Chương 187: Hạnh phúc cả đời của anh
Vài ngày sau đó Hứa Ngụy Châu ở dưới sảnh của Hoàng thị gặp được Lâm Chí Huyền, cậu không biết Lâm Chí Huyền đã không còn là nghệ sĩ của Hoàng thị nữa bởi vì Hoàng Cảnh Du chưa bao giờ ở trước mặt của cậu nhắc đến cậu ta cả.
"Hứa Ngụy Châu..." Lâm Chí Huyền gọi
Hứa Ngụy Châu cầm trên tay cặp lồng cơm quen thuộc đang định đi đưa cơm cho Hoàng Cảnh Du, mắt thấy Lâm Chí Huyền lại đột nhiên gọi mình thì cậu cũng có chút bất ngờ, bước chân liền tự động dừng lại:
"Có chuyện gì sao?"
Lâm Chí Huyền một bộ dạng lén lén lút lút hơn nữa còn mang kính râm, Hứa Ngụy Châu nghĩ rằng cậu ta sợ có nhà báo theo đuôi nên mới vậy. Lâm Chí Huyền bước đến gần Hứa Ngụy Châu:
"Tôi có chuyện muốn nói với anh, chúng ta có thể đi ra tiệm cà phê đằng kia ngồi nói chuyện được không?"
Hứa Ngụy Châu theo hướng chỉ tay của Lâm Chí Huyền liền phát hiện ra đó là tiệm cà phê của mình, nhưng mà cậu hiện tại còn phải mang cơm lên cho Hoàng Cảnh Du nữa, nếu như giữ thức ăn ở trong cặp lồng quá lâu sẽ ảnh hưởng tới màu sắc cùng độ giòn của nó, sẽ không còn ngon nữa:
"Hiện tại tôi bận rồi"
Lâm Chí Huyền nhìn xuống cặp lồng cơm trên tay của Hứa Ngụy Châu cũng đoán được phần nào việc bận trong miệng Hứa Ngụy Châu là cái gì:
"Vậy khi nào anh rảnh, một tiếng sau có thể gặp mặt được hay không?"
Hứa Ngụy Châu nhíu mày, Lâm Chí Huyền là người cậu không muốn gặp mặt nói chuyện, lại nghĩ đến giữa cậu và cậu ta căn bản là không có chuyện gì để nói cả:
"Cậu có chuyện gì thì cứ nói luôn đi, chúng ta cũng hẳn là không có chuyện gì quan trọng để nói cả đúng không?"
Lâm Chí Huyền vòng vo một hồi, may mắn hiện tại bản thân còn mang một cặp kính râm nếu không Hứa Ngụy Châu khẳng định là sẽ nhìn thấy sự bối rối bất an trong mắt của cậu ta, bởi vì đây cũng coi như là lần đầu tiên cậu ta làm chuyện xấu:
"Tôi có một số chuyện muốn nói với anh, không thể nào một câu nói hết được"
Hứa Ngụy Châu im lặng nhìn Lâm Chí Huyền một lượt từ đầu tới chân, trong lòng nghĩ có phải người này vẫn chưa chết tâm hay không, cậu nhớ rõ lần ấy cậu ta còn đến nói muốn chia sẻ Hoàng Cảnh Du với cậu:
"Được rồi, vậy thì 2 giờ gặp đi"
Hứa Ngụy Châu nói rồi liền định xoay người bước đi, nhưng mà Lâm Chí Huyền ở phía sau lại gọi cậu lại:
"Khoan đã, anh có thể đừng nói với Hoàng Cảnh Du là anh đã gặp tôi ở dưới này được không"
Hứa Ngụy Châu nghi ngờ nhìn chằm chằm Lâm Chí Huyền, ánh mắt của Hứa Ngụy Châu thật sự rất có lực sát thương khiến cho Lâm Chí Huyền cũng phải chột dạ:
"Chỉ là tôi không muốn Hoàng Cảnh Du lại suy nghĩ xấu về tôi nữa"
Hứa Ngụy Châu nhíu mày không muốn cùng ở đây so đo với Lâm Chí Huyền:
"Tôi sẽ không nói cho anh ấy"
Sau đó Hứa Ngụy Châu liền một đường bước vào trong thang máy chuyên dụng cho tổng giám đốc lớn, thật thuận lợi tiến vào bên trong phòng làm việc của hắn, vẫn như thường ngày chăm sóc hắn cực kỳ tốt, thức ăn đều bố trí dinh dưỡng rất hợp lý, từng món một đặt ở trên bàn thật ngay ngắn:
"Hoàng Cảnh Du, ăn cơm thôi"
Hoàng Cảnh Du không có cố làm thêm việc nữa, thức ăn Hứa Ngụy Châu của hắn nấu cực kỳ ngon, mùi hương bay tới khiến cho hắn có muốn làm tiếp cũng không thể tập trung được, Hoàng Cảnh Du nhìn đĩa súp lơ xanh xào cà rốt với gà liền quay sang nhìn Hứa Ngụy Châu khổ sở nói:
"Tiểu Ngụy Châu, anh không thích ăn súp lơ mà"
Hứa Ngụy Châu cứng rắn gắp một miếng súp lơ vào trong bát của Hoàng Cảnh Du, từ khi biết Hoàng Cảnh Du bị xuất huyết dạ dày cậu liền sợ chăm sóc hắn không tốt có thể dẫn đến ung thư dạ dày, ở trên mạng đọc được ăn súp lơ rất tốt cho sức khỏe còn phòng chống bị ung thư cho nên cậu kiên quyết muốn Hoàng Cảnh Du phải ăn thứ rau xanh này:
"Không được, anh đều phải ăn hết cho em"
Hoàng Cảnh Du đột nhiên vòng tay qua ôm lấy eo của Hứa Ngụy Châu, bàn tay xấu xa nhanh chóng luồn vào trong áo của cậu khẽ nhéo nhéo vùng bụng săn chắc không có chút mỡ thừa nào kia. Hứa Ngụy Châu ngay lập tức trợn mắt gạt tay hắn ra nghiêm khắc nói:
"Hoàng Cảnh Du, ăn cơm đi"
Hoàng Cảnh Du lại tiếp tục vòng tay qua ôm lấy eo của Hứa Ngụy Châu, nhưng mà lần này hắn không có làm xằng bậy muốn cho vào trong áo cậu nữa:
"Anh không thích ăn súp lơ nhưng mà em đút cho anh ăn anh sẽ ăn"
Hứa Ngụy Châu thản nhiên lấy đũa gắp một miếng súp lơ lên định đưa cho Hoàng Cảnh Du, có điều Hoàng Cảnh Du hắn lại không đơn thuần muốn như vậy:
"Đút bằng miệng của em"
Hứa Ngụy Châu liếc mắt nhìn Hoàng Cảnh Du, mang miếng súp lơ mình vừa gắp lên bỏ vào trong bát của hắn, lại cố tình gắp thêm vào miếng cà rốt, vài miếng gà, lại thêm ba miếng súp lơ lớn cứng rắn nói:
"Hoàng Cảnh Du, nếu như anh không ăn hết chỗ này, buổi tối hôm nay trở về sẽ không cho anh chạm vào em"
Hoàng Cảnh Du đưa tay nhéo vào cái eo nhỏ của Hứa Ngụy Châu sau đó liền cầm đũa lên ăn:
"Cũng biết lấy thứ quan trọng ra uy hiếp anh rồi"
Bữa ăn ngày hôm ấy Hứa Ngụy Châu bị Hoàng Cảnh Du ép buộc phải đút cho Hoàng Cảnh Du ăn, sau đó lại bị con sói đuôi lớn kia mang móng sói xấu xa sờ soạng khắp cả người, hắn hết vuốt ve vùng bụng cậu rồi lại đến khuôn ngực cậu, kết quả áo ngoài liền bị hắn cởi ra ném xuống sàn, áo trong thì xộc xệch thật đúng là thảm liệt. Hoàng Cảnh Du không biết rốt cuộc nổi hứng cái gì ở ngay trong văn phòng đè cậu xuống ghế sô pha, cưỡng ép bị lột sạch quần áo cùng hắn lăn lộn một hồi:
"Ưm... Hoàng Cảnh Du... anh rốt cuộc..."
Hứa Ngụy Châu còn chưa kịp nói hết câu thì Hoàng Cảnh Du đã ở trên người cậu xấu xa nói thay:
"Không biết, ăn súp lơ của em liền phát điên rồi hắc hắc"
Nói rồi người nào đó liền há miệng cắn một ngụm xuống ngực của Hứa Ngụy Châu, đầu lưỡi trêu đùa điểm nhỏ mẫn cảm của cậu, hại cậu cũng phải bật ra tiếng rên rỉ liên hồi:
"Ưm... Hoàng Cảnh Du... bây giờ là ban ngày đó"
Hoàng Cảnh Du nhéo eo của Hứa Ngụy Châu một cái, lại vuốt ve vùng bụng dưới của cậu một cái, lại ép buộc cậu ngồi dậy mang chân quỳ ở trên ghế sô pha, lát sau trong văn phòng lớn trên tầng 49 liền truyền tới một tiếng bốp thật thâm thúy:
"A... Hoàng Cảnh Du, anh làm cái gì?"
Hoàng Cảnh Du chính là ngứa tay cho nên mới vỗ vào mông của Hứa Ngụy Châu, hơn nữa cái mông kia thật sự nhìn rất trêu người. Hoàng Cảnh Du cười lạnh, hắn đứng dậy kéo khóa quần, sau đó liền mang vật nam tính ngoại cỡ kia ra ngoài, sau đó liền cứ như vậy tách hai cánh mông của Hứa Ngụy Châu ra tiến vào. Hứa Ngụy Châu không nghĩ tới Hoàng Cảnh Du sẽ trực tiếp tiến vào như vậy, phía sau cậu còn chưa có được chuẩn bị tốt, hại cậu hiện tại liền cảm thấy đau như muốn chết ngất đi:
"A... đau quá"
Hoàng Cảnh Du nắm lấy eo nhỏ của Hứa Ngụy Châu, ở phía sau mang gel bôi trơn bóp xuống chỗ mông cậu, chất gel màu trắng đục kia ngay lập tức chảy xuống giữa kẽ mông chạm vào vật nam tính của hắn, Hoàng Cảnh Du bắt đầu thúc mạnh tới, người phía trước mềm yếu đến mức cũng bị hắn làm cho trượt tay ngã khụy:
"Hoàng Cảnh Du... anh phát điên cái gì vậy hả?"
Hoàng Cảnh Du điên cuồng đưa đẩy, hắn hé miệng cắn vào vành tai mềm mỏng của Hứa Ngụy Châu khàn giọng đáp:
"Là bởi vì súp lơ xanh của em đó"
Hứa Ngụy Châu vòng tay ra phía sau muốn đẩy người của Hoàng Cảnh Du ra:
"Đau quá, anh đi ra ngoài đi... đau..."
Hoàng Cảnh Du nhiều lúc sẽ tự nhiên tùy ý như vậy, nhìn thấy Hứa Ngụy Châu thật đẹp liền muốn đè cậu ra làm sự tình kia, bởi vì muốn tăng độ tinh thú mà sẽ cố tình không muốn làm mấy cái bước chuẩn bị gì cả, cứ như vậy trực tiếp tiến vào. Kết quả người nào đó không những không ra mà còn cố tình cắm vào thật sâu, mãnh liệt như cuồng phong bão tố, hại Hứa Ngụy Châu cả người mềm nhũn nằm cheo veo ở trên thành ghế, hai chân vô lực ngay cả lớn tiếng quát mắng Hoàng Cảnh Du cũng không còn sức nữa rồi.
Hoàng Cảnh Du bế lấy Hứa Ngụy Châu vào trong phòng nghỉ, mang cậu đặt lên trên giường, gương mặt cực kỳ thỏa mãn cầm lấy gói giấy ướt lau lau chỗ vừa mới rồi bị hắn làm cho sưng đỏ lên giống như trái cherry mọng nước vậy:
"Tiểu Ngụy Châu, hôm nay ở chỗ này đi, buổi chiều anh cùng em đi đón Kỷ Mặc"
Hứa Ngụy Châu nằm úp sấp ở trên giường hừ hừ tức giận, Hoàng Cảnh Du cẩn thận mang khăn giấy lau thật sạch sẽ chỗ đó của cậu, lau từ trong ra ngoài, không rõ là vô tình hay cố ý còn muốn mang hai ngón tay thô lớn kia cắm vào bên trong nơi đó của cậu nữa. Hoàng Cảnh Du kéo ngăn tủ bên cạnh mang ra một hũ nho nhỏ rồi lấy ra một ít vào đầu ngón tay, kế đó liền theo rãnh mông của cậu đưa vào khẽ khàng mát xoa. Hứa Ngụy Châu cảm thấy thuốc mỡ thật mát, thật là dễ chịu, trước giờ cậu đều được Hoàng Cảnh Du giúp thoa thuốc ở chỗ đó nhưng mà chưa bao giờ cảm thấy thứ thuốc dễ chịu thế này:
"Hoàng Cảnh Du... là thuốc mỡ gì vậy?"
Hoàng Cảnh Du ở phía sau thỏa thích ăn đậu hũ của Hứa Ngụy Châu:
"Cảm thấy thế nào? Có tốt hơn loại thuốc lần trước không?"
Hứa Ngụy Châu ừ một tiếng:
"Rất mát"
Hoàng Cảnh Du khẽ mỉm cười:
"Anh cảm thấy thuốc mỡ mua ở bên ngoài không có tốt, dù gì cũng sẽ có một số thành phần hóa học cho nên anh liền thay đổi, cái này đều là thành phần tự nhiên đó"
Hứa Ngụy Châu xoay người nhìn về phía hũ nhỏ trên tay của Hoàng Cảnh Du, cậu phát hiện ra đó không phải là thuốc mỡ mà là thứ chất lỏng màu đỏ, cậu nhíu mày nghi ngờ:
"Là cái gì đó?"
Hoàng Cảnh Du thản nhiên đáp:
"Nước ép lựu anh tự làm"
Ngày trước Hứa Ngụy Châu mới ở siêu thị mua một cân lựu nhập khẩu từ Ấn Độ, giá lại cực kỳ đắt, một cân chỉ được có hai trái mà thôi. Hứa Ngụy Châu mang lựu nhập khẩu kia bỏ vào trong tủ lạnh, vốn là định ăn cơm xong sẽ bổ ra cho cả nhà ăn nhưng lại quên mất, sáng ngày hôm sau tỉnh dậy đã không thấy hai trái lựu kia ở trong tủ lạnh rồi. Hứa Ngụy Châu cũng không hỏi là ai đã ăn, nhưng hôm nay nghe Hoàng Cảnh Du nói như thế liền giật mình hoảng hốt, hai trái lựu hẳn một cân kia không phải là chỉ được một hũ nhỏ trên tay Hoàng Cảnh Du chứ:
"Anh nói cái gì? Nước ép lựu anh tự làm, chỗ này là hai trái lựu nhập khẩu ở Ấn Độ mà em mua đúng không?"
Hoàng Cảnh Du nhìn hũ nhỏ ở trên tay mình liền đáp:
"Lựu nhập khẩu ở Ấn Độ sao, thật sự là không nhìn ra đó, cũng giống như lựu ở nước ta thôi"
Hứa Ngụy Châu trợn lớn mắt:
"Hoàng Cảnh Du, anh có biết hai trái lựu này đắt cỡ nào không hả, anh rốt cuộc sao lại thế hả, chỗ này là anh mới làm một trái thôi đúng không, còn một trái nữa đâu rồi?'
Hoàng Cảnh Du thản nhiên trả lời:
"Là hai trái đó, anh còn bỏ hạt ra cho nên chỉ thu lại được bằng đây thôi"
Hứa Ngụy Châu tiếc tiền la lớn:
"Hoàng Cảnh Du, anh mắc bệnh rồi phải không, ai bảo anh làm mấy cái thứ này chứ hả?"
Hoàng Cảnh Du lại tiếp tục mang ngón tay luồn vào trong kẽ mông của Hứa Ngụy Châu xoa xoa:
"Đây chính là hạnh phúc cả đời của anh, còn cần phải ai bảo anh sao, anh đương nhiên là phải chăm nó cho thật tốt. Bây giờ anh sẽ mỗi ngày ép cho em một loại, nhất định còn phải là hàng nhập khẩu có tem kiểm định nữa mới tin tưởng được, để em dùng mấy thứ thuốc mỡ có thành phần hóa học kia là không được"
Hứa Ngụy Châu bực bội:
"Em không muốn"
Hoàng Cảnh Du cứng rắn:
"Không được, anh đã quyết rồi ngày mai liền mua trái cherry, thoa những thứ màu hồng thì nơi này của em đã hồng càng muốn hồng hơn nữa"
Không thể phủ nhận rằng Hoàng Cảnh Du mát xoa ở chỗ đó cho cậu thật sự rất sướng, thoải mái đến mức Hứa Ngụy Châu cũng phải ngủ quên mất, cứ như vậy cuộc hẹn với Lâm Chí Huyền liền bị lãng quên. Hoàng Cảnh Du nằm ở bên cạnh Hứa Ngụy Châu xoa xoa vuốt vuốt da thịt trơn bóng của cậu, Hứa Ngụy Châu của hắn thật sự rất đẹp, đẹp đến mức hắn chỉ muốn giấu cậu đi không cho ai nhìn thấy cậu mà thôi.
Hoàng Cảnh Du nằm ở bên cạnh ngắm Hứa Ngụy Châu ngủ một lúc liền luyến tiếc rời giường bước ra khỏi phòng nghỉ, hắn vừa đóng cửa phòng ngủ lại thì điện thoại của Hứa Ngụy Châu ở trên ghế sô pha liền vang lên, Hoàng Cảnh Du thản nhiên bước về phía đó, mắt thấy trên màn hình điện thoại là một dãy số lạ, Hoàng Cảnh Du nhíu mày một chút rồi cũng cầm lấy điện thoại nhấn nút tiếp nhận. Đầu dây bên kia nhanh chóng truyền tới một giọng nam có điểm sốt ruột:
"Anh đến chưa? Tôi đang ở trên tầng ba của tiệm cà phê"
Hoàng Cảnh Du im lặng, hắn nhận ra giọng nói này, là giọng của Lâm Chí Huyền, nhưng mà Lâm Chí Huyền tại vì sao lại gọi điện cho Hứa Ngụy Châu, còn nói cậu ta đang ở trong tiệm cà phê.
"Hứa Ngụy Châu? Anh có ở đó hay không?"
Hoàng Cảnh Du lập tức cúp điện thoại, ánh mắt hẹp dài thâm trầm nhìn tới trên màn hình điện thoại vẫn còn phát sáng kia. Lâm Chí Huyền và Thẩm Đào có quan hệ, hiện tại Lâm Chí Huyền lại đột nhiên muốn hẹn gặp Hứa Ngụy Châu, lại nhớ lần trước ở trong bệnh viện Lâm Chí Huyền có hỏi hắn là nếu như Hứa Ngụy Châu chết rồi...Hoàng Cảnh Du càng nghĩ tới đây càng thêm nghi ngờ sâu sắc, vốn biết hiện tại là xã hội pháp quyền, giết người phải đền mạng sẽ không có ai ngu ngốc muốn giết người cả, nhưng mà Thẩm Đào chẳng phải đã lâm vào bước đường cùng rồi hay sao, hắn ta cũng là một kẻ điên không có gì là hắn ta không làm được, còn về Lâm Chí Huyền hẳn là bị Thẩm Đào tác động. Hoàng Cảnh Du không biết suy nghĩ này của mình có đúng hay không, nhưng hắn vẫn muốn phòng trừ trước tiên, mang Hứa Ngụy Châu của hắn bảo vệ thật kỹ càng. Hoàng Cảnh Du không có nghĩ nhiều, hắn không biết Lâm Chí Huyền hẹn Hứa Ngụy Châu ở tiệm cà phê nào, nhưng cậu ta vừa rồi nói là đang ở trên tầng ba của tiệm cà phê, vừa vặn tiệm cà phê của Hứa Ngụy Châu đối diện Hoàng thị cũng có ba tầng, hắn nhanh chóng bước ra khỏi phòng làm việc đi vào trong thang máy xuống sảnh, một đường nhanh nhẹn bước tới tiệm cà phê đối diện.
Nhân viên trong tiệm không thấy ông chủ của mình trở về, nhưng lại nghênh đón nhân vật lớn ở tầng 49 kia, mọi người nhịn không được có điểm giật mình, vốn định chạy tới chào hỏi một tiếng thì người ta đã lạnh mặt bước lên lầu trên rồi. Hoàng Cảnh Du lên đến tầng ba, tầng ba của tiệm cà phê bình thường rất ít người chọn ngồi, cho nên lúc này chỉ có duy nhất một chàng trai trẻ đang ngồi quay lưng lại với cửa. Hoàng Cảnh Du híp mắt, trong lòng nổi lên một trận lạnh lẽo, không cần biết Lâm Chí Huyền có ý tốt hay là xấu nhưng mà cậu ta dám hẹn gặp Hứa Ngụy Châu riêng như vậy liền làm cho hắn nảy sinh nghi ngờ cũng cảnh giác:
"Lâm Chí Huyền!"
Lâm Chí Huyền nghe thấy giọng nói kia cũng phát run, lần đó ở trong bệnh viện Hoàng Cảnh Du xúc động cầm dao muốn giết cậu liền làm cho cậu ba ngày mất ngủ, hơn thế còn phải tới bệnh viện xin bác sĩ một liều thuốc an thần, hiện tại hắn đột nhiên tới đây còn gọi cậu giống như muốn đòi mạng vậy. Lâm Chí Huyền cố gắng thật bình tĩnh xoay người lại, cậu giả bộ bất ngờ, hơn nữa cậu cũng chính xác là đang bất ngờ:
"Trùng hợp..."
Lâm Chí Huyền còn chưa kịp nói hết câu thì Hoàng Cảnh Du đã bước về phía cậu, lạnh giọng cắt ngang lời cậu nói:
"Có ý gì?"
Lâm Chí Huyền hả một tiếng, bởi vì trong câu nói kia của Hoàng Cảnh Du nếu như người tình cờ gặp mặt sẽ nghe vô cùng khó hiểu, nhưng một người trong lòng có quỷ như cậu đây lại nghe vô cùng dễ hiểu, có điều Lâm Chí Huyền vẫn giữ một bộ dạng bình tĩnh vô tội:
"Hoàng Cảnh Du, anh có ý gì?".
4.666T}
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro