Chương 159: Chúng ta kết hôn đi


Hoàng Cảnh Du bị đẩy lùi lại một bước, Hứa Ngụy Châu của hắn thật sự đẹp quá, nhất là nụ cười kia càng khiến cho hắn tình nguyện ngốc cả một đời nhìn cậu. Hứa Ngụy Châu thấy có người đi vào trong liền không có ý định trêu đùa với Hoàng Cảnh Du nữa, cậu nhỏ giọng rồi kéo lấy cổ tay hắn:

"Được rồi, chúng ta ra ngoài trả tiền cho người ta thôi"

Hứa Ngụy Châu vừa nâng bước liền bị Hoàng Cảnh Du dùng sức kéo lại ngã vào lồng ngực hắn, hắn cúi đầu thủ thỉ nói với cậu một câu rằng:

"Tiểu Dật, em đẹp quá"

Hứa Ngụy Châu sợ người khác sẽ nhìn thấy, không phải là cậu sợ người ta phát hiện ra mối quan hệ giữa cậu và Hoàng Cảnh Du mà là cậu không quen để người khác nhìn thấy hai người tình tứ. Hứa Ngụy Châu gò má ửng hồng, ánh mắt đảo qua đảo lại nhìn xung quanh rồi hơi đẩy Hoàng Cảnh Du ra:

"Đừng như vậy, người khác sẽ thấy mất"

Sau đó Hứa Ngụy Châu lại giật mình, cậu sợ Hoàng Cảnh Du sẽ hiểu nhầm lời nói kia của cậu thế cho nên cậu liền hoảng hốt quay lại giải thích với hắn, trong ánh mắt kia hiện lên tia gấp gáp rõ ràng:

"Ý của em là em không quen thể hiện thân mật trước mặt người khác"

Hoàng Cảnh Du mới giây phút trước còn thấy được trong đôi mắt xinh đẹp kia lóe lên tia vui vẻ hoạt bát, lúc này liền biến thành lo lắng hoảng sợ, hắn không nhịn được đau lòng không thôi. Hoàng Cảnh Du đưa tay bao lấy gương mặt của Hứa Dật, hắn nhẹ giọng trấn an cậu:

"Anh hiểu, em không cần gấp gáp... Chúng ta ra ngoài trả tiền cho bọn họ nhé"

Hoàng Cảnh Du biết Hứa Ngụy Châu vẫn chưa hoàn toàn bình phục, hắn biết cậu đang tạo cho hắn thấy một vỏ bọc bình thường giống như trước đây, nhưng mỗi khi buổi tối Hứa Ngụy Châu lại không bao giờ ngủ sâu được, cậu luôn giật mình thức dậy trong đêm, mỗi khi cậu ở một mình sẽ tự động ngồi ngây ngẩn, hay giống như hiện tại đây lại vì suy nghĩ quá nhiều mà thành ra gấp gáp như thế.

Hoàng Cảnh Du trả cho người thợ cắt tóc kia số tiền gấp đôi đáng lẽ ra anh ấy phải nhận, bởi vì anh ta khiến cho Hứa Ngụy Châu của hắn ngày hôm nay vui vẻ hơn, hơn nữa hắn cũng nhìn thấy được đâu đó bóng dáng của cậu thực tập sinh hoạt bát năm nào. Hoàng Cảnh Du mang ga giường màu xám của mình đổi thành màu xanh biển theo ý muốn của Hứa Dật, lại mang rèm cửa màu tối kia của hắn thay bằng màu trắng, tất cả đều là do Hứa Ngụy Châu muốn.

Hứa Kỷ Mặc thích một bé gái ở lớp học, ngày hôm ấy lúc hai người đến đón nó, nó còn đứng ngẩn ra nhìn theo bé gái đó mãi. Hứa Ngụy Châu lúc đầu không biết Hứa Kỷ Mặc nhìn gì sau đó cậu phát hiện ra thì trêu chọc nó:

"Khỉ con đang yêu sao?"

Hứa Kỷ Mặc rất ít khi xấu hổ, lúc này bị Hứa Ngụy Châu hỏi thế gương mặt liền tự giác đỏ bừng lên chối đây đẩy:

"Làm gì có ba"

Hoàng Cảnh Du thông qua gương chiếu hậu nhìn hai người một lớn một nhỏ vui vẻ trêu đùa nhau, trong lòng bất giác liền có cảm giác mãn nguyện, điều hắn muốn chỉ cần có như thế là đủ, thế mà hắn suýt chút nữa tự mình phá hủy rồi.

Lại nói mùa xuân không chỉ đến với Hứa Kỷ Mặc mà còn cả Đại Nhân cũng có bạn gái luôn, là một con cún cùng giống với nó ở nhà hàng xóm mới chuyển đến bên cạnh nhà Hoàng Cảnh Du . Đại Nhân hiện tại rất ít khi về nhà, thời gian của nó hầu như đều ở bên nhà hàng xóm kia cùng với vợ con của nó. Hứa Ngụy Châu sau khi được cô hàng xóm thông báo rằng chó nhà cậu đã làm cho chó nhà cô ấy sinh ra ba cún nhỏ còn bất ngờ không thôi, cuối cùng nụ cười trên môi lại hiện lên, Hoàng Cảnh Du một lần nữa cảm thấy cuộc sống này không còn gì để hối tiếc nữa cả, chỉ có duy nhất một câu hỏi rằng mùa xuân của hắn khi nào thì đến lại đây?

Tiết trời đã vào đông, thời tiết cũng không còn se se lạnh như lúc trước mà thay vào đó là cảm giác rùng mình run rẩy mỗi khi cơn gió thổi đến, buổi tối hôm ấy Hoàng Cảnh Du ngồi ở trên giường đợi Hứa Ngụy Châu của hắn đi ra. Hứa Ngụy Châu vừa mới tắm xong, trên người mặc áo choàng tắm màu trắng, mái tóc hơi ẩm ướt, cậu vừa ngồi xuống giường liền có một bàn tay giống như con rắn quấn lấy eo cậu, người nọ đặt cằm lên vai cậu, từ từ phả ra hơi nóng mang theo giọng nói trầm khàn:

"Tiểu Dật, cuối tuần này chúng ta đi du lịch nhé"

Hoàng Cảnh Du có cuộc sống của một nhà tu hành mấy tháng nay rồi, hắn muốn trở thành người bình thường cho nên mới nhân cơ hội này hâm nóng tình cảm với Hứa Dật, dĩ nhiên thì tình cảm của cậu và hắn không có nguội nhưng mà hắn chẳng hiểu tại sao cho đến bây giờ Hứa Ngụy Châu vẫn không chịu cho hắn làm tới bước cuối cùng kia.

Hứa Ngụy Châu ngây người hả một tiếng:

"Đi du lịch?"

Hoàng Cảnh Du hôn hôn vào má Hứa Dật:

"Ừ, chúng ta chưa bao giờ cùng nhau đi xa một chuyến cả"

Quả đúng như lời của Hoàng Cảnh Du nói, cậu và hắn chưa từng cùng nhau đi xa, Hứa Ngụy Châu quay đầu lại phía sau nhìn Hoàng Cảnh Du :

"Đi đâu?"

Hoàng Cảnh Du lại hôn hôn đến bên má của Hứa Dật, hắn giống như một thanh sắt còn Hứa Ngụy Châu là một thỏi nam châm, từ nãy tới giới vẫn không thể nào cách xa cậu được:

"Em muốn đi đâu?"

Hứa Ngụy Châu hơi nhột nên né tránh hắn một chút:

"Nhưng mà công việc của anh như vậy... chúng ta vẫn là nên đi gần gần một chút"

Hoàng Cảnh Du luồn tay vào trong áo choàng tắm của Hứa Dật, vuốt ve lấy vùng ngực cậu, Hứa Ngụy Châu ngay lập tức nhận ra được ý đồ xấu xa của hắn thế cho nên liền cương quyết kéo tay hắn ra. Hoàng Cảnh Du bị kéo tay xuống có chút không cam lòng nhưng hắn lại không dám đè người ta xuống giường, dùng dây thừng trói người ta lại thi hành cưỡng bức ngay bây giờ:

"Không bận, chúng ta đi nghỉ dưỡng một tuần, em muốn đi đâu cũng được"

Hứa Ngụy Châu bất ngờ mở lớn hai mắt:

"Những một tuần? Còn công việc của anh thì tính sao đây?"

Hoàng Cảnh Du gục đầu vào hõm cổ của Hứa Dật, hắn hít hà hương thơm trên người cậu đến mức đầu óc cũng phải mê loạn quay cuồng:

"Tiểu Ngụy Châu em thơm quá, chúng ta lâu lắm rồi chưa có làm"

Hứa Ngụy Châu giật mình đẩy Hoàng Cảnh Du ra rồi đứng dậy, cậu đi đến trước gương giả bộ lau tóc. Hứa Ngụy Châu cũng không biết tại vì sao mình lại có chứng sợ hãi này, có lẽ là từ sau lời nói lúc trước của Hoàng Cảnh Du . Hoàng Cảnh Du ngồi ở trên giường hơi mất hứng một chút, hắn quan sát bóng lưng của Hứa Ngụy Châu khẽ thở dài một hơi:

"Để Kỷ Mặc ở nhà nhé, chỉ hai chúng ta thôi"

Hứa Ngụy Châu nghe Hoàng Cảnh Du nói vậy thì dừng lại động tác:

"Sao mà được, những một tuần liền đấy"

Hoàng Cảnh Du muốn sau chuyến đi này xóa bỏ hoàn toàn bức tường ngăn cách kia với Hứa Dật, thế cho nên dĩ nhiên chỉ có hai người bọn họ đi mà thôi, hắn mấy ngày trước đã thương lượng với Hứa Kỷ Mặc rồi, đứa nhỏ ấy lúc đầu kiên quyết đòi đi theo nhưng sau đó hắn liền nói sẽ mua đồ chơi cho cậu, còn mua luôn cho cậu món đồ chơi mà đứa bé gái kia thích để cậu mang đến tặng, Hứa Kỷ Mặc khi ấy mới gật đầu đồng ý:

"Kỷ Mặc còn phải đi học nữa, anh đã nói với Kỷ Mặc, nó đồng ý rồi"

Hứa Ngụy Châu không tin tưởng, lấy cá tính của Hứa Kỷ Mặc khẳng định sẽ không chịu rời xa cậu lâu như thế. Hoàng Cảnh Du đọc ra được sự do dự trong ánh mắt kia của Hứa Ngụy Châu thế cho nên hắn liền nói một câu thế này:

"Nếu không tin thì em đến hỏi Kỷ Mặc đi"

Hứa Ngụy Châu lúc ấy mới chịu tin Hoàng Cảnh Du , cậu cũng nghĩ muốn hai người có không gian riêng cho nên lại hỏi hắn:

"Như vậy chúng ta đi đâu?"

Hoàng Cảnh Du vẫy Hứa Ngụy Châu lại chỗ mình ngồi, hắn mở điện thoại của mình lên truy cập vào một trang chủ các địa điểm du lịch, Hứa Ngụy Châu chậm rãi đi tới ngồi xuống giường đưa mắt qua ngó nhìn. Hoàng Cảnh Du mang điện thoại bỏ vào tay của Hứa Ngụy Châu rồi cầm lấy khăn bông trên tay cậu giúp cậu lau khô mái tóc. Giọt nước trên mái tóc Hứa Ngụy Châu vô tình chảy xuống xương quai xanh tinh tế gợi cảm của cậu, sau đó liền biến mất dưới chỗ khe hở ngực của áo choàng tắm, Hoàng Cảnh Du một hồi nóng ran hết cả người, yết hầu khô nóng nuốt một ngụm nước miếng.

Hứa Ngụy Châu không hề biết mình bị người khác nhìn ngó một số chỗ nhạy cảm, cậu chỉ một lòng chăm chú xem các địa điểm du lịch trong mùa đông này mà thôi. Hoàng Cảnh Du sớm đã đình chỉ toàn bộ động tác, hắn ngẩn người nhìn nơi giọt nước biến mất kia, nơi đó theo hơi thở phập phồng của Hứa Ngụy Châu sẽ ẩn hiện điểm nhỏ hồng hào trước ngực cậu, Hoàng Cảnh Du chỉ cảm thấy máu huyết thật khó lưu thông, từ da thịt hắn cho đến mạch máu, hơi thở đều nóng như bị đun sôi nấu chín. Hứa Ngụy Châu đúng lúc này ngẩng đầu lên hỏi Hoàng Cảnh Du :

"Hay là chúng ta đi Nhật Bản có được không?... Hoàng Cảnh Du anh làm sao thế?"

Hoàng Cảnh Du sau nhiều tiếng gọi của Hứa Ngụy Châu cùng động tác lay hắn thật mạnh, hắn cuối cùng cũng từ trong mộng tưởng kia bước ra thực tại:

"Hả?"

Hứa Ngụy Châu nhíu mày đặt điện thoại xuống giường rồi đứng dậy đi đến phía ngăn tủ giống như đang tìm kiếm cái gì đó:

"Anh có khỏe không thế?"

Hoàng Cảnh Du không hiểu Hứa Ngụy Châu đang nói cái gì, mãi cho đến khi cậu cầm theo khăn giấy quay lại giúp hắn lau đi máu ở trên mũi hắn mới biết mình bị cảnh xuân làm cho xịt cả máu mũi ra. Hoàng Cảnh Du cảm thấy thật mất mặt, xem thái độ lo lắng kia của Hứa Ngụy Châu thì có lẽ cậu không biết hắn vì nhìn thấy ngực cậu mà bị như thế, thế cho nên Hoàng Cảnh Du mới giả bộ cầm lấy khăn giấy tự mình lau lau:

"Em vừa nói muốn đi đâu nhỉ?"

Hứa Ngụy Châu nhìn chằm chằm Hoàng Cảnh Du rồi thở dài một hơi không rõ ý tứ:

"Đi Nhật Bản"

Thật ra thì Hoàng Cảnh Du đi đâu cũng đều được cả miễn là có Hứa Ngụy Châu của hắn cùng đi:

"Được, anh cũng thích đi Nhật Bản"

Không gian tiếp theo liền rơi vào trầm mặc, không rõ là Hoàng Cảnh Du trong lòng có quỷ không dám nhiều lời hay là do Hứa Ngụy Châu đột nhiên không lên tiếng nữa mà lúc này không khí phảng phất sự ngượng ngùng nặng nề. Hứa Ngụy Châu ngồi một lúc liền đứng dậy đi đến phía ban công, cậu xoay lưng lại với Hoàng Cảnh Du , ngưng một lúc Hứa Ngụy Châu mới nói một câu thế này:

"Hoàng Cảnh Du , không phải là em không biết anh muốn cái gì... nhưng mà Hoàng Cảnh Du , em vẫn chưa sẵn sàng"

Hứa Ngụy Châu nói rất nhẹ nhàng, nếu như xung quanh ồn ào náo nhiệt khẳng định sẽ không thể nghe thấy lời cậu nói, nhưng mà bây giờ trong căn phòng này cũng chỉ có Hoàng Cảnh Du và cậu mà thôi cho nên Hoàng Cảnh Du nghiễm nhiên có thể nghe thấy rõ ràng. Hoàng Cảnh Du quả thật muốn hỏi Hứa Ngụy Châu lý do tại sao lại cự tuyệt mình, nhưng hắn lại không dám hỏi cậu bởi vì hắn sợ cậu nghĩ rằng hắn đang cố muốn thúc dục cậu cho nên hắn chỉ im lặng mà thôi.

Buổi tối hôm ấy Hứa Ngụy Châu nằm trong lồng ngực của Hoàng Cảnh Du , hắn vốn tưởng cậu đã ngủ rồi nhưng một lúc sau liền nghe thấy tiếng nói khe khẽ ấm ách của Hứa Dật, cậu hỏi hắn:

"Hoàng Cảnh Du , anh muốn ở bên cạnh em bao lâu?"

Hoàng Cảnh Du giật mình, hắn dùng bàn tay đang vòng qua eo cậu tự động siết chặt hơn một chút. Hứa Ngụy Châu cũng cảm nhận được biến chuyển này của Hoàng Cảnh Du , cậu không có ý định đẩy hắn ra:

"Một năm?"

Hoàng Cảnh Du nhàn nhạt đáp:

"Không phải"

Hứa Ngụy Châu nhắm mắt:

"Năm năm?"

Hoàng Cảnh Du cúi đầu xuống nhìn Hứa Dật, phát hiện ra đôi mắt kia vẫn nhắm chặt:

"Cũng không phải"

Hứa Ngụy Châu im lặng rất lâu, cuối cùng đưa thêm ra một con số:

"Vậy mười năm?"

Con số mười năm nói ra thì có vẻ rất lâu nhưng ngẫm lại chỉ là một phần mười của cuộc đời mà thôi, Hoàng Cảnh Du đã trải qua ba phần của đời người không có Hứa Dật, hắn sao có thể chỉ chấp nhận cùng cậu bên nhau một phần đời người thôi. Hoàng Cảnh Du cúi đầu hôn lên mái tóc của Hứa Dật, nụ hôn không mang theo một chút dục vọng tình dục nào, nó hoàn toàn trong sáng chỉ chứa đựng tình yêu, sự cưng chiều, Hoàng Cảnh Du dịu dàng cho Hứa Ngụy Châu một đáp án:

"Cả đời, anh muốn ở bên cạnh em cả đời"

Hoàng Cảnh Du ngước mắt nhìn Hứa Dật, có quá nhiều chuyện để cậu phải lo lắng, quãng đường tiếp theo của cậu sau này có thêm một người nữa cùng đi, cậu đương nhiên sẽ không ngu ngốc mà từ chối huống chi người đàn ông này lại là người cậu yêu hơn cả sinh mạng của mình:

"Chúng ta kết hôn đi"

Hoàng Cảnh Du bất ngờ hả một tiếng, hắn trước này chưa bao giờ từng nghĩ đến chuyện này cả, có lẽ tất cả thời gian của hắn chỉ để dành cho việc yêu thương Hứa Ngụy Châu cho nên chuyện kết hôn rườm rà này hắn cũng chưa bao giờ bận tâm nhớ tới. Hứa Ngụy Châu mở mắt, dưới ánh đèn vàng dịu ở trên trần nhà cậu dùng đôi mắt lớn xinh đẹp nhìn hắn, ánh mắt gắt gao như muốn nhìn thấu trái tim này, ánh mắt ấy chưa một giây nào chớp xuống cả, cậu lo lắng hỏi hắn:

"Không được sao?"

Hoàng Cảnh Du giật mình trở lại thực tại:

"Được, em muốn gì cũng được hết"

Hứa Ngụy Châu rũ mắt buồn bã, Hoàng Cảnh Du đang do dự, hắn mất thời gian do dự mới chịu đồng ý cậu, dù cho thời gian hắn do dự suy nghĩ không quá dài nhưng cậu sợ câu trả lời của hắn chỉ là trong phút bất chợt mà tùy tiện nói ra thôi:

"Hoàng Cảnh Du , em nghĩ em đã không còn gì để mất nữa rồi... nhưng mà anh thì khác, sự nghiệp của anh sau này có thể sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều. Hoàng Cảnh Du , anh nên suy nghĩ thật kỹ đi"

Hoàng Cảnh Du im lặng, có vẻ như là hắn đang suy nghĩ, nhưng hắn suy nghĩ không có nghĩa là hắn do dự, mà là hắn đang suy nghĩ nên nói như thế nào cho Hứa Ngụy Châu hiểu được hắn yêu cậu rất nhiều:

"Tiểu Dật, em là người quan trọng với anh, rất rất quan trong... sự nghiệp anh có thể mất nhưng anh không thể mất em được, anh sẽ phát điên lên nếu như anh đánh mất em"

Hứa Ngụy Châu không nói gì nữa cả, cậu không muốn bất cứ một lời nói nào của mình làm ảnh hưởng quyết định của Hoàng Cảnh Du . Không phải là cậu không cảm động vì câu nói kia của hắn, nhưng cậu nghĩ giữa cậu và sự nghiệp đối với Hoàng Cảnh Du mà nói cái nào cũng đều quan trọng như nhau, dù sao thì trong lòng Hứa Ngụy Châu bất giác cũng cao hứng thêm một chút.

Chuyện Hoàng Cảnh Du coi trọng sự nghiệp hay coi trọng Hứa Ngụy Châu hơn rất nhanh liền có thể được hắn chứng minh rõ ràng. Ba ngày sau đó Hứa Ngụy Châu liền được trưởng bối nhà Hoàng Cảnh Du tìm đến tận nơi để gặp mặt, dĩ nhiên thì người đó đến không phải là vì chuyện kết hôn của hắn mà chính là vì chuyện Hoàng Cảnh Du đang làm giấy tờ chuyển giao toàn bộ cổ phần của hắn trong Hoàng thị qua cho Hứa Dật, nếu như bà nội Hoàng không đến tìm Hứa Ngụy Châu nói chuyện thì cậu vĩnh viễn cũng không thể nào biết được.

Bà nội Hoàng đã gần bảy mươi tuổi, dáng người mập mạp quả đúng là tướng tá của người giàu có. Hứa Ngụy Châu ngày hôm đó gặp bà nội Hoàng còn ngẩn ra một hồi không biết là ai, sau khi bà nội Hoàng giới thiệu về mình cậu mới giật mình đến luống cuống tay chân, ấp úng nửa ngày mới mới nói ra được một câu rằng:

"Hoàng Cảnh Du đã đi làm rồi"

Bà nội Hoàng tìm đến tận nhà của Hoàng Cảnh Du , bà sớm đã biết thời gian này Hoàng Cảnh Du sẽ đến công ty cho nên mới cố ý lựa chọn cốt để gặp mặt Hứa Dật:

"Tôi biết, tôi đến là để gặp cậu"

Hứa Ngụy Châu hả một tiếng, sau đó cảm thấy mình đã thất lễ với trưởng bối rất nhiều cho nên nhanh chóng nghiêng người để bà nội Hoàng tiến vào trong. Bà nội Hoàng có vẻ như rất quen thuộc với ngôi nhà này, một đường liền có thể bước tới phòng khách không do dự ngồi xuống chiếc ghế sô pha đơn. Hứa Ngụy Châu bắt đầu gấp gáp, dù sao người tới chính là người nhà của Hoàng Cảnh Du , nếu như không cẩn thận làm sai cái gì đó có thể sẽ để lại ấn tượng không tốt:

"Bà muốn uống cái gì?"

Thật ra trong nhà chỉ có sữa, cà phê cùng một vài chai rượu, tất cả đều là thứ nước uống không thích hợp nhưng Hứa Ngụy Châu vẫn ân cần hỏi. Bà nội Hoàng liếc nhìn Hứa Ngụy Châu một cái, trong ánh mắt già nua kia hiện lên một tia lạnh lùng xa cách, cảm giác này khiến cho Hứa Ngụy Châu rùng mình... quả thật là rất giống với ai đó.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #duchâu