Chương 50: Kim lão sư có muốn làm thơ ngay bây giờ không?

- Kim lão sư, cô tính thế nào lại đẩy mạnh tiêu thụ kỹ năng này vậy?

- Kim lão sư, cô biết viết thư tình sao?

- Nếu không bộc lộ tài năng cho chúng tôi xem trước?

Tiếng trêu đùa vang khắp phòng, Dae Won cười run rẩy, hai người khác không thân với Jisoo cũng bắt đầu trêu cô. Trong trí nhớ của họ, thư tình là một vật cổ xưa, là khi còn học tiểu học, nhìn thấy bạn nữ xinh đẹp sẽ gửi một lá thư trong ngăn kéo của nàng, tuy rất ngây thơ trong sáng nhưng chuyện như vậy đã sớm rời xa cuộc sống của họ. Hiện tại, chỉ cần lấy điện thoại, nhắn một tin. Rất tiện lợi nhưng lại mất đi sự lãng mạn thuần phác.

- Kim lão sư là tài nữ khoa tiếng Trung của Z đại.

Hee Young nhỏ giọng cãi lại, trong một nhóm người cười nói trêu đùa thì có chút không hợp, nàng không dám nhìn ánh mắt của Jisoo, khi ánh mắt mọi người tập trung về nàng, nàng ngượng ngùng cúi đầu, tay nắm lấy góc áo thấp thỏm lo âu.

- Đúng rồi.

Daeshim tiếp lời, cười nói:

- Kim lão sư có muốn làm một bài thơ không?

Trước kia không ít người nghi ngờ bằng cấp cùng xuất thân của Jisoo, đều cho rằng cô vì che dấu quá khứ dơ bẩn, không vinh quang của mình, nào biết sự thật phơi bày, vả liên tiếp vào mặt họ. Còn có người tự xưng là bạn học của Jisoo nói cô không làm việc đàng hoàng, có thanh danh cực kém trong mắt giảng viên, nhưng không nghĩ đến những giảng viên không quan tâm giới giải trí lại lên tiếng làm sáng tỏ, khen không dứt lời với Jisoo, có người cũng đối kỵ Jisoo trời sinh hậu đãi, cô không cần trải qua những thống khổ mà người khác phải dùng sức giãy dụa.

- Bảy bước thành thơ?

Jisoo nhìn Daeshim, cười đáp:

- Nếu tôi làm được, vậy thì tiền trên người của anh đều cho tôi, muốn đánh cược không?

Daeshim vẫy tay, vờ sợ hãi:

- Phật dạy, không thể đánh cược, không đánh cược, đánh cược là có tội.

Dae Won cười nói:

-Phật nói, ta chưa từng nói lời này.

Cười nói xong, mọi người đã có tính toán trong đầu, tốp năm tốp ba rời khỏi khách sạn, nhóm nhϊếp ảnh gia cũng theo bọn họ, quay chụp cuộc sống đời thường. Nhiệm vụ của Jisoo cùng Jennie là đến phụ cận hái rau, nhưng các nàng không nhanh không chậm, thong thả đi. Thôn Mạnh gia xem như là thôn lớn, có mấy trăm hộ dân cư, người trên đường không ít, nhìn thấy trang phục của các nàng không khỏi nhìn nhiều lần, cũng không đến xem náo nhiệt, có lẽ tổ tiếc mục đã thông báo với thôn, có đại minh tinh vào thôn quay chụp.

- Phía đông là trường tiểu học của thôn.

Jisoo dừng bước, chỉ một tòa kiến trúc hơi cao hơn xung quanh.

- Em thật sự muốn viết thơ tình sao?

Jennie cười khẽ nói:

- Nếu chị nhớ không lầm, có ai đó nói, thơ tình chỉ viết cho mỗi chị.

Jisoo thật sự đã nói qua, cô sờ cằm, nhỏ giọng kề tai Jennie nói:

- Em viết tốt chị chép lại một bản, chữ chị đẹp, này cũng coi như là viết thơ tình cho chị.

Nhϊếp ảnh gia Jaein theo sau các nàng là fans đáng tin của Jisoo, vừa cảm thấy may mắn vì có thể ăn cẩu lương ngọt nị này trước fans khác, vừa hận không thể che hai mắt, miễn cho mắt bị bầu không khí này làm mù. Nhưng khi hai người đi đến đồng ruộng, Jiyoung luôn nhấn mạnh phải lấy hình ảnh chân thật đẹp nhất.

Hướng Tây thôn Mạnh gia là một đồng ruộng mênh mông, ở giữa còn có dãy núi nhỏ nhấp nhô, nơi thôn dân hái cây trà. Đầu xuân, bùn đất ẩm ướt lại mềm xốp, từng mảng xanh non theo gió nhẹ đong đưa. Đồng ruộng trồng hành lá.

- Đây là hành lá đầu to, dùng nó chiên cơm trứng vô cùng thơm!

Giọng Jisoo có chút phấn khích, cô thoải mái bước qua ruộng đi đến máng nhỏ, rút một gốc cây hành lá, lại vẫy tay với Jennie. Cô hầu như chưa từng xuống đất, kiến thức về rau quả đều là xem từ thực đơn cùng sách tranh thực vật, dựa vào trí nhớ tốt mà ghi nhớ.

- Chúng ta hái rút hành lá về đi, có nó thì không cần rau khác!

Đối với lời của Jisoo, Jennie tự nhiên không dị nghị, chẳng qua khi hai người ra cửa đã quên mang túi, trên tay mỗi người đều đang cầm một nắm, thoạt nhìn rất buồn cười. Jaein cầm camera đang nghỉ ngơi nhìn thấy, cười trộm, nào biết đã hấp dẫn tầm mắt của Jisoo. Chỉ cảm thấy nữ thần từng bước đi về phía mình, trên mặt lộ ra nụ cười mê cười, trong lòng lộp bộp, trong người như có dòng điện chạy khắp người, Jaein cho rằng bản thân trở về khi dậy thì nhìn thấy cô giáo xinh đẹp, thì nghe thấy Jisoo nói:

- Baek ca, túi anh khá lớn, cho bọn em mượn để hành lá.

"........." Jaein cúi đầu nhìn hành lá trong túi mình, trong lòng mặc niệm:

- Lời của nữ thần, cái gì cũng đúng.

Nói là quay tiết mục, nhưng thật ra giống như đi thư giãn, để người bận rộn với lịch trình có cơ hội thả lỏng tinh thần. Giữa ruộng có một quốc lộ, thường xuyên thấy xe ba bánh chạy qua, hay một người đàn ông đang khiêng cái cuốc, hoặc hai ba đứa nhỏ chạy trên đồng thả diều. Rời xa những ồn ào của thành phố, cũng không có bất kỳ cảm giác bất ổn nào, ngược lại tâm tình lại rất thư thái. Jisoo nghiêng đầu đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Jennie, cũng không biết nàng đã nhìn mình bao lâu. Nếu không phải trên tay cầm một nắm rau, cô rất muốn nắm lấy tay Jennie, thong thả bước.

Jennie dời mắt, cười khẽ nói:

- Chúng ta về thôi.

Đứng dưới gió xuân nhẹ thổi, suy nghĩ duy nhất vào lúc này là hy vọng con đường này mãi không đến đích, có thể cứ đi như vậy đến răng long đầu bạc. Jisoo như suy nghĩ gì đó gật đầu, cô nhìn mặt Jennie hơi dính bụi, vừa giơ tay nhớ đến tay mình cũng dơ, nếu lau mặt Jennie, có thể sẽ biến nàng thành một con hoa miêu. Trong lòng ngứa, muốn nhìn dáng vẻ đáng yêu trên gương mặt lãnh đạm của Jennie, chẳng qua nghĩ đến Jaein phía sau, cô có chút tiếc. Có vài dáng vẻ, không thể cho người khác nhìn.

Đi một đoạn, có thể nhìn thấy Khách Sạn Thời Gian, Jisoo bước chân dần nhanh hơn, đột nhiên nghe được tiếng kéo thật lớn, một đại thúc lái xe ba bánh vội dừng xe. Trên xe có một ít gỗ, Jennie nhìn thoáng, con ngươi sáng ngời, Jisoo lên tiếng trước:

- Chú ơi, chú kéo vật liệu gỗ này đến đâu?

Đại thúc vừa thấy cô nương xinh đẹp hỏi, hiền hậu cười nói:

- Con nói vật liệu này sao? Kéo ra ngoài xử lý thôi.

- Tiểu Diệp Tử Đàn, Hoàng Hoa Lê,Tử Quang Đàn......

Jennie đi đến cạnh Jisoo, hỏi:

- Chú ơi, phế liệu này chú bán sao?

- Tiểu cô nương, con nghiên cứu về gỗ sao?

Đại thúc thấy Jennie nói chính xác chất liệu gỗ, trừng mắt kinh ngạc, hắn vỗ xe ba bánh, cười nói:

- Vốn là muốn xử lý nhưng nếu con muốn thì giữ lại đi, không cần đưa tiền.

- Vậy cảm ơn chú.

Jisoo cũng không nói nhiều, cảm ơn xong, đem hành lá nhét vào túi Jaein, cô bắt đầu chọn lựa một ít gỗ tương đối hoàn chỉnh. Khi vừa quen Jennie, cô cho rằng người có khí chất thanh lãnh như Jennie tất nhiên sẽ thích cầm kỳ thi họa, căn bản không nghĩ đến cảm giác thỏa mãn của nàng đến từ gỗ vụn. Kệ sách trong nhà phân nửa là sách cổ của cô, còn lại là sản phẩm từ gỗ mà Jennie thiết kế. Ra ngoài quay tiết mục làm nàng dần rời xa yêu thích của mình, không nghĩ đến chỗ này lại gặp được một kinh hỉ lớn như vậy. Bấm đốt tay tính thời gian, Jisoo cũng lấy nhiều gỗ, sau đó vẫy tay với đại thúc tốt bụng, rồi xoay đầu vui vẻ cười với Jennie.

Khi các nàng về đến khách sạn, đã có vài người ở đó, vui vẻ tận hưởng trà nóng, một chút cũng không lo về kinh phí của mình. Nhìn thấy hai người trở về, bọn họ còn tưởng các nàng tìm được đồ tốt, kết quả nhìn thấy gỗ xong, cúi đầu thở dài thổn thức.

- Nơi này có phòng bếp, không cần dùng củi, hai người vì sao ôm nó về đây?

- Em thì biết gì?

Jisoo tức giận nhìn Dae Won, hừ nói

- Kim lão sư, em, chị, mặt chị bị, bị dơ.

Hee Young vốn đang yên lặng ngồi bên cạnh thì bỗng đứng lên, vẻ mặt đầy hồi hộp nhìn Jisoo, cả giọng cũng lắp bắp. Nàng lấy khăn ướt ra, đi vài bước đến trước mặt Jisoo thay cô lau mặt.

Jisoo bị hành động của nàng làm hoảng sợ, vội lùi sau một bước.

Jennie hơi nhấp môi, nàng quay đầu nhìn Jisoo, trong mắt hiện lên chút sâu xa.

- Em giúp chị lau mặt.

Jisoo ôm gỗ vào lòng, nhỏ giọng nói.

- Không cần.

Jennie hừ một tiếng đáp, phát hiện giọng mình quá lạnh, nàng nói tiếp:

- Em nhìn tay em, chị còn phải tự mình làm.

Trong phòng lâm vào bầu không khí yên tĩnh kỳ lạ, Hee Young người phá vỡ bầu không khí này trước giọng như muốn khóc.

- *Kim lão sư, Kim lão sư, em xin lỗi, em, em.....

Nàng cúc cung nói với Jennie, giọng tràn đầy khẩn trương.

- Em không có ý khác, em chỉ là rất thích Kkm lão sư, nhưng, nhưng không phải là kiểu thích này, em chỉ là......

Ánh mắt xin Chaewon giúp đỡ.

Chaewon ngáp một cái:

- Được rồi, em đừng giải thích với bọn họ. Tính Jennie rất tốt, em nhìn biểu cảm hiện tại của chị ấy xem không phải sinh động hơn trước sao?

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro