CHƯƠNG 24

Hôm nay là ngày cuối cùng của chuyến đi nên Bạch Hiền và Lộc Hàm cùng kéo nhau đi mua sắm,hai cậu cứ lăn tăn đằng trước còn hai người đàn ông đằng sau thì khỏi phải nói thu hút biết bao nhiêu là ánh mắt của bao cô gái

Ngô Thế Huân phong lưu lãng tử đôi lúc lại chọc ghẹo nháy mắt với các cô gái xung quanh làm cho mấy cô đổ đốn

Còn Phác Xán Liệt hắn không quan tâm,đút tay vô túi bước đinh bình thản lạnh lùng vô đối

"Cái tên họ Ngô kia.Anh có phải là muốn bị trừng phạt hay không " Lộc Hàm thấy có gì đó không ổn liền quay lại nhéo tai của Ngô Thế Huân khiến anh nhăn nhó cả mặt

"Này đau...đau "

"Có phải là em đã quá dễ tính với anh không.Được!Qua bên kia xem em xử lí anh như thế nào "

Nói rồi Lộc Hàm xách tai của anh tiến tới một cửa hàng kim cương.Anh thầm oán "chết rồi lần này phải là cả một cửa hàng kim cương đấy ".Đối với Ngô Thế Huân,anh không phải là tiếc tiền chỉ sợ cậu chàng kia lại mua cả cái cửa hàng đó,cằn nhằn hay là toáng lên đánh anh khiến anh mất mặt đúng là phát sợ

Anh Phác nhà ta thì biết quá rồi,liền tranh thủ tiến tới chỗ cậu trai nhỏ vòng tay qua eo cậu ôm sát lại làm cho các cô gái xung quanh liền bĩu môi bỏ đi

"Cậu....Đây là chỗ đông người " Cậu ngại ngùng nói nhỏ

"Thật sao,tôi chẳng thấy ai cả " Phác Xán Liệt ngỏ ý muốn trêu chọc lại càng ôm sát cậu hơn

"nhưng...như vậy rất...ngại " cậu ấp úng từng chữ không biết phải dùng lí lẽ thế nào nói với con người mặt dày này

"Nếu em thích chỗ hai người thì chúng ta sẽ đi đến đó "Hắn gian tà ghé sát lỗ tai cậu nói nhỏ

Biến thái!Đúng là biến thái.Cậu nào có ý đó chứ.Cái người đàn ông này trong đầu chỉ có mỗi chuyện đó thôi sao. Phác Xán Liệt đáng chết aaa!

Cậu mắt mở to,khuôn mặt đỏ bừng lên,miệng cũng đứng hình khi nghe câu đó

"Sao nào?Có muốn hay không " biết mình trêu chọc được cậu nên hắn càng làm tới.Không hiểu sao mỗi lần trêu chọc cậu hắn lại rất vui nha.Cảm giác thế nào nhỉ?Sảng khoái đầu óc

Cậu là tim muốn nhảy ra ngoài luôn,thật là muốn đánh cho hắn vài cái cho hả giận.Tự oán trách sao ông trời lại tạo ra một con người biến thái như thế chứ

"Em... đi vệ sinh " Không biết làm thế nào thì cậu đành chuồn thôi.

Thấy cậu vội vã đi như thế hắn mỉm cười gian xảo

Cậu làm gì đi vệ sinh mà lâu thế kia.Có phải là gặp chuyện gì rồi hay không

"Này Xán Liệt, Bạch Hiền đi đâu thế?" Lộc Hàm hỏi hắn

Hắn thì chẳng nói chẳng rằng liền bỏ đi về phía nhà vệ sinh nam, linh cảm không lành rồi

Đúng như hắn dự đoán vừa bước vào phòng vệ sinh nam đã nghe tiếng nói chuyện

" Thằng nhỏ này,mắt mày bị mù à sao dám đụng trúng tao "

" Đúng rồi, thằng nhà quê mùa"

Hắn thấy thế,nghe thế liền tức giận không thôi

Mèo nhỏ của hắn lại bị ức hiếp nữa mà chỉ biết xin lỗi im lặng chẳng dám phản kháng sao.Đúng là cậu trai ngốc nghếch mà

Hắn liền bước vào chẳng ngại ngùng tát vào mặt cô tiểu thư nhà giàu kia sau đó liền rút khăn lau sạch tay như vừa chạm vào vật gì ghê tởm lắm

"Này anh là ai,sao lại đánh tôi.Anh có biết tôi là ai hay không?"Cô tiểu thư đó bị tát đau quá hoá tức giận rống lên

"Chuyện gì?chuyện gì thế?" Đúng lúc đó Lộc Hàm chạy vào nhìn thấy tình cảnh ấy cũng đủ hiểu sơ tình hình,liền chạy lại hỏi han

"Bạch Hiền sao thế,ả ta làm gì cậu?" Hà Mỹ Hoa vừa nói vừa liếc qua ả tiểu thư kia

"Các người mắt mù sao.Đây là tiểu thư Lâm Diệp là con gái của chủ trung tâm thương mại này đấy "Cô gái kế bên ả tiểu thư lên tiếng,khuôn mặt hếch lên trong phát ghét

"Tôi không biết các người là ai nhưng cô ta cư nhiên đụng trúng tôi làm chiếc váy trên người tôi bị rách,mau đền "

Ả Lâm Diệp đó khoanh tay nói

"Ay ay tiểu thư à, sao cô không nghĩ rằng do cô béo quá nên váy mới rách.Cô tự xưng mặc đồ hiệu mà đụng tí lại rách chẵng khác nào như tấm ni lông ngoài bãi rác " Lộc Hàm cậu đây là không phải dạng vừa.Trên đời này cậu ghét nhất thể loại ỷ quyền ức hiếp người khác mà ả này lại không mày đụng trúng bạn thân của cậu. Ả tới số rồi

"Cậu..." tiểu thư kia tức đến chẳng nói được câu gì cả

"Lộc Hàm....thôi..thôi là lỗi của tớ" Biện Bạch Hiền cậu không muốn lớn chuyện nên níu níu tay của bạn tốt

"Cậu để yên cho tớ nói.Nói thật thể lại như tiểu thư đây có lẽ sáng ra đường đã quên mang theo cái gọi nào não hay sao? Tôi là thật lòng muốn biết đó " Lộc Hàm khoanh tay khuôn mặt cười khinh bỉ liền nói như tát nước vào mặt

"Cậu...cậu nghĩ cậu là ai mà dám nói như thế chứ "Ả Lâm Diệp tức đến phát điên định tiến tới giơ tay tát vào mặt Lộc Hàm nhưng lại không dám

"Sao? Cô tát đi.không tát thì tôi tát"nói xong Lộc Hàm liền tới tát vào mặt của của ả Lâm Diệp một cái.khuôn mặt cậu trở nên sắc bén hơn

Chắc ả ta do uất ức quá liền bảo cô gái kế bên lấy điện thoại ra

"Papa có đám người ức hiếp con...."qr ta dẹo tới dẹo lui một hồi trông thật ngứa mắt

Từ nãy đến giờ, Phác Xán Liệt vẫn ôm eo Bạch Hiền xem kịch hay.Hắn chính là muốn xem chuyện này đến đâu và chính hắn sẽ tự tay kết thúc.Dám đụng đến đàn ông của hắn thì vẫn câu nói cũ "thật là biết lựa đường chết "

Tầm 5p sau có một lão già mập bước vào

Thế là ả Lâm Diệp đó liền ôm lảo ta nói ỏng ẹo

"Papa chính là tên đó và cậu trai này "

Lão mập đó nhìn sang Phác Xán Liệt và Lộc Hàm sau đó liền hốt hoảng cúi đầu

"Chào Phác Thiếu.không biết con gái của tôi đã làm gì có lỗi xin Phác thiếu bỏ qua "bây giờ nhìn lão già đó trên mặt mồ hôi chảy nhễ nhại

Còn ả Lâm Diệp đó thì càng hốt hoảng hơn.Đây chẳng phải là Phác Xán Liệt của Phác Thị sao.Ả ta chỉ mới nghe danh chứ chưa lần nào gặp mặt chỉ thấy trên báo nhưng đến bây giờ mới nhớ.Trễ rồi cô gái

Phác Xán Liệt không nói không rằng,người hắn tỏa ra sát khí rất đáng sợ,đôi mắt vừa sắc bén vừa điềm tĩnh.Hắn từ từ rút điện thoại ra gọi cho một ai đó

"Mau hủy tất cả hợp đồng của Lâm Thị "

Nói xong hắn liền tắt máy ôm Bạch Hiền bỏ đi khiến cho lão mập đó và ả Lâm Diệp kia một phen sợ hãi lại thêm phần lo lắng

"wow..Anh bất ngờ với em đó " Lộc Hàm vừa bước ra khỏi thì đã thấy Ngô Thế Huân đứng gần đó vỗ tay

Cậu đi lại gần hếch mũi lên tốt vẻ rất tự hào

Ngô Thế Huân liền ôm eo cậu nói tiếp " Em rất biết cách khi dễ người khác đúng không?Bây giờ anh mới biết " Hắn cười tốt vẻ nhạc nhiên lắm

"Đương nhiên "Lộc Hàm trả lời bình thản

"Được.Rất có khí chất.Vậy tối nay để xem em có khi dễ được anh không " Ngô thế Huân vừa nói vừa cười rất gian xảo dường như trong não hắn đã chuẩn bị sẳn sàng"

"Anh....biến thái " Lộc Hàm trợn mắt đấm vào bụng hắn một cái.Bở hắn vừa nói xong khiến cậu rợn cả da gà.Vậy là tối nay cậu phải trốn thôi không thể ở nhà được

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro