C1: Đêm Cướp Đoạt

Khi màn đêm lặng im buông xuống, những cơn gió mùa hè mang theo chút mát mẻ, nhè nhẹ thổi qua.
Cánh cửa kính tinh xảo, nắm đấm cửa màu vàng kim.
Biện Bạch Hiền hoàn thành buổi phỏng vấn đi ra, bàn tay mềm mại khoát lên trên cửa, thở nhẹ một hơi, ôm trong lòng bản sơ yếu lý lịch đi ra cửa. Chỉ một đoạn đường ngắn, cậu đi có chút nhẹ nhàng, đôi mắt mở to sáng rỡ giống như hồ nước đảo một vòng quanh đại sảnh, thật là một nơi đẹp đẽ, liếc mắt một cái cũng không xem hết được, cậu đơn thuần cúi thấp đầu, khiến làn tóc mềm che khuất một chút nét cười nơi khóe miệng.
Cách đó không xa là khách sạn mà cậu muốn đến. Dưới màn đêm đen, thật hùng vĩ xa hoa.
Cậu nhìn một chút rồi lấy điện thoại ra từ balo.
"Hiền Hiền..." Từ điện thoại truyền ra giọng nói rất vui sướng, chiều chuộng.
"Nhạc Phong, em phỏng vấn xong rồi." Bạch Hiền vừa đi vừa nói, mái tóc mềm mượt bay bay trong gió bị xù lên
"Ha ha, vậy sao? Kết quả thế nào?"
"Họ quyết định nhận em ! Đãi ngộ rất tốt, em rất vừa ý, hơn nữa điều kiện làm việc em cũng thích..." Áo sơ mi bị gió thổi qua, mềm nhẹ ôm lấy thân thể nhỏ bé của cậu, tay áo vờn quanh cổ tay tuyết trắng, thân dưới là chiếc quần jeans đen tinh xảo, hai chân thon dài khép lại, lộ ra vẻ mê người bóng bẩy, Biện Bạch Hiền ngẩng đầu nhìn thoáng qua tên khách sạn, "Khách sạn Vienna, bên cạnh tòa nhà thương mại, đúng không?"
"Đúng rồi, đêm nay ba mẹ anh ở đó, em giúp anh đến tiếp hai người - yên tâm, họ sẽ thích em mà. Hiền Hiền, trước giờ ba mẹ đối với người anh yêu rất khoan dung, đừng lo lắng..."
"Em không lo lắng! " Biện Bạch Hiền đỏ mặt ngắt lời, đi vào khách sạn qua chiếc cửa xoay.
"Ha ha... vậy là tốt rồi, chúc mừng hoàng tử nhỏ của anh tìm được công việc yêu thích!" Nhạc Phong cười sang sảng, cầm điện thoại di động cúi đầu nói, "Đêm nay em đến trước, ngày mai anh mới đến được... ngoan, anh yêu em."
Trong khách sạn thoang thoảng khí lạnh, nhưng Biện Bạch Hiền lại thấy trong lòng dâng lên một chút khô nóng
"Em cũng yêu anh." Cậu nhẹ nhàng nói một câu, liền ngắt điện thoại.

Mặt hơi ửng hồng, dưới ánh đèn sáng rỡ có vẻ mê người không gì sánh được. Đến quầy tiếp tân hỏi rõ, Biện Bạch hiền nhẹ giọng cảm ơn, có phần hơi lo lắng đi vào thang máy.
Đúng vậy, cùng Nhạc Phong yêu nhau lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Biện Bạch hiền thực sự nhìn thấy ba mẹ anh, trước đây không phải chưa từng gặp qua, nhưng chỉ gặp qua điện thoại. Lúc đó cậu còn chưa tốt nghiệp, thỉnh thoảng đến công ty của Nhạc Phong, anh như thể hiến vật quý, ôm cậu gọi điện thoại quốc tế cho ba mẹ, Biện Bạch Hiện đỏ mặt dựa vào lòng anh chào hỏi với ông bà Nhạc.
Cậu cảm thấy ông bà Nhạc cũng không phải là người lạnh nhạt, ít nhất qua màn hình điện thoại thấy họ tươi cười, rất hài lòng, mặc dù chỉ dành cho con trai, chứ không liên quan gì đến cậu. Nụ cười của họ cũng không dành cho cậu trai xinh đẹp động lòng người trong lòng con trai họ. Nghĩ đến đây Biện Bạch Hiền liền cảm thấy căng thẳng.
Hiện giờ Nhạc Phong đang đi công tác, không kịp trở về mà ông bà Nhạc lại cố ý đến lúc này, không có báo trước, vì vậy cậu phải đến trước tiếp đón. Bàn tay nhỏ nắm chặt balo, Biện Bạch Hiền cố gắng thả lỏng chính mình. Không sợ...không sợ, không sợ.
Bạch Hiền cố gắng lên, dù sao cũng là ba mẹ người yêu mình, không nên sợ hãi như thế. Cậu lẩm nhẩm tự nhủ, hoàn toàn không chú ý đến tầng mà mình muốn đi tới.
"Đinh" một tiếng chuông vang, cửa thang máy mở ra. Biện Bạch Hiền đi ra ngoài, bước vào một vùng sáng êm dịu, trên mặt đất là thảm lông dê màu trắng cách âm rất tốt, trên đỉnh đầu là một hàng những cây đèn màu hồng nhạt khiến bầu không khí tràn ngập sự an tĩnh mà thần bí.
Cậu theo số phòng , đi đến phía trước tìm. K107, K108, K109... Cậu nhớ lại số phòng, thân thể nhỏ bé dừng lại vài giây, ngón tay non mềm sắp chạm vào cửa lại vì do dự mà chợt dừng lại.
Nhưng mà không thể lùi bước. Bạch Hiền, không thể lùi bước. Khẽ cắn môi, cậu nâng mắt, lấy dũng khí gõ cửa. Cửa mở, tầm mắt của Biện Bạch Hiền bỗng nhiên bị một khoảng tối đen bao trùm --
Cậu dừng một giây mới nhận ra trong phòng tối om, hoàn toàn không nhìn thấy rõ người mở cửa, cậu nghẹn một hơi trong cổ họng, vừa định lùi lại thì trong phòng đột nhiên có một cánh tay vươn ra kéo cậu vào!
Tiếp đó, cả người Biện Bạch Hiền đụng vào một vòng ôm thật lớn, lực đạo trên lưng giữ chặt lấy người cậu, cậu há mồm muốn hét nhưng lại bị bịt miệng, ngay sau đó cửa bị đóng lại, phát ra một tiếng "Cạch!"
" Ô..." một nỗi sợ hãi mãnh liệt trào dâng, bàn tay nhỏ bé của Biện Bạch Hiền phủ lên bàn tay lớn đang bịt miệng mình.
Bàn tay kia thật nóng, cứng rắn, thậm chí không để cậu hít thở một chút nào.
Cứu mạng... Cậu liều mạng giãy dụa, nước mắt cũng bị kích thích tuôn trào... Cứu mạng a...!
Trong phòng tối đen không có một chút ánh sáng, Biện Bạch Hiền duy nhất cảm nhận được chính là một sức mạnh to lớn ôm chặt cả người cậu, mạnh mẽ không thể kháng cự, mang theo một chút ẩm ướt cùng nóng bỏng và phảng phất hương bạc hà sau khi tắm, hương vị dần trở nên rõ ràng mang theo sự áp bách xâm lược mạnh mẽ.
Biện Bạch Hiền không thể động đậy, chỉ cảm thấy hắn gắt gao giữ lấy thân thể mềm nhũn của cậu, chậm rãi dựa lên tường.
Một trận hơi thở nóng ẩm từ bốn phương tám hướng ùn ùn kéo đến...
Hắn đè lên cậu, không muốn làm cho cậu phát ra tiếng, mặc kệ tay cậu yếu đuối giãy dụa, nhìn cậu run run hắn chầm chậm cúi đầu, cảm nhận được đường cong lả lướt của người trong lòng, hôn nhẹ lên vầng trán toát mồ hôi lạnh vì run của cậu, thở dài nói, "Nhỏ vậy..."
Giọng nói kia, mát lạnh lại lộ ra một tia trầm thấp, nhàn nhạt từ tính khiến người khác mê muội.
Biện Bạch Hiền hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, cậu làm sao lại đi đến đây, người đàn ông có giọng nói trầm thấp này là ai, cậu hoàn toàn không biết.
Bàn tay hắn nắm thật chặt, cậu không thở được, thần kinh căng như muốn đứt ra!
Trong bóng tối, cậu nhìn không rõ khóe miệng hắn mang một tia cười nhàn nhạt. Bàn tay to lớn cuối cùng cũng buông ra, Biện Bạch Hiền còn không kịp há mồm để thở, cánh môi đã bị bịt lại, gáy cũng bị một bàn tay giữ chặt, một mùi nam tính rõ ràng tràn ngập trong khoang miệng cậu.
Thật chặt khít, một khe hở cũng không có. "Ưm..." Biện Bạch Hiền bị buộc ngửa đầu tiếp nhận một nụ hôn sâu tràn ngập cướp đoạt, cánh tay trên lưng nâng cả người cậu lên, giữ chặt lấy như muốn bóp nát cơ thể cậu .
Thật ngọt. Mùi vị của cậu , thơm mềm ngọt ngào. "Không được... không...được...ô ô!"
Chưa bao giờ bị hôn điên cuồng như vậy, Biện Bạch Hiền chỉ cảm thấy lưỡi tê dại đau nhức, đại não ong ong, quá sợ hãi khiến cậu khóc nấc thành tiếng, nhưng ngay cả tiếng khóc cũng bị hắn chiếm lấy, nuốt vào trong bụng.

Cảm giác được cậu vẫn còn sức lực để nói, hắn có phần không vui, ngậm lấy cái lưỡi thơm mềm của cậu, không để âm thanh mê người này phát ra.
Âm thanh kia rất êm tai, nhưng hắn thích cậu chú ý đến việc khác hơn mà không phải là cự tuyệt.
Một hồi trời đất xoay chuyển bay lên không, Biện Bạch Hiền chỉ thấy đau thắt lưng, đầu ngón chân không chạm đất. chỉ có thể nắm lấy người đàn ông trước mắt, thế nhưng cậu cũng không nắm được cái gì!
Ngón tay thon dài yếu ớt đụng đến đều là từng mảng từng mảng da thịt đàn ông nóng bỏng, săn chắc, cứng cáp. Cậu không có lựa chọn, chỉ có thể cắm đầu ngón tay thật sâu vào cơ bắp cứng rắn kia.. "Xin ngươi, ...đừng....a..."
Biện Bạch Hiền chỉ cảm thấy áo sơ mi bị xé rách, trên lưng một vùng lạnh lẽo, một bàn tay đặt lên da thịt mềm mại của cậu, mang đến một đợt tê dại.
Cậu rất nhỏ bé, nhỏ đến nỗi một bàn tay của hắn cũng có thể nắm gọn thân thể cậu!
Biện Bạch Hiền liều mạng kêu khóc trong lòng, muốn kêu hắn dừng lại, muốn nói với hắn không được!
Thế nhưng vô ích, ngón tay thon dài mà nóng rực đã bắt đầu di chuyển toàn thân cậu, cậu nhịn không được run rẩy, nhất là khi ngón tay dò xét vào trong quần, nháy mắt đâm vào thân thể, cậu thật run sợ quá đỗi!
Cảm nhận xa lạ khiến cậu thấy vô cùng hoảng sợ, khoái cảm cùng đau đớn đồng thời cuồn cuộn nổi lên trong cơ thể. Ai nói cho cậu biết đây là làm sao? Ai nói cho cậu biết cậu nên làm sao bây giờ!
Người đàn ông trước mắt nhẹ giọng thở hổn hển, ôm lấy cậu càng chặt hơn, cảm giác chật chội như xử nam làm hắn mê muội, ngón tay di động khó khăn nhưng hắn không có nhiều kiên nhẫn để cho cậu bé trong lòng thích ứng.
Môi bị bịt không thể phát ra tiếng, Biện Bạch Hiền hoảng sợ kinh khủng, điên cuồng giãy dụa, nước mắt tuôn rơi.
Những tiếng "ô ô" nho nhỏ phát ra, thân thể mảnh khảnh yếu ớt của cậu cứng ngắc, rốt cục khi hắn không hề thương tiếc tiến thẳng vào thân thể cậu, một tiếng kêu thê thảm đau đớn của Biện Bạch hiền lập tức đã bị nuốt vào, ngón tay trắng xanh găm thật sâu vào cánh tay hắn, hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.

Sáng sớm ngày hôm sau, trên một máy bay tư nhân.
Trong cabin xa hoa, một người đàn ông cao lớn đang chăm chú đọc tờ thời báo New York, ngón trỏ nhè nhẹ gõ lên thành ghế bằng da, điện thoại di động bên cạnh bắt đầu rung.
Dời mắt khỏi tờ báo, thon dài ngón tay cầm lấy điện thoại di động ấn nút nghe. "Phác tiên sinh, xin lỗi xin lỗi, tối hôm qua người muốn đưa tới cho ngài vốn đã đi rồi, nhưng nửa đường gặp sự cố, chúng tôi không phải cố ý! Chúng tôi cũng là sáng nay mới được biết! Phác tiên sinh ngài đừng nóng giận, bây giờ ngài ở đâu vậy, tôi lập tức đi đến, lập tức đi đến..." Trong điện thoại, giọng nói khẽ run, lo lắng mà áy náy.
Một tia nắng sớm xuyên qua cửa sổ cabin chiếu lên chiếc cúc bạc trên cổ tay áo người đàn ông.
Khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, dưới tia nắng ban mai càng lộ ra vẻ thâm sâu mê người. "Ngày hôm qua cậu đưa người nào đến?" Hắn bưng lên ly cafe bên cạnh, uống một ngụm, thản nhiên hỏi.
"Là Nghiêm thị thiên kim, tôi nói với cô ấy hôm qua ngài ở lại C thành một ngày, bảo cô ta tự mình đi đến, nhưng buổi sáng hôm nay cô ta mới nói với tôi là có sự cố ngoài ý muốn cho nên không đi C thành được, Phác tiên sinh thật xin lỗi ngài......" Đối phương rõ ràng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng là không dám thả lỏng, thực khẩn trương lặp lại lời giải thích đã nói.
Trong cabin, một người đẩy cửa đi vào, đến bên người hắn cúi đầu nói: "Phác tiên sinh đã chuẩn bị tốt, bất cứ lúc nào cũng có thể cất cánh."
Hắn ngồi trên ghế da, đôi mắt xa xăm liếc nhìn ra cửa sổ, cúp điện thoại di động, giọng nói đang lải nhải giải thích liền ngưng hẳn. "Bây giờ đi." Ngón tay thon dài vuốt ve khóe miệng thản nhiên nói "Đi tra giúp ta một việc - tối hôm qua ở khách sạn Vienna, người con trai trên giường của ta là ai. Tìm được cho ta đáp án."
Hiện tại, hắn không có thời gian tự mình xử lý việc này. Người bên cạnh cúi người đáp: "Vâng, Phác tiên sinh."
Máy bay chậm rãi cất cánh. Trong tiếng ồn của động cơ, ngoài cửa sổ tia nắng ban mai càng ngày càng ấm. Hàng mi dày đậm buông xuống, nghĩ lại một ít chi tiết ngày hôm qua, cũng nghĩ không hiểu.
Ở trên giường, hắn vĩnh viễn đều chỉ hứng thú tới người dưới thân hương vị như thế nào.

Mà ngày hôm qua việc đó, chỉ có thể nói...... thực cực hạn.
Xem cậu ở lần đầu tiên chìm trong hoan ái đau đến hôn mê, mồ hôi đầm đìa cắn môi ưm, lại trốn không thoát, chỉ có thể ngửa đầu chấp nhận dục cảm hắn mang đến, là đàn ông ai cũng đều cảm thấy thực cực hạn.
Hắn nhắm mắt, không muốn nghĩ nữa, trong đầu chỉ còn việc sau khi đến Los Angeles sắp phải xử lý kia một loạt vấn đề phức tạp.

Hai năm sau.
Khu phỏng vấn của công ty Khải Vinh rất im lặng, ngoài tiếng nói của giám khảo, đều không có gì hết.
Trên chiếc ghế mềm, Biện Bạch Hiền vẫn ngồi lẳng lặng, đôi mắt đẹp hơi nhắm lại, cả người cuộn mình ở bên trong, giống như một pho tượng xinh đẹp. Cậu trai cạnh cậu thực căng thẳng nắm trong tay bản sơ yếu lý lịch, ánh mắt mở to tròn tròn , trơ mắt nhìn người phỏng vấn trước bị hạnh họe đến sượng mặt mà khóc chạy ra như thế nào.
"Thật là đáng sợ......"  Viện Y dựa người về phía Bạch Hiền ,"Bạch Hiền, thật là đáng sợ, rất đáng sợ......" cô bạn ngồi bên cạnh, cánh tay lạnh lẽo, Viện Y chạm nhẹ vào cậu, cậu đột nhiên run lên.
Biện Bạch Hiền mở mắt ra, nhìn nhìn phía trước, đã đến người phỏng vấn tiếp theo. "Làm sao vậy?" Cậu xoay mặt qua, nhẹ nhàng hỏi người bên cạnh.  Viện Y rất kỳ quái nhìn cậu: "Bạch Hiền cậu không sao chứ? Tay cậu lạnh quá."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro