78
Dùng xong cơm trưa, Jeon Jungkook lái xe cùng Kang Ami đưa Kim Haewon về nhà.
Bước xuống xe trước, Kim Haewon quay đầu nhìn hai người ngồi ở ghế trước: "Gần đến nghỉ hè, bạn cùng trường Hayang năm nay sẽ về, hai vị học trưởng ưu tú có suy xét qua nhìn một chút hay không?"
"Bạn cùng trường?"
Đẩy cửa bước xuống xe, đôi mắt Kang Ami mờ mịt, hiển nhiên đối với từ này cảm thấy xa lạ.
Jeon Jungkook ngồi trên ghế lái bình tĩnh tiếp lời: "Có thời gian thích hợp tôi và cô ấy sẽ đi một chuyến."
"Chậc chậc chậc.... Nghe nói trước đó có rất nhiều người mời, đều nghe học trưởng chỗ đó chạm vào vách tường —— mục đích lần đi này rõ như ban ngày a."
Ánh mắt Kim Haewon nhìn hai người lướt một vòng đầy ái muội.
"Luật sư Kim." Kang Ami lên tiếng nhẹ nhàng.
"Ai da lại uy hiếp tớ, thật là, tớ không quấy rầy hai người nữa, hôm khác gặp!"
Kim Haewon cười cười phất tay, xoay người đi vào trong tòa nhà.
Nhìn theo Kim Haewon đi vào, Kang Ami cũng quay lại trong xe.
Jeon Jungkook cúi người chồm qua cài dây an toàn cho Kang Ami.
Khoảng cách có chút gần, gần đến mức Kang Ami có thể nhìn thấy rõ những sợi lông mi tinh tế.
Hai gò má cô hơi nóng lên, di chuyển tầm mắt.
"Ngày hôm qua.........Có hai việc, em quên nói với anh."
Jeon Jungkook vừa mới chuẩn bị khởi động xe liền dừng động tác lại, hắn thu hồi tay, nắm chặt tay lái, từng ngón tay có vẻ hơi căng chặt.
"Chuyện gì?"
Nghe thấy giọng nói của Jeon Jungkook hơi trầm xuống, ánh mắt giống như lâm vào đại địch, Kang Ami nhịn không được liền sửng sốt, sau đó khẽ cười.
"Không cần nghiêm túc như vậy, anh vừa lái xe chúng ta vừa nói?"
"Có liên quan tới em sao?"
Kang Ami nghĩ nghĩ, gật gật đầu.
Ngón trỏ của Jeon Jungkook nhẹ nhàng gõ gõ, sau đó hắn nghiêng mặt nhìn qua Kang Ami, đôi mắt đen thâm thúy.
"Anh vì an toàn của chúng ta mà suy nghĩ, vẫn nên đợi em nói xong thì chúng ta đi mới tương đối tốt."
"A?"
"Cứ cho là em không sợ, anh sợ nghe em nói xong liền kích động lái xe ra khỏi làn đường."
Kang Ami: "......"
"Cho nên rốt cuộc là chuyện gì?" Jeon Jungkook tháo dây an toàn ra, nghiêng người sang phía Kang Ami: "Nói đi."
"......."
Tự nhiên cảm nhận được một khí thế áp bách ập vào mặt, Kang Ami nghẹn một chút.
Hai giây sau, cô mới mở miệng:
"Chuyện thứ nhất, chính là ngày mai em rời khỏi Busan rồi, trở lại ——"
Cô còn chưa nói hết liền cảm giác được ánh mắt Jeon Jungkook chợt tối xuống.
"........." Kang Ami yên lặng rụt rụt người ra sau.
Jeon Jungkook nhìn thấy động tác của Kang Ami, thở dài, rũ mắt.
"Em nên cảm thấy may mắn vì chúng ta dừng xe nói chuyện, bằng không hiện tại là đã bay qua làn đường bên kia rồi."
Kang Ami: ".................."
—— thì ra kỹ thuật lái xe của người này đáng sợ như vậy.
"Em nói đi."
"Là em phải bảo vệ luận văn tốt nghiệp thạc sĩ. Thời gian đã định ra là thứ hai, cho nên em phải về trường học chuẩn bị một chút."
"Bao lâu?"
".......Hai tuần?"
"Qúa lâu."
"................."
Kang Ami nhìn Jeon Jungkook cực kỳ vô tội.
"Hơn nữa ngày mai em muốn đi, hôm nay mới nói cho anh."
"........." Kang Ami chột dạ một giây: "Chính là hôm qua chúng ta mới làm lành."
Jeon Jungkook: "............"
"Vậy tối hôm qua em cũng không nói cho anh."
Kang Ami im lặng một lát: "Em quên."
Thấy bộ dáng của cô gái nhỏ ngoan ngoãn như vậy, ánh mắt Jeon Jungkook chợt lóe lên, một chút suy tư xoẹt qua đáy mắt.
Hình như hắn vừa quyết định cái gì.
"Chuyện thứ hai?"
".......Em vừa mới suy xét xong, chuyện thứ hai đợi em xuống xe rồi nói sau."
"Ân?"
"Em sợ em nói xong anh sẽ không còn tâm tư nào nữa, sau đó lúc lái xe lệch làn đường, trực tiếp rớt xuống sông."
Jeon Jungkook: "........"
Vài phút sau, chiếc xe hơi màu xám nhạt chạy ra khỏi khu nhà của Kim Haewon, thẳng ra giao lộ.
Nhìn nhìn phương hướng, Kang Ami do dự hai giây: "Hình như......Không phải đường về nhà em?"
"Chiều nay em có việc sao?"
Kang Ami tự hỏi, lắc đầu: "Không có việc gì."
"Vậy đi hẹn hò đi." Jeon Jungkook nhìn Kang Ami một cái: "Vốn định là từ từ tới, nhưng nếu em rời khỏi hai tuần vậy thì đành đem kế hoạch hẹn hò thực hiện trong ngày hôm nay."
Kang Ami: ".........."
Vì sao cô ẩn ẩn cảm thấy có một loại......Dự cảm xấu?
...................
Một giờ sau, Kang Ami đứng trước quầy bán vé của đấu trường tổng hợp, cảm giác dự cảm của mình đã được chứng thực.
Cô cứng nhắc hồi lâu, thẳng cho tới khi Jeon Jungkook đậu xe xong đi tới chỗ mình.
"Đi thôi, đi mua vé."
"Chúng ta ở chỗ này......Hẹn hò?"
Jeon Jungkook rũ mắt, dắt tay cô, lôi kéo người đến chỗ bán vé ——
"Anh cho rằng em 'thích' hẹn hò ở chỗ này."
Kang Ami: "......"
Có lẽ không có liên quan gì tới lần hẹn với Jung Jiwoo.......Khả năng chỉ là do cô suy nghĩ nhiều.
Chính mình tê mỏi như vậy, Kang Ami chậm rì rì đi theo Jeon Jungkook đi tới chỗ bán vé bên ngoài.
"Anh ơi."
Cô gái bán vé lơ đãng nhấc mắt, nhìn thấy rõ diện mạo nam nhân trước mặt, đôi mắt liền sáng lên.
Chẳng qua khi nhìn thấy cái đuôi nhỏ đi theo phía sau Jeon Jungkook, cô có chút tiếc nuối thu hồi lực chú ý: "Anh muốn mua vé?"
"Ân, buổi diễn gần nhất."
"Được,mời anh chọn chỗ ngồi."
Jeon Jungkook nhẹ rũ mắt, giơ tay chỉ lên màn hình: "Hai chỗ này."
"Tốt ——" Cô gái bán vé tươi cười ngưng lại, do dự, ngẩng đầu hỏi:
"Anh có muốn xem thêm không? Trước trận này còn nhiều chỗ trống."
"Không." Jeon Jungkook hơi cong khóe môi, mắt đen lạnh lẽo: "Lấy hai chỗ này."
"........" Cô gái bán vé kia trong lòng không rõ nguyên nhân mà cảm thấy run run.
Sau đó mới lấy lại tinh thần, vôi vàng đáp lại, bắt đầu thao tác.
Kang Ami vừa nghe thấy động tĩnh liền chồm người lên: "Anh chọn hai
chỗ nào?"
Jeon Jungkook nghe vậy, quay đầu lại rũ mắt nhìn Kang Ami, cười như không cười: "Là vị trí em biết —— chính là chỗ lần trước ngồi đó?"
".............."
Nhìn thấy rõ con số chỗ ngồi trên tấm vé, Kang Ami bị nghẹn.
—— còn nói là không có quan hệ gì tới lần xem trước đó?
Đều là gạt người.
Kang Ami vừa lo lắng vừa đề phòng đi theo Jeon Jungkook lên khán đài, tới chỗ ngồi "quen thuộc" kia.
Kang Ami tự giác ngồi vào vị trí lần trước mà mình đã ngồi.
Lát sau người xem tiến vào, qua vài phút đều không phát sinh việc gì, Kang Ami chậm rãi yên lòng.
Sau đó ánh đèn tối sầm lại, tuyển thủ bắt đầu chuẩn bị lên đài.
Ánh mắt Kang Ami chăm chú nhìn về sân khấu, nghe thấy bên tai vang lên một âm thanh ——
"Kang tiểu thư, em không có sợ tối chứ?"
Kang Ami: "......................."
Lời kịch rất quen tai.
Trong ấn tượng của cô, lúc đó người này hẳn là chưa có ngồi vào bên cạnh mình.
—— cho nên ngũ cảm kiệt xuất là để dùng vào việc này hả??
Thấy Kang Ami không chịu trả lời, ánh mắt Jeon Jungkook khẽ nhúc nhích.
Hôm nay người đến xem vốn dĩ không nhiều lắm, hàng phía sau càng không có người, thân thể Jeon Jungkook dựa vào tay vịn bên ghế Kang Ami, nghiêng người tới.
Trong bóng tối, giọng nói của hắn vang lên khàn khàn trầm thấp, ánh mắt hơi chớp:
"Trái lại Kang tiểu thư không có trấn an anh một câu sao?"
"........."
Kang Ami không thể nhịn được nữa.
Dù sao lúc này cái gì cô cũng không nhìn thấy rõ, làm bất kì chuyện gì cũng không hề cảm thấy có tội ——
Kang Ami giơ ngón tay ấn lên trán của Jeon Jungkook, đem người đẩy ra xa:
"Jungkook ssi, anh thật ngây thơ, chúng ta nên tập trung xem so —"
Một tiếng hôn không lớn không nhỏ vang lên đánh gãy lời nói của Kang Ami.
Bàn tay Kang Ami hơi ẩm.
Lời nói tự giác im bặt.
Thấy Kang Ami không có phản ứng, Jeon Jungkook lại hôn vào bàn tay của cô gái nhỏ một cái.
"........"
Trong bóng tối, rốt cuộc cô gái nhỏ cũng lấy lại tinh thần.
Kang Ami mở to đôi mắt hạnh, vành tai cũng đỏ ửng, cuối cùng lan tới hai má cũng đỏ bừng.
Kang Ami hơi hé miệng muốn nói cái gì đó.
Chỉ là cô còn chưa kịp nói ra một từ, cái bóng đen trước mặt vèo một cái trở về tại chỗ chính mình, nhanh như chớp.
Kang Ami: "??"
Như cảm giác được Kang Ami đang mờ mịt, giọng nói khàn khàn của nam sinh bên cạnh vang lên:
"Cùng em ở bên nhau, anh luôn đánh giá cao năng lực tự không chế của mình."
..............
Trận đấu đầu tiên kết thúc, Kang Ami đã bị Jeon Jungkook mang ra khỏi đấu trường.
Lát sau, Kang Ami không cảm thấy ngoài ý muốn khi được yêu cầu "mời xem phim để bồi thương", đồng thời cũng nhận thức được trình độ mang thù của Jeon Jungkook ở phương diện này.
Chờ đến khi hai người kết thúc nửa buổi chiều "hẹn hò", ước chừng cũng đã tan hết bóng ma trong lòng, Kang Ami có thể nhìn ra được tâm trạng của Jeon Jungkook rất tốt.
Sắc trời dần tối, hai người cũng không kéo dài thời gian, Jeon Jungkook lái xe đưa Kang Ami về nhà.
Xe dừng đến dưới lầu, Jeon Jungkook cởi dây đeo an toàn ra, sau đó xoay người ngăn cản Kang Ami đang chuẩn bị xuống xe.
"Không phải còn chuyện thứ hai không định nói cho anh sao?"
Kang Ami ngẩn ra, lát sau mới phản ứng lại.
"A, thật ra thì ngày hôm đó mẹ em có nói hi vọng 2 tuần sau anh có thể chọn một ngày thích hợp để đến nhà em một chuyến."
"......."
Hầu kết của Jeon Jungkook hơi lăn lộn.
Mặt đối mặt trong tình huống này, Kang Ami lơ đãng nhìn một màn này, nhịn không được bật cười:
"Jeon Jungkook, anh, không phải là anh bị dọa đi?"
"........"
Jeon Jungkook không nói chuyện, con ngươi đen nhánh xoẹt qua một tia chật vật cùng một chút nóng nảy.
Hắn bỗng nhiên quay người, chân dài chống lên ghế, sau đó mượn lực cúi người về phía trước, đem cô gái nhỏ áp xuống ghế phụ.
Kang Ami không kịp phòng bị đột nhiên bị hành động đột ngột này làm cho kinh ngạc đến ngây người, còn chưa kịp phản ứng lại người nọ đã nhìn từ trên cao xuống.
"Jungkook, anh....."
"Hiện tại em bị dọa sợ sao?"
Đôi mắt đen của Jeon Jungkook vững vàng, nhìn chằm chằm đôi mắt của cô gái nhỏ không chớp.
Kang Ami chần chừ một chút, chậm rãi lắc đầu.
".......Em không có."
Ngừng hai giây, Jeon Jungkook khắc chế cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi của cô gái nhỏ, sau đó nhân lúc Kang Ami đang dại ra, hắn di chuyển tầm mắt, chôn mặt vào cổ của cô gái nhỏ.
Hơi thở trầm ổn mang theo một chút cảm xúc không được tự nhiên, Jeon Jungkook rầu rĩ mở miệng:
"Chỉ là anh có chút khẩn trương mà thôi."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro