Chương 82: Dỗ dành
Hứa Ngụy Châu đứng ở bên trong nghe thấy hết rồi, cho dù không nghe thấy được rõ ràng bọn họ bàn bạc đến vấn đề gì nhưng mà cậu chắc chắn người gọi tới cho Hoàng Cảnh Du là một cô gái, đến bảy tám phần người đó là Hà Vân Du. Hứa Ngụy Châu thấy Hoàng Cảnh Du đi vào liền xoay người không thèm nhìn hắn, cầm lấy đĩa thịt bò xào kia muốn mang ra ngoài bàn ăn:
"Không có gì, đột nhiên cảm thấy không thoải mái nên bỏ ra thôi"
Hoàng Cảnh Du cảm thấy bầu không khí có điểm gì đó không đúng, không quá khó để nhận ra lý do vì sao Hứa Ngụy Châu lại như vậy, xem ra thì hồ ly nhỏ này đã nghe ra được cuộc nói chuyện điện thoại vừa rồi của hắn rồi thế cho nên Hoàng Cảnh Du lúc này mới không đả động gì đến vấn đề kia nữa tránh để cho Hứa Ngụy Châu mất hứng. Hoàng Cảnh Du cúi người nhặt lên cục bông nhỏ kia đi theo ở phía sau Hứa Ngụy Châu làm như không biết chuyện gì cả cười cười lấy lòng:
"Tiểu Ngụy Châu, em có muốn đi tắm một chút cho thoải mái rồi vào ăn hay không?"
Hứa Ngụy Châu ngay lập tức quay lại phía sau liếc nhìn Hoàng Cảnh Du rồi không nói gì cả chỉ đi vào trong bếp cầm ra đĩa thức ăn còn lại. Hoàng Cảnh Du trước sau chỉ dám đi ở phía sau mông của người ta nịnh nọt, nếu để cho người khác nhìn thấy bộ dạng Hoàng tổng giám đốc lớn ngày thường luôn lạnh lùng cương nghị trước mặt nhân viên lúc này lại lo lắng lấy lòng người ta như vậy khẳng định sẽ làm cho đám nhân viên trên dưới Hoàng thị cho dù mắt vốn dĩ nhỏ cũng phải căng ra thật lớn.
Khi Hứa Ngụy Châu mang hết đồ ăn để ở trên bàn rồi mới hờn dỗi nói:
"Không cần, lát nữa trở về em sẽ tắm"
Hoàng Cảnh Du nhíu mày:
"Buổi tối em không ở lại đây hay sao?"
Hứa Ngụy Châu ngồi xuống ghế đối diện Hoàng Cảnh Du, mang bát ra để ở trước mặt của hắn:
"Không ở, anh không phải lát nữa có hẹn rồi sao, em ở lại làm cái gì"
Hoàng Cảnh Du nghe được giọng điệu kia của Hứa Ngụy Châu thì cười khổ:
"Làm gì có, anh làm gì có hẹn với ai chứ"
Hứa Ngụy Châu dừng lại động tác một chút:
"Anh rõ ràng có, em nghe thấy anh nói hẹn ở quán cà phê gần nhà"
Hoàng Cảnh Du nhanh chóng phủ nhận:
"Không có, em nghe nhầm rồi, anh làm sao lại có thể để em ở nhà được chứ, anh muốn có nhiều thời gian ở cạnh em còn không đủ nữa là"
Hứa Ngụy Châu nhìn chằm chằm Hoàng Cảnh Du:
"Anh rõ ràng có, nếu như em không nghe thấy cuộc nói chuyện điện thoại kia anh có phải sẽ nhân lúc em đi tắm mà lẻn ra ngoài hay không"
Hoàng Cảnh Du nghĩ nghĩ một hồi cảm thấy nói dối sẽ càng gây hiểu lầm cho Hứa Ngụy Châu thế cho nên hắn liền thẳng thắn thừa nhận:
"Tiểu Ngụy Châu, anh chỉ là muốn nói rõ ràng mọi chuyện với cô ta mà thôi"
Không gian tiếp theo rơi vào trầm mặc, tưởng chừng như chỉ có tiếng đồng hồ kêu tích tắc vang vọng trong căn phòng lớn này, không biết qua bao lâu Hứa Ngụy Châu đột nhiên đứng dậy đi về phía Hoàng Cảnh Du. Thật ra bộ dáng hiện tại của Hứa Ngụy Châu vô cùng có tư vị, chỉ có một chiếc tạp dề màu hồng che ở phía trước nếu như Hoàng Cảnh Du mang cái tạp dề đó bỏ sang một bên nhất định sẽ nhìn thấy được phong cảnh kích tình phía sau kia. Hứa Ngụy Châu chen vào giữa hai chân của Hoàng Cảnh Du, mang một bên đầu gối của mình quỳ ở trên ghế ngồi của hắn, không biết là vô tình hay cố ý đầu gối kia lại chạm vào Tiểu Cảnh Du Cảnh Du hơn nữa còn dùng một chút sức lực ép sát hắn:
"Anh rốt cuộc thích người như thế nào chứ?"
Hoàng Cảnh Du hả một tiếng, hắn cảm nhận trong lòng hắn bắt đầu có ngọn lửa nóng dục vọng rồi:
"Hả?"
Hứa Ngụy Châu đặt hai tay lên vai của Hoàng Cảnh Du, khuôn ngực ép sát về phía ngực hắn, miệng nhỏ ghé ở bên tai hắn thủ thỉ:
"Cũng đã mặc thành như vậy rồi thế mà anh vẫn còn có ý định đi gặp mặt cô gái khác sao?"
Hoàng Cảnh Du ngay lập tức ôm lấy eo của Hứa Ngụy Châu, ngón tay tham lam tiến sâu xuống hai bên rãnh mông của cậu:
"Anh sẽ không đi"
Hứa Ngụy Châu hơi thở phập phồng oán hận:
"Anh có biết là em đặt biết bao nhiêu tâm tư vào bữa cơm này không, nếu như em không phát hiện ra chuyện anh hẹn gặp mặt cô ấy như vậy anh liền đi gặp cô ấy, đến khi trở về mới ăn cơm thì thức ăn cũng đã nguội hết cả rồi. Anh nhất định là quan tâm cô ấy nhiều hơn em!"
Hứa Ngụy Châu rất là quyến rũ, quyến rũ hơn rất nhiều so với số người Hoàng Cảnh Du trước đây quen biết, là do hồ ly nhỏ này bẩm sinh quyến rũ hay là do hắn yêu thích người này cho nên mới có cảm giác mọi động tác cậu làm liền làm cho hắn cõi lòng mềm nhũn như vậy:
"Làm sao có thể chứ, anh quan tâm em còn không hết"
Hứa Ngụy Châu đẩy Hoàng Cảnh Du ra, tay đưa về phía sau muốn cởi đi dây của tạp dề: "Toàn lừa gạt cả..." Hứa Ngụy Châu mang tạp dề chậm rãi vứt xuống dưới sàn, lúc này cả người không có cái gì che đậy cả: "Anh nhất định không quan tâm em, có đúng không?"
Lúc đầu mới quen biết Hứa Ngụy Châu rất là sợ chuyện này, nhưng chẳng hiểu sao dạo gần đây hồ ly nhỏ nhà hắn lại thay đổi chóng mặt đến như vậy, thật sự là khiến cho Hoàng Cảnh Du hắn đây phải mở rộng tầm mắt rồi. Hoàng Cảnh Du thở mạnh, ngay lập tức kéo eo Hứa Ngụy Châu về phía mình để cho cậu ngồi ở trên đùi hắn:
"Em cứ như thế này chỉ sợ anh khó có thể không quan tâm em được"
Hứa Ngụy Châu luồn tay vào bên trong áo của Hoàng Cảnh Du, mang chiếc áo đơn giản của hắn cởi ra vứt ở một bên, sau đó bàn tay không hề kiêng kỵ kia di chuyển xuống dưới đũng quần của hắn, thông qua lớp quần nắm lấy Tiểu Cảnh Du Cảnh Du:
"Quan tâm em đi"
Đúng lúc này điện thoại của Hoàng Cảnh Du lại reo lên, không cần nhìn cũng biết được là ai gọi đến, ánh mắt của Hứa Ngụy Châu chợt chuyển không vui tiếp sau đó Hoàng Cảnh Du liền ngay lập tức đưa tay tắt điện thoại. Điện thoại lại reo lên nữa, lần này Hứa Ngụy Châu nói Hoàng Cảnh Du nghe máy:
"Nghe máy đi, nói cô ấy không cần phải đợi nữa, dù sao anh cũng đã hẹn với cô ấy rồi, bây giờ đột nhiên không đến cũng phải thông báo một câu"
Hứa Ngụy Châu chỉ nói một câu như vậy mà thôi rồi nhanh chóng đứng dậy rời khỏi người của Hoàng Cảnh Du đi vào bên trong phòng tắm muốn đi tắm. Một chiêu này của Hứa Ngụy Châu vô cùng cao tay, vừa có thể đi tắm lại vừa có thể chắc chắn Hoàng Cảnh Du sẽ không lén ra ngoài gặp Hà Vân Du. Cậu đã hạ chiếu chỉ nói hủy hẹn không cho phép Hoàng Cảnh Du đi gặp Hà Vân Du, Hoàng Cảnh Du nhất định sẽ không dám làm trái ý của cậu, không có cái gì làm nền tảng chắc chắn cả nhưng Hứa Ngụy Châu vẫn luôn tin tưởng như vậy thế cho nên lúc này mới yên tâm ở trong phòng tắm tắm rửa thật sảng khoái, tiện thể mang Tiểu Ngụy Châu Ngụy Châu của mình hạ hỏa luôn.
Ở bên này Hà Vân Du sốt ruột ngồi đợi ở quán cà phê:
"Cảnh Du, anh đã đến hay chưa?"
Hoàng Cảnh Du lạnh giọng:
"Tôi có việc, không thể đến đó được"
Hà Vân Du có chút nghi ngờ:
"Nếu không em đến nhà anh có được không?"
Hoàng Cảnh Du có vẻ mất kiên nhẫn một chút:
"Đến nhà tôi làm gì? Bây giờ trời cũng đã tối rồi, chúng ta hai người không quen biết cô đến nhà tôi làm cái gì?"
Hà Vân Du buồn bã:
"Cảnh Du, chúng ta trước đây không có xa lạ như thế"
Hoàng Cảnh Du muốn nói rõ ràng với Hà Vân Du ngay lúc này luôn, giải quyết càng nhanh không biết chừng sẽ còn được vào tắm chung với hồ ly nhỏ nhà hắn:
"Chuyện trước đây tôi hoàn toàn không có một chút khái niệm nào nữa cả, tôi rất bận, thời gian của tôi dành cho em ấy rồi cho nên sau này cô đừng gọi điện đến cho tôi nữa, nếu như để cho em ấy biết được cô lại gọi tới nữa em ấy nhất định sẽ không vui"
Hà Vân Du biết người Hoàng Cảnh Du đang nhắc đến là ai, nhưng mà cô trước mắt vẫn không có ý định nói đến Hứa Ngụy Châu:
"Cảnh Du, anh ngay cả gặp mặt em cũng không chịu gặp, anh có thể biết được mình không còn tình cảm gì với em hay sao?"
Hoàng Cảnh Du không cần suy nghĩ gì nhiều cả đã có thể chắc nịch đáp lời:
"Bản thân tôi đương nhiên tôi hiểu rõ, cô thì có thể biết được cái gì? Được rồi, sau này cô đừng gọi điện hay là đến tìm tôi nữa"
Hà Vân Du cố chấp:
"Em bây giờ đến tìm anh"
Hoàng Cảnh Du vốn định nói lại nhưng mà mắt thấy Hứa Ngụy Châu đang bước về phía mình liền ngay lập tức cúp điện thoại. Hứa Ngụy Châu nhìn thấy hành động nhỏ kia của Hoàng Cảnh Du liền bĩu môi:
"Đã giải quyết xong mọi chuyện hay chưa?"
Hoàng Cảnh Du đơn giản mặc một chiếc áo choàng tắm, mái tóc hơi dính một chút bọt nước, tuy rằng trên dưới đều xem như là kín đáo nhưng vẫn không thể nào che chắn đi được phần hư hỏng trên thân thể cậu lúc này. Hoàng Cảnh Du nuốt một ngụm nước miếng:
"Giữa anh và cô ta căn bản không có chuyện gì cả"
Hứa Ngụy Châu liếc mắt nhìn Hoàng Cảnh Du rồi ngồi xuống bàn ăn:
"Căn bản không có chuyện gì, căn bản không có chuyện gì mà nói nhiều như vậy hay sao, hay là anh cảm thấy nói chuyện với cô ấy rất hợp cho nên nói chuyện quên mất luôn cả thời gian rồi"
Hoàng Cảnh Du cười khổ lảng sang chuyện khác:
"Được rồi ăn cơm thôi, để anh xem hôm nay hồ ly nhỏ nhà anh cho anh ăn món gì"
Hoàng Cảnh Du gắp một miếng thịt bò bỏ vào trong miệng, tuy rằng so với nhà hàng không bằng nhưng mặn ngọt vừa đủ căn bản rất là vừa ăn, không nghĩ Hứa Ngụy Châu lại còn biết cả nấu ăn nữa:
"Rất là ngon!"
Hứa Ngụy Châu được khen liền vênh mặt:
"Cơm em nấu ngon như vậy thế mà có người vừa rồi còn định bỏ đi uống cà phê"
Hoàng Cảnh Du ngồi im lặng ăn cơm không nói gì hết cả, nếu như còn mở miệng không biết chừng sẽ bị rước họa vào thân, đến lúc đó hồ ly nhỏ nhà hắn lại làm loạn một hồi nữa. Có điều Hoàng Cảnh Du nói hay không nói thì Hứa Ngụy Châu vẫn cứ như vậy làm loạn: "Anh vì sao không lên tiếng? Anh có phải là không muốn nói chuyện với em nữa hay không?" Hứa Ngụy Châu đặt mạnh bát xuống dưới bàn rồi đứng dậy: "Nếu không thì em bây giờ liền đi về, anh muốn đi gặp Hà Vân Du đến khi nào thì đi đi"
Hoàng Cảnh Du vội vàng đứng dậy đi về phía Hứa Ngụy Châu kéo cậu vào lòng khổ sở dỗ dành:
"Anh làm sao lại không muốn nói chuyện với em được chứ, anh không có đi gặp cô ta, sau này cũng không gặp"
Hứa Ngụy Châu giãy dụa giả bộ muốn thoát khỏi vòng tay của Hoàng Cảnh Du, Hoàng Cảnh Du cũng có vẻ bất lực với tính cách ngang ngược này của Hứa Ngụy Châu, nhưng mà hắn trước sau cũng không có cách nào nổi giận ngược lại với cậu được. Hoàng Cảnh Du kéo Hứa Ngụy Châu ngồi lên đùi mình, mang hai tay vòng qua ôm lấy eo cậu giữ chặt:
"Được rồi được rồi, anh phải làm như thế nào em mới tin đây"
Hứa Ngụy Châu hừ hừ không nói gì cả, Hoàng Cảnh Du thở dài một hơi, ngay lập tức hồ ly nhỏ trong lòng hắn liền xù lông mở lớn hai mắt nói:
"Anh vì sao lại thở dài, anh chê em phiền phức có đúng không?"
Hoàng Cảnh Du vội vàng đáp:
"Anh không thở dài, anh không thở dài, anh làm sao có thể thở dài với em chứ"
Hứa Ngụy Châu mím mím môi:
"Anh rõ ràng có, em vừa mới nghe thấy rõ ràng anh thở dài, có phải anh sốt ruột rồi hay không, đến giờ đi hẹn gặp mặt cô ấy rồi cho nên mới sốt ruột?"
Hoàng Cảnh Du đến thở mạnh cũng không dám nữa chỉ còn biết đưa tay vào trong áo choàng tắm của Hứa Ngụy Châu xoa nắn mấy điểm nhạy cảm trên cơ thể của cậu, hiện tại hẳn cũng chỉ có cách làm đó mới có thể trấn an được cơn ghen tuông của hồ ly nhỏ nhà hắn mà thôi:
"Anh chính là sốt ruột em lắm rồi, chúng ta ăn cơm nhanh một chút sau đó cùng... có được hay không?"
Quả đúng như là Hoàng Cảnh Du dự đoán, hắn vừa mới chạm vào đúng mấy chỗ mẫn cảm kia của Hứa Ngụy Châu thì sức lực của cậu đã mất đi phân nửa, ngay cả giọng nói cũng nhỏ dần đi:
"Không muốn, lát nữa em về ký túc xá"
Hoàng Cảnh Du vùi mặt của mình vào lồng ngực của Hứa Ngụy Châu, tham lam hít thở mùi hương trên cơ thể cậu:
"Làm sao có thể cho em về được chứ, buổi tối hôm nay chúng ta có rất nhiều chuyện để làm"
Hứa Ngụy Châu để hai tay ở trên đùi hơi hơi nắm chặt lại thành nắm đấm cố gắng nhẫn nhịn không phát ra tiếng rên rỉ. Hoàng Cảnh Du nhanh chóng đưa tay vào giữa hai bên bắp đùi của Hứa Ngụy Châu, mang hai bên đùi của cậu tách rộng ra một chút để cho hắn có thể dễ dàng xoa bóp cặp đùi mềm mướt kia. Hứa Ngụy Châu ngay lập tức nổi lên phản ứng, bản thân rất biết chiều chuộng cơ thể của mình thế cho nên liền nghiêng đầu khẽ nói với Hoàng Cảnh Du:
"Mau cầm lấy đi"
Hoàng Cảnh Du kín đáo nhếch môi cười, bắt được một tiểu bảo bối khó nhẫn nhịn như thế này xem ra cũng là một điều tốt, ít nhất thì trong lúc này có thể làm cho người ta dễ dàng quên đi được chuyện mà cậu đang tức giận. Hoàng Cảnh Du kỹ thuật rất tốt, một tay ở trước ngực của Hứa Ngụy Châu trêu đùa hai điểm nhỏ mẫn cảm, một tay lại ở dưới nắm lấy Tiểu Ngụy Châu Ngụy Châu vuốt ve vừa đủ lực khiến cho Hứa Ngụy Châu phi thường thoải mái mà bật ra tiếng rên rỉ kiều mị. Đúng tại thời điểm nước sôi lửa bỏng như thế này bên ngoài cửa liền truyền đến tiếng chuông gấp gáp, Hứa Ngụy Châu hai mắt sớm đã híp nhỏ lại cũng phải giật mình mà mở lớn ra hỏi Hoàng Cảnh Du:
"Ai đến giờ này nữa?"
Hoàng Cảnh Du trong lòng có dự cảm không lành, vừa mới rồi Hà Vân Du nói sẽ đến tìm hắn, chắc không phải cô ta thật sự là đến chứ, nếu như thật sự là Hà Vân Du tìm đến tận cửa rồi hồ ly nhỏ này sẽ phản ứng thế nào đây. Hoàng Cảnh Du đưa tay nắm lấy cằm của Hứa Ngụy Châu xoay lại phía sau, hắn nhanh chóng cúi đầu hôn lên môi cậu, mang đầu lưỡi kia quấn quít lấy đầu lưỡi của cậu quyến luyến không ngớt. Hứa Ngụy Châu mỗi lần được Hoàng Cảnh Du hôn sẽ hoàn toàn đánh mất lý trí, mọi thứ xung quanh đều giống như không có gì tồn tại cả chỉ còn biết mê man mà nghe theo sự sắp xếp của hắn. Tiếng chuông ngoài cửa kéo dài được một khoảng thời gian ngắn thì nhạc chuông điện thoại của Hoàng Cảnh Du lại vang lên, lần này Hoàng Cảnh Du không đợi cho Hứa Ngụy Châu phải phản ứng thêm gì cả đã trực tiếp mang cuộc gọi kia ngắt lại rồi tắt nguồn của máy điện thoại luôn. Hôn môi đến khi đầu lưỡi mỏi nhừ, khuôn miệng tưởng chừng như tràn ngập hương vị của đối phương, Hoàng Cảnh Du liền chuyển hướng xuống phía dưới cần cổ của Hứa Ngụy Châu cắn mút, Hứa Ngụy Châu hơi hơi ngẩng cổ lên một chút, đôi tay đặt ở trên vai của Hoàng Cảnh Du cũng dùng sức nắm chặt lấy như là đang cố gắng kìm nén sự sung sướng vậy.
Hứa Ngụy Châu biết tính cách gần đây của mình có điểm thái quá, đúng hơn chính là kiểu được nước làm càn, nhưng mà cho dù biết tính xấu của mình nhưng cậu mỗi lần lại không thể nào kiềm chế được, cứ như vậy để cho nó bộc phát bởi vì cậu từ đầu đến cuối không thể chấp nhận được chuyện Hoàng Cảnh Du ở sau lưng cậu nói chuyện với người nào khác cả, nếu như cậu không biết thì không nói nhưng mà nếu như để cậu biết, cậu khẳng định sẽ làm loạn đến khi mọi chuyện phải kết thúc thì thôi.
Không biết qua bao lâu Hứa Ngụy Châu cuối cùng cũng mang toàn bộ tức giận xả hết ra tay của Hoàng Cảnh Du, dịch trắng dính lại ở trên bắp đùi cùng áo choàng tắm của cậu. Hoàng Cảnh Du đưa tay dính dịch trắng kia lên trước mặt của Hứa Ngụy Châu ý nói tay của hắn hiện tại không tiện gắp thức ăn:
"Bây giờ có thể ăn cơm hay chưa?"
Hứa Ngụy Châu định đứng lên để Hoàng Cảnh Du đi rửa tay thì bị hắn nắm lấy eo giữ lại:
"Muốn đi đâu, em thỏa mãn rồi liền muốn bỏ rơi anh hay sao?"
Hứa Ngụy Châu cảm thấy vật cứng nóng kia đang ở dưới mông mình rục rịch, cuối cùng liền ngồi yên ở trên đùi của Hoàng Cảnh Du, mang đũa của mình gắp một miếng thịt bò đưa tới cho hắn ăn:
"Ngon không?"
Hoàng Cảnh Du há miệng nhận lấy miếng thịt bò kia rồi nhai nhai:
"Ngon, sau này nếu như không muốn ra ngoài làm việc em chỉ cần ở nhà nấu cơm cho anh ăn là được rồi"
Hứa Ngụy Châu đáp:
"Như vậy thì sẽ trở thành con sâu gạo mất"
Hoàng Cảnh Du cười ha ha:
"Sâu gạo thì sâu gạo, em có trở thành cái gì anh cũng đều thích em"
Hứa Ngụy Châu bĩu môi:
"Lại nói lời lừa gạt chứ gì"
Hoàng Cảnh Du nghiêng đầu hôn vào khóe miệng đang nhếch lên của Hứa Ngụy Châu:
"Là nói lời thật lòng".
inݯ
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro