Chương 83: Cưng chiều tuyệt đối


Buổi tối ngày hôm đó Hoàng Cảnh Du thi triển toàn bộ kỹ năng điêu luyện của mình khiến cho Hứa Ngụy Châu ngất lên ngất xuống, nói đúng hơn là bị đưa lên đỉnh của sung sướng đến muốn ngất xỉu nhưng lại không thể nào ngất xỉu được. Thời điểm đó Hoàng Cảnh Du đang ra vào trong thân thể của Hứa Ngụy Châu, người phía dưới rên rỉ kích tình lên tiếng đòi hỏi hắn làm cho một việc:

"Hoàng Cảnh Du, em khát nước"

Hoàng Cảnh Du nhíu mày tưởng mình nghe nhầm:

"Hả?"

Hứa Ngụy Châu có điểm cáu gắt, làm cũng đã lâu rên cũng đã nhiều đương nhiên là khiến cho cổ họng khô khốc đau rát:

"Em khát nước, anh đi lấy cho em ly nước đi"

Hoàng Cảnh Du nghi ngờ bởi vì hồ ly nhỏ nhà hắn rất hay dở trò, trong lúc kích tình lên cao thế này không lý nào lại đòi uống nước cả:

"Em khát nước?"

Hứa Ngụy Châu cảm giác như là ở trên sa mạc vậy, cổ họng vừa khô vừa rát:

"Đúng thế, anh mau đi lấy một ly nước cho em"

Hoàng Cảnh Du vẫn dùng sức điên cuồng tiến tới, Hứa Ngụy Châu rất là tức giận cho nên liền muốn đẩy Hoàng Cảnh Du ra:

"Anh làm sao thế..."

Hứa Ngụy Châu còn chưa nói xong thì Hoàng Cảnh Du đã nắm lấy cổ chân cậu cướp lời rồi:

"Câu này phải là anh hỏi em thì đúng hơn, em tự nhiên đòi uống nước là thế nào?"

Hứa Ngụy Châu trong lòng không biết vì sao lại cảm thấy tủi thân, thật ra Hoàng Cảnh Du chỉ là đang nghĩ Hứa Ngụy Châu muốn giở trò gì đó mà thôi chứ hắn không nghĩ tới khả năng cậu khát nước thật, có điều Hứa Ngụy Châu thì lại nghĩ Hoàng Cảnh Du không quan tâm đến mình, hắn chỉ quan tâm đến chuyện kia mà thôi. Gương mặt của Hứa Ngụy Châu chợt chuyển buồn bã, Hoàng Cảnh Du ngẩng đầu lên nhìn mới tá hỏa phát hiện ra bộ dạng này của Hứa Ngụy Châu, rõ ràng vừa mới rồi còn đang vui vẻ kích tình bây giờ đột nhiên không hiểu vì sao lại buồn buồn như thế. Hoàng Cảnh Du ngừng lại một chút hỏi Hứa Ngụy Châu:

"Em sao thế?"

Hứa Ngụy Châu nằm nghiêng đầu sang một bên không muốn nhìn Hoàng Cảnh Du nữa chỉ lẳng lặng đáp một câu:

"Em khát nước"

Hoàng Cảnh Du lần này không có hỏi là thật hay không nữa mà nhanh chóng đi lấy nước cho Hứa Ngụy Châu uống, hồ ly nhỏ này nhà hắn càng ngày càng không thể đoán được tâm tư của cậu nữa rồi, chỉ là một ly nước mà thôi chẳng hiểu sao lại có thể mang bộ mặt buồn bã đến như vậy. Hoàng Cảnh Du đi đến phòng bếp mở tủ lạnh rót cho Hứa Ngụy Châu một ly nước, mắt thấy trong tủ còn có hộp nho tím cùng sữa chua vừa mới mua ở siêu thị thế cho nên hắn liền mang hết tất cả để lên một cái khay đưa vào trong phòng cho Hứa Ngụy Châu. Lúc Hoàng Cảnh Du đi vào trong phòng ngủ đã thấy Hứa Ngụy Châu nằm xoay lưng lại, trên người đắp một tầng chăn mỏng, Hoàng Cảnh Du vừa nhìn qua liền biết người ta lại đang tức giận nữa thế cho nên liền nâng giọng quan tâm gọi cậu:

"Tiểu Ngụy Châu, anh mang nước tới cho em rồi đây"

Hứa Ngụy Châu vẫn giữ nguyên tư thế đó không cựa quậy gì cả, Hoàng Cảnh Du đặt khay đồ ăn kia xuống mặt tủ bên cạnh rồi ngồi xuống giường:

"Tiểu Ngụy Châu, em không được khỏe sao?"

Hứa Ngụy Châu ngồi dậy, gương mặt buồn bã đến mức khiến cho lòng của Hoàng Cảnh Du cũng tự động cảm thấy có lỗi, Hoàng Cảnh Du cầm ly nước muốn giúp Hứa Ngụy Châu uống, Hứa Ngụy Châu cầm lấy ly nước đưa lên miệng chậm rãi uống một hơi, mắt thấy người đối diện uống xong rồi Hoàng Cảnh Du liền đưa tay đỡ lấy ly nước kia để sang bên cạnh:

"Tiểu Ngụy Châu, em có chỗ nào không được khỏe hay sao?"

Hứa Ngụy Châu lắc đầu không nói, Hoàng Cảnh Du với tay lấy một trái nho đưa tới cho cậu:

"Hay là ăn một trái nho nhé"

Hứa Ngụy Châu đưa tay chặn tay Hoàng Cảnh Du lại, cuối cùng vẫn quyết định hỏi tới chuyện mình đang băn khoăn nãy giờ:

"Hoàng Cảnh Du, anh có phải chỉ muốn chuyện đó thôi hay không, anh thực chất không thích em, anh chỉ thích chuyện đó thôi có đúng không?"

Hoàng Cảnh Du khó hiểu hắn không rõ tại sao Hứa Ngụy Châu tự nhiên hỏi đến vấn đề này, hơn nữa hắn từ trước đến nay chưa hề nói hắn không thích cậu:

"Em sao thế, anh đương nhiên là thích em rồi"

Hứa Ngụy Châu nhìn chằm chằm Hoàng Cảnh Du rất lâu:

"Không đúng, anh không thích em, anh rõ ràng chỉ thích chuyện đó thôi"

Hứa Ngụy Châu cười khổ, cả ngày hôm nay hắn đã khốn đốn với hồ ly nhỏ này rất là nhiều lần rồi, mỗi lần Hứa Ngụy Châu mở miệng liền nói hắn không thích cậu, không quan tâm cậu, nếu như hắn không thích cậu thì hắn đã không có liên miệng nói hắn thích cậu rồi. Hoàng Cảnh Du ôm Hứa Ngụy Châu vào trong lòng, cúi đầu hôn lên mái tóc của cậu dịu giọng nói:

"Anh thích em, làm sao có thể không thích em được cơ chứ?"

Hứa Ngụy Châu không đẩy Hoàng Cảnh Du ra, cũng không nói thêm bất cứ một câu nào nữa cả. Hoàng Cảnh Du ở bên cạnh ôn nhu muốn tìm ra lý do tại sao đang vui vẻ thì Hứa Ngụy Châu lại biến buồn bực thế này:

"Tiểu Ngụy Châu, em rốt cuộc vì sao lại nghĩ như vậy, nói cho anh biết"

Hứa Ngụy Châu nhắm mắt thở dài một hơi, cả thân thể cũng theo nhịp thở đó mà khẽ chuyển động:

"Em đã nói là em khát nước nhưng anh lại cố chấp muốn làm, như vậy không gọi là không thích em thì là gì chứ..."

Hoàng Cảnh Du có chút bất ngờ, không nghĩ tới Hứa Ngụy Châu sẽ có một mặt suy nghĩ đơn giản như vậy, thì ra cậu thật sự là khát nước, nhưng mà chuyện này cũng không thể trách Hoàng Cảnh Du được bởi vì làm gì có ai trong phút kích tình lại yêu cầu muốn uống nước đâu cơ chứ. Hoàng Cảnh Du vỗ vỗ vai của Hứa Ngụy Châu an ủi lấy lòng, tuy rằng những lời hắn nói tiếp theo đây không thành thật nhưng dù sao cũng xuất phát từ ý nghĩ muốn Hứa Ngụy Châu không suy nghĩ nhiều cho nên có thể miễn cưỡng chấp nhận được:

"Tiểu Ngụy Châu em cũng biết mà, đàn ông đến lúc đó rồi rất khó dừng lại được... Được rồi, việc này là anh không đúng, anh cũng biết lỗi của mình rồi cho nên anh mới mang rất nhiều thứ đến giải khát cho em không phải sao"

Hứa Ngụy Châu hơi nghiêng đầu nhìn tới phía tủ cạnh đầu giường phát hiện ra quả thật còn có một chùm nho lớn cùng hai hộp sữa chua nhỏ. Hoàng Cảnh Du nhân cơ hội liên tục ở bên tai Hứa Ngụy Châu dỗ dành:

"Anh thật sự là rất quan tâm, quan tâm em nhất đó"

Hứa Ngụy Châu ngước mắt nhìn Hoàng Cảnh Du, đôi mắt kia có phần không tin tưởng hỏi lại hắn:

"Nói có thật không?"

Hoàng Cảnh Du quả thật muốn cười khổ, người trong lòng này so với nhóm người tình nhân trước kia của hắn quả thật phiền phức hơn gấp vạn lần, nhưng mà chẳng hiểu sao Hoàng Cảnh Du trước sau vẫn không thể nào buông bỏ được, chỉ còn biết liên tục dỗ dành người ta. Hoàng Cảnh Du mang trái nho đang cầm trên tay lột vỏ:

"Là thật, anh lột vỏ nho cho em ăn"

Hứa Ngụy Châu không có nói gì tiếp theo cả nhưng mà xem cái bộ dạng kia của cậu chính là muốn Hoàng Cảnh Du lột vỏ nho cho mình. Hoàng Cảnh Du rất nhanh mang vỏ nho lột bỏ sạch sẽ, hắn đưa tới trước cái miệng nhỏ luôn luôn nói những lời nghi ngờ kia bỏ vào, Hứa Ngụy Châu nhai nhai một hồi rồi nuốt xuống cuối cùng không biết xấu hổ mà nói thêm một câu:

"Uống một ngụm sữa chua đi"

Hoàng Cảnh Du nhanh chóng với người lấy hộp sữa chua nhỏ ở phía trước rồi cầm lấy ống hút cắm vào phía trên đó đưa tới trước miệng của Hứa Ngụy Châu. Hộp sữa chua nhỏ vô cùng thế cho nên Hứa Ngụy Châu chỉ một hơi liền uống hết hộp đó, sữa chua vừa chua vừa ngọt lại còn man mát, Hứa Ngụy Châu vừa mới trải qua một cuộc mất sức hơn nữa còn khát cho nên lại nói Hoàng Cảnh Du lấy nữa cho mình:

"Hết rồi"

Đây chính là lần ân ái khổ sở nhất trong cuộc đời của Hoàng Cảnh Du, hắn nghĩ đàn ông trên đời này ít có người gặp phải tình trạng giống như hắn, làm gì có ai đang trên đà sung sướng phải dừng lại để tiếp sức cho đối phương thế này. Hứa Ngụy Châu hết đòi uống sữa chua rồi lại đòi ăn nho, cứ như vậy hai hộp sữa chua nhỏ cùng chùm nho lớn trên bàn chỉ còn lại vỏ, Hoàng Cảnh Du nhìn đống bừa bộn trên mặt tủ cố gắng kìm nén mỉm cười hỏi Hứa Ngụy Châu:

"Có muốn ăn nữa hay không?"

Hứa Ngụy Châu cười hì hì:

"Muốn ăn thêm nho"

Hoàng Cảnh Du hả một tiếng, vừa mới rồi đến siêu thị mua nửa cân nho thì đã ở trong bụng của hồ ly nhỏ này hết rồi, bây giờ cậu còn muốn ăn nữa có phải là muốn hắn đi mua cho cậu hay không đây:

"Em muốn ăn thêm nho sao, được rồi anh đi mua cho em"

Hứa Ngụy Châu thấy cũng muộn rồi cho nên kéo tay Hoàng Cảnh Du lại:

"Nho vừa mới mua hết rồi sao?"

Hoàng Cảnh Du gật đầu, Hứa Ngụy Châu mở lớn hai mắt tỏ vẻ bất ngờ lắm:

"Em ăn nhiều như vậy sao?"

Hoàng Cảnh Du buồn cười nhưng lại không dám cười, chỉ còn biết ở bên cạnh nói lời cưng chiều:

"Không nhiều, em ăn không có nhiều"

Hứa Ngụy Châu đưa tay lên vuốt vuốt chóp mũi của mình, có vẻ như cậu cũng nhận ra được sự xấu hổ cho nên mới làm ra bộ dáng ái ngại như vậy. Sau đó Hứa Ngụy Châu không biết ăn phải cái gì lại vô cùng cuồng nhiệt, chủ động vòng tay lên cổ hắn đưa miệng sát tới phía môi hắn nói nhỏ:

"Ăn no rồi"

Hoàng Cảnh Du đợi mỗi hành động này của Hứa Ngụy Châu nữa mà thôi, hắn không cần phải nói gì nữa cả đã trực tiếp hôn xuống miệng của cậu, đầu lưỡi tham lam luồn lách khắp mọi nơi trong khoang miệng cậu cắn mút, tiếng nước do nụ hôn kéo dài triền miên mà phát ra vô cùng dâm mĩ, ở bên khóe miệng của Hứa Ngụy Châu cũng có một vệt nước bóng loáng còn vương lại, nếu như để cho Hoàng Cảnh Du nhìn thấy chi tiết nhỏ này hắn khẳng định sẽ nhịn không được mà trực tiếp làm cậu đến la hét cầu xin vẫn chưa dừng lại, vẫn còn may mắn cho Hứa Ngụy Châu là Hoàng Cảnh Du vì quá đắm chìm vào nụ hôn này nên không có để ý được nhiều như thế.

Hoàng Cảnh Du rời khỏi đôi môi của Hứa Ngụy Châu, hắn nằm xuống giường sau đó để cậu nằm ngửa ở trên người hắn, Tiệu Cảnh Du Cảnh Du nhẫn nhịn nãy giờ được đưa vào bên trong động nhỏ của Hứa Ngụy Châu. Bởi vì Hứa Ngụy Châu nằm ở trên người của Hoàng Cảnh Du như thế cho nên cậu sợ Hoàng Cảnh Du nằm ở dưới sẽ bị nặng vì thế liền nói:

"Hoàng Cảnh Du... như vậy có ổn không?"

Hoàng Cảnh Du là người cuồng luyện tập thể hình, cái này sớm đã trở thành thói quen rồi một ngày không luyện tập ít nhất một tiếng nhất định sẽ không quen, đối với một người nhẹ như Hứa Ngụy Châu mà nói thì hắn căn bản không có gì đáng ngại cả. Hoàng Cảnh Du ở phía dưới thúc tới thật mạnh, tưởng chừng mỗi lần đâm tới giống như là muốn chạm vào nơi sâu nhất của Hứa Ngụy Châu vậy, hai tay hắn đặt ở trên điểm nhỏ của Hứa Ngụy Châu vân vê nhéo lấy lúc thì nhẹ nhàng gây ra cảm giác ngứa ngáy khó chịu, lúc lại mạnh đến mức khiến cho Hứa Ngụy Châu phải thét lên vì đau đớn:

"Vừa rồi ăn mỗi một chút thôi không nghĩ tới cơ thể em lại thích nghi nhanh như vậy, hình như nặng lên rồi"

Hứa Ngụy Châu có điểm xấu hổ, tuy rằng cái này thật giống với phụ nữ nhưng mà khi cậu nghe thấy Hoàng Cảnh Du nói cậu nặng lên cậu vẫn có cảm giác không được tự nhiên, có điều sức lực của cậu sớm đã bị Hoàng Cảnh Du làm cho mất sạch lại thêm người phía dưới kia không ngừng ra vào mãnh liệt vì thế cho nên cậu không có cách nào ngồi dậy được, chỉ có thể lên tiếng ưm a nói:

"Nếu không ưm... thì... ngồi dậy đi"

Hoàng Cảnh Du hôn hôn vào bên cần cổ của Hứa Ngụy Châu hỏi:

"Vậy em muốn tư thế nào?"

Hứa Ngụy Châu bị Hoàng Cảnh Du cắn mạnh vào cổ đến phát đau liền nảy người lên một cái:

"Như vậy nằm lên em... anh nằm lên cũng được"

Hoàng Cảnh Du cười xấu xa:

"Lần trước không phải chê anh nặng làm em khó thở hay sao?"

Hứa Ngụy Châu gấp gáp khi điểm nhỏ trước ngực của cậu bị Hoàng Cảnh Du trêu đùa:

"Cái này rất là không tự nhiên"

Hoàng Cảnh Du đột nhiên ngồi dậy, theo đó đẩy người Hứa Ngụy Châu quỳ xuống, hắn nắm lấy eo của cậu mạnh mẽ thúc tới khiến cho cậu không kịp bám víu vào điểm nào liền bị lao mặt xuống gối:

"A... không muốn... không muốn tư thế này"

Hoàng Cảnh Du chiều theo ý của người ta, kéo Hứa Ngụy Châu quỳ thẳng người lên để cho cậu bám tới thành giường phía trước mặt rồi hắn ở phía sau đẩy tới, Hứa Ngụy Châu cảm thấy bị quỳ như vậy chân rất là mỏi cho nên chỉ được một chút thôi lại lắc đầu không muốn:

"Hoàng Cảnh Du... mỏi chân... a... ưm"

Hoàng Cảnh Du chưa gặp ai đòi hỏi nhiều như Hứa Ngụy Châu cả, cái vấn đề nước sôi lửa bỏng này vẫn có thể liên miệng phàn nàn đòi đổi tư thế, nếu như là người khác hắn nhất định đã đá bay xuống giường rồi nhưng mà người trước mặt đây lại không phải là người khác, hồ ly nhỏ này xem ra chính là tử huyệt làm cho hắn mệt mỏi suốt đời đây. Hoàng Cảnh Du rút Tiểu Cảnh Du Cảnh Du ra một chút rồi để Hứa Ngụy Châu nằm thẳng lại xuống giường, hắn mang hai chân của cậu đặt lên vai mình sau đó mới tiếp tục điên cuồng động thân, tư thế này đúng thật là khiến cho chân của Hứa Ngụy Châu không có mỏi chút nào cả nhưng mà eo lại như sắp gãy mất, mỗi lần Hoàng Cảnh Du thúc mạnh liền khiến cho eo của cậu cũng theo đó bị đẩy mạnh theo, cứ đẩy lên đẩy xuống như vậy làm cho cậu không cách nào tiếp nhận được nữa:

"Hoàng Cảnh Du không không... như vậy eo sắp gãy... chịu không nổi đâu hu hu"

Hoàng Cảnh Du thấy người phía dưới lại nháo loạn nữa liền dừng lại một chút, hắn cuối cùng cũng nghĩ ra một cái là đem Hứa Ngụy Châu đứng dậy đi tới phía cửa sổ sát đất trong phòng, bởi vì phòng ngủ của Hứa Ngụy Châu ở tầng hai cho nên đứng ở độ cao thế này cũng có thể nhìn tới được khu nhà ở xa hoa chỗ này, đáng tiếc nơi này vô cùng yên tĩnh không có xe cộ qua lại nhiều chỉ có những ánh đèn tỏa ra từ những căn biệt thự lớn cho nên quang cảnh không có được tấp nập như khi đứng trên tầng thứ 49 trong văn phòng làm việc của Hoàng Cảnh Du, ánh trăng sáng rọi tới trên bóng lưng trơn bóng của Hứa Ngụy Châu khiến cho Hoàng Cảnh Du trong phút chốc không thể nhịn được nữa tiếp tục thực hiện hành động còn đang làm dở của mình. Hứa Ngụy Châu bám tay vào rèm cửa, mỗi lần người ở phía sau đẩy đến sẽ làm cho cả người bị va mạnh vào tấm kính phía trước, mặt kính phía trước cũng bị hơi thở cùng mồ hôi của Hứa Ngụy Châu làm cho mờ hơi một chút, đến cuối cùng Hứa Ngụy Châu lại nhịn không được nói cho Hoàng Cảnh Du biết:

"Hoàng Cảnh Du... vẫn không được... dừng lại a..."

Có thể dừng lại một chút nhưng tuyệt đối không thể dừng lại hẳn, Hoàng Cảnh Du hắn ngày hôm nay không ăn sạch xương hồ ly nhỏ này hắn nhất định sẽ ngủ không yên. Nhưng mà mỗi lần Hứa Ngụy Châu khổ sở cầu xin như thế, Hoàng Cảnh Du căn bản lại không thể nào để ngoài tai được cho dù hắn có cố muốn để nó ngoài tai, Hoàng Cảnh Du đỡ lấy người của Hứa Ngụy Châu khàn giọng đề nghị:

"Hay là ăn thêm một chút tiếp sức thì thế nào?"

Hứa Ngụy Châu nghe vậy liền đỏ mặt, trong bụng thầm nghĩ làm gì có ai lại như lời Hoàng Cảnh Du nói phải ăn thêm cái gì đó tiếp sức rồi mới làm chứ. Thật ra thì trên đời đúng là không có gì là không thể, ví như chuyện Hứa Ngụy Châu vừa mới rồi đang làm liền muốn uống nước, muốn uống nước thôi vẫn còn chưa đủ còn phải ăn thêm hết nửa cân nho cùng hai hộp sữa chua, đến bây giờ hình như là cái bụng đã Hứa hóa hết rồi cho nên mới liên miệng nói không chịu được như thế này, từ đầu đến cuối sự việc này không phải ăn để tiếp sức thì là gì. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại chuyện không thể trách một mình Hứa Ngụy Châu được, tuy rằng kỹ thuật của Hoàng Cảnh Du rất tốt nhưng cái kia của hắn vừa lớn vừa cứng cộng thêm sức lực như một con bò mộng như vậy thì cho dù kỹ thuật có tốt đến đâu đi chăng nữa cũng sẽ gây ảnh hưởng tới Hứa Ngụy Châu, hơn nữa Hứa Ngụy Châu lại là người mới chỉ làm qua có hai ba lần làm sao có thể quen được với hiệu suất đáng sợ kia của Hoàng Cảnh Du đây.

"Nói cái gì a... làm gì có ai làm chuyện kỳ quái như thế" Hứa Ngụy Châu hừ hừ

Hoàng Cảnh Du có chút nóng nảy:

"Nếu không em muốn như thế nào?"

Hứa Ngụy Châu mở lớn hai mắt nâng giọng ủy khuất:

"Anh lại tức giận với em, đã nói anh chỉ quan tâm đến chuyện đó, anh vốn dĩ không quan tâm em mà, không quan tâm em..."

Hoàng Cảnh Du nóng nảy là bởi vì Tiểu Cảnh Du Cảnh Du của hắn đang trướng đau như muốn nổ tung chứ không phải là vì hắn không quan tâm Hứa Ngụy Châu, mắt thấy Hứa Ngụy Châu lại bắt đầu nháo nữa liền vội vàng lấy lòng, hắn bế cậu ở trên tay, hai tay đỡ lấy mông cậu, lần này thì với tư thế như vậy Hứa Ngụy Châu sẽ không phải còn dùng sức gì nữa:

"Không phải, anh sao không quan tâm em được chứ, như vậy anh bế em làm, như vậy em sẽ không thấy không thoải mái nữa có được không"

Hứa Ngụy Châu gục đầu ở trên vai của Hứa Ngụy Châu, hai tay cũng bám chặt lấy cổ hắn, cả người theo sau đó rất nhanh lại bắt đầu bị thúc tới, tuy rằng tư thế này vô cùng thoải mái, bởi vì với tư thế này Hoàng Cảnh Du phải dùng sức rất nhiều cho nên hắn không thể mạnh mẽ như lúc trước, khoái cảm rất nhanh tăng lên nhưng Hứa Ngụy Châu vẫn nhỏ giọng nói thế này:

"Anh không thích em, anh chỉ thích chuyện này mà thôi"

Hoàng Cảnh Du vừa phải bế Hứa Ngụy Châu vừa phải liên miệng nói một câu:

"Anh thích em... anh làm sao có thể không thích em được chứ"

Cuộc đối thoại tẻ nhạt anh không thích em, anh thích em cứ như vậy tiếp diễn trong suốt một khoảng thời gian cho đến khi Hứa Ngụy Châu ngủ gục ở trên vai Hoàng Cảnh Du lúc nào không hay.

55, 255շҶ

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #duchâu