Chương 93: Ở đâu bán được cái máy ngủ này

Hoàng Cảnh Du đương nhiên là cưng chiều Hứa Ngụy Châu nhất, chính vì thế mà Hứa Ngụy Châu chỉ cần làm ra một bộ dạng nghiêm túc cương quyết nói vài câu thì hắn sẽ không có cách nào ép buộc cậu tiếp cả, có điều hắn không ép buộc ngay bây giờ cũng không có nghĩa là hắn đồng ý cho cậu muốn làm cái gì thì làm. Hứa Ngụy Châu cúi người mang toàn bộ chăn ga cùng cùng quần áo gom vào một chỗ tính ôm ra bên ngoài bỏ vào trong máy giặt. Hoàng Cảnh Du cố tình đứng sát ở phía sau Hứa Ngụy Châu, Tiểu Cảnh Du Cảnh Du cũng vì thế mà chạm vào mông của cậu, Hứa Ngụy Châu giật mình đứng thẳng người dậy quay lại phía sau đẩy mạnh Hoàng Cảnh Du ra:

"Bây giờ là ban ngày đó"

Hoàng Cảnh Du giống như một thanh sắt bị thỏi nam châm gắn trên người Hứa Ngụy Châu hút lấy vậy, cậu cho dù có đẩy hắn ra xa cỡ nào đi chăng nữa thì hắn cứ mặt dày mà sáp lại:

"Ngày hay đêm cũng đều không quan trọng"

Hứa Ngụy Châu lại đẩy mạnh Hoàng Cảnh Du cách xa mình:

"Anh thì cái gì cũng đều không quan trọng cả, mau tránh xa em ra đi"

Hoàng Cảnh Du mặt dày đứng thật gần Hứa Ngụy Châu, còn cố tình mang Tiểu Cảnh Du Cảnh Du kia cạ cạ vào mông của cậu, Hứa Ngụy Châu nhanh tay ôm đống bừa bộn trên giường bước nhanh ra ngoài muốn tránh thật xa cái con sói lớn đến mùa động dục này:

"Hoàng Cảnh Du anh đừng có mà không biết xấu hổ đi"

Hoàng Cảnh Du vẫn cố tình bước theo sau Hứa Ngụy Châu, cậu chỉ vừa mới dừng lại thì hắn ngay lập tức sẽ đứng sát gần cậu khiến cho Hứa Ngụy Châu thật sự cũng phải sợ hãi theo:

"Hoàng Cảnh Du anh có thôi ngay không hả"

Hoàng Cảnh Du ôm lấy eo của Hứa Ngụy Châu, nghiêng đầu cắn vào vành tai đang ửng đỏ của cậu:

"Chuyển đến nhà anh ở đi"

Hứa Ngụy Châu gạt tay Hoàng Cảnh Du ra rồi đi ra ngoài phòng khách:

"Em đã bảo anh thôi ngay đi cơ mà, anh làm cho em cũng phải sợ rồi đấy"

Hoàng Cảnh Du bước theo sau Hứa Ngụy Châu, hắn mạnh mẽ xoay người cậu lại ôm chặt vào trong lòng rồi cúi người hôn xuống môi cậu nhưng bị cậu né tránh, Hoàng Cảnh Du cũng không vì thế mà buông tha người trong lòng, đôi tay đặt ở dưới mông của Hứa Ngụy Châu bắt đầu dùng sức nắn bóp, miệng hắn đặt ở trên cần cổ cậu bắt đầu hôn lấy. Hứa Ngụy Châu đẩy Hoàng Cảnh Du ra nói:

"Hoàng Cảnh Du anh bị làm sao thế, anh không yên tĩnh một lúc được thì chết hả"

Hoàng Cảnh Du khàn giọng, ham muốn của hắn đối với Hứa Ngụy Châu càng ngày càng mạnh mẽ, chỉ cần lúc hắn và cậu ở chung một chỗ với nhau thì hắn sẽ nhịn không được mà dính chặt lấy cậu giống như bây giờ vậy:

"Tiểu Ngụy Châu anh chỉ hôn em một chút thôi"

Hứa Ngụy Châu vẫn kiên quyết muốn đẩy Hoàng Cảnh Du cách xa mình:

"Có quỷ mới tin lời của anh nói"

Hoàng Cảnh Du vẫn ôm chặt lấy Hứa Ngụy Châu, bàn tay giống như một thói quen xoa xoa nắn nắn cặp mông của cậu, miệng của hắn vẫn dính sát lấy cần cổ của cậu không muốn rời:

"Tiểu Ngụy Châu, đừng cử động nếu không anh sẽ không kiềm chế được mất"

Hứa Ngụy Châu không biết là Hoàng Cảnh Du đang nói thật hay là nói dối, nhưng mà cậu cảm nhận được hơi thở nóng kia của hắn, cũng cảm nhận được giọng nói của hắn đã khàn đi rõ rệt, đến cuối cùng vẫn bị Hoàng sói lớn này dọa cho hoảng sợ phải đứng im cho hắn ôm:

"Hoàng Cảnh Du anh rốt cuộc có phải mắc bệnh rồi hay không hả"

Hoàng Cảnh Du hai tay nắn bóp mông của Hứa Ngụy Châu, miệng đặt ở trên cần cổ cậu liên tục mút mạnh lấy:

"Tiểu Ngụy Châu, hay là em giúp anh xem bệnh đi"

Hứa Ngụy Châu ngay lập tức cảnh giác xuống giọng cảnh cáo Hoàng Cảnh Du:

"Nếu anh mà làm quá thì đừng trách em"

Hoàng Cảnh Du chính là điển hình của một người không biết xấu hổ, lấy hành động hiện tại của hắn nếu để cho người khác nhìn vào sẽ phải đỏ mặt mà quay đi bởi vì hai tay lớn kia cứ liên tục nắn bóp lấy mông của Hứa Ngụy Châu mãi không chịu buông ra:

"Hoàng Cảnh Du, anh rốt cuộc bóp đủ hay chưa"

Hoàng Cảnh Du không những không dừng lại mà còn cố tình bóp mạnh bạo hơn nữa:

"Chưa đủ, anh phải bóp đến khi nào nơi này nhỏ lại mới thôi"

Hứa Ngụy Châu hít một hơi, nhân lúc Hoàng Cảnh Du không để ý liền mạnh tay đẩy hắn ra xa:

"Em nói cho anh biết, nếu như sau này anh còn dám chạm vào mông em nữa thì em sẽ đánh anh"

Hoàng Cảnh Du buồn cười đưa tay nắm lấy cằm của Hứa Ngụy Châu nâng lên cao:

"Vậy sao?"

Hứa Ngụy Châu bực bội gạt tay Hoàng Cảnh Du xuống liếc nhìn hắn:

"Anh không nghiêm túc thì chết hả, lúc nào cũng cợt nhả như thế là sao"

Hoàng Cảnh Du nhìn thấy hồ ly nhỏ nhà mình thật sự xù lông rồi cũng không có ý định trêu chọc đến cùng nữa, dù sao thì làm cho người này tức giận đối với bản thân hắn sẽ không có phúc lợi gì cả:

"Được rồi không trêu chọc em nữa, chúng ta bây giờ đi ăn cơm"

Hoàng Cảnh Du khoác lấy eo nhỏ của Hứa Ngụy Châu muốn bước ra ngoài liền bị người ta cáu kỉnh đẩy mạnh ra:

"Ôm cái gì mà ôm chứ, ban ngày ban mặt cứ như vậy là sao"

Hoàng Cảnh Du cười khổ:

"Được rồi anh không ôm là được chứ gì, càng ngày càng đanh đá rồi"

Hứa Ngụy Châu lầm bầm:

"Em cũng muốn hiền lành lắm đây này, nhưng mà đối với người như anh không dữ một chút không được đâu"

Lúc hai người bước vào trong thang máy, Hoàng Cảnh Du quả thật rất nghiêm túc mà đứng im ở một chỗ không sờ loạn Hứa Ngụy Châu, có điều tay chân không có làm nhưng mà cái miệng thì lại không chịu nghỉ:

"Tiểu Ngụy Châu, cúc áo của em"

Hứa Ngụy Châu nghe vậy liền cúi đầu nhìn xuống, phát hiện ra cúc áo sơ mi trước ngực đã bị mở ra ba nút, cậu liếc nhìn con sói lớn kia một cái rồi nhanh tay cài lại cúc áo thật cẩn thận

"Tiểu Ngụy Châu, tại sao chỗ đó lại hồng như vậy?"

Hứa Ngụy Châu vừa cài cúc áo vừa khó chịu hỏi:

"Cái gì hồng?"

Hoàng Cảnh Du thản nhiên đáp một câu thế này:

"Đậu đỏ"

Hứa Ngụy Châu mất ba giây để hiểu ra ý trong lời nói của Hoàng Cảnh Du, sau khi hiểu ra được rồi liền đưa tay vả vào miệng của đối phương một cái:

"Ai không thể ngừng nói mấy cái kiểu như vậy sao"

Hoàng Cảnh Du bất ngờ một chút, từ nhỏ đến giờ hắn chưa bị ai vả miệng như vậy cả, tuy rằng Hứa Ngụy Châu vả miệng không có đau nhưng mà xem như người này cũng dũng cảm, thế nhưng dám đưa tay ra vả vào miệng của hắn. Khi cửa thang máy mở ra, Hứa Ngụy Châu đang định bước ra ngoài thì bị Hoàng Cảnh Du kéo cổ tay lại nói thế này:

"Dám vả miệng của anh, có tin anh làm em luôn tại chỗ này hay không hả?"

Hứa Ngụy Châu hốt hoảng, không phải là cậu sợ Hoàng Cảnh Du làm cậu luôn ở chỗ này mà là cậu sợ sẽ có người đi qua nhìn thấy cảnh này:

"Anh làm cái gì thế hả, có người thấy bây giờ"

Hoàng Cảnh Du một tay kéo cổ tay của Hứa Ngụy Châu, một tay lại ôm lấy eo nhỏ của cậu chặt cứng, giọng điệu mang theo phần xấu xa trêu chọc người ta:

"Có gan làm lại không có gan chịu?"

Hứa Ngụy Châu giãy giụa:

"Hoàng Cảnh Du, mau buông em ra nhanh lên"

Hoàng Cảnh Du vẫn cứ ôm Hứa Ngụy Châu chặt cứng như vậy:

"Buổi tối hôm nay đến nhà anh ngủ, nếu không anh sẽ không thả ra"

Hứa Ngụy Châu nghe thấy có tiếng nói chuyện càng ngày càng gần liền hốt hoảng gật đầu:

"Được được, anh mau thả em ra, có người đang đến kìa"

Hoàng Cảnh Du không những không thả Hứa Ngụy Châu ra ngay mà còn cúi đầu xuống nói khẽ vào tai cậu:

"Nói buổi tối hôm nay em đến nhà của ông xã ngủ"

Hứa Ngụy Châu càng ngày càng nghe thấy tiếng nói chuyện rõ ràng hơn, chính vì thế mà cậu cũng chẳng còn thời gian đâu mà trừng mắt tức giận với Hoàng Cảnh Du nữa cho nên đành phải nghe theo hắn nói ra cái lời xấu hổ kia:

"Buổi tối hôm nay em đến nhà ông xã ngủ"

Sau đó Hoàng Cảnh Du vẫn là hôn mạnh người ta một cái rồi mới chịu buông tay, hai cô gái đúng lúc tiến về phía thang máy này, Hứa Ngụy Châu nhanh chóng cúi mặt bước nhanh ra khỏi thang máy tránh cho hai người kia nhìn thấy cậu đang đỏ mặt.

"Hoàng tổng" Một giọng nữ cất lên

Hoàng Cảnh Du không nhận ra bọn họ là ai cả, nhưng nếu như vào được ký túc xá này thì chính là nghệ sĩ của công ty, một nghệ sĩ biết được hắn cũng không có gì là lạ cả. Hoàng Cảnh Du gật đầu ý chào hỏi, cô gái mặc váy màu xanh cố ý muốn cùng nói chuyện với hắn một chút:

"Hoàng tổng, anh tới đây có việc gì thế?"

Hoàng Cảnh Du nhìn thấy bóng dáng hồ ly nhỏ nhà mình càng đi càng xa, sắp ra đến ngoài cửa rồi cho nên cũng không muốn nán lại đây, chính vì thế mà hắn chỉ qua loa đáp lời rồi rời đi ngay. Lúc Hoàng Cảnh Du và Hứa Ngụy Châu ngồi vào trong xe rồi, chắc chắn không có ai thấy được bọn họ nữa thì Hứa Ngụy Châu liền tức giận khoanh tay ở trước ngực thở mạnh một hơi. Hoàng Cảnh Du ngồi bên cạnh thấy thế thì buồn cười hỏi:

"Lại làm sao nữa rồi?"

Hứa Ngụy Châu liếc mắt nhìn Hoàng Cảnh Du một cái rồi lại nhìn thẳng về phía trước bực bội đáp: "Anh rốt cuộc là Hoàng tổng hay là lưu manh vậy..." Hứa Ngụy Châu nói đến đây liền quay sang Hoàng Cảnh Du, đưa hai tay lên kéo má của hắn như kiểu muốn gỡ bỏ mặt nạ vậy: "Hay là anh không phải Hoàng tổng, mau tháo bỏ mặt nạ xuống mau"

Hoàng Cảnh Du buồn cười giữ chặt lấy cổ tay đang làm loạn kia của Hứa Ngụy Châu kéo vào lòng:

"Em mà chạm vào người anh là anh sẽ phát hỏa, cái này tự em muốn làm đấy nhá"

Hứa Ngụy Châu đẩy mạnh Hoàng Cảnh Du bật về phía sau rồi chỉnh lại áo trên người mình:

"Anh nghiêm túc lại đi, anh không thể như bình thường được hay sao"

Hoàng Cảnh Du khàn giọng đáp:

"Em bên cạnh em rồi muốn bình thường cũng khó"

Hứa Ngụy Châu nghe ra được giọng nói nhiễm dục vọng kia của Hoàng Cảnh Du liền giật mình, con người này rốt cuộc có biết hiện tại là ban ngày hay không, ngày hôm nay khắp mọi nơi đều nổi lên dục vọng được:

"Hoàng Cảnh Du anh bị bệnh có phải hay không?'

Hoàng Cảnh Du muốn nhoài người sang phía Hứa Ngụy Châu nhưng bị cậu cương quyết đẩy ra:

"Ừ"

Hứa Ngụy Châu vừa bực tức vừa hoảng sợ, người của Hoàng Cảnh Du rất là nóng, hơn nữa hơi thở trầm khàn gấp gáp giống như một con mãnh thú kia thật sự làm cho cậu cũng phải hoảng loạn một phen, người này chắc không phải muốn ở ngay chỗ này làm chứ. Hứa Ngụy Châu hét lên:

"Hoàng Cảnh Du, anh có thôi ngay đi không hả"

Hoàng Cảnh Du giống như một rừng cây dễ cháy vậy, chỉ cần một mồi lửa nhỏ liền có thể thiêu rụi tất cả, mà mồi lửa nhỏ tưởng chừng như vô hại lại nguy hiểm nhất kia chính là Hứa Ngụy Châu, nếu như muốn rừng cây không bao giờ cháy chỉ có thể mang mồi lửa nhỏ kia đi cách thật xa, có điều Hoàng Cảnh Du trước sau lại luôn muốn buộc chặt Hứa Ngụy Châu ở bên mình, muốn mang cậu đặt ở trong tầm mắt của hắn mà kiểm soát. Một khoảng thời gian sau đó khi Hứa Ngụy Châu rời khỏi Hoàng Cảnh Du, Hoàng Cảnh Du liền điên cuồng đi tìm cậu những ngần ấy năm, cho đến khi Hứa Ngụy Châu lại trở về trước tầm mắt của Hoàng Cảnh Du cũng là lúc rừng cây trong hắn bùng cháy mạnh mẽ không có cách nào dập tắt được.

Lúc Hứa Ngụy Châu ngồi ở trên bàn ăn cùng Hoàng Cảnh Du dùng bữa, cậu bâng quơ nói một câu thế này:

"Hoàng Cảnh Du, buổi tối em ăn cơm ở ký túc xá không cần phải tới đón em, còn có anh nhớ ăn cơm sớm một chút rồi đi ngủ đi, không cần làm việc quá muộn"

Hứa Ngụy Châu chính là ý muốn quên hết lời mình nói ở trong thang máy cho nên mới thông báo cho Hoàng Cảnh Du như vậy. Hoàng Cảnh Du giữ thái độ bình tĩnh thản nhiên gật đầu:

"Em thấy cơm ở ký túc xá ngon thì ăn ở đó, anh cùng em đến ăn, buổi tối ăn cơm xong chúng ta cùng đi ngủ sớm, dù sao phòng em ngủ cũng rất thoải mái"

Hứa Ngụy Châu đang ăn cũng phải dừng lại liếc mắt nhìn Hoàng Cảnh Du một cái, vẫn biết con sói lớn này rất khó đối phó, một hai câu như vậy hắn nào sẽ chịu buông tha cho cậu được:

"Hoàng Cảnh Du, hôm nay là ngày cuối cùng em đến nhà anh ngủ, sau này chúng ta mỗi người ngủ một chỗ đi, anh ngủ ở nhà anh, em ngủ ở ký túc xá"

Hoàng Cảnh Du nhấp một ngụm rượu:

"Em đã nói là sau này thì để sau này tính đi"

Hứa Ngụy Châu hít một hơi, nhìn một bàn thức ăn ngập thịt vô cùng thích mắt nhưng mà vì câu nói kia của Hoàng Cảnh Du khiến cho khẩu vị của cậu cũng bị giảm sút thê thảm:

"Hoàng Cảnh Du, hai chúng ta không thể lúc nào cũng dính lấy nhau được, ví như sau này em thật sự trở thành nghệ sĩ rồi, nhất định sẽ phải rời khỏi thành phố để làm việc, tới khi ấy rồi anh lại định bỏ bê công việc để chạy đến thành phố khác ngủ với em à"

Hoàng Cảnh Du không cần suy nghĩ nhiều đáp:

"Chuyện này anh sẽ xem xét, chỉ cho em nhận những hợp đồng trong thành phố mà thôi, dù sao thì việc này vẫn nằm trong khả năng kiểm soát của anh được"

Hứa Ngụy Châu nhíu mày:

"Không muốn, nếu như em là nghệ sĩ rồi thì em làm sao có thể ở mãi một thành phố để hoạt động chứ"

Hoàng Cảnh Du nhẹ giọng;

"Thế thì anh sẽ sắp xếp cho em những hợp đồng chỉ đi trong ngày, buổi sáng đi buổi tối liền bay về ngủ với anh"

Hứa Ngụy Châu đặt mạnh đũa xuống dưới bàn bực bội:

"Anh rốt cuộc coi em là cái gì, anh coi em là cái máy ngủ có phải hay không?"

Hoàng Cảnh Du ngẩng đầu mỉm cười:

"Ở chỗ nào bán được cái máy ngủ này thì anh cũng sẽ mua một cái, nếu như em tìm được cái máy ngủ nào như thế thì không cần mỗi ngày đến nhà anh rồi"

Hứa Ngụy Châu mím mím môi:

"Buổi sáng đi làm, buổi tối liền phải lên máy bay bay về luôn, như vậy thì có biết bao nhiêu mệt mỏi chứ, anh có phải là muốn em mệt chết hay không đây?"

Hoàng Cảnh Du khàn giọng:

"Em trở về anh liền xoa bóp giúp cho em, buổi tối ngày hôm qua không phải là em rất hưởng thụ hay sao?"

Hứa Ngụy Châu nâng giọng muốn đả kích Hoàng Cảnh Du:

"Anh đường đường là tổng giám đốc lớn lại có thể ngày ngày xoa bóp cho em như vậy được hay sao chứ?"

Hoàng Cảnh Du cũng đã không biết xấu hổ với Hứa Ngụy Châu rồi, thế cho nên khi cậu nói câu này hắn liền gật đầu đáp được một tiếng:

"Được!"

Hứa Ngụy Châu tức giận trợn mắt:

"Được cái gì mà được, anh được nhưng mà em không được, chân cũng là do em điều khiển em không muốn đến ngủ thì sẽ không đến"

Hoàng Cảnh Du gật đầu tiếp:

"Đều được cả, em nói cái gì cũng đều được, nếu như em không muốn đi anh liền đến ôm em đi, nếu như em lại không muốn đến chỗ anh nữa thì anh đến chỗ em là được, dù sao thì em thoải mái là được rồi"

Hứa Ngụy Châu bị Hoàng Cảnh Du chọc đến muốn nổ tung;

"Trứng thối nhà anh, anh thấy em có chỗ nào gọi là thoải mái không?"

Hoàng Cảnh Du ngẩng đầu nhìn thẳng về phía Hứa Ngụy Châu cười xấu xa:

"Câu này em ghi nhớ thật kỹ nhé, buổi tối hôm nay anh liền cho em câu trả lời thỏa đáng"

Hứa Ngụy Châu bị Hoàng Cảnh Du chọc đến phẫn nghẹn phải đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, cậu trước mắt vẫn không thể nào đối diện với người không biết xấu hổ như thế này. Hứa Ngụy Châu vừa rời đi, Hoàng Cảnh Du liền gọi phục vụ đến trao đổi một chút, sau đó phục vụ kia rất nhanh mang đến thứ mà hắn yêu cầu, Hoàng Cảnh Du động tay động chân một chút với phần ăn của Hứa Ngụy Châu, sau khi chuẩn bị ổn thỏa rồi liền làm như không có chuyện gì cả tiếp tục đường hoàng ngồi ăn.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #duchâu