Chương 117: Độc chiếm


Hứa Ngụy Châu dừng lại ở chỗ lễ tân nói:

"Tôi là Hứa Ngụy Châu, tôi đến gặp Đỗ tổng"

Thư ký sớm đã được nhắc nhở từ trước cho nên khi nghe thấy Hứa Ngụy Châu nói tên của mình liền vô cùng nhanh nhẹn mà đáp lại:

"Hứa tiên sinh phải không, Đỗ tổng hiện tại vẫn còn đang họp cậu cứ vào văn phòng của anh ấy đợi một chút đi"

Hứa Ngụy Châu hả một tiếng, công ty lớn như thế này không có lý nào lại không có phòng chờ cho khách, hơn nữa cậu không phải là người của Đỗ thị sao có thể vào văn phòng làm việc của tổng giám đốc lớn ngồi đợi được, không sợ cậu động tay động chân vào giấy tờ quan trọng gì đó hay sao:

"Văn phòng của Đỗ tổng?"

Thư ký vẫn giữ thái độ hòa hoãn mỉm cười gật đầu:

"Đúng vậy, Đỗ tổng có cuộc họp đột xuất nói cậu cứ vào trong phòng của anh ấy ngồi đợi, còn có cậu cần gì cứ nói với tôi"

Hứa Ngụy Châu nhíu mày, kết quả vẫn là đi theo người dẫn đường bước vào trong thang máy. Hứa Ngụy Châu ngồi ở trong phòng làm việc của Đỗ Thư Cách im lặng chờ đợi, căn phòng này so với phòng làm việc của Hoàng Cảnh Du không hề bé hơn, tiện nghi đều đầy đủ, bất quá chỗ này không có tường kính có thể nhìn thấy quang cảnh của thành phố, trước sau như một là bốn bức tường được sơn màu trắng mà thôi. Hứa Ngụy Châu có điểm sốt ruột chờ đợi, đã mười phút rồi vẫn không thấy Đỗ Thư Cách xuất hiện, nhân viên bên ngoài có mang vào cho Hứa Ngụy Châu một đĩa bánh ngọt cùng ly cà phê sữa nhìn vô cùng đẹp mắt. Ly cà phê sữa ở trên bề mặt có hình một chiếc lá cây được làm bằng sữa, Hứa Ngụy Châu vốn không có thói quen uống cà phê nhưng do ngồi đợi Đỗ Thư Cách lâu quá cho nên thỉnh thoảng có uống một chút, cứ một chút rồi lại một chút như thế đến cuối cùng liền uống hơn nửa ly.

Hứa Ngụy Châu định mang điện thoại ra gọi cho Hoàng Cảnh Du, đúng lúc này hắn đã là người gọi đến trước cho cậu rồi:

"Tiểu Ngụy Châu, công việc gặp vấn đề sao?"

Hứa Ngụy Châu ngáp một cái, hai khóe mắt theo đó ướt ướt ửng hồng, người ta uống cà phê sẽ tỉnh táo, cậu uống cà phê liền buồn ngủ lắm luôn:

"Hoàng Cảnh Du, phía bên này có cuộc họp đột xuất đến hiện tại vẫn chưa xong, hay là anh đi mua vé xem phim trước đi, lát nữa làm xong việc rồi em sẽ đến đó ngay"

Hoàng Cảnh Du nhíu mày, quả nhiên trong chuyện này có quỷ, không lý nào lại trùng hợp như thế được:

"Không cần đâu, anh vừa mới rồi gọi điện nói Phó Thiến qua đó rồi, vấn đề hợp đồng này cứ giao cho cô ấy giải quyết đi"

Hứa Ngụy Châu quả thật không nghĩ tới Phó Thiến, năng lực làm việc của cô ấy rất tốt, hơn nữa hợp đồng của cậu đều là do cô ấy xem qua, nếu như có cô ấy thay cậu xem bản hợp đồng này hẳn cũng không có vấn đề gì cả:

"Ừm, vậy cũng được, em xuống ngay đây"

Thư ký ở bên ngoài văn phòng của Đỗ Thư Cách thấy Hứa Ngụy Châu mở cửa bước ra ngoài định đi đâu đó liền nhanh chóng đứng dậy hỏi:

"Hứa tiên sinh, cậu định đi đâu thế?"

Hứa Ngụy Châu quay sang phía cô gái kia đáp:

"Đúng rồi, phiền cô nói lại với Đỗ tổng rằng tôi có việc cần phải đi trước, trợ lý của tôi đang trên đường tới đây, lát nữa chuyện hợp đồng sẽ là cô ấy thay tôi giải quyết"

Thư ký được Đỗ Thư Cách đặc biệt căn dặn nói phải giữ chân Hứa Ngụy Châu lại cho nên khi cậu có ý định rời đi liền vội vàng ngăn cản:

"Hứa tiên sinh, Đỗ tổng sắp họp xong rồi, chi bằng cậu đợi ngài ấy một chút đi"

Hứa Ngụy Châu do dự:

"Này... như vậy Đỗ tổng khi nào mới họp xong?"

Thư ký úp úp mở mở nói:

"Đỗ tổng họp cũng được một lúc rồi, chi bằng cậu cứ đợi một chút nữa đi"

Đúng lúc này điện thoại của Hứa Ngụy Châu liền vang lên, Hoàng Cảnh Du ở bên này thúc giục cậu:

"Tiểu Ngụy Châu, có phải muốn anh lên bế em xuống hay không, Phó Thiến đến rồi mau xuống đây đi"

Hứa Ngụy Châu ưm một tiếng rồi cúp máy, cậu ngẩng đầu gấp gáp nói với thư ký kia:

"Trợ lý của tôi đến rồi, nói với Đỗ tổng giúp tôi rằng tôi có việc gấp phải đi trước"

Hứa Ngụy Châu nói rồi liền nhanh chóng bước về phía thang máy đi xuống đại sảnh. Hứa Ngụy Châu rất nhanh đi tới phía chiếc xe quen thuộc ngồi vào trong, biết bản thân mình có lỗi để cho Hoàng Cảnh Du phải đợi lâu cho nên khi Hứa Ngụy Châu vừa ngồi vào trong xe liền quay sang hôn Hoàng Cảnh Du một cái:

"Đợi lâu rồi phải không?"

Hoàng Cảnh Du ngửi thấy được mùi cà phê từ trong khoang miệng của Hứa Ngụy Châu, hắn biết hồ ly nhỏ nhà hắn uống cà phê sẽ buồn ngủ cho nên liền nhíu mày nghi ngờ:

"Tiểu Ngụy Châu, em uống cà phê sao?"

Hứa Ngụy Châu nghe thấy hai từ cà phê liền tự động ngáp một cái rồi gật đầu:

"Vừa mới rồi có uống một chút, được rồi chúng ta đi đến rạp chiếu phim thôi"

Hoàng Cảnh Du nhìn chằm chằm Hứa Ngụy Châu một lúc, hắn đối với nhưng người xung quanh Hứa Ngụy Châu đặc biệt cảnh giác, nhất là những người có ý đồ với cậu, chuyện ngày hôm nay nhất định là cố ý, không lý nào lại trùng hợp như thế hẹn cậu đến xem hợp đồng rồi để cho cậu đợi rất lâu, sau đó còn để cho cậu uống cà phê, Hoàng Cảnh Du ánh mắt chợt chuyển tia lạnh lẽo nhanh chóng khởi động xe rời khỏi chỗ này.

Lúc Hoàng Cảnh Du lái xe vào bãi đỗ xe của rạp chiếu phim thì Hứa Ngụy Châu đã an ổn ngủ ở ghế lái bên cạnh, điện thoại trong túi quần của Hứa Ngụy Châu chợt vang lên, Hoàng Cảnh Du nhanh chóng luồn tay vào trong túi quần cậu lấy điện thoại ra nghe, đầu dây bên kia là một giọng nam:

"Hứa Ngụy Châu, xin lỗi anh có cuộc họp đột xuất, như vậy chuyện hợp đồng buổi trưa chúng ta bàn được hay không, nhân tiện anh đưa em đi ăn trưa coi như là chuộc lỗi"

Hoàng Cảnh Du híp mắt bước xuống xe đóng cửa lại rồi đi đến một chỗ yên tĩnh đáp lại người ở phía bên kia đầu dây:

"Ngày hôm nay em ấy không rảnh, chuyện hợp đồng kia cứ bàn với trợ lý của em ấy là được rồi"

Đỗ Thư Cách giật mình khi nhận ra được người nói chuyện với mình không phải là Hứa Ngụy Châu, giọng nói dịu dàng lúc trước lúc này liền trở nên lạnh lẽo:

"Anh là ai, mau đưa điện thoại cho Hứa Ngụy Châu"

Hoàng Cảnh Du đương nhiên khi thế cũng không kém, đối phương lạnh lùng thế nào hắn cũng có thể cùng người đó tiếp tục, huống hồ vị trí trong lòng Hứa Ngụy Châu của hắn so với người đàn ông kia nhất định hơn, xem biểu hiện ngu ngơ kia của cậu khẳng định là không nhận ra người ta có ý đồ với mình:

"Nếu như không thể bàn chuyện hợp đồng với trợ lý của em ấy vậy thì hủy hợp đồng đi, tiền vi phạm hợp đồng sẽ do tôi bồi thường"

Đỗ Thư Cách nắm chặt tay rét lạnh hỏi:

"Anh là ai?"

Hoàng Cảnh Du nhếch môi:

"Anh nói xem"

Không gian tiếp theo liền rơi vào trầm mặc, từng giây từng phút của cuộc gọi cứ như vậy trôi đi lãng phí, Đỗ Thư Cách cuối cùng vẫn là người lên tiếng trước, hơn nữa trong giọng điệu cũng không còn kích động như trước nữa ngược lại vô cùng bình thản nói thế này:

"Cũng không quan trọng, tôi và em ấy quen biết nhau từ lúc học đại học, hơn nữa hiện tại em ấy còn đang ký hợp đồng với công ty của tôi, lấy quan hệ cùng thời gian làm việc chung tiếp theo, tôi tùy tiện hỏi em ấy là được"

Hoàng Cảnh Du rất dễ kích động, đối với vấn đề liên quan đến Hứa Ngụy Châu sẽ càng kích động, người đàn ông kia công khai khiêu khích hắn như vậy chính là muốn đối đầu với hắn. Lấy điểm yếu trong lòng hắn ra làm mục Hứa công kích, Hoàng Kiết khó mà có thể nhẫn nhịn được, nhưng mà hắn cũng chưa phải đánh mất hết lý trí, hiện tại vẫn có thể cố gắng bình tĩnh mà đáp lại:

"Anh chỉ có thể gặp em ấy trong thời gian làm việc, thời gian khác của em ấy căn bản vẫn là dành cho tôi... ngay cả lúc em ấy đi ngủ rồi cũng không loại trừ đâu"

Đỗ Thư Cách kích động nâng giọng:

"Ý của anh là gì?"

Hoàng Cảnh Du nở nụ cười rét lạnh:

"Ý của tôi là gì... anh tốt nhất không nên tìm hiểu kỹ thì hơn, tránh cho đến lúc đó cảm thấy tức giận đến phát điên"

Nói rồi Hoàng Cảnh Du liền tự động tắt máy, hơn nữa còn cẩn thận mang cuộc gọi kia xóa đi, cuối cùng tắt nguồn điện thoại của Hứa Ngụy Châu. Hoàng Cảnh Du đi tới phía xe ô tô của mình, hắn nghiêng người mang ghế ngồi của Hứa Ngụy Châu hạ thật thấp xuống, giây tiếp theo liền mang áo của cậu cởi ra vứt sang một bên. Hứa Ngụy Châu giật mình tỉnh giấc hốt hoảng đẩy cái đầu lớn đang cúi lấy cắn mút điểm nhỏ trước ngực của mình:

"Hoàng Cảnh Du, anh làm gì vậy, người khác sẽ nhìn thấy đó"

Hoàng Cảnh Du không quan tâm Hứa Ngụy Châu nói cái gì cả, việc hắn phát hiện ra có người theo đuổi Hứa Ngụy Châu khiến cho hắn không thể nào bình tĩnh được. Hoàng Cảnh Du không phải là người bình thường, hắn có chứng bệnh gia tộc di truyền, chỉ cần gặp một chút kích động nào đó sẽ phát tác khó lường. Hoàng Cảnh Du dùng sức kéo khóa quần của Hứa Ngụy Châu xuống, mang quần jean của cậu cởi ra, Hứa Ngụy Châu cố gắng muốn níu kéo quần áo trên người nhưng vô ích, Hoàng Cảnh Du giống như là bị ai chọc tức, hiện tại lại vô cùng điên cuồng cắn mút cơ thể cậu:

"Hoàng Cảnh Du... a... anh làm gì thế?'

Hoàng Cảnh Du hôn lấy đôi môi của Hứa Ngụy Châu, đầu lưỡi quét tới lấp đầy khoang miệng nhỏ nhắn kia của cậu, Hoàng Cảnh Du điều khiển đầu lưỡi nhanh đến mức khiến cho Hứa Ngụy Châu không thể thích nghi được, hắn liên tục đẩy lưỡi vào bên trong khoang miệng cậu, Hứa Ngụy Châu không tài nào bắt kịp tiết tấu kia của hắn cuối cùng chỉ còn biết há miệng thở dốc, nước miếng cũng theo khóe miệng chảy xuống dưới cằm nhìn vô cùng khiêu khích.

Hứa Ngụy Châu cả người không có gì che chắn, Hoàng Cảnh Du đè ở trên người cậu, một tay khóa chặt hai cổ tay cậu bẻ ngược lên phía trên đầu, một tay lại mạnh mẽ tiến vào bên trong động nhỏ của cậu không ngừng mở rộng nó. Hứa Ngụy Châu vừa đau vừa sợ hãi, không rõ Hoàng Cảnh Du rốt cuộc vì sao lại đột nhiên như vậy:

"Hoàng Cảnh Du... anh sao thế... a"

Hoàng Cảnh Du muốn trừng phạt Hứa Ngụy Châu, cho dù lỗi này không phải là do cậu trực tiếp gây ra, nhưng mà cậu lại chính là nguyên nhân khiến cho người đàn ông khác gọi điện cho hắn để khiêu khích. Đôi mắt của Hoàng Cảnh Du lạnh lẽo, ba ngón tay ở phía dưới mông cậu cố tình mở rộng ra một chút, Hứa Ngụy Châu ngay lập tức đau đến há miệng thở dốc, đôi mắt xinh đẹp ẩm ướt hốt hoảng:

"A... không... đừng như vậy"

Hoàng Cảnh Du chợt nhớ tới lời nói của Đỗ Thư Cách vừa mới rồi, hắn ta nói thời gian làm việc Hứa Ngụy Châu sẽ là ở bên hắn ta, Hoàng Cảnh Du hắn đương nhiên không thể chịu được việc này, hắn không muốn bất cứ kẻ nào khác có được thời gian của Hứa Ngụy Châu, hắn muốn tất cả thời gian của cậu đều là của hắn. Hoàng Cảnh Du cúi xuống cắn vào cần cổ của Hứa Ngụy Châu, vừa cắn vừa mút mạnh mẽ đến mức Hứa Ngụy Châu phải sợ hãi giãy giụa muốn đẩy hắn ra:

"A... đừng... đau... hức"

Hoàng Cảnh Du đã nghe thấy tiếng khóc nho nhỏ của Hứa Ngụy Châu, nhưng hắn vẫn muốn trừng phạt cậu một chút, không gian trong xe rất chật chội, so với giường lớn ở nhà dĩ nhiên không thể thoải mái bằng, đối với điều kiện hạn chế như thế này cộng thêm với việc Hoàng Cảnh Du cố tình mạnh bạo càng khiến cho Hứa Ngụy Châu thêm đau đớn khó chịu hơn rất nhiều. Hoàng Cảnh Du nâng hai chân Hứa Ngụy Châu lên, buộc hai chân cậu ép vào đưa lên cao, hắn ngoài khóa quần kéo xuống một chút những chỗ còn lại vẫn như cũ không lộ ra một chút nào. Hứa Ngụy Châu bị đau đớn lấp đầy, nơi đó nóng bừng đau rát, chân bị ép đến mức mỏi nhừ, mỗi lần Hoàng Cảnh Du đẩy mạnh tới khiến cho cả người Hứa Ngụy Châu bị dịch chuyển theo.

Hoàng Cảnh Du lúc này mới khàn giọng:

"Tiểu Ngụy Châu, nói cho anh biết giữa em và Đỗ Thư Cách kia rốt cuộc là có quan hệ gì hả?"

Hứa Ngụy Châu trong mơ hồ nghe được Hoàng Cảnh Du nhắc đến tên của Đỗ Thư Cách thì bất ngờ:

"A?"

Hoàng Cảnh Du thúc mạnh về phía trước khàn giọng:

"Mau nói đi"

Hứa Ngụy Châu một tay giữ ở phía sau thành ghế, một tay chống đỡ trước ngực Hoàng Cảnh Du:

"Anh... sao lại đột nhiên... a..."

Hoàng Cảnh Du mạnh tay nắm chặt eo nhỏ của Hứa Ngụy Châu húc mạnh tới, Hứa Ngụy Châu có cảm giác như mình vừa bị Hoàng Cảnh Du chạm tới nơi cực hạn liền ô ô thở dốc, khóe mắt ẩm ướt ửng hồng. Trinh Cảnh Du không có buông tha của Hứa Ngụy Châu, hắn liên tục dùng sức lao về phía trước khiến cho cậu không ngừng lắc qua lắc lại cái đầu nhỏ kia:

"Không... không nên... ha..."

Hoàng Cảnh Du dừng lại một chút để cho Hứa Ngụy Châu kịp thở dốc:

"Em mau nói đi, em rốt cuộc và anh ta là thế nào?"

Hứa Ngụy Châu không rõ tại sao Hoàng Cảnh Du lại biết Đỗ Thư Cách, cũng không rõ tại sao hắn đột nhiên hỏi đến vấn đề này:

"A, anh ấy học cùng trường đại học với em"

Hoàng Cảnh Du híp mắt nhìn Hứa Ngụy Châu, trong ánh mắt kia ngập tràn tia chiếm hữu đến đáng sợ:

"Anh ta có ý đồ với em, em sau này đừng nên tiếp xúc với anh ta nữa"

Hứa Ngụy Châu chống hai tay ở trước ngực Hoàng Cảnh Du nhíu mày nhịn đau:

"Không có đâu... ha... đừng như vậy, không nên đâu... a"

Hứa Ngụy Châu còn chưa kịp nói xong thì Hoàng Cảnh Du đã lập tức dùng sức đẩy mạnh về phía trước, Hứa Ngụy Châu đau đến mức muốn ngất ngay tại chỗ, nhưng Hoàng Cảnh Du rất biết cách hành hạ người khác, hắn nhéo lấy điểm nhỏ trước ngực cậu chậm rãi xoay một vòng, Hứa Ngụy Châu cả người kích động lập tức thở dốc vô lực.

"Tiểu Ngụy Châu, em là của anh, người khác cho dù có thích đến mấy cũng đừng hòng có được" Hoàng Cảnh Du lạnh giọng, trong ánh mắt giống như có ngọn lửa giận giữ, hắn gằn từng chữ nói ra câu này.

Hứa Ngụy Châu gương mặt ướt đẫm, mái tóc bết dính lại với nhau, không rõ là mồ hôi hay nước mắt mà hai má cậu lúc này vẫn còn đọng lại những giọt nước trong suốt. Hoàng Cảnh Du cố gắng điều chỉnh lại tâm lý của bản thân, không phải hắn không phát hiện ra hành động thô bạo của hắn đối với Hứa Ngụy Châu, mà là hắn không có cách nào tự điều chỉnh lại ngay được. Hoàng Cảnh Du ôm lấy Hứa Ngụy Châu vào trong lòng, hơi thở của hắn cũng có chút hỗn loạn, vật nhỏ trong lòng sớm đã mềm nhũn đến đáng thương, Hoàng Cảnh Du bắt đầu chuyển hô hấp dồn dập, cuối cùng ngay ở trong Hứa Ngụy Châu bắn ra mọi thứ mà hắn đã đè nén bấy giờ.

Hứa Ngụy Châu xác định được đã tới thời điểm cậu được nghỉ ngơi, lưng của cậu như muốn rụng rời, hai chân mỏi nhừ khó chịu, rõ ràng ngày hôm nay phải là ngày vui vẻ, nhưng đến cuồi cùng Hoàng Cảnh Du lại biến nó thành ra thế này. Hứa Ngụy Châu không còn sức lực để đẩy Hoàng Cảnh Du ra nữa, thân thể đau nhức dính nháp, Hoàng Cảnh Du vẫn còn chưa chịu rời khỏi cậu, hắn hiện tại đang nằm đè lên người cậu im lặng không lên tiếng, chỉ có duy nhất tiếng thở dốc hổn hển kia. Không gian chật trội trong xe ngập tràn mùi vị của cuộc hoan ái kịch liệt, quần áo của Hứa Ngụy Châu vứt ngổn ngang ở dưới sàn xe, không rõ sự tĩnh mịch đó duy trì trong bao lâu đến khi tiếng nức nở khe khẽ của Hứa Ngụy Châu vang lên, Hoàng Cảnh Du mới chịu buông Hứa Ngụy Châu ra ngồi sang ghế lái chính. Hoàng Cảnh Du nhấc Hứa Ngụy Châu ngồi lên đùi mình, hắn bất lực đưa tay lên giúp cậu lau đi gương mặt có nước mắt kia:

"Bởi vì anh thích em đến phát điên rồi...".

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #duchâu