33 (3)

—— cứ tiếp tục như vậy, hắn đại khái sẽ thành biến thái mất.

Kang Ami cũng bị âm thanh của nam sinh làm giật mình, cô nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay, cưỡng ép chính mình thu hồi lý trí.

Sau đó Kang Ami ngẩng đầu lên nhìn Jeon Jungkook : "Em cùng anh đi đến bệnh viện."

"........"

Jeon Jungkook theo bản năng muốn mở miệng cự tuyệt, chỉ là đại não phản ứng quá nhanh khi nghe ba chữ "em cùng anh" , lời nói tới bên miệng bất giác mất âm thanh.

"Anh chờ em ở cửa lớp học, em đi tìm thầy Park xin nghỉ."

Nói xong, Kang Ami buông lỏng tay ra, cũng không quay đầu lại mà đi tới văn phòng.

Tóc đuôi ngựa của cô gái nhỏ phất phơ.

Nam sinh đứng tại chỗ chậm rãi thẳng người dậy, nhẹ nhàng nheo đôi mắt.

——

Hắn cảm thấy mình bị tóc đuôi ngựa xinh đẹp cùng chủ nhân của nó thôi miên.

....... Hơn nữa, vĩnh viễn đều không thể tỉnh lại.

..........................

Tiết tự học thứ nhất buổi tối, Kang Ami cầm giấy xin phép nghỉ với lý do "Cảm mạo phát sốt" để về nhà nghỉ ngơi, cùng Jeon Jungkook rời khỏi trường.

Hai người ra cổng rồi ngồi lên xe taxi, chạy đến bệnh viện gần nhất Hayang.

Thời gian này bệnh viện đã sớm tan ca, chỉ còn ánh đèn ở khu cấp cứu lóe lên trong màn đêm.

Nhìn thấy Kang Ami đang canh chừng cánh tay của Jeon Jungkook , đặc biết là lớp băng vải kia thấm ra một chút máu đỏ, tài xế cũng không dám trì hoãn, một đường không rời khỏi chân ga chạy nhanh tới phòng khám gấp.

Kang Ami lôi kéo Jeon Jungkook xuống xe, nhanh chóng vào khu khám bệnh để đăng kí.

Động tác của cô gái nhỏ thuần thục suốt quá trình, hiển nhiên đối với quy trình khám bệnh không có xa lạ.

Vì thế Kang Ami cầm sổ khám bệnh và đơn đăng ký đến bên cạnh Jeon Jungkook , chuẩn bị dẫn hắn đi tìm bác sĩ phụ trách, liền bị Jeon Jungkook kéo lại.

"Em thường xuyên đến bệnh viện?"

Nam sinh chau mày lại, ánh mắt có chút thâm trầm nguy hiểm.

Hơn nữa vết thương ở cánh tay lộ ra bên ngoài không phải do ngoài ý muốn, không ít ánh mắt dừng trên người hắn đều nhanh chóng tan đi.

Kang Ami căng khuôn mặt nhỏ một chút không hề có bộ dạng sợ hãi.

"Cảm mạo phát sốt tức là sức đề kháng có vấn đề, ít nhất em sẽ không bởi vì đánh nhau mà đến bệnh viện."

Jeon Jungkook : "........"

——

Hắn xem như đã nhìn ra.

Bạn học nhỏ của hắn một đường tiếp thu hiển nhiên đã không còn sợ hãi, còn có chút khí thế muốn tính sổ.

Nghe lão đại không biết giận mà bị bạn học nhỏ kéo đến phòng bệnh của bác sĩ phụ trách.

Thời điểm cách cửa phòng khám còn vài bước chân, Kang Ami nhăn mày lại.

Cô có chút chần chừ nhìn thoáng qua phòng bệnh bên cạnh.

Mấy người đàn ông say xỉn, cả người hùng hùng hổ hổ đi tới đi lui tại chỗ đó.

Có hai người có chút bẩn xen lẫn vết máu hỗn tạp.

Trong đó có một người đàn ông hình như chú ý tới tầm mắt của Kang Ami, ngẩng đầu lộ ra một nụ cười khó coi, đồng thời thực hiện động tác hạ lưu nâng nâng hông.

Chẳng qua trước khi Kang Ami nhìn thấy rõ liền có một bàn tay ngăn chặn tầm mắt.

Kang Ami ngốc ngốc, nghiêng mặt nhìn nam sinh đứng bên cạnh mình.

Nam sinh cũng không có nhìn cô mà là đang bễ nghễ nhìn ở khu ghế dài nghỉ ngơi.

Khóe mắt lạnh lẽo mà hung lệ, nhất là hai tia lửa như xoẹt qua trong ánh mắt.

Chỉ mới liếc mắt môt cái giống như là đang bị một hung thú khổng lồ theo dõi.

Thẳng đến khi nam nhân kia ngượng ngùng mà sợ hãi thu hồi ánh mắt trên người Kang Ami, Jeon Jungkook mới lạnh lùng rời mắt.

Hắn vươn tay trái vòng qua bên người cô gái nhỏ, trực tiếp đặt trên vai, đem người giam vào trong ngực đi vào phòng khám bệnh.

Bác sĩ ngồi bên trong phòng khám vừa ngẩng đầu, lần đầu tiên nhìn thấy tư thế lên sân khấu của bệnh nhân và người nhà bệnh nhân làm mình hơi chấn động một chút.

Kang Ami lấy lại tinh thần liền tránh khỏi trói buộc của Jeon Jungkook , cầm sổ bệnh và giấy đăng ký khám tới trước mặt bác sĩ, lại đem Jeon Jungkook kéo qua.

Toàn bộ hành trình Jeon Jungkook đều không có mở miệng, đôi mắt đen láy không hề chớp chỉ nhìn chăm chú thân ảnh của cô gái nhỏ, khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng còn mang theo một chút cười cười.

Chỉ đơn thuần nhìn bộ dáng lười biếng thong dong của hắn, không biết đại khái tuyệt đối sẽ không cho rằng hắn bị một đám côn đồ cho ăn một dao may tới mười mũi.

Bác sĩ lúc đầu nhìn thần sắc của Jeon Jungkook , đều nghĩ cô gái nhỏ thoạt nhiền tuổi không lớn lại bên cạnh tiểu tử này.

Cho tới khi nhìn thấy máu thấm ra lớp băng vải ngày càng nhiều.

Bác sĩ liền nhăn mặt lại ——

"Sao có thể chỉ là viết mấy chữ? Không có làm những động tác mạnh khác??'

Kang Ami nhớ lại theo bản năng gật đầu, chỉ là mới có một nửa cô lại đột nhiên nhớ lại giữa tiết tự học buổi tối có một khoảng thời gian chính mình không có tìm thấy được Jeon Jungkook .

Kang Ami không khỏi chần chừ nhìn về phía nam sinh.

Tần mắt hai người giao nhau.

Jeon Jungkook chậm rãi thu hồi ánh mắt, nhìn về phía bác sĩ bâng quơ nói nhẹ nhàng.

"Chỉ mới xuống một quyền, không có làm gì khác."

Cái này không cần bác sĩ nói cái gì, đôi mắt Kang Ami nhìn Jeon Jungkook đã mở to.

"....... Jeon Jungkook !"

Kang Ami ảo não mà hét lên với Jeon Jungkook .

Bác sĩ vừa thấy tư thế này, thở dài ngăn hai người nói chuyện với nhau ——

"Hơn phân nửa miệng vết thương đã bị hở, gây tê một lần nữa để khâu vết thương lại đi."

"......"

Kang Ami bên kia còn chưa hết ảo não liền ngẩn ra, chuyển hướng sang bác sĩ: "Muốn một lần nữa khâu lại sao?"

Âm thanh cô gái nhỏ có chút run rẩy.

"Ừm, cần phải khâu lại một lần nữa."

Bác sĩ nói, đã bắt đầu đóng dấu vào đơn thuốc.

Chuẩn bị tốt xong hắn đưa cho Kang Ami: "Cháu đưa hắn đi phòng thuốc lấy thuốc tê cùng với kim tiêu độc tới đây."

Kang Ami tựa hồ còn đang kinh hách, đắm chìm trong câu "cần phải khâu một lần nữa", tiếp nhận đơn liền xoay người đi ra ngoài.

Jeon Jungkook hơi nhíu mày, nhấc chân đi theo sau.

"Anh đi cùng với em."

Phía sau bác sĩ còn chưa kịp ngăn trở hắn đã bị thành như vậy còn đi theo ra ngoài.

..............

Vài phút sau, Kang Ami và Jeon Jungkook cầm thuốc trở về phòng khám bệnh.

Bác sĩ tiếp nhận rồi kiểm tra, liền nhìn về phía Kang Ami.

"Cháu ra bên ngoài chờ đi."

Jeon Jungkook nghe vậy liền cứng lại.

......... Hắn nhớ rõ thời điểm vừa mới trở lại, mấy đàn ông say rượu ngoài cửa còn chưa có đi.

Mà Kang Ami cau mày nhìn cánh tay Jeon Jungkook một cái, đáp ứng nhanh liền phải đi ra ngoài.

Kang Ami còn chưa kịp bước nửa bước đã bị người bên cạnh nắm lấy một phen.

Kang Ami cảm thấy khó hiểu giương mắt nhìn Jeon Jungkook .

Jeon Jungkook mặt không đổi sắc nhìn về phía bác sĩ, môi hơi cong lên ——

"Tôi sợ hãi, có thể để em ấy trở trong phòng khám bồi tôi được không?"

Kang Ami: "........."

Bác sĩ: "............"

Không khí xấu hổ trầm mặc kéo dài một lúc sau, bác sĩ rốt cuộc cũng không còn lời gì để nói liền gật đầu.

Sau khi chuẩn bị xong, người nào đó vừa mới thản nhiên thừa nhận mình "sợ hãi" phối hợp rất tốt, thuận lợi thực hiện đến bước cuối cùng.

——

Trước tiên tiêm thuốc tê vào, chờ một thời gian thuốc bắt đầu có tác dụng, bác sĩ liền đi lấy bao tay dùng một lần, hơi do dự nhìn Jeon Jungkook .

"Hiệu quả của thuốc gây tê đối với mỗi người đều khác nhau. Hơn nữa mấy tiếng trước cháu vừa mới tiêm thuốc tê, miệng vết thương lại liên tục rách ra, lần này tiêm thuốc tê vào thì hiệu quả không thể 100% đảm bảo....... Trong quá trình khả năng có hơi đau một chút."

Nghe xong những lời này, cô gái nhỏ ngồi bên cạnh càng khẩn trương hơn so với Jeon Jungkook .

Khóe môi hắn hơi cong lên, đôi mắt đen bình tĩnh:

"Ân."

Bên kia đã trải khăn xanh giải phẫu lên, chỉ lộ ra miệng vết thương dữ tợn ở bên ngoài, bác sĩ cầm lấy dụng cụ tiêu độc, từng chút mở ra.

Kang Ami nhìn miệng vết thương cùng với dụng cụ tiêu độc, cô sợ tới mức cả khuôn mặt nhỏ đều tái nhợt, đôi mắt sạch sẽ trong sáng, nhìn rất giống như mình là người bị may mấy mũi kia.

Qua hai giây cô mới chậm rãi nhìn lại, âm thanh mềm mại mang theo một chút run rẩy:

"Jeon Jungkook .......Anh có sợ không?"

"......."

Jeon Jungkook nhẹ chớp mi, khóe môi cũng cong lên.

"Sợ."

Trong lời nói của hắn hơi khàn khàn trầm thấp.

Kang Ami bất chấp vươn tay nhỏ tới nắm lấy hắn.

Đầu ngón tay của cô gái nhỏ lạnh lẽo.

"........ Kia phải làm sao bây giờ?"

Âm thanh của Kang Ami cơ hồ muốn khóc nức nở.

Jeon Jungkook bị âm thanh kia thu hút, ánh mắt bỗng dưng trầm xuống, yết hầu hơi lăn lộn.

Hai giây sau, hắn giống như bị ma xui quỷ khiến mà mở miệng.

"...... Em hôn anh một cái, hẳn là tốt rồi."

.................

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro