CHƯƠNG 2
Biện Bạch Hiền nghe như thế an tâm để cho Độ Khánh Tú dẫn đi nhưng vẫn rụt rè đi từng bước cuối đầu
Sau khi Biện Bạch Hiền rời vào phòng trang phục thì Phác Xán Liệt nhận được một cuộc điện thoại,hắn chợt nhíu mày rồi bắt máy
" Con đem Biện Bạch Hiền đi đâu đấy " Bà Hoàng Ái Châu nhẹ nhàng hỏi bên kia đầu dây
"Con đưa Bạch Hiền đi dự tiệc, tối sẽ về " hắn nói rất cung kính nhưng trong giọng lại lạnh nhạt vô cùng.Tuy hắn và mẹ có nhiều khuất mắc nhưng bà vẫn là người sinh ra và nuôi hắn làm sao hắn có thể cư xử bất kính
" con nhớ chăm thằng bé ngốc ấy " Bà Ái Châu vẫn nhẹ giọng, trong lòng lại nặng trĩu vô cùng. Nếu 14 năm trứơc chuyện đó không xảy ra thì có lẽ bây giờ bà và con trai mình sẽ không như vậy.Mãi đến năm 14t Phác Xán Liệt vẫn lạnh lùng với bà cũng chẳng muốn tiếp xúc với quá nhiều người.Điều này làm bà khổ tâm cũng may mắn lúc đó có một cậu bé 9 tuổi cho đến tận bây giờ lúc nào cũng lon ton chăm sóc và tâm sự với bà nên tâm trạng của bà đỡ hơn nhiều
" Mẹ yên tâm " chỉ ba chữ vỏn vẹn nhưng Xán Liệt lại nói nói một cách rất thờ ơ giọng anh ông ồn trong lòng cũng dần quen với việc nói chuyện bình thường này
" Được" Bà Ái Châu cúp điện thoại, đôi mắt cụp xuống,thở dài rồi trở về phòng nghỉ
Về phần Phác Xán Liệt sau khi cúp điện thoại bỏ vào túi, quay lưng lại cũng là lúc Độ Khánh Tú bước ra, hắn tỏ vẻ ngạc nhiên, khoanh tay đứng dựa vào ghế sofa
" Bạch Hiền đâu?!" Hắn nhíu mày
" Ôi trời cậu vào coi phu thê của cậu xem " Độ Khánh Tú cũng khoanh tay cười ra tiếng trông rất thú vị làm cho Phác Xán Liệt cũng đoán được phần nào.Chắc cậu trai nhỏ kia bị Độ Khánh Tú chọn một bộ đồ " kín đáo " lắm nên mới quyết không chịu ra đây mà
Nghĩ rồi Phác Xán Liệt nở nụ cười tà mị lướt qua người Độ Khánh Tú tiến đến thẳng phòng thay đồ
Đung như dự đoán của hắn vừa mở cửa liền thấy cậu trai nhỏ ở trong đang loay hoay muốn cởi bộ váy trên người ra trông rất buồn cười
"Á..a..Sao...sao cậu vào đây" Biện Bạch Hiền thấy Phác Xán Liệt đi vào liền lúng túng đưa tay che đi phần ngực hở một nửa của mình mặt đỏ bừng
" Tôi không được vào?!" Phác Xán Liệt liền tiến vào phòng khuôn mặt vừa nghiêm nghị vừa nở nụ cười đùa cợt
Biện Bạch Hiền lúng túng đến mức không biết nói gì đứng như trời trồng.Thật ra ý cậu đâu phải như thế người đàn ông này lúc nào cũng suy bụng ta ra bụng người như thế vậy a~
" Bỏ tay xuống tôi xem " Giọng Phác Xán Liệt hào hứng vô cùng nhưng lại nén vào trong
" Nhưng...cậu..." Biện Bạch Hiền ấp úng trong họng chảng thể nói ra chữ
"Em là đang cố ý đuổi tôi hay đang trái lệnh?!" Phác Xán Liệt lại trêu trọc cậu bằng cái giọng nghiêm nghị đáng sợ
" Tôi không...dám ạ " Biện Bạch Hiền trả lời liền khi người ta nghi oan cho mình như thế
"Ngoan, buông tay " Phác Xán Liệt dụ ngọt chân và thân tiến lên 2 bườc gần Biện Bạch Hiền.
Biện Bạch Hiền nhà ta vẫn ngốc nghếch vâng lời thả hai tay xuống lùi ra sau 1 bứơc mặt lúc này không dám ngước lên nhưng chưa kịp lùi thì đã bị cánh tay người nào đó ôm chặt eo kéo vào lòng
" Cậu...cậu..." Phác Xán Liệt ấp úng không ngừng
" Em đúng là muốn câu dẫn người khác " Phác Xán Liệt nâng cầm cậu lên trêu chọc
" Tôi...(nào có)" Hai chữ cuối chưa kịp nói đã bị môi của Phác Xán Liệt nuốt vào. Phác Xán Liệt lợi dụng lúc cậu đang mất thần trí liền hút mật như thế.Hôm nay cậu lại mặc trên người bộ bộ đầm màu đỏ ngắn cũn cỡn chỉ tới đùi, phần vai còn bị hở để lộ khe ngực nóng bỏng, phần eo lại có họa tiết ren mập mờ.Nếu như nói hắn không có cảm giác thì chẳng phải đàn ông bình thường rồi
Riêng Biện Bạch Hiền bị hôn đến mặt đỏ kè đi.Lúc Phác Xán Liệt buông môi cậu, cậu như kẻ thiếu khôn khí thở hồng hộc mà suy nghĩ.Sao lúc nào cậu chủ cũng làm như thế vậy nhỉ? Bà chủ và ngay cả Lộc Hàm đều bảo chỉ có người yêu hay vợ chồng mới được hôn nhau thôi.Lúc quen biết và làm bạn gái Tịch Diệp Thành cậu cũng từng hôn qua nhưng cậu không suy nghĩ nhiều vì dù sao nụ hôn đầu cậu chủ cũng cướp rồi cơ mà.Có khi nào cậu chủ thích mình?Vừa nghĩ đến đó cậu liền gạt ngay
Riêng Phác Xán Liệt thấy coi mất tập trung như thế rất khó chịu
"Em là đang nghĩ đến ai?!"
" Dạ...dạ không có " nghe cậu chủ hỏi Biện Bạch Hiền liền hồn ví bay về,đôi mắt thoáng nhẹ chút khó hiểu
Phác Xán Liệt nghe thấy thế liền hừ một tiếng rồi đưa cho Bạch Hiền một bộ đầm khác trông rất dễ thương.Có màu hồng một vài họa tiết đỏ nhẹ,dài tới đầu gối.Thấy thế cậu ngoan ngoãn vào thay vì là của cậu chủ chọn mà cậu không muốn cậu chủ tức giận đâu [tác giả: Là do anh quá dại troai thì có:))]
Riêng phần Phác Xán Liệt từ lúc hôn tới bây giờ không khỏi khó chịu.Hận là không thể ăn cậu ngay lúc đó.Nhưng lí trí lại phản kháng rằng đến lúc nào cậu cho phép mới ăn sạch.Tâm trạng như thế hắn liền đi ra ngoài phòng khách
" Tớ tưởng cậu ăn gì trong phòng trang phục của tớ" Giọng Độ Khánh Tú ngồi trên ghế đùa cợt
Phác Xán Liệt liếc một cái sắc bén ta nói:cậu cẩn thận mồm miệng
"Thôi được rồi Tớ sợ.Phu thê ra kìa " Độ khánh Tú lên tiếng
Phác Xán Liệt nhìn về phía cậu trai đang nhích từng bước một để đi trong lòng phiền toái
" Á a..." Biện Bạch Hiền bị bế xốc lên liền không kịp phản ứng mà vòng tay qua cổ người nào
Phác Xán Liệt ôm cậu trai nhỏ bước từng bước ra chiếc xe BMW màu đen của mình trước khi đi không quên tạt thau nước vào mặt Độ Khánh Tú.
"Không khách sáo"
Hên là bạn bè gần 10 năm nếu không Độ Khánh Tú sẽ cầm dao lên mà lóc thịt tên cao cao đại đại như thế:))) [tác giả: tới luôn anh ơi ]
-----------
Do truyện này mình edit lại từ ngôn tình nên khi có viết về trang phục của Bạch Hiền thì mình cho Bạch Hiền mặc đầm với váy luôn nha. Do không thể suy nghĩ để viết lại được. Mong mn thông cảm nha 😍😘
---------
Xuất ngũ rồi đăng truyện tiếp thôi 😻😻😹
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro