Chương 171: Tha thứ cho ba được không

Sau khi Hoàng Cảnh Du rời đi mẹ Hứa tức giận đến mức hô hấp cũng không thông, bàn tay run rẩy đưa vào trong túi xách của mình lấy ra điện thoại nhấn vào số của Hứa Ngụy Châu, bà gọi rất nhiều cuộc gọi nhưng đầu dây bên kia lại không chịu bắt máy khiến cho bà càng tức giận hơn.

Buổi chiều hôm ấy Hoàng Cảnh Du đón Hứa Kỷ Mặc về nhà, vào trong phòng khách không thấy bóng dáng Hứa Ngụy Châu đâu, bình thường thời gian này Hứa Ngụy Châu của hắn đang ở trong phòng khác ngồi xem ti vi đợi hắn về hoặc là loay hoay ở dưới phòng bếp nấu cơm tối, Hoàng Cảnh Du bước vào phòng bếp phát hiện ra mọi đồ đạc vẫn ngăn nắp không có dấu hiệu có hoạt động nấu ăn nào. Hứa Kỷ Mặc đứng ở bên cạnh Hoàng Cảnh Du nhíu mày hỏi hắn:

"Hôm nay chúng ta ăn gì vậy ba Hoàng Cảnh Du?"

Hoàng Cảnh Du nhíu mày cúi đầu nhìn xuống phía Hứa Kỷ Mặc, hắn cầm lấy cặp sách trên vai Hứa Kỷ Mặc rồi nói:

"Hôm nay chúng ta sẽ ra nhà hàng ăn tối, con vào trong phòng tắm rửa mặt đi nhé!"

Hứa Kỷ Mặc nghe thấy sẽ được đi ra ngoài liền vui vẻ, nhanh chóng chạy vào trong phòng. Hoàng Cảnh Du không rõ Hứa Ngụy Châu đã đi đâu cho nên bước chân cũng có độ gấp gáp đi vào trong phòng ngủ xem thử, vừa mở cửa phòng ngủ ra liền thấy Hứa Ngụy Châu đang ở trên giường định ngồi dậy, sắc mặt của cậu rất kém, ngay cả giọng nói cũng khàn đặc:

"Anh về rồi sao, đã là mấy giờ rồi?"

Hoàng Cảnh Du vừa thấy gương mặt trắng bệch không một chút huyết sắc của Hứa Ngụy Châu liền nhanh chóng đưa tay chạm vào trán của cậu, quả nhiên nơi đó vô cùng nóng, không chỉ có thế mà cả người cậu đều nóng đến đáng sợ. Hoàng Cảnh Du nhanh chóng lấy điện thoại gọi điện cho ai đó, vừa nhấn số vừa nói với Hứa Ngụy Châu:

"Tiểu Ngụy Châu, em bị sốt rồi, tại sao không nói cho anh biết hả?"

Hứa Ngụy Châu cảm thấy cả người mệt mỏi khó chịu, ngay cả sức lực cũng giống như bị hút cạn, nhưng mà nhìn người đàn ông phía trước một lòng lo lắng cho cậu, nụ cười trên môi cậu lại yếu ớt hiện lên, cậu không nói gì cả chỉ im lặng ngắm nhìn Hoàng Cảnh Du mà thôi. Khi Hoàng Cảnh Du đang gọi điện cho bác sĩ đến nhà thì Tiểu Kỷ Mặc đã chạy lên phòng ngủ, Tiểu Kỷ Mặc nhanh chóng nhảy lên giường ngồi lên đùi của Hứa Ngụy Châu:

"Ba à, hôm nay chúng ta sẽ ra ngoài ăn cơm sao?"

Hoàng Cảnh Du vừa thấy Hứa Kỷ Mặc ngồi lên người Hứa Ngụy Châu liền nhanh tay túm lấy cổ áo của cậu kéo sang một bên:

"Kỷ Mặc, em ấy đang bị bệnh con không thấy sao?"

Hoàng Cảnh Du nói rất lớn, hắn chính là quan tâm cho Hứa Ngụy Châu rất nhiều cho nên có phần nóng nảy, Hứa Kỷ Mặc đột nhiên bị quát như vậy liền hốt hoảng sợ hãi, ngay cả đứng dậy cũng không dám, hai mắt đỏ hoe như sắp khóc. Không gian theo đó rơi vào trầm mặc, Hứa Ngụy Châu trong nhất thời cũng không biết phải làm sao cả, đúng lúc này tiếng khóc của trẻ con liền vang vọng trong phòng ngủ, Hoàng Cảnh Du ánh mắt trầm xuống, Hứa Ngụy Châu nhanh chóng cúi người lau nước mắt cho Hứa Kỷ Mặc:

"Khỉ con đừng khóc, ba Hoàng Cảnh Du là sợ con bị lây bệnh từ ba cho nên mới nóng nảy như vậy"

Hứa Kỷ Mặc được đà liền lao vào lồng ngực của Hứa Ngụy Châu ôm lấy cậu khóc càng dữ dội hơn. Hứa Ngụy Châu cả người đã không còn sức, hiện tại bị Hứa Kỷ Mặc đột nhiên ôm lấy cũng phải mất thăng bằng ngả người về phía sau, Hoàng Cảnh Du vừa nhìn thấy động tác nhỏ kia thì đôi lông mày nhíu lại càng chặt, nhưng mà hắn lại không dám kéo Hứa Kỷ Mặc ra một lần nữa, càng không biết nên nói cái gì lúc này mới được.

"Được rồi khỉ con, ba hiện tại sốt rất cao thật sự rất sợ lây sang con, hay là con xuống dưới phòng mở máy tính lên chơi có được hay không?" Hứa Ngụy Châu vẫn cố gắng dịu dàng dỗ dành.

Hứa Kỷ Mặc ôm một hồi mới chịu rời khỏi Hứa Ngụy Châu, thời gian gần đây Hoàng Cảnh Du phải nằm trong bệnh viện cậu đã không thể gặp ba của mình nhiều, sau đó tiệm cà phê của ba cậu khai trương cho nên ba cũng rất bận rộn, cậu chính là rất nhớ ba, chỉ muốn ôm ba mình một cái không ngờ lại bị mắng cho một trận như vậy, thế cho nên bây giờ trong lòng mới tránh không được rất tủi thân.

Hứa Kỷ Mặc trốn tránh ánh mắt của Hoàng Cảnh Du, cúi đầu rời khỏi phòng ngủ bước xuống tầng. Bác sĩ nhanh chóng tới khám bệnh cho Hứa Ngụy Châu, nói cậu là do dính nước mưa cộng với suy nhược thần kinh cho nên mới bị sốt cao, bác sĩ cẩn thận truyền cho Hứa Ngụy Châu một chai nước biển, kế đó để lại cho cậu một số thuốc rồi trở về.

Khi bác sĩ rời đi rồi, Hoàng Cảnh Du liền im lặng ngồi ở bên cạnh Hứa Ngụy Châu, hắn là đang bị ảnh hưởng của cuộc nói chuyện với mẹ Hứa lúc sáng nay, mẹ Hứa nói hắn chẳng là cái gì cả cho nên Hứa Ngụy Châu nhất định sẽ chọn bà thay vì chọn hắn, vừa mới rồi nhìn thấy Hứa Kỷ Mặc lao vào lòng của Hứa Ngụy Châu hắn lại bắt đầu có một suy nghĩ rằng Hứa Kỷ Mặc sẽ cướp mất Hứa Ngụy Châu rời khỏi hắn, bởi vì cậu chính là con trai của Hứa Ngụy Châu, Hứa Ngụy Châu đã nuôi cậu từ nhỏ đến giờ rồi, còn hắn lại chẳng phải là người chảy chung dòng máu với cậu, nói ra cũng chỉ là một người có quen biết với cậu mà thôi.

Hứa Ngụy Châu không biết suy nghĩ mà Hoàng Cảnh Du hiện tại đang nghĩ, chỉ đơn giản hiểu là Hoàng Cảnh Du lo lắng cậu mệt mỏi nên mới gấp gáp thế mà thôi:

"Hoàng Cảnh Du, anh vừa mới rồi không nên lớn tiếng với khỉ con như thế"

Hoàng Cảnh Du nhíu mày nhìn Hứa Ngụy Châu, suy nghĩ sợ hãi Hứa Ngụy Châu rời khỏi mình càng nhiều hơn. Hứa Ngụy Châu đưa tay chạm vào má hắn khẽ nói:

"Em cũng không có việc gì, khỉ con vẫn còn là một đứa trẻ, nó vừa mới rồi không nhận ra em đang không khỏe, nó thật sự là một đứa trẻ rất ngoan ngoãn"

Nghe Hứa Ngụy Châu khen ngợi Hứa Kỷ Mặc trước mặt mình, Hoàng Cảnh Du càng nhíu chặt đôi lông mày hơn. Hứa Ngụy Châu đưa tay xuống nắm lấy bàn tay của Hoàng Cảnh Du: "Không phải nói sau này chúng ta sẽ cùng nhau nuôi nấng nó sao, lát nữa anh xuống dưới nói chuyện với nó một chút có được không..." Nói rồi Hứa Ngụy Châu liền cúp mắt buồn bã: "Mẹ em nói không có đứa con như em... em bây giờ cũng chỉ còn có anh và khỉ con mà thôi... em không muốn có thêm bất cứ ai nữa rời khỏi em"

Hoàng Cảnh Du ôm Hứa Ngụy Châu vào trong lòng, hắn cứ im lặng ôm cậu như vậy suốt một khoảng thời gian, giống như là thế giới đang tĩnh lặng lại vài phút vậy. Hứa Ngụy Châu cảm nhận được bản thân đang được đối phương bao bọc thật kỹ, cậu rất thích cảm giác an toàn này, nhất là khi người mang cho cậu cảm giác an toàn lại là Hoàng Cảnh Du:

"Tiểu Ngụy Châu, anh nên nói như thế nào với Kỷ Mặc đây?"

Hoàng Cảnh Du đối với trẻ con không quá gần gũi, hắn không biết làm sao có thể khiến cho đối phương thích mình, cũng càng không biết làm cách nào để dỗ dành một được nhỏ cả. Nếu như Hứa Kỷ Mặc cũng là một phần không thể thiếu đối với Hứa Ngụy Châu, vậy thì hắn cũng không thể nào cùng đứa nhỏ kia thiết lập khoảng cách được. Hứa Ngụy Châu ngẩn người, người đang ôm cậu đây rõ ràng rất to xác nhưng hiện tại lại như một đứa nhỏ làm sai không biết nên làm cái gì tiếp theo cả, Hứa Ngụy Châu khẽ mỉm cười nhỏ giọng đáp:

"Nếu như anh yêu quý khỉ con, khỉ con nhất định sẽ cảm nhận được"

Hoàng Cảnh Du buông Hứa Ngụy Châu ra một chút, ánh mắt bất an đối diện cậu, hắn đưa tay vuốt lấy mái tóc của cậu nhẹ giọng nói:

"Xin lỗi Tiểu Ngụy Châu, anh không cố ý mắng Kỷ Mặc"

Hứa Ngụy Châu đưa tay lên nắm lấy bàn tay của Hoàng Cảnh Du:

"Em biết"

Khi Hoàng Cảnh Du bước xuống nhà liền không thấy bóng dáng của Hứa Kỷ Mặc đâu, hắn đi vào trong phòng ngủ cũng không tìm thấy, cuối cùng phát hiện ra Hứa Kỷ Mặc đang ngồi ở ngoài sân vươn tay sang phía hàng rào nhà hàng xóm chơi với mấy con cún nhỏ ở bên đó, Đại Nhân ngồi ở bên cạnh Hứa Kỷ Mặc nghe thấy tiếng bước chân của Hoàng Cảnh Du liền ngay lập tức quay lại phía sau chạy về phía hắn. Hứa Kỷ Mặc cả một quá Hoàng đó cũng không phát hiện ra, cứ như vậy ngồi đưa tay sang khe hở của hàng rào chơi với đám cún nhỏ nhà bên, Hoàng Cảnh Du cuối cùng vẫn là đứng ở cửa nâng giọng gọi:

"Kỷ Mặc"

Hứa Kỷ Mặc theo phản xạ quay đầu lại nhìn, phát hiện ra người gọi mình là Hoàng Cảnh Du liền hơi sợ một chút, vừa mới rồi ba Hoàng Cảnh Du tức giận mắng cậu, cậu liền sợ ba Hoàng Cảnh Du sẽ không cần mình nữa, sau đó ba cậu hẳn là sẽ càng ít quan tâm cậu hơn. Hoàng Cảnh Du thấy Hứa Kỷ Mặc đứng dậy nhìn mình mà không chạy vào liền nâng giọng gọi thêm một câu nữa:

"Đừng đứng ở đó, bên ngoài lạnh lắm"

Hứa Kỷ Mặc do dự một chút rồi cũng chạy tới chỗ Hoàng Cảnh Du, lúc Hứa Kỷ Mặc đứng ở trước mặt Hoàng Cảnh Du, hắn liền ngồi xổm xuống đưa tay giúp cậu lấy đi vài bông tuyết nhỏ còn vương trên cổ áo lông:

"Kỷ Mặc, chuyện vừa mới rồi tha thứ cho ba có được không?"

Hứa Kỷ Mặc nghe thấy vậy thì ngẩn người, Hoàng Cảnh Du ngẩng đầu nhìn cậu khẽ nói:

"Ba không cố ý lớn tiếng với con, nhưng mà Tiểu Ngụy Châu em ấy đang bị ốm rất là mệt, cho nên ba mới nóng nảy như vậy"

Hứa Kỷ Mặc giống như là đang suy nghĩ những lời nói của Hoàng Cảnh Du cho nên nãy giờ vẫn im lặng, thật ra thì ba Hoàng Cảnh Du đối với cậu cũng rất là tốt, mua cho cậu rất nhiều đồ chơi, đến lớp còn luôn nhận được lời khen của cô giáo rằng quần áo cậu mặc trên người thật là đẹp, mấy món đồ đó đều là do ba Hoàng Cảnh Du mua cho cậu, tuy rằng cậu không biết mấy thứ đồ đó đắt tiền bao nhiêu nhưng cô giáo thỉnh thoảng vẫn luôn cảm thán rằng chiếc áo cậu mới mặc tới ngày hôm nay bằng cả một tháng lương của cô giáo, hay là cảm thán đôi giày cậu mang mấy ngày trước cô giáo mới nhìn thấy trên tạp chí gì đó rất rất nổi tiếng. Tiểu Kỷ Mặc suy nghĩ một hồi liền gật đầu, Hoàng Cảnh Du khẽ thở dài một hơi:

"Hôm nay chúng ta không thể ra ngoài ăn được, bởi vì Tiểu Ngụy Châu em ấy bị sốt cao, ba sẽ gọi đồ ăn tới nhà, sau đó đợi vài ngày sau em ấy khỏi rồi chúng ta sẽ ra ngoài ăn có được không?"

Hứa Kỷ Mặc gật đầu một cái, Hoàng Cảnh Du cũng cảm thấy giữa hai người vẫn còn ngượng ngùng cho nên liền nở một nụ cười:

"Có phải sắp đến sinh nhật của Kỷ Mặc nhà chúng ta rồi hay không? Đến lúc đó ba liền dẫn con đi công viên giải trí nhé"

Hứa Kỷ Mặc nghe vậy hai mắt liền sáng lên, còn hào hứng đáp lại một câu thế này:

"Sinh nhật năm ngoái ba có đưa con đi chơi thế giới băng tuyết ở dưới quê, nơi đó vừa lớn lại vừa đẹp, có thể nào năm nay ba Hoàng Cảnh Du dẫn con trở về quê rồi tới đó chơi hay không, hơn nữa con cũng nhớ ông bà nội nữa"

Hoàng Cảnh Du nghe đến đây nụ cười trên gương mặt liền cứng lại, sau đó hắn liền đứng dậy đóng cửa ra vào lại:

"Được rồi, cũng không thể hứa trước với con việc này, nhưng ba sẽ cố gắng đưa con đi, bây giờ con muốn ăn cái gì?"

Hứa Kỷ Mặc hơi buồn một chút nhưng cũng không ảnh hưởng quá nhiều tới tâm trạng:

"Mc Donald's ạ!"

Hoàng Cảnh Du nhíu mày:

"Không được, nếu như để Tiểu Ngụy Châu phát hiện ra thì em ấy nhất định sẽ tức giận, em ấy ốm rồi cho nên không thể chọc giận em ấy"

Hứa Kỷ Mặc xụ mặt nhỏ giọng:

"Như vậy ăn cái gì cũng được, vậy nên hỏi ba muốn ăn cái gì thì chúng ta sẽ ăn cái đó"

Hoàng Cảnh Du khẽ mỉm cười, đứa nhỏ này cũng thật giống hắn, đều coi Hứa Ngụy Châu là trung tâm:

"Được rồi, buổi tối ba sẽ gọi thứ đó cho con ăn, nhưng mà con không được để cho em ấy biết, còn có ba cũng chỉ gọi cho con duy nhất lần này mà thôi"

Hứa Kỷ Mặc nghe thấy sẽ được ăn thứ mình yêu thích kia liền vui vẻ nhảy lên, sau đó giống như nhớ ra điều gì đó liền tự động đưa một ngón trỏ lên trước miệng mình khẽ nói:

"Được ạ".

Lúc này ở trên phòng, Hứa Ngụy Châu vừa bị mẹ Hứa mắng cho một hồi, bởi vì cậu ngủ quên mất không để ý tới điện thoại cho nên liền không nhớ ra chuyện ngày hôm nay đã hẹn gặp mẹ Hứa. Cậu không nói mình hôm nay bị sốt mà chỉ dám nói rằng mình ngày hôm nay có việc bận mới quên mất, hẹn mẹ Hứa ngày mai nhất định sẽ đưa Hứa Kỷ Mặc tới. Mẹ Hứa có vẻ rất tức giận, nói rằng cậu là đứa con bất hiếu, còn nói rằng cậu không muốn cho bà gặp cháu trai mình, cũng nói cho cậu biết chuyện ngày hôm nay Hoàng Cảnh Du đến gặp bà. Cả một cuộc nói chuyện đó Hứa Ngụy Châu nói rất ít, căn bản phần lớn thời gian cầu đều dùng ngồi nghe mẹ Hứa la lối, sau khi mẹ Hứa tự mình tắt điện thoại rồi cậu mới khẽ thở dài đặt điện thoại xuống giường.

Đúng lúc này Hứa Kỷ Mặc liền vui vẻ chạy vào trong phòng, theo sau đó còn có cả Hoàng Cảnh Du, xem sắc mặt của hai người khẳng định là đã làm lành với nhau rồi, Hứa Ngụy Châu liền cảm thấy tâm trạng tốt hơn một chút. Hứa Kỷ Mặc đứng ở bên giường hỏi cậu:

"Ba à, ba thấy thế nào rồi?"

Hứa Ngụy Châu cười lớn:

"Rất tốt"

Hứa Kỷ Mặc lại hỏi:

"Như vậy ba muốn ăn cái gì?"

Hứa Ngụy Châu xoa xoa đầu Hứa Kỷ Mặc:

"Khỉ con muốn ăn cái gì thì ba ăn cái đó"

Hứa Kỷ Mặc lắc đầu:

"Ba muốn ăn cái gì? Chúng ta sẽ ăn thứ gì đó làm cho ba mau chóng khỏe lại"

Thế là buổi tối hôm ấy, một nhà ba người đều vì Hứa Ngụy Châu mà ăn cháo dinh dưỡng. Ở cách không xa nhà Hoàng Cảnh Du có một tiệm bán cháo dinh dưỡng rất nổi tiếng, Hoàng Cảnh Du dẫn Hứa Kỷ Mặc đi mua cháo dinh dưỡng, lúc đến cửa tiệm Hứa Kỷ Mặc còn nhìn thật kỹ mấy hình ảnh treo ở trên tường, cẩn thận chọn ra bát cháo đủ dinh dưỡng nhất cho Hứa Ngụy Châu. Hoàng Cảnh Du cũng không kém Hứa Kỷ Mặc là mấy, tuy rằng hắn không có nhìn mấy hình ảnh treo trên tường nhưng lại liên miệng hỏi nhân viên bán hàng rằng món đồ này người ốm ăn có tốt hay không, món đồ nào thì người bị ốm không nên ăn, cuối cùng một lớn một nhỏ dây dưa một hồi sau nửa tiếng cũng mang về được hẳn mười bát. Thật ra chỉ có ba bát là cháo mà thôi, bảy bát còn lại đều là thực phẩm dinh dưỡng được băm nhỏ, bởi vì Hoàng Cảnh Du yêu cầu cho quá nhiều loại thực phẩm dinh dưỡng vào trong cháo mà nhân viên lại nói rằng nếu cho nhiều loại như thế vào ăn sẽ không ngon, cuối cùng liền đề xuất cho hắn nên mua mấy thứ đồ dinh dưỡng riêng biệt này, đến lúc ăn chỉ cần bỏ trong bát trộn lên là có thể ăn. Hứa Ngụy Châu xuống nhà nhìn một bàn toàn là mấy thứ băm nhỏ được bày ra từng đĩa riêng biệt kia liền hơi giật mình một chút, còn tưởng rằng người bán hàng đang lừa gạt Hoàng Cảnh Du, muốn hắn mua nhiều thế này để kiếm tiền, sau đó hỏi ra mới biết rằng người nào đó vì muốn mua hết toàn bộ món ăn trong cửa hàng của người ta cho cậu ăn nên mới bày vẽ thế này.

Sau khi ăn cơm xong Hứa Ngụy Châu và Hoàng Cảnh Du liền trở về phòng ngủ, Tiểu Kỷ Mặc cũng ôm Đại Nhân trở về phòng. Hoàng Cảnh Du đi tắm, Hứa Ngụy Châu ngồi trên giường xem điện thoại, lúc Hoàng Cảnh Du đi tắm xong ra liền nhìn thấy cảnh này thì nhíu mày không vui:

"Tiểu Ngụy Châu, đừng xem điện thoại nữa"

Hứa Ngụy Châu cười cười mang điện thoại tắt đi để ở trên bàn sau đó liền vẫy vẫy Hoàng Cảnh Du về phía mình:

"Qua đây, em giúp anh lau khô tóc"

Hoàng Cảnh Du bước qua ngồi xuống cạnh Hứa Ngụy Châu nhưng lại từ chối:

"Không cần, em đang ốm"

Thật ra thì Hứa Ngụy Châu đang khỏe hơn rất nhiều rồi, chỉ là cổ tay bên phải có phần không thuận tiện mà thôi, chính vì vậy khi Hoàng Cảnh Du từ chối Hứa Ngụy Châu không có đề cập đến vấn đề kia nữa. Hứa Ngụy Châu ở phía sau lưng Hoàng Cảnh Du đưa đầu nhỏ áp vào đó, một bàn tay lại ôm lấy eo hắn khẽ thủ thỉ hỏi:

"Hôm nay anh đi gặp mẹ em sao?".

etter-X9Շ

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #duchâu