CHƯƠNG 11

*Rầm*

Cánh cửa của căn phòng đó bị đá phăng

Một tốp sát thủ xông trong bộ đồ đen và cầm các khẩu súng

"Tụi mày là...ai?"Một tên run sợ nhưng hắn vẫn cố ra oai

"Chó chết!Dám phá chuyện tốt của tụi tao.Tao là đàn em trong Hắc Bang đấy "Tên kia tỏ vẻ không hề run sợ đứng dậy vỗ ngực xưng danh

Ay ay ông chú ơi là ông chú người ta là sát thủ bậc A của Hắc Bang đấy.Đàn em cái kiểu gì đây

"ồ hoá ra đàn em của Hắc Bang mà cũng không biết ông trùm nhỉ?" Diệp Hàn hôm nay cũng khoát một bộ đồ đen ra tướng một sát thủ bước vào vỗ tay,đi phía trước là Phác Xán Liệt

"Phác thiếu tốt nhất nên về đi.Tôi là trợ thủ thân cận của anh Rick -Đứng đầu Hắc Bang đấy "Trên kia bắt đầu ra oai bịa đặt.Nói thật ra hắn chỉ là tên đàn em của một băng nhỏ trong Hắc Bang chỉ nghe danh ông trùm là Rick thế lực rất lớn chứ không biết mặt

Ôi thế là xong đời ông chú

Phác Xán Liệt nãy giờ không nói gì,nhưng khi hắn nhìn thấy ở phía sau hai tên đó là dáng vóc bé nhỏ đang cựa cuậy khó chịu thì trong lòng hắn lại nổi lên cơn giận không thể dập tắt

"Bắt sống tất cả "Phác Xán Liệt thờ ơ ra lệnh một câu sau đó bỏ lại trận hỗn loạn phía sau đi về phía Biện Bạch Hiền .Hắn cúi xuống ôm cậu vào lòng,lúc này Biện Bạch Hiền chỉ mơ hồ thấy mờ mờ bóng đáng của ai đó rất quen

"Nóng...nóng quá " Biện  Bạch Hiền kêu lên.Thật sự là quá nóng,có cái gì đang thiêu đốt cơ thể cậu vậy?

"Chết tiệt.Lại dám bỏ thuốc " Phác Xán Liệt tức giận ,mở cửa chiếc BMW đã dừng trước cổng liền ôm Bạch Hiền lên xe

Riêng phần Vương Uyển Thy cô ta nghe động tĩnh ở ngoài không khỏi sợ hãi,trong lòng đầy tiếng chửi rủa.Thấy không có đường thoát ả ta định đi cửa sau trốn ra.Vừa rón rén mở cửa sợ ai đó phát hiện

"Xin chào Vương tiểu thư " Lộc Hàm vỗ tay đứng đón sẵn ở cửa.Thật ra cậu muốn thuộc đội xông vào để cứu Biện Bạch Hiền nhưng Phác Xán Liệt biết tính cậu nóng nảy dễ manh động nên cử cậu thuộc nhóm ngoài bao vây

Vương Uyển Thy mặt tái mét,định chạy đi thì Lộc Hàm đã nhanh tay đưa con dao vào cổ cô ta

"Ô ô còn muốn chạy " Lộc Hàm cười

" Mày...mày tính làm gì?Mày lầm làm hại tao...Tao sẽ bảo Xán Liệt giết mày " Vương Uyển Thy sợ hãi không dám nhúc nhích

"Haha..." Lộc Hàm cũng đám đàn em cười lớn làm cho Vương Uyển Thy càng sợ hãi lại vừa khó hiểu

"Có giết không anh hai dù sao..." một tên đàn em trong đội hỏi

"Không không,ta muốn xem Phác đại ca sẽ xử cô ta như thế nào " Lộc Hàm cười khuẩy

Ôi Vương Uyển Thy ơi là Vương Uyển Thy cô ngu thật hay giả ngu đây Đến bây giờ mà cô còn dám nhắc tên Phác Xán Liệt sao,cô đụng đến đàn ông của anh ta,còn muốn anh ta che chở

Lộc Hàm vừa dứt lời một tên đàn em liền từ phía sau đánh thuốc Vương Uyển Thy làm cho cô ta ngất xỉu

-----------///---------------------------//

Tại Phác Gia

Phác Xán Liệt ôm Biện Bạch Hiền đang ngủ lên giường sau đó hắn vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ ai ngờ vừa quấn khăn tắm ngang giọng bước ra thì Biện Bạch Hiền từ đâu lao tới vòng tay ôm hắn

"Tại sao không ngủ?" Phác Xán Liệt ngạc nhiên vuốt tóc của cô

"Trên người cậu...thật mát...mát " Biện Bạch Hiền vừa nói vừa cọ cọ mặt vào lồng ngực rắn chắc của hắn làm cho hắn dưới bụng đã nổi lên luồng khí nóng que thuộc

"Em mau trở lại giường ngủ đi "Tuy ham muốn đang trào như thế nhưng Phác Xán Liệt vẫn cố kiềm nén mà cự tuyệt đẩy Bạch Hiền ra

"Không...rất nóng.em...muốn cậu "Biện Bạch Hiền vẫn không buông hắn ra nhất quyết ôm hắn

Ôi chị ơi!như thế có phải là đang mỡ lên miệng mèo sao

Đến nỗi này thì còn cách gì nữa đây

" Bạch Hiền em chắc chứ "Phác Xán Liệt tà mị vịn vai cậu. Thật ra cả tuần đi công tác hắn đã nhịn lắm lắm,rất cực khổ

"Vâng " Biện Bạch Hiền dạ dạ vâng

Phác Xán Liệt nghe xong câu trả lời liền đè cậu xuống giường hôn mãnh liệt,cả đêm liền rong đuổi trên cơ thể cậu không ngừng nghỉ

Cộng thêm tác dụng của thuốc khiến cho Biện Bạch Hiền cũng chủ động một chút xíu.Cơ thể của cả hai cũng nóng hơn,hơi thở như gấp rút hoà vào nhau như muốn nổ tung

Phác Xán Liệt như được cổ vũ cứ chèn ép đến 7,8 lần mới chịu buông tha cậu lúc này Bạch Hiền nhà ta đã xụi lơ ngất xỉu

Cả đêm đó xuân tình kiều Diễm khắm phòng

----------------------------------//////////

Sáng hôm sau,tuy là Biện Bạch Hiền cơ thể rất mệt mỏi nhưng vẫn thức dậy trước tên đàn ông nào đó,có lẽ đây là thói quen

Cậu quay qua liền thấy Phác Xán Liệt ngủ ngon lành tay vẫn còn ôm eo cậu

Trong tâm trí cậu loáng thoáng hiện ẩn sự việc của ngày hôm qua,hai tên đàn ông dơ bẩn kia chạm vào cậu và giờ đây khi nhìn Phác Xán Liệt cậu cảm thấy bản thân mình dơ bẩn biết nhường nào

Biện Bạch Hiền không kiềm chế được cảm xúc của mình liền bật khóc

Phác Xán Liệt bị đánh thức,mở mắt liền thấy mèo con của hắn đang nằm khóc hắn có ta muốn ôm cậu nhưng cậu liền nhích ra sau

"Hức...tôi rất bẩn...hức cậu đừng đụng vào " Biện Bạch Hiền thút thít

Phác Xán Liệt chỉ biết cười trừ,nhích lại gần hơn ôm cậu vào lòng mặc cho cậu khóc lớn hơn

"Mèo con,Sao lại khóc?" Hắn vuốt nhẹ mái tóc rối của cậu chùi đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt nhỏ bé kia vẫn nức nở không ngừng

"Chúng khi dễ em ở đâu?" Phác Xán Liệt xoa trán cậu

"Hức...ở mặt và ở đây...Cậu,em và chúng chưa có gì hết...cậu tin em...em xin cậu "Biện Bạch Hiền chỉ vào khuôn mặt và cổ của mình.Càng nói cậu càng nức nở

Phác Xán Liệt phì cười ôm cậu hôn vào trán của cậu nhưng ai biết được bây giờ hắn chỉ muốn xé xác hai tên cặn bả và Vương Uyển Thy biết nhường nào.Dám khi dễ đàn ông của hắn sao.Chọn đường chết là vừa

"Không sao.Tôi biết " Phác Xán Liệt trấn an cậu hôn vào trán cậu. Biện Bạch Hiền được người ta tin tưởng yêu thương như thế cũng dần hết khóc vùi mặt mình vào trong ngực của Phác Xán Liệt ,mùi hương bạc hà nam tính của hắn làm cậu cảm thấy rất an tâm

" nhưng nếu em thấy không an tâm,tôi sẽ làm chỗ chúng khi dễ em thành của tôi hoặc...hơn như thế " Phác Xán Liệt cúi đầu phả hơi thở nam tính của mình vào tai Biện Bạch Hiền làm cậu cứng đơ.

Mà bây giờ mới để ý sao thân thể lại ê ẩm thế này lẽ nào...Á trời đất mẹ ơi tên xấu xa

"Sao thế? Hôm qua còn kịch liệt thế cơ mà "Phác Xán Liệt vừa nói vừa cắn vào vành tai của cậu

Cái gì?Hôm qua?Kịch liệt là như thế nào ta.Trời đất chẳng lẽ hôm qua mình đã làm gì khiến hắn rất rất....ôi mẹ ơi

Phác Xán Liệt thanh niên thẳng tính nói là là làm liền đè trên người cậu ăn sạch như món điểm tâm sáng ngon miệng

Kết quả là Bạch Hiền nhà ta phải bị chèn ép thêm 3,4 lần xuống giường hay ngồi dậy cũng chẳng được,trên ngực thì hoa mai lại thêm hoa đào đậm nhạt đỏ tím.Thế là cả ngày hôm đó cậu chỉ biết xụi lơ ngủ đến chiều.

Sao lúc nào Xán Liệt trở về cũng như sói đói vậy huhu

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro