Chương 26: Em không ăn thịt người
Tiểu luận kết thúc môn của Seokmin là phân tích giá trị nghệ thuật của một bộ phim, anh chọn bộ phim 'Bình minh ở đây yên tĩnh', kết quả vừa mới khái quát nội dung xong liền không biết viết như thế nào nữa.
Không giống như viết bút kí, chỉ cần viết chút cảm nghĩ là được, một khi bài viết có liên quan đến 'nghệ thuật' và 'giá trị', còn kèm thêm danh hiệu 'tiểu luận', mức độ khó viết sẽ tăng vọt.
Vò đầu bứt tai hồi lâu, số chữ trong tài liệu vẫn không tăng thêm, Mingyu bên cạnh cũng không giúp được gì, nên trong lúc viết, Seokmin vô thức nghịch điện thoại.
Chủ topic trên Naver Cafe đã hứa với anh sẽ xóa bài viết, còn chưa tự mình kiểm tra, nhưng nếu Mingyu đã nói xóa rồi, vậy thì chắc là không còn bài viết nữa...đi...
Seokmin để điện thoại trước mặt, hơi nheo mắt lại, kiểm tra kỹ lưỡng, dáng vẻ khó tin.
Đúng là bài viết hot ngày hôm qua đã bị xóa, nhưng hôm nay trên Naver Cafe lại xuất hiện bài viết CP mới còn hot hơn.
Mặc dù không có ai nhắc tới tên của hai nhân vật chính, nhưng anh liếc mắt một cái liền biết 'bà xã' là chỉ mình, còn 'bảo bối' là chỉ Mingyu.
Lầu 10
Tôi không được rồi, bà xã thật sự rất yêu bảo bối!
Lầu 32
Bảo bối thật hạnh phúc.
Lầu 88
Khi nào bà xã mới ra mắt, rất muốn xem GSCP gia nhập giới giải trí!
Bắt đầu từ lầu này, mấy chữ GSCP liên tục xuất hiện, trong nhận thức của Seokmin, GS có nghĩa là ý dâm, anh thật sự không hiểu làm thế nào mà GS có thể được kết hợp với CP, vì thế liền lật điện thoại lại, hỏi Mingyu bên cạnh: GSCP có nghĩa là gì?"
Mingyu tạm dừng đánh máy, quay đầu nhìn Seokmin, không trả lời mà hỏi lại: "Anh đang xem bài viết CP của chúng ta?"
Seokmin nhất thời có chút chột dạ: "Không có."
Mingyu quay đầu đi tiếp tục đánh máy: "GS là tên anh và tên tôi ghép lại, GSCP chính là tên CP của chúng ta."
"Còn có thể như vậy sao?" Seokmin tỉnh ngộ, cũng quên mình vừa mới phủ nhận, lật điện thoại lên tiếp tục lướt xem, nhưng anh đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, hỏi Mingyu, "Sao cậu biết?"
Mingyu chậm rãi vặn mở nắp chai, uống một ngụm nước: "Vừa rồi lúc đi mua nước, tôi có xem qua một lúc."
"Cậu cũng cảm thấy quá đáng đúng không?" Seokmin như tìm được tri âm, "Rõ ràng tôi bảo chủ topic xóa bài viết liên quan đến hai chúng ta đi, vậy mà cô ấy lại viết lại một bài khác, thế chẳng phải là lừa cơm và trà sữa của tôi sao?"
"Cũng coi như là giữ đúng lời hứa." Mingyu đặt bình nước xuống, "Trong lầu, không còn tên và ảnh chụp của chúng ta nữa."
Seokmin vuốt xuống thêm vài cái, phát hiện đúng là như vậy.
Trong lầu, có người vừa rồi nhìn thấy anh đùa giỡn với Mingyu ở dưới tầng ký túc xá, nhưng không có chụp lén, chỉ dùng lời nói miêu tả mà thôi. Phía dưới có người thật sự không tưởng tượng nổi, chủ topic kia cũng chỉ dùng nét bút phát họa đơn giản để biểu thị mà thôi.
"Nhưng ai cũng biết đây là chúng ta." Seokmin cất điện thoại, nói.
"Anh rất để ý sao?" Mingyu hỏi.
Không có.
Tên và ảnh chụp không xuất hiện, vậy thì cũng chẳng sao cả.
Chỉ là...
Seokmin hơi nhíu mày: "Tôi hơi ghét cách gọi bà xã này."
Dù nhìn thế nào thì người được gọi là bà xã phải là Mingyu mới đúng chứ?
"Bà xã." Bên tai đột nhiên vang lên một tiếng rất nhẹ.
Seokmin quay đầu đi: "Hả?"
Mingyu giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhìn màn hình máy tính.
"Nhóc con, cậu đặc biệt dùng cách gọi đáng ghét này để chọc tôi, đúng không?" Seokmin đương nhiên biết là Mingyu cố ý, anh kéo cánh tay hắn qua như muốn trả thù, ghé vào lỗ tai hắn nói, "Tôi gọi cậu là bảo bối, cậu không chán ghét sao? Hả? Bảo bối à?"
Mingyu mím chặt môi, không nói lời nào, Seokmin nhìn qua còn tưởng hắn cũng chán ghét cách gọi này.
Đến tận sau này, khi Seokmin nhớ lại buổi chiều hôm đó ở thư viện, anh mới nhận ra lúc đó mình thật ngu ngốc, hắn rõ ràng là đang nén cười.
Anh gọi hắn là bảo bối, Mingyu làm sao mà có thể cảm thấy chán ghét cho được?
***
Thấy không còn sớm, Seokmin bật đèn trong phòng chiếu phim, nói với Mingyu: "Em trở về nghỉ ngơi đi."
Nói xong, anh đi ra khỏi phòng chiếu phim, đi đến thang máy, lại phát hiện Mingyu vẫn đi theo anh, anh đành phải dừng bước, quay đầu lại nhìn hắn: "Em không đi xuống sao?"
Mingyu nói ngắn gọn: "Không."
Seokmin dứt khoát xoay người, mặt đối mặt nhìn Mingyu, hỏi: "Em không đi xuống, vậy em ngủ ở đâu?"
Mingyu không nhìn anh, đi lướt qua, đi tới thang máy bấm nút đi lên: "Ngủ với anh."
Giọng điệu của hắn cực kỳ tự nhiên, giống như vốn nên là như vậy.
Thang máy dừng ở tầng một, Mingyu nhấn nút, cửa liền mở sang hai bên. Seokmin vừa mới nói 'em', thì đã thấy Mingyu bước vào trong thang máy, anh cũng không thể không đi vào, mà cửa cũng vào lúc này đóng lại.
"Không được." Seokmin nói, "Em phải hiểu rõ, đây là nhà anh."
Mingyu dựa lưng vào bức tường, khoanh tay trước ngực, nghiêng đầu hỏi: "Tại sao lại không được?"
"Bởi vì anh ngủ nông." Seokmin đưa ra một lý do tự cho là đúng đắn, "Bất kỳ tiếng ồn nào cũng sẽ ảnh hưởng đến anh."
Seokmin cũng không có nói dối, không chỉ tiếng ồn mà ngay cả tia sáng thay đổi thôi cũng đều sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của anh.
Nhưng lời nói kế tiếp của Mingyu lại khiến anh không thể phản bác: "Thật không? Vừa rồi anh ngủ rất say ở trong ngực em đó thôi."
Seokmin: "..."
Sớm biết thì đã không nói lý do này rồi.
Từ tầng một lên tầng ba, đi thang máy không tốn nhiều thời gian.
Mingyu đi ra trước, quay đầu lại nhìn Seokmin, hỏi: "Em đợi anh ở trên giường?"
"Kim Mingyu." Seokmin nhíu mày đi ra khỏi thang máy, giọng điệu hơi nghiêm túc, "Anh không cho em ngủ cùng anh."
"Không phải anh muốn bao dưỡng em sao?" Mingyu hỏi.
"Anh thích ngủ một mình."
"Thế nào," Mingyu khẽ cười, "Sợ nối lại tình xưa với em sao?"
Seokmin phát hiện Mingyu thật là hiểu rõ anh.
Dựa theo tính tình trước kia của anh, nghe được lời khiêu khích này, có lẽ anh sẽ trực tiếp đáp lại.
Nhưng nay đã khác xưa, hiện tại chút mánh khóe này đã không còn tác dụng với Seokmin.
"Nếu em lười đi xuống," Seokmin vừa nói vừa hếch cằm, chỉ vào phòng trống bên cạnh phòng ngủ của mình, "Tầng ba có phòng ngủ dành cho khách, em muốn làm gì thì làm."
Bỏ lại câu này, Seokmin trở về phòng mình, đóng cửa lại.
Mặc dù cảm thấy Mingyu sẽ không làm ra loại chuyện này, nhưng anh vẫn khóa cửa phòng lại.
Hiệu quả cách âm của căn phòng rất tốt, sau khi đóng cửa lại, toàn bộ đều yên tĩnh trở lại.
Nhưng không biết có phải do Seokmin nghe cực kỳ nghiêm túc hay không, mà anh vẫn nghe được một chút tiếng động.
Mingyu đi đến phòng bên cạnh, tiếng bước chân dần nhỏ lại, có lẽ là đi ra ban công. Hắn hình như đang ngắm phong cảnh ở đó, khoảng chừng vài phút sau, tiếng bước chân rất nhỏ lại vang lên, lần này hắn đi đến bên giường, sau đó cách vách liền không có động tĩnh nào nữa.
Sau khi chắc chắn Mingyu đã lên giường đi ngủ, Seokmin im lặng đứng sau cánh cửa, áp trán vào ván cửa, nặng nề thở ra một hơi.
Quả nhiên, anh không thể nào chống đỡ lại được Mingyu.
Nếu thái độ của anh đủ kiên quyết, thì đêm nay hắn không có khả năng qua đêm trong biệt thự này.
Mà thôi, cũng chẳng có gì đáng lo cả.
Seokmin lắc đầu, đi đến nhà vệ sinh rửa mặt, thay đồ ngủ rồi nằm xuống giường.
Lúc này, tất cả đã hoàn toàn yên tĩnh, nhưng anh vẫn khó ngủ.
Cũng không phải bởi vì Mingyu ngủ ở cách vách, làm cho tâm tư anh phiền não, mà là vừa rồi anh ngủ hai tiếng ở trong phòng chiếu phim, nên hiện tại thật sự không buồn ngủ.
Sau khi nằm một lúc, đại não lại càng thanh tỉnh, Seokmin không miễn cưỡng nữa, rời giường đi xuống phòng ăn tầng một.
Anh không có đói lắm nhưng ban đêm không ngủ được thì ăn gì đó là thích hợp nhất.
Nhưng trong tủ lạnh toàn là trái cây và rau quả, cũng không có gì để ăn, cuối cùng Seokmin tìm một lúc chỉ tìm được sữa và rượu mơ.
Cuối cùng anh chọn sữa, vì sữa hỗ trợ giấc ngủ.
Sau khi đổ sữa vào trong máy hâm nóng, Seokmin lấy điện thoại ra, gọi điện thoại cho anh trai Lee Youngjin.
Điện thoại chỉ vang lên hai tiếng liền được bắt máy: "Seokminie?"
Seokmin liền biết, anh trai anh là người bận rộn, giờ này chắc còn chưa ngủ.
"Anh đang làm gì đó?" Seokmin nhàm chán hỏi.
Youngjin không trả lời: "Có tâm sự?"
Seokmin gọi điện thoại vào thời điểm này, thì anh cũng không muốn giấu diếm: "Vâng."
Có lẽ là bởi vì ban ngày Youngjin nói chuyện điện thoại với ai đó, nên hắn lập tức đoán ra: "Kim Mingyu?"
"Anh có thăm dò được bệnh tình của Seo Byungchan thế nào rồi không?" Seokmin hỏi, "Em hỏi Mingyu, hắn nói hắn không biết."
"Em sốt ruột như vậy sao?" Seokmin gần như có thể nhìn thấy dáng vẻ Youngjin nhướng mày, "Anh vừa nhận được tin từ bệnh viện nói khả năng cao là không chống đỡ nổi qua năm nay, anh vốn định ngày mai sẽ nói cho em biết."
"Vậy sao." Seokmin suy nghĩ một chút, "Chẳng lẽ Seo Byungchan vẫn còn ở đó, thì chuyện Mingyu bị phong sát không còn cách nào khác sao?"
"Đúng là không tiện ra tay." Youngjin nói, "Dù thế nào cũng phải nể mặt ông cụ nhà họ Seo."
"Nhưng em không muốn." Seokmin nói.
"Seokminie, em..." Youngjin ý vị sâu xa nói, nhưng hắn lại đột nhiên phát hiện có gì đó không đúng, chuyển đề tài, "Vừa rồi, em nói em hỏi Mingyu? Không phải em không liên lạc được với cậu ấy sao?"
Seokmin trầm mặc trong chốc lát, nói: "Bây giờ, em ấy đang ở trên đảo."
Nói chính xác hơn thì là đang ở trên tầng.
"Cái gì?" Youngjin tăng âm lượng, bất ngờ hỏi, "Em gọi cậu ấy đến?"
"Tất nhiên là không," Seokmin nói, "Em ấy tình cờ đến đây du lịch."
"Em..." Youngjin thở dài, ý vị sâu xa tiếp tục nói, "Em nghĩ kỹ lại đi, vì cậu ta có đáng không?"
"Anh à, không có gì đáng hay không cả." Seokmin nói, "Em ấy là Kim Mingyu."
Khi cúp máy, máy hâm nóng sữa đã ngừng hoạt động. Sữa đánh bông chỉ để được một lúc, bọt sữa cũng nổi lên, nhưng không ảnh hưởng gì đến hương vị sữa đậm đà.
Seokmin nhấp một ngụm nhỏ, trên môi còn dính bọt sữa, anh vừa cầm cốc vừa nhìn điện thoại đi lên tầng, đúng lúc này, anh nghe thấy tiếng thang máy xuống tầng một.
Mingyu từ trong thang máy đi ra, đi vào trong bếp, nhìn lướt qua cốc trong tay anh, hỏi: "Sữa?"
Trong giọng điệu của hắn lộ ra vẻ ghét bỏ, giống như lúc đầu muốn nhìn xem Seokmin rốt cuộc đang lén ăn vụng cái gì, kết quả lại là sữa.
"Hỗ trợ giấc ngủ." Seokmin nói xong, nhân lúc Mingyu đang nhìn bộ ngủ trên người anh, liền giơ cốc lên giả vờ uống sữa, nhưng thực chất lại là lè lưỡi liếm bọt sữa dính trên môi.
Khi Mingyu nhìn lên lần nữa, hàng râu trắng đã biến mất.
"Em xuống đây làm gì?" Seokmin hỏi.
"Em đói." Mingyu lẹt xoẹt dép lê đi tới tủ lạnh, "Trên đảo hình như không có đồ ăn nhanh nhỉ."
Seokmin không ngạc nhiên chút nào, những người đã quen sống trong thành phố chắc chắn sẽ không thích nghi với cuộc sống trên đảo.
Ai chẳng biết ăn đồ nướng vào lúc này sẽ sảng khoái lắm chứ?
Nhưng trên đảo không có.
"Không có." Seokmin nói, "Trong tủ lạnh cũng chẳng có gì."
Lúc này, Mingyu đã mở tủ lạnh ra, đúng như Seokmin đã nói, không có bất kỳ thứ gì có thể ăn khuya được. Nồng độ cồn trong rượu mơ quá thấp, chỉ có thể uống như đồ uống, sữa cũng không cần phải nói, hắn vẫn luôn ghét uống sữa.
Chỉ có điều, hắn đột nhiên nghĩ đến, nếu sữa dính ở chỗ khác, vậy hắn cũng không ngại nếm thử.
Mingyu đóng cửa tủ lạnh lại, dựa lưng vào kệ bếp, khoanh tay trước ngực, nhìn Seokmin từ trên xuống dưới.
Seokmin không hiểu uống một ngụm sữa: "Nhìn anh làm gì?"
Lúc này, bọt sữa tách bọt nhiều hơn, tuy đã chú ý nhưng trên môi vẫn dính một ít bọt trắng.
"Em đang nghĩ," Mingyu nghiêng đầu, có chút nghiêm túc nói, "Nếu không có gì để ăn, hình như em còn có thể ăn anh."
Seokmin: "..."
Cốc trong tay anh khẽ lắc lư một chút.
"Đêm hôm khuya khoắt rồi, bớt tán tỉnh lại." Seokmin lạnh nhạt nói, cầm theo cốc, cũng không quay đầu lại, đi về phía thang máy.
Anh nghe thấy Mingyu khẽ cười một tiếng, uể oải lẹt xoẹt dép lê đi theo sau.
"Thầy Lee, đừng sợ." Hắn nói, "Em không ăn thịt người."
Hắn không gọi anh là Seokmin, mà gọi thầy Lee, giống như đang trêu chọc vậy.
Từ khi gặp lại Mingyu đến nay, Seokmin lại có thêm một nhận thức mới.
Giống như anh không còn bị lừa bởi những mánh khóe kia nữa, anh cảm thấy hình như hắn nguy hiểm hơn trước kia.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro