, cuối cùng vẫn kiên quyết không cho Hoàng Cảnh Du có khả năng kiểm soát mình nữa:
"Hoàng Cảnh Du, em đã có quyết định của mình rồi"
Hoàng Cảnh Du đột nhiên đứng dậy bước nhanh về phía Hứa Ngụy Châu, hắn đưa hai tay về phía trước thành ghế của Hứa Ngụy Châu, khóa chặt cậu vào trong vòng tay của hắn hiện tại:
"Hôm nay em đi gặp Thẩm Đào có phải là vì chuyện này hay không? Em muốn ra nhập Hợp Cảnh có phải hay không?"
Hứa Ngụy Châu có điểm hốt hoảng khi nhìn thấy ánh mắt giận dữ kia của Hoàng Cảnh Du, ánh mắt này so với ánh mắt lúc sáng thật sự rất giống nhau. Hứa Ngụy Châu cố gắng bình tĩnh lại, cậu đưa tay chống đỡ ở trước ngực hắn:
"Em và anh ta không có quen biết từ trước, ngày hôm nay quả thật là tình cờ mới gặp"
Hoàng Cảnh Du vẫn chưa thể bình tĩnh lại được:
"Em có phải muốn vào Hợp Cảnh hay không?"
Hứa Ngụy Châu nuốt một ngụm nước miếng:
"Em đang còn suy nghĩ vấn đề này"
Hoàng Cảnh Du dùng sức nhấc bổng Hứa Ngụy Châu vác ở trên vai đi vào trong phòng ngủ, hắn mạnh tay ném cậu xuống dưới giường khiến cho cậu cũng phải choáng váng một phen:
"Hoàng Cảnh Du..."
Hoàng Cảnh Du giật mình, hành động vừa rồi hắn thật sự không có ý thức được rõ ràng, lúc này thấy Hứa Ngụy Châu đưa tay lên xoa đầu mới vội vã lùi lại một bước, tiếp sau đó hắn liền ngồi xuống giường ôm lấy cậu vào trong lòng:
"Em muốn cái gì cũng được nhưng em đừng có liên quan đến cậu ta có được hay không, cậu ta sẽ không có ý tốt đâu"
Hứa Ngụy Châu hơi hơi đẩy người Hoàng Cảnh Du ra, Hoàng Cảnh Du luôn luôn nói Thẩm Đào không tốt, hơn nữa cảm xúc của hắn mỗi lần nhắc đến Thẩm Đào liền đối với cậu không thể kiềm chế được nhanh. Tuy rằng Hoàng Cảnh Du rất hay ghen tuông nhưng từ trước đến nay hắn không bao giờ như thế này, Hứa Ngụy Châu nghĩ lại liền cảm thấy có điều gì đó uẩn khúc ở đây:
"Hoàng Cảnh Du anh sao thế? Anh rất kỳ lạ"
Hoàng Cảnh Du giật mình, hắn không có buông cậu ra cũng không lên tiếng nói cái gì nữa cả. Hứa Ngụy Châu tạm thời không đẩy Hoàng Cảnh Du ra nữa mà cứ như vậy để cho hắn ôm:
"Hoàng Cảnh Du, anh quen với anh ta sao?"
Hoàng Cảnh Du ừ nhẹ, Hứa Ngụy Châu lại hỏi tiếp:
"Anh không thích anh ta sao?"
Hoàng Cảnh Du im lặng rất lâu mới đáp lời Hứa Ngụy Châu:
"Tiểu Ngụy Châu em hãy tránh xa cậu ta ra, cậu ta muốn tiếp cận em là vì muốn trả thù anh đó, cậu ta sẽ làm hại em"
Hứa Ngụy Châu vốn định tiếp tục hỏi nữa nhưng lại quyết định thôi, có điều suy nghĩ tiến vào Hợp Cảnh của cậu cũng cứ như thế bị gạt bỏ, nếu như Hoàng Cảnh Du và Thẩm Đào có thù oán với nhau, mặc kệ là Hoàng Cảnh Du đúng hay là sai thì cậu đương nhiên sẽ không làm việc cho kẻ thù của hắn, lại nhớ chuyện lúc trước gặp Phương Đán Đán cô ấy có nói nhìn thấy thông tin về cậu trên bàn làm việc của Thẩm Đào, xem ra lời của Hoàng Cảnh Du nói cũng không phải chỉ là do ghen tuông mà nói ra.
Buổi tối ngày hôm ấy Hứa Ngụy Châu nằm ở trong vòng tay của Hoàng Cảnh Du thủ thỉ nói:
"Hoàng Cảnh Du, em sẽ không vào Hợp Cảnh, anh đừng lo lắng... nhưng mà em cũng sẽ không ở lại Hoàng thị, em nghĩ sẽ không ra nhập công ty nào cả, tự mình là một nghệ sĩ tự do"
Tuy rằng Hoàng Cảnh Du vốn không thể yên lòng với Hứa Ngụy Châu được, nhưng mà chỉ cần Hứa Ngụy Châu không có tiếp xúc với Thẩm Đào đã là quá tốt rồi:
"Được, anh ủng hộ em"
Hứa Ngụy Châu ôm lấy eo của Hoàng Cảnh Du:
"Đợi em kiếm được một căn hộ thích hợp, em sẽ ở đó"
Hoàng Cảnh Du nghe thấy Hứa Ngụy Châu nói muốn rời đi liền bắt đầu gấp gáp, hắn dùng lực khẽ siết chặt lấy eo cậu hơn một chút:
"Em nói sao?"
Hứa Ngụy Châu cũng cảm nhận được Hoàng Cảnh Du đang tức giận, cậu chủ động ngẩng đầu lên đặt một nụ hôn nhẹ vào môi hắn:
"Đừng căng thẳng như vậy nữa, em dọn ra ngoài rồi không có nghĩa là chúng ta không gặp mặt nhau, chúng ta vẫn có thể thường xuyên gặp mặt nói chuyện, nếu không vẫn có thể liên lạc với nhau bằng điện thoại mà"
Hoàng Cảnh Du nhíu mày:
"Có phải là em vẫn còn giận anh chuyện buổi sáng ngày hôm nay hay không?"
Hứa Ngụy Châu nhẹ giọng nỉ non:
"Không còn giận nữa, chỉ là cũng đến lúc em phải tự mình giải quyết chuyện của mình rồi, không thể chuyện gì cũng đều là anh thay em làm nữa"
Hoàng Cảnh Du trong lòng có gợn sóng, hắn bắt đầu bất an lo lắng về những câu nói này của Hứa Ngụy Châu, hồ ly nhỏ nhà hắn trước đây đều luôn ỷ lại vào hắn, chuyện gì cũng sẽ nói ra để cho hắn thay cậu giải quyết, bây giờ Hứa Ngụy Châu lại nói như thế này có phải hay không đây chính là bước khởi đầu cho việc cậu muốn thoát ly khỏi hắn. Hứa Ngụy Châu không cho Hoàng Cảnh Du có cơ hội nói lời từ chối đã trực tiếp đưa môi mình tới chặn miệng của hắn rồi, cậu chủ động chuyển mình đè lên người hắn, mang quần áo của hắn chậm rãi cởi ra, vừa làm vừa dùng giọng nói khàn khàn:
"Chỉ sợ đến khi ấy... anh lại rất nhanh sẽ quên em"
Hoàng Cảnh Du luồn tay vào trong áo của Hứa Ngụy Châu, đôi tay gấp gáp muốn mang toàn bộ mấy thứ đồ vướng víu trên người cậu cởi ra:
"Tiểu Ngụy Châu em đừng dọn ra ngoài có được không?"
Hứa Ngụy Châu nhiệt tình hơn mọi khi, cậu cúi đầu hôn lên gương mặt hắn, cần cổ hắn, bắp tay của hắn, vừa hôn vừa nỉ non hỏi:
"Anh có quên em không?"
Hoàng Cảnh Du giữ Hứa Ngụy Châu lại, ngăn không cho cậu tiếp tục đốt lửa trên người hắn nữa:
"Tiểu Ngụy Châu, em đừng dọn ra ngoài"
Thật sự trong lòng Hứa Ngụy Châu không hề muốn rời đi, nhưng mà cậu quả thật không còn cách nào khác nữa rồi, nếu như cậu lựa chọn tiếp tục ở lại nhà của Hoàng Cảnh Du cậu nhất định sẽ càng thêm ỷ lại vào hắn, đến lúc đó giữa hắn và cậu đột nhiên xảy ra điều gì đó thì khi ấy cậu cũng không biết nên phải làm như thế nào, vẫn là kiên quyết phải dọn ra ở riêng coi như là chuẩn bị tâm lý trước. Hứa Ngụy Châu xuống khỏi người của Hoàng Cảnh Du, cậu nằm xuống ở bên cạnh hắn, ngón tay nhỏ khẽ gãi gãi ở trước ngực hắn:
"Hoàng Cảnh Du... em nghĩ sẽ phải dọn ra ngoài thôi"
Hoàng Cảnh Du nắm lấy bàn tay đang nghịch ngợm kia của Hứa Ngụy Châu:
"Em rốt cuộc không vừa ý ở điểm nào, em có thể nói ra anh sẽ điều chỉnh"
Hứa Ngụy Châu lắc đầu:
"Mọi thứ đều quá mức vừa ý đối với em, anh không thể lúc nào cũng vì em mà nói điều chỉnh cái này cái kia được"
Hoàng Cảnh Du hôn lấy môi của Hứa Ngụy Châu:
"Được, anh có thể vì em điều chỉnh cả đời này"
Hứa Ngụy Châu nghe rất rõ ràng hai từ cả đời kia phát ra từ trong miệng của Hoàng Cảnh Du, đến một khoảng thời gian nào đó cậu mới thật sự cảm nhận được hai từ đó hắn nói ra không phải là nói chơi, còn hiện tại dĩ nhiên thì cậu không thể tin tưởng được lời này của hắn:
"Không phải đã nói rồi hay sao, chúng ta vẫn có thể thường xuyên gặp mặt nói chuyện, đợi em tìm được căn hộ thích hợp rồi sẽ nói cho anh biết địa chỉ... Ngày mai sẽ không cùng anh đi làm nữa, ngày mai em sẽ đi tìm nhà"
Hoàng Cảnh Du rất bất an, lời Hứa Ngụy Châu nói quả thật không có sai, hắn và cậu vẫn có thể thường xuyên gặp mặt, thường xuyên nói chuyện nhưng mà hắn lại có dự cảm rằng Hứa Ngụy Châu đang muốn rời xa hắn, hắn đương nhiên không muốn để cho cậu rời đi nhưng mà hắn cũng chẳng thể có cách gì khác, cũng không thể mang cậu khóa lại ở trong nhà của mình mỗi ngày. Hoàng Cảnh Du khẽ vuốt mái tóc của Hứa Ngụy Châu thở dài một hơi:
"Anh sẽ giúp em tìm một căn hộ, một trợ lý, một bộ phim để cho em bước đầu thuận lợi"
Hứa Ngụy Châu vốn định từ chối, nhưng mà lời còn chưa nói ra đã bị Hoàng Cảnh Du bất ngờ chuyển mình đè lên người cậu:
"Nếu còn muốn từ chối nữa anh liền mỗi ngày mang em khóa ở trong nhà"
Hứa Ngụy Châu biết mình có từ chối cũng vô ích, cuối cùng chỉ còn biết âm thầm cảm thán xem ra cậu lúc nào cũng muốn ỷ lại vào Hoàng Cảnh Du:
"Hoàng Cảnh Du... cám ơn anh"
Hoàng Cảnh Du không biết quyết định này của mình là đúng hay sai, nhưng mà sự thật sẽ rất nhanh được hiện ra trước mắt cũng chính vì sự thỏa hiệp này của hắn đã phần nào làm cho Hứa Ngụy Châu dần dần thoát ly không còn quanh quẩn ở trước tầm mắt của hắn nữa. Cảm giác an toàn của Hoàng Cảnh Du là khi Hứa Ngụy Châu luôn phụ thuộc ỷ lại vào hắn, chỉ cần Hứa Ngụy Châu một khi có thể tự mình giải quyết mọi chuyện không cần có sự can thiệp của hắn nữa lúc đó hắn liền rơi vào trạng thái căng thẳng không còn bình tĩnh được:
"Tiểu Ngụy Châu, chúng ta mỗi ngày phải cùng nhau ăn tối, nếu như không được nhất định mỗi ngày phải gọi điện thoại để cho anh nghe thấy giọng nói của em"
Hứa Ngụy Châu nâng đầu chạm nhẹ vào môi Hoàng Cảnh Du một cái:
"Xem anh kìa, trước đây không phải cũng từng ở ký túc xá một thời gian hay sao, bây giờ dọn ra ngoài ở rồi cũng có cái gì khác chứ"
Hoàng Cảnh Du khàn giọng:
"Anh chỉ muốn em mãi ở trong tầm mắt của anh mà thôi".
...
Buổi sáng ngày hôm ấy Hứa Ngụy Châu vẫn theo Hoàng Cảnh Du đến văn phòng làm việc, hắn nói buổi trưa sẽ mang cậu đi xem nhà. Hứa Ngụy Châu ngồi ở chỗ ngồi quen thuộc của mình chống cằm quan sát Hoàng Cảnh Du, Hoàng Cảnh Du giống như là phát giác ra liền ngẩng đầu lên nhìn về phía cậu, Hứa Ngụy Châu không có ý định trốn tránh hắn chỉ cười cười hỏi hắn:
"Không làm việc sao?"
Hoàng Cảnh Du tựa lưng vào thành ghế da rồi đưa tay lên vẫy Hứa Ngụy Châu lại phía mình:
"Em qua đây"
Hứa Ngụy Châu đứng dậy bước qua chỗ của Hoàng Cảnh Du, Hoàng Cảnh Du kéo cậu ngồi lên đùi mình, vòng tay ôm lấy eo nhỏ của cậu rồi nghiêng đầu hôn vào má cậu một cái:
"Hay là em nghĩ lại rồi đúng không?"
Hứa Ngụy Châu không có né tránh Hoàng Cảnh Du:
"Không phải, chỉ là nghĩ ngày hôm nay là ngày cuối cùng ngồi ở chỗ này cho nên muốn nhìn anh một chút"
Hoàng Cảnh Du nhíu mày:
"Như thế nào lại có thể dùng từ cuối cùng được chứ?"
Hứa Ngụy Châu khẽ mỉm cười không đáp, Hoàng Cảnh Du luồn tay vào trong áo của cậu nhéo lấy eo nhỏ kia một cái:
"Mau trả lời anh đi"
Hứa Ngụy Châu bị nhột vội vã nắm lấy cổ tay của Hoàng Cảnh Du:
"Đừng có như vậy mà, ý của em là sau này làm sao còn đến đây thường xuyên được nữa"
Hoàng Cảnh Du hôn vào cần cổ của Hứa Ngụy Châu:
"Em muốn khi nào tới liền có thể tới mà, mỗi ngày đều tới anh cũng sẽ không cảm thấy phiền"
Hứa Ngụy Châu đánh nhẹ vào tay của Hoàng Cảnh Du:
"Mỗi ngày đều tới anh lại như thế này, thời gian đâu còn để ý tới công việc đây, nếu như để cho cấp dưới của anh biết chuyện bọn họ nhất định sẽ tự động xin nghỉ việc mất thôi"
Hoàng Cảnh Du khàn giọng:
"Tiểu Ngụy Châu, anh nghĩ không thể không có em được"
Hứa Ngụy Châu cúi đầu hôn vào môi của Hoàng Cảnh Du, cậu chủ động mang đầu lưỡi của mình tiến vào trong khoang miệng của hắn, tay nhỏ để ở phía sau gáy hắn ghì chặt lấy. Hứa Ngụy Châu trong lòng thật sự không nỡ, không nỡ rời khỏi Hoàng Cảnh Du mất rồi, nghĩ đến ngày hôm nay có thể không được ôm hắn đi ngủ tâm trạng liền trùng xuống giống như là đã bị vuột mất một thứ gì đó quan trọng. Đúng lúc này ngoài cửa liền truyền tới tiếng gõ, Hứa Ngụy Châu giật mình buông Hoàng Cảnh Du ra, Hoàng Cảnh Du vốn muốn tiếp tục nhưng lại bị Hứa Ngụy Châu cản lại, cậu đứng lên đi về phía chỗ ngồi của mình. Hoàng Cảnh Du mất hứng, tâm trạng không được tốt lạnh giọng nói với người bên ngoài:
"Tiến vào đi"
Thư ký Tiểu Khiết mở cửa tiến vào liền cảm thấy không khí trong phòng có điểm rét lạnh, đặc biệt khi nhìn thấy gương mặt không thể đen hơn kia của ông chủ mình liền biết được mình đã vào sai thời điểm rồi:
"Hoàng tổng, đây là hồ sơ anh cần"
Hoàng Cảnh Du gật đầu:
"Cô ra ngoài đi"
Tiểu Khiết ra ngoài rồi Hoàng Cảnh Du liền đứng dậy mang văn kiện mà Tiểu Khiết vừa mang tới đi về phía Hứa Ngụy Châu:
"Đây là người anh tìm cho em, em đến nhìn xem một chút có được hay không?"
Hoàng Cảnh Du ngày hôm qua có nói sẽ giúp cậu tìm một người quản lý nhưng lại không ngờ nhanh như vậy đã có rồi. Hứa Ngụy Châu mở văn kiện ra nhìn thử, trang đầu tiên chính là một tấm hình nhỏ ở góc bên phải, ở dưới có ghi một vài thông tin cá nhân. Phó Thiến 27 tuổi, quê ở Thượng Hải, đã từng làm trợ lý cho một số nghệ sĩ A, Y, Z, có mối quan hệ rộng trong giới giải trí:
"Nhanh như vậy đã tìm được rồi sao?"
Hoàng Cảnh Du nhìn chằm chằm Hứa Ngụy Châu, hắn thật sự không muốn để cho Hứa Ngụy Châu rời xa mình, nhưng biết làm thế nào được khi Hứa Ngụy Châu đã kiên quyết như vậy. Lần ấy đi gặp Tống Tâm Lan cô ấy cũng cho hắn một lời khuyên rằng không nên quá mức kiểm soát Hứa Ngụy Châu, mỗi người cần phải có không gian riêng, việc này không những khiến cho Hứa Ngụy Châu thoải mái mà còn khiến cho tinh thần của hắn có thời gian điều chỉnh bình ổn lại.
"Tiểu Ngụy Châu, nếu như em sau này gặp vấn đề gì nhất định phải nói cho anh biết"
Hứa Ngụy Châu gật đầu, từ khi cậu có quyết định sẽ không ỷ lại vào Hoàng Cảnh Du nữa cho đến thời điểm hiện tại trong lòng không có một chút vui vẻ chờ mong nào, giống như là đối phương sắp đi đâu đó thật xa rất lâu, đột nhiên cuộc sống lại thiếu đi một người quan trọng vậy.
Hứa Ngụy Châu gấp văn kiện lại đặt ở trên bàn, cậu mỉm cười trừng mắt nhìn hắn:
"Còn không mau đi làm việc đi, cũng chẳng phải là em không ở trong thành phố này anh sao lại cứ như vậy đây"
Hoàng Cảnh Du xoay lưng bước về phía bàn làm việc, Hứa Ngụy Châu lại mở máy vi tính ra chơi game, chơi được một lúc lại làm phiền hắn, miệng nói rõ ràng muốn hắn phải nghiêm túc làm việc nhưng ai đó một chốc một lát lại quay sang người ta nỉ non:
"Hoàng Cảnh Du, đồ ăn bên ngoài không đảm bảo đâu, nếu như anh không muốn nấu cơm thì mời một người giúp việc tới đi"
Hoàng Cảnh Du đáp lời:
"Hay là em nấu cơm cho anh ăn đi, anh đến nhà của em ăn có được không?"
Hứa Ngụy Châu liếc mắt nhìn Hoàng Cảnh Du:
"Thỉnh thoảng đến thì được nhưng ngày nào cũng đến là không được, anh cũng không phải giống như người ta, đến rồi là nhất định không chịu về"
Hoàng Cảnh Du cười xấu xa:
"Ý của em là anh thỉnh thoảng vẫn có thể ngủ ở chỗ của em sao?"
Hứa Ngụy Châu mang ghế xoay lưng lại với Hoàng Cảnh Du đáp thế này:
"Ừm, đương nhiên là vẫn có thể mà"
Hoàng Cảnh Du chớp lấy thời cơ tấn công:
"Như vậy buổi tối ngày hôm nay luôn có được không, anh giúp em chuyển đồ em cũng nên mời anh dùng bữa, đến lúc đó cũng không còn sớm nữa anh ngủ ở chỗ của em"
Hứa Ngụy Châu cuối cùng vẫn là đồng ý, thật ra cậu vẫn còn chưa muốn rời xa Hoàng Cảnh Du nhanh tới như vậy, nghĩ đến buổi tối ngày hôm nay phải ngủ một mình liền có chút không thích nghi được, thế cho nên cậu im lặng một chút mới đáp ứng:
"Ưm".
on-colo3O
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro