67


"Anh chính là món quà sinh nhật."

"Mèo nhỏ...... Em nhận hay không?"

"........"

Kang Ami thế nào cũng không nghĩ tới, Jeon Jungkook có cảm thấy thẹn khi nói loại lời như thế này ra khỏi miệng.

Bị người nọ nhìn chằm chằm mười mấy giây làm cho cô choáng váng, cho tới khi đèn cảm ứng ở cầu thang thoát hiểm tắt đột ngột.

Bóng tối ngăn cách ánh nhìn thâm trầm của đối phương, Kang Ami nhẹ nhàng thở ra, chậm rãi thu hồi lý trí liền nghe thấy nam sinh gõ vang một tiếng.

Không gian trong cầu thang lại sáng lên một lần nữa.

Bốn mắt nhìn nhau, tránh cũng không thể tránh.

Kang Ami mạnh mẽ kịp thời động não, dưới ánh mắt của Jeon Jungkook càng trở nên nguy hiểm đến mức sắp không khống chế được nữa, rốt cuộc cô cùng tìm được lời cần nói ——

"Nếu em nhận sẽ thế nào, không nhận....... thì sẽ thế nào?"

Đôi mắt đen láy rõ ràng của cô gái nhỏ xoẹt qua một tia giảo hoạt.

Jeon Jungkook nhẹ rũ mắt.

.......... Quả nhiên qua lâu như vậy, ở phương diện này cô gái nhỏ của hắn cũng rất thông minh a.

"Em nói không nhận anh sẽ rất ảo não, cực kì ảo não."

Hắn chậm rãi đem ba chữ kia lặp lại một lần nữa, nhưng khuôn mặt thanh tuấn lại không nhìn ra bất cứ cảm xúc nào ——

"Sau đó, đến lúc đó anh có làm ra chuyện gì, không phải là chuyện mà anh có thể khống chế được."

Kang Ami nghẹn một cái.

——

Khác với một Jeon Jungkook nói lời vui đùa khi đột nhiên kéo mình vào trong lối thoát hiểm, lúc này Kang Ami cảm nhận được rõ ràng sự áp lực sắp bùng nổ cùng với hơi thở nguy hiểm bên cạnh.

Thân hình Kang Ami rụt lại, trực tiếp dán sát người lên vách tường không một chút khe hở.

Sau đó cô nỗ lực cong khóe môi lên: "Jeon Jungkook, kỳ thật là anh không mua được món quà nào khác cho nên mới lấy dải lụa này tới ứng phó —— a......."

Lời Kang Ami vừa nói ra, ánh mắt nam sinh đột nhiên trầm xuống, cúi người xuống dưới.

Mỗi lần như vậy đều không phải giống nhau, lúc này Jeon Jungkook không cúi xuống bên tai của cô gái nhỏ. Hắn dùng cánh tay đang buộc dải lụa kia nâng cằm cô gái nhỏ lên, mi mắt rũ xuống, giống như là trực tiếp muốn hôn xuống.

Thật sự Kang Ami bị dọa cho choáng váng, theo bản năng quay mặt qua bên cạnh, đôi mắt cũng gắt gao khép lại.

Hô hấp nóng rực phảng phất bên má.

Thanh âm khàn khàn trầm thấp gần trong gang tấc ——

"........Nhận hay không?"

"......." Qủa thực Kang Ami bị tư thế đưa "lễ vật" này dọa muốn khóc: "Nhận nhận nhận, em nhận còn không được sao......."

Jeon Jungkook bật cười.

"Vậy là thỏa hiệp?"

"—— thật ra anh còn hi vọng em có một chút cốt khí đó."

Cảm giác được cơ thể Jeon Jungkook lùi lại, Kang Ami cảm thấy xấu hổ buồn bực quay mặt lại nhìn hắn.

Sau đó cô liền phát hiện ra một vấn đề mấu chốt ——

"Lễ, lễ vật em đều thu......" Bị ánh mắt nồng đậm kia nhìn chằm chằm, Kang Ami có chút không tự giác mà nói lắp: "Sao anh......còn không đi?"

Nam sinh nghiêng người, môi cong lên: "Nhưng em còn không có hủy đi đâu."

"......."

Lúc này đôi mắt Kang Ami mở thật to, phát hiện mình giống như một chú nai con bị con sói vây quanh, vô hại đến gần như hoảng sợ.

Nhưng hiển nhiên Kang Ami không biết, ánh mắt này chỉ làm cho "con sói" càng khó có thể chống cự lại.

Một lúc lâu sau Kang Ami mới lấy lại được bình tĩnh, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trướng đến đỏ bừng ——

"Jeon Jungkook, anh.....anh.....anh ——"

Jeon Jungkook nhìn bộ dáng chưa từng thấy trên người cô gái nhỏ, đáng yêu đến mức làm hắn không nhịn được cười, ánh mắt càng lúc càng tối.

"Anh cái gì?" Hắn lười biếng mà cười hỏi.

"Anh —— Anh không biết xấu hổ!"

Đại khái đây là lần nói chuyện không khách khí nhất của Kang Ami trong mười bảy năm qua.

Ánh mắt Jeon Jungkook chợt lóe lên, lời nói như là vui đùa ——

"Vì em, cái gì anh cũng không cần. Mặt thì tính là gì?"

Kang Ami : "....................."

_____________________

Sau này Kang Ami mới phát hiện Jeon Jungkook đã vứt bỏ cái gọi là "Điểm mấu chốt để làm người", cô hoàn toàn không có biện pháp phản bác lại những lời này.

Ánh mắt Jeon Jungkook chợt lóe lên, bày ra biểu tình vô tội:

"Nga, em là ngại bản thân hủy bỏ nó, đúng không?"

"....... Anh giúp em."

Jeon Jungkook vừa nói, một tay chống lên tường trên đỉnh đầu Kang Ami , một tay khác sờ lên cúc áo trên cùng của áo sơ mi.

Động tác của hắn vô cùng thong dong, đôi mắt nhìn Kang Ami không chớp.

Như là đang chờ đợi phản ứng của cô gái nhỏ.

"——!"

Mắt Kang Ami choáng váng, cả cơ thể cứng đờ không thể nào nhúc nhích nổi, đầu óc xưa nay linh hoạt bây giờ chỉ là một mảnh trống rỗng.

Jeon Jungkook đã tháo xong chiếc cúc thứ nhất, cô gái nhỏ vẫn ngơ ngác không có bất kì phản ứng gì.

Động tác của Jeon Jungkook dừng lại.

Hai giây sau, hắn liền cúi đầu bật cười khẽ:

"Phục em rồi."

Vừa dứt lời, cánh tay chống trên tường di chuyển xuống, năm ngón tay thon dài khép chặt lại che kín đôi mắt của cô gái nhỏ.

"......Như thế nào lại giống một bé ngỗng ngốc vậy?"

Sau khi che mắt Kang Ami lại, Jeon Jungkook mới một lần nữa nâng cằm.

Trước khuôn mặt trắng nõn như ngọc của nam sinh còn vương một chút hồng hồng, cảm xúc không được tự nhiên trong đôi mắt đen ấy vẫn chưa rút hết đi.

Sau đó hắn nhanh chóng cởi hết những chiếc cúc còn lại.

Qua mười mấy giây, Jeon Jungkook mới buông cánh tay che mắt cô gái nhỏ xuống.

Lúc này Kang Ami mới phản ứng lại, đôi mắt nhắm đến gắt gao, lông mi hơi run run lên.

"Có thể mở mắt."

"......" Kang Ami nắm chặt tay lại: "Em không."

"Thật sự có "lễ vật" cho em xem." Jeon Jungkook bất đắc dĩ cười.

——

Qủa nhiên là trêu chọc hơi ác rồi.

"......."

Nghe xong lời giải thích này, Kang Ami vẫn còn chút hoài nghi.

"Nếu anh thật sự muốn làm gì, không cần phải đợi tới hôm nay."

Cho tới khi Jeon Jungkook nói ra câu như vậy, lý trí Kang Ami mới bình tĩnh, chần chừ mở mắt ra.

Lọt vào tầm mắt chính mình chính là đường cong cơ bụng xinh đẹp, gương mặt Kang Ami hơi đỏ lên, nhất thời buồn bực nhắm mắt lại đem người này đẩy ra.

Trước khi Kang Ami định đẩy ra, cô lại thấy một thứ.

Kang Ami liền ngẩn ngơ.

——

Trên làn da trắng nõn trước ngực của nam sinh có một chữ "Amie" màu đen.

Xung quanh còn hơi phiếm đỏ, hiển nhiên là vừa mới hoàn thành xong không lâu.

Động tác Kang Ami dừng lại, nâng tầm mắt lên, có chút không thể tin nhìn về phía Jeon Jungkook.

Jeon Jungkook cũng nhìn Kang Ami không nháy mắt, con ngươi đen láy như sao trời:

"Anh nói mình chính là lễ vật, không phải vui đùa, là nghiêm túc."

"......."

"Anh đem mười năm về sau của mình tặng cho em, đến chết vẫn là của em."

"........."

"Mặc kệ trong mười năm đó em có đưa ra lựa chọn gì, mặc kệ em có từ bỏ hay không."

Hắn ngừng lại, hơi rũ mắt, khẽ cười:

"A....... Mười năm sau anh đã 31 tuổi, có phải em sẽ ghét bỏ anh hay không?"

Không đợi Kang Ami trả lời, hắn liền ngước mắt: "Bất quá cũng không có quan hệ, đây là lựa chọn của một mình anh."

"Kang Amie." Jeon Jungkook nhẹ giọng: "Sinh nhật vui vẻ."

Nói xong hắn xoay người rời đi.

Thời điểm đi ra khỏi lối thoát hiểm, Jeon Jungkook nắm chặt tay lại, gân xanh trên trán nổi lên.

Tuy nói là "lựa chọn của mình hắn", nhưng không dám ở lại nghe đáp án.....

Hắn cười tự giễu.

——

Jeon Jungkook, thì ra mày cũng đê tiện và khiếp nhược như thế.

............................

_________________________

Kỳ thi đại học diễn ra có 2 ngày ngắn ngủi, nhưng các thí sinh dự thi phải chuẩn bị mất ba năm.

Tất cả mọi người cho rằng hai ngày ấy chính là ngày quan trọng và luôn khắc sâu trong ký ức, nhưng đối với Kang Ami mà nói, hai ngày kia giống như bao ngày bình thường mà cô đã trải qua.

Không có khắc cốt ghi tâm, cũng không có lãng quên. Nhưng khi quay đầu nhìn lại, hình ảnh kia như dòng nước chảy, dần dần mơ hồ, nhạt nhòa đi, cho đến khi nó hoàn toàn biến mất. Vô luận có hồi ức như thế nào, cũng không thể lưu lại được một chút dấu vết.

Ngược lại, những ngày phía sau chính là kỳ nghỉ để thả lỏng tâm tình, bên cạnh mọi người. Những chuyện xảy ra dù có lơ đãng cũng có thể nhớ lại được trong nháy mắt......... Giống như đã khắc sâu vào trong xương cốt.

Mặc kệ có trôi qua nhiều năm, khi đó mỗi một màn đều giống như ngày hôm qua, càng lúc càng gần.

Gần gũi giống như bạn chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm đến một hình bóng; vành tai dựng thẳng lên là có thể lắng nghe từng câu nói tuy ấu trĩ nhưng lại rất chân thành.......

Kỳ nghỉ kia được xem là kỳ nghỉ dài nhất nhưng cũng ngắn nhất, cho dù có bao lâu, bọn họ cũng phải bắt đầu một cuộc sống đại học.

Kang Ami lúc thi đại học phát huy như bình thường, không có gì khó khăn để lấy được danh hiệu Thủ khoa ban xã hội của thành phố Busa, thuận lợi vào được đại học mà bản thân yêu thích.

Lúc này đa số người lựa chọn giống như Kang Ami , là đến trường học nghiêm túc điền nguyện vọng của chính mình.

Cha mẹ Kang Ami lúc này, Kang Taeguk cùng Lee Minyoung không có ý tứ ngăn cản.

"Còn không đến một năm thì con đã trưởng thành."

Đã biết được lựa chọn của Kang Ami , Lee Minyoung nói.

"Mà con cũng đã tốt nghiệp cao trung, mẹ và ba con sẽ không can thiệp vào việc của con trong nửa năm, giống như một người trưởng thành tự học tập và sinh hoạt. Như vậy từ hôm nay trở đi, con phải nhớ kỹ —— chúng ta sẽ không can thiệp vào lựa chọn của con, nhưng con cũng phải có trách nhiệm với mọi việc mà bản thân mình làm."

Đại khái là cho thấy sự quyết tâm, đối với Kang Ami sắp sửa đến thành phố khác để báo danh, Lee Minyoung và Kang Ami không hẹn mà cùng lựa chọn bàng quan.

Chỉ có bà nội Kang, trước một ngày Kang Ami chuẩn bị rời đi, bà có chút lo lắng và lưu luyến:

"Ba mẹ của cháu thật nhẫn tâm."

Bà nội Kang Ami hầm hừ hơi nâng giọng, giống như là sợ hai người ngôi trong phòng khách nghe không rõ lời nói lúc nãy của mình ——

"Con nhà người ta mười tám mười chín tuổi, lần đầu tiên vào đại học, cha mẹ còn cùng nhau đưa đến. Cháu mới có mười bảy, ba mẹ cháu liền buông tay mặc kệ."

Kang Ami bất đắc dĩ cười trấn an bà nội : "Bà nội, bản thân con không có vấn đề."

Bà nội Kang nghe cháu gái ngoan của mình nói như vậy, tự nhiên không có biện pháp dong dài mọi chuyện, chỉ bực mình trừng mắt với hai vị làm cha mẹ đang ngồi trên sô pha.

Kang Minho cầm lấy hành lý của Kang Ami kéo ra ngoài cửa, ước lượng một chút liền thở dài: "Amie, đã liên hệ tốt với bên vận chuyển chưa? Sao em lại phải xách đồ nặng như vậy."

Kang Ami gật gật đầu, cười tươi tắn: "Anh hai yên tâm."

.............

Trên đường đến sân bay, Kang Ami trước sau đều không nói một lời mà chỉ nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Sắc mặt Kang Minho hơi khó coi.

—— không biết có phải là do ảo giác của hắn hay không, tựa hồ sau khi bắt đầu thi đại học, Amie liền trở nên ...... trầm mặc hẳn.

Loại trầm mặc này không giống với cái loại an tĩnh trước đó.

Sau đó thẳng một đường, Kang Minho có vài lần muốn nói chuyện, Kang Ami đều chỉ trả lời cho có lệ.

"Lần trước anh tới trường em để nhận tài liệu cùng với bằng tốt nghiệp, nghe nói bạn học ngồi cùng bàn với em thành tích cũng rất tốt....... Hắn vào trường nào?"

"......."

Nhìn bên ngoài cửa sổ, thân hình Kang Ami hơi cứng lại.

Qua vài giây, Kang Ami hơi rũ mắt, mấp máy môi: "Không biết."

"........"

Ánh mắt Kang Minho trầm xuống, không hỏi lại vấn đề này.

Lại an tĩnh một lúc lâu sau, tiến vào sân bay, Kang Minho đã làm xong thủ tục ký gửi hành lý, Kang Ami cũng đã lấy vé máy bay và ngồi đợi thông báo.

"Hẹn gặp lại anh hai."

Lúc gần đi, Kang Ami nở một nụ cười.

"Ân." Kang Minho đáp lời.

Chờ cho tới khi Kang Ami xoay người, sắc mặt hắn lập tức khó coi.

—— nếu có thể tìm được tiểu tử đáng chết kia làm cho Kang Ami của bọn họ khổ sở như vậy, hắn nhất định sẽ đem người ném xuống biển cho cá ăn!

Mà lúc đó Kang Ami đang đứng đợi xếp hàng, di động liền rung lên.

Cô cúi đầu nhìn thoáng qua màn hình, ánh mắt liền ngưng lại.

Vài giây sau, Kang Ami xem như không thấy cất điện thoại vào trong túi.

Rất nhiều năm sau, Kang Ami lại nhớ đến tin nhắn này, vẫn sẽ không nhịn được mà tâm tình phức tạp.

——

Khi đó bản thân mình sẽ không nghĩ đến, cô nhận được tin nhắn cuối cùng của anh ấy trước khi trải qua nhiều năm như vậy.

...............

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro