:48:
--
Alvin Park không hề bất ngờ chút nào khi thức dậy trong căn hộ vắng ngắt. Cậu vươn vai trên mớ chăn gối lộn xộn của Jihoon rồi bật cười.
Jeong Jihoon lúc nào cũng như vậy, dù là vài năm trước hay là bây giờ. Cậu luôn chủ động đi tìm thứ cậu muốn có, và thậm chí nếu ở trong thế bị động thì Jihoon cũng là chủ động đặt mình vào. Alvin biết Jihoon và Sanghyeok không bình thường. Trong trí nhớ của Alvin, không bao giờ có chuyện Jihoon khó chịu nếu thấy người khác mặc một chiếc quần bó sát. Jihoon có thể không vừa ý nếu như chiếc quần đó không đẹp, nhưng dù chỉ là một dịch giả bình thường, Lee Sanghyeok vẫn có dáng người của một người mẫu chuyên nghiệp. Jihoon cũng sẽ không thể hiện ra bất cứ thái độ lộ liễu nào giống như lúc cậu cau mày nhìn vào chân của Lee Sanghyeok mỗi khi anh nhấn ga. Alvin vừa ghen tị vừa buồn cười, ở trên xe Jihoon cố ý xoay người về phía cậu để nói chuyện không phải vì đang nhớ nhung thân thiết gì như Sanghyeok tưởng. Bất chấp việc hai người hiểu và tôn trọng nhau rất nhiều, Jihoon thậm chí còn không muốn Alvin nhìn thấy Sanghyeok.
Jihoon đi cả đêm không về, Avlin chắc mẩm rằng lúc này hai người kia đang làm nốt chút thủ tục buổi sáng. Cậu đi tắm rồi nhắn cho Jihoon một cái tin:
"Ngày hôm nay nghỉ đi. Em còn bị jet lag."
Chưa đầy mười phút kể từ sau khi có tin nhắn, Alvin nghe tiếng cửa gõ dồn. Quấn tạm khăn tắm quanh eo, cậu bước ra gõ cửa rồi bất ngờ thấy Jihoon đang đứng đó. Thu lại ngón tay đang định tiếp tục gõ, cậu nhìn lướt qua Alvin một lần.
"Jet lag gì chứ, chúng ta không có thời gian đâu."
Alvin nghiêng đầu nhìn ra hành lang rồi sau đó nghi hoặc hỏi Jihoon:
"Nhiếp ảnh gia Jeong cũng có lúc bị từ chối sao?"
Jihoon không trả lời, cậu đi vào căn hộ. Gấp lại đám chăn gối trên giường, Jihoon nói:
"Đồ ăn hôm qua anh để ở tủ lạnh."
"Lee Sanghyeok từ chối anh?"
Jihoon cong môi cười, mở tủ lấy quần áo rồi đi về phía cửa.
"Hai người bọn anh chưa từng thật lòng từ chối nhau điều gì."
Alvin cũng cười, Jihoon vẫn mãi là Jeong Jihoon như thế. Có bạn trai rồi thì đến quần áo cũng không bao giờ thay trước mặt bạn bè.
--
Sanghyeok và Jihoon không có đủ thời gian để yêu đương. Không chỉ làm việc cho một mình Sanghyeok, Jihoon còn phải thực hiện nhiều bộ ảnh khác. Sanghyeok thì bù đầu với công việc tại phòng điều chế, đằng sau những thứ đơn giản như Verital 35 là một kế hoạch phức tạp và không thể tùy hứng bất cứ điều gì. Anna đã tới thành phố như lời hứa, Sanghyeok sắp xếp để cô ở tại căn hộ của Evelyn. Thậm chí chuyện hẹn hò của hai người, ngoài Alvin ra, vẫn chưa có một ai phát giác. Một tuần từ khi bắt đầu hẹn hò, Sanghyeok giật mình nhẩm đếm rằng thời gian hai người gặp nhau thậm chí còn ít hơn trong những ngày chia tay. Được làm việc cho đến khi kiệt sức cũng là một loại hạnh phúc, nhất là khi có Jihoon đứng bên góp ý rằng nếu là cậu thì sẽ làm thứ này thứ kia. Sanghyeok chưa từng gặp cảnh đó bao giờ, dịch sách là công việc có thể kéo dãn về mặt thời gian và rất ít khi bị góp ý. Mà Jihoon thì vẫn như không hề thấy mệt, một ngày hai mươi tư tiếng cậu vẫn có đủ thời gian để đi chụp, về nhà chỉnh sửa, kí hợp đồng mới, nấu ăn cho Alvin và cả Sanghyeok. Chỉ riêng việc lên mấy quán bar uống mừng kết thúc hợp đồng cũ, Jihoon không còn tham gia nữa. Hai người uống mừng kết thúc hợp đồng với nhau ở ngay trên sân thượng của khu nhà cũ, khách mời thường xuyên là cô mèo béo, có ngày xui xẻo tiếp đón siêu mẫu Alvin Park, có ngày lại cực kì hân hạn được uống cùng nhà thơ Kim Junho. Mười đêm liên tiếp đều là những đêm không mưa nhưng hơi nước đặc quánh cả không gian, hai người cùng chống tay ra sau lưng nghe Alvin hoặc Junho kể chuyện. Dưới ánh đèn chao qua chao lại vì gió, Sanghyeok yên lặng phủ tay mình lên bàn tay Jihoon, cậu cũng chỉ dùng ngón cái vuốt ve mu bàn tay anh. Alvin say sưa kể chuyện ở nước ngoài, Kim Junho mải miết đọc thơ, Sanghyeok nghĩ đến phòng điều chế, Jihoon lại tưởng tượng ra loạt động tác trên photoshop để chỉnh lại một shot hình, không một ai liên quan đến nhau ngoại trừ hai bàn tay vẫn lén lút chạm vào nhau ở sau lưng áo.
Sanghyeok rất nhanh phát hiện ra rằng mình vẫn không hề có tự tin. Trước đây là không có tự tin vào Jihoon, lúc này anh lại không thể tự tin vào bản thân mình. Đến cả việc đại diện công ty đi giám sát một buổi chụp, Sanghyeok vẫn chọn buổi chụp cuối cùng tập hợp tất cả người mẫu mới dám tới vì sợ Jihoon khó xử. Trời vẫn mưa không ngớt, địa điểm chụp là ở ngay bên trong phòng trưng bày và điều chế Verital.
Jihoon gặp lại Anna nhưng vẫn chưa thể nói chuyện gì nhiều, Anna và Sanghyeok cùng nhau ở bàn điều chế quan sát Jihoon làm việc. Sanghyeok giao cho Anna nghiên cứu toàn bộ khách hàng tới dự khai trương để chế nước hoa làm quà tặng cho từng người một, anh chỉ làm một chai nhỏ cho Soo Ah. Hai người không ai nói chuyện với ai, Anna chăm chú nhìn Jihoon còn Sanghyeok thì vừa tranh thủ pha chế vừa liếc xem Jihoon điều chỉnh ánh sáng. Chốc chốc anh lại đưa ống nghiệm hướng về phía Anna, cô gật đầu như một nữ giáo sư đang hướng dẫn học trò làm việc. Buổi chụp còn chưa bắt đầu, Anna đã khoanh tay nói thản nhiên:
"Người mẫu nam đứng chính giữa và Jeong Jihoon có quan hệ trên mức công việc đúng không?"
Khóe môi Sanghyeok trễ xuống, anh lẩm bẩm:
"Em có thể sống bằng nghề xem bói được rồi."
"Tôi từng kiếm sống bằng tarot", Anna cười cười rồi đưa cho Sanghyeok một mẫu hương khi anh chỉ vừa ngoắc tay. "Hai người đó hiểu nhau hơn mức bình thường. Anh bình tĩnh hơn tôi tưởng."
Sanghyeok nhoẻn cười, anh vờ quay đi tìm kiếm một mẫu chai để không phải đối mặt với Anna.
"Không có gì phải mất bình tĩnh. Jeong Jihoon là của tôi."
Anna im lặng rất lâu trước khi chìa một bàn tay về phía Sanghyeok. Sanghyeok nắm bàn tay cô lắc nhẹ, tay Anna vẫn còn một chút mùi oải hương thoang thoảng. Sanghyeok cẩn thận đóng nắp chai thủy tinh màu đỏ như máu đựng thứ nước hoa tươi dành riêng cho Soo Ah, Anna vừa giúp cậu chuẩn bị nhãn cho chai thủy tinh vừa hỏi:
"Cảm giác thế nào?"
"Giống như trong nhà có nuôi một con mèo hoang, rồi đến một ngày nó quyết định lại đi hoang. Nhưng không đi hẳn, nó dọn tới nhà hàng xóm, ở trên mái nhà, đi loanh quanh trong tầm mắt nhưng quyết tâm không ăn đồ ăn tôi dọn ra. Tới lúc tuyệt vọng tưởng nó sẽ mãi mãi trở thành mèo hoang thì nó lại quay về."
Sanghyeok nghiêng người cầm lấy nhãn chai, anh cẩn thận viết lên dòng "Jennie" rồi tỉ mẩn dán. Anna chụm đầu vào giúp anh, Sanghyeok vuốt đến khi nhãn chai phẳng lỳ.
"Tóm lại là, không giống như hạnh phúc. Tôi thấy yên tâm nhiều hơn. Không có cảm giác bị bỏ đói nữa."
Anna mỉm cười vì mấy thứ ví dụ của Sanghyeok, cô phủi tay chỉ cho Sanghyeok khay đựng nước hoa đã hoàn thành tặng khách. Anna pha cà phê cho cả chủ lẫn khách, hai người bận rộn phục vụ cà phê rồi lại một đứng một ngồi nhìn Jihoon hướng dẫn cho người mẫu tạo dáng. Ở đằng kia, Jihoon và Alvin vừa nhìn vào màn hình vừa chỉ trỏ bàn luận với nhau gì đó, Anna ngước nhìn Sanghyeok bối rối uống cà phê rồi nói một mình:
"Hình như vì người là của anh nên anh càng mất bình tĩnh hơn."
Anna không hỏi, Sanghyeok cũng không trả lời. Anh chỉ tránh ánh mắt khỏi Jihoon và Alvin, trong lòng Sanghyeok thầm nghĩ nếu gặp Jeong Jihoon từ khoảng ba bốn năm về trước, có lẽ bây giờ Sanghyeok cũng đã là người mẫu.
Hoặc Alvin Park là một người mẫu quá chuyên nghiệp, hoặc Jihoon và Alvin đã hiểu nhau đến mức một cái ngoắc tay của Jihoon cũng đủ cho Alvin sửa tư thế của mình. Sanghyeok chưa bao giờ thấy Jihoon gật đầu và cười hài lòng như thế, anh có chút chạnh lòng khi nghĩ tới ánh mắt phức tạp của Jihoon mỗi khi chụp mình. Mỗi người đều có một chuyên môn riêng, chuyên môn của Sanghyeok là dịch sách rồi bỗng một ngày đột ngột bẻ hướng, có thể là vì Jihoon, cũng có thể vì bản chất của Sanghyeok vốn là như thế. Sanghyeok đương nhiên không thể đáp ứng Jihoon ở vị trí người mẫu, anh vốn chưa từng nghĩ mình muốn trở thành người mẫu cho đến khi nhìn thấy Alvin. Alvin làm cho Jihoon hài lòng, Sanghyeok vắt nát suy nghĩ cũng chưa thể tìm thấy bất cứ việc gì anh khiến Jihoon thỏa mãn. Jihoon ít khi đọc những quyển sách Sanghyeok dịch, cậu cũng không bắt Sanghyeok phải nấu ăn. Ngay cả việc Jihoon nói rằng mình quen làm anh, hai người cũng đã dần nhập nhằng vì Sanghyeok không muốn. Nhẹ huých khuỷu tay vào cánh tay của Anna đang tự nhiên đặt trên đầu gối mình, Sanghyeok nói rì rầm:
"Ngoài việc yêu ra, tôi không biết làm gì cho em ấy."
Anna cong môi cười, cô nhấp một ngụm cà phê rồi tựa đầu vào cánh tay nhìn buổi chụp đang dần trôi về cuối. Đến khi Jihoon tháo hai chiếc máy ảnh ở thắt lưng xuống đưa cho Kim Suhwan thì lưng áo của cậu cũng lấm tấm ướt, Jihoon giao hết việc còn lại cho nhân viên hiện trường rồi cầm chiếc cốc sứ đi về phía Sanghyeok và Anna. Đưa chiếc cốc chỉ còn một vệt nâu mờ mờ cho Sanghyeok rồi thản nhiên cầm cốc cà phê của anh lên uống một ngụm, Jihoon lười biếng tựa cằm vào vai Sanghyeok nhìn vào bãi ngổn ngang những đèn chiếu cùng tấm hắt sáng.
"Em mệt muốn chết. Thời tiết này chỉ muốn ôm mèo nằm ngủ thôi."
Lại nghe đến mèo thêm lần nữa, Anna nhướn mày:
"Nhà hai người có nuôi mèo phải không?"
"Ừ, một con mèo béo."
Sanghyeok thật thà xác nhận, Jihoon lại đặt cốc cà phê vào cạnh chỗ Sanghyeok đang ngồi rồi nhẹ nhàng luồn tay vào bên trong chiếc cardigan anh đang mặc.
"Mèo nhà tôi béo chỗ cần béo, còn chỗ không cần béo vẫn có múi hẳn hoi."
Sanghyeok nhăn nhó nhưng không tránh ra, anh cho tay vào hai túi áo. Cách một lớp áo, Sanghyeok cẩn thận áp tay mình lên hai bàn tay của Jihoon. Anna liếc hai người một lần rồi đứng dậy bỏ đi khi Alvin bắt đầu đi vào trong khu vực dành riêng cho chuyên gia điều chế. Sanghyeok ngại ngùng cười với một ánh mắt lướt qua, anh nghiến răng nói thầm:
"Cái này có lộ liễu quá không?"
Jihoon bất thình lình bấm cả mười đầu ngón tay vào eo Sanghyeok. Bụng bất ngờ giật thót, Sanghyeok suýt chút nữa đã nhảy dựng khỏi bàn. Tự nhiên như thể mình không phải là thủ phạm, Jihoon áp má vào cổ Sanghyeok vui vẻ nói:
"Em nhớ anh quá. Chút nữa mọi người đều tới La Vita, anh có tới không? Alvin phải bay về nước rồi sẽ quay lại vào hôm khai trương, bây giờ làm tiệc tạm biệt cậu ấy. Gọi cả Anna đi cùng, đừng để cô ấy một mình."
Sanghyeok nghiêng đầu tránh hơi thở của Jihoon. Những dịp như thế này nếu không vì Jihoon thì Sanghyeok cũng nên có mặt, dù anh không thích gì không khí ồn ào ở La Vita, lại càng không thích chiếc ban công nhỏ ở tầng hai đối diện với mấy dãy ghế dành cho khách đi theo nhóm. Vòng ôm của Jihoon không có lực nhưng vẫn rất kích thích, Sanghyeok siết nhẹ hai bàn tay trong túi áo rồi trả lời cậu:
"Anh tưởng em nói thích ôm mèo nằm ngủ."
"So với việc ôm mèo nằm ngủ, em thích uống say rồi ôm mèo nằm ngủ hơn, nhưng phải là con mèo màu đen cơ."
Sanghyeok bật cười thành tiếng. Alvin và Anna đã cùng nhau pha chế gì đó ở bên trong căn phòng được ngăn cách bằng mấy tấm kính, Sanghyeok kéo Jihoon đi về phía phòng ngủ dành cho nhân viên. Phòng điều chế được thiết kế bởi chính người kiến trúc sư vẫn thường bao trọn cả tầng hai của Downpour, ngay khi Sanghyeok yêu cầu dựng vách tường bằng kính nhưng phải có chỗ tối cho nhân viên nghỉ ngơi thì người kia đã giao ngay bản phác thảo có một chiếc container lớn lấp chìm trong lòng đất. Ba chiếc giường có rèm thông với cả khu vườn phía sau và phòng điều chế qua hai hướng cầu thang nên vẫn đủ không khí và ánh sáng, Jihoon vừa nhìn thấy giường thì ngay lập tức đã chọn một chiếc để buông mình xuống duỗi lưng.
Jihoon thoải mái vặn người trên giường chờ Sanghyeok đem chăn gối tới. Nâng đầu cậu lên để đặt chiếc gối bông xuống dưới, Sanghyeok cũng ghé mình lên gối để kéo cậu vào sát vào mình. Sự tính toán để cho người mẫu chọn bối cảnh kéo Jihoon đi vòng vòng từ núi xuống biển, đêm trước Jihoon và cả Alvin đều không về nhà. Alvin thật sự yêu cầu chụp ở vườn hoa hồng trên núi mặc cho việc tháng mười thì không còn hoa hồng nở, Jihoon cũng đưa cậu lên đó để thực hiện bộ ảnh theo ý Alvin. Sanghyeok nắn từng khớp ngón tay của người cạnh mình, Jihoon cọ chóp mũi lên cằm anh không dứt.
"Anh và Anna vừa nói chuyện gì thế?"
"Chuyện trẻ con ấy mà."
"Hai người thân nhau quá."
Sanghyeok đặt lên gò má Jihoon vài nụ hôn đứt quãng, anh khẽ khàng rút tà áo sơ mi đang sơ vin cẩn thận trên eo ra khỏi thắt lưng cậu.
"Anh cảm giác đã quen cô ấy từ lâu lắm. Giống như là ở một thế giới nào đó khác đã quen nhau rồi."
"Em bị tổn thương đấy."
Jihoon vừa đùa giỡn với mấy chiếc cúc áo của Sanghyeok vừa tránh không cho Sanghyeok chạm môi vào môi cậu. Sanghyeok tùy hứng hôn nhẹ lên gò má của Jihoon trong lúc lắng nghe tiếng mưa rơi rất rõ bên trên mái container. Tiếng mưa ở nơi này đục trầm hơn khi rơi trên mái tôn ở khu căn hộ.
"Em có nghe tới lý thuyết về thế giới song song không?"
"Em là con trai của giáo sư toán học mà."
"Ừm."
Sanghyeok không nói gì thêm, anh ngập ngừng hôn lên cổ Jihoon thay vì hôn lên đôi môi không ngừng né tránh nụ hôn rơi xuống. Jihoon hình như cũng sững người vì hành động đó, cậu đưa tay chạm vào dấu hôn trên cổ mình.
"Hôm trước ấy mà..."
Jihoon chậm rãi mở lời, Sanghyeok trầm giọng nói:
"Ừm?"
"Anh nói rằng từ nay để anh dạy em."
Sanghyeok chỉ ậm ừ đáp lại. Anh áp mặt lên cần cổ của Jihoon, chăm chú ngửi mùi hương lạnh lẽo của chai Verital 35 đầu tiên Sanghyeok gửi tặng cậu.
"Em cho rằng có vài điều em cần phải dạy anh, ví dụ như là không nên để lại dấu hôn ở trên... đau em!"
Jihoon còn chưa nói hết câu thì Sanghyeok đã thực hành ngay cách để lại trên cổ cậu một dấu hôn chắc chắn là rất đậm. Đèn trong phòng nghỉ chỉ là mấy ngọn đèn vàng lắp dọc tường và một bảng đèn trang trí màu xanh biển, dấu hôn trên cổ Jihoon nhìn giống như vết sẹo bỏng đã để lâu ngày.
"Anh biết lý thuyết mà."
Sanghyeok thỏa mãn cười khi nhìn thấy dấu hôn kia, anh gục đầu lên hõm vai Jihoon thở mạnh. Tiếng thở hòa với tiếng mưa làm Jihoon bất giác nổi da gà từng đợt. Cậu không nhịn được mà lật mình trở lại, hai tay Jihoon ấn chặt Sanghyeok xuống đệm giường.
"Hay để em dạy anh bằng phương pháp thực hành luôn đi. Đầu tiên anh phải tìm được điểm nhạy cảm của người kia. Ở tai, hoặc ngón tay, hoặc rốn, hoặc có thể với anh là..."
Jihoon hạ môi mình xuống khóe môi của Sanghyeok rồi đưa lưỡi ra vờn nhẹ. Đúng như Jihoon nghĩ, Sanghyeok cong khóe môi lên ngay lập tức. Nụ cười trên môi anh càng rộng thì Jihoon càng hôn sâu vào khóe môi mà bình thường chỉ nhìn thôi cậu cũng muốn cười theo.
"Nhìn anh cười với... Anna... em cũng không vui."
Jihoon nói ngắt quãng giữa mấy nụ hôn dồn dập, Sanghyeok lần mò muốn tháo đai máy ảnh bằng da ra khỏi người cậu. Chiếc đai máy ảnh treo trên vai rồi vòng qua eo, Sanghyeok không biết bắt đầu tháo từ đâu. Jihoon bật cười nắm tay Sanghyeok lại, cậu ngồi thẳng dậy rồi chỉ vào vai mình giả làm động tác.
"Thứ này không có móc khóa, anh phải cởi từ đây xuống."
Sanghyeok nuốt khan một tiếng rồi chậm chạp đẩy hai chiếc đai gắn trên vai Jihoon sang hai bên. Jihoon thở hắt ra khi mảnh kim loại gắn ở đuôi sợi dây da keng lên một tiếng rơi xuống giường, cậu chỉ vừa nâng môi lên thì Sanghyeok đã hiểu ý. Jihoon ở trên người Sanghyeok nhẹ vuốt ve gáy và tóc anh, Sanghyeok chỉ không ngừng đưa hai bàn tay ấm nóng tìm kiếm gì đó phía sau lưng cậu.
"Em gầy mất rồi."
Sanghyeok chỉ có một tích tắc ngắn ngủi vừa đủ nói ra một câu cảm thán trước khi lại vùi mình vào hõm vai cậu. Lưng của Jihoon trơn nhẵn hiện rõ từng nét gồ của xương sống, Sanghyeok nắn kĩ mỗi đốt xương bằng bản năng của mình. Trong vài phút Sanghyeok cố gắng tìm ra được điểm mẫn cảm nào đó trên cơ thể ngày một nóng dần, Jeong Jihoon vừa vui vẻ vừa bực bội phát hiện ra rằng nếu như Lee Sanghyeok không làm dịch giả sống cả bốn năm trong căn hộ tối đen đó, có lẽ bây giờ anh sẽ chỉ có hơn chứ không hề kém cậu chút nào. Da của Jihoon dần mướt mồ hôi, mồ hôi từ trán cậu chảy tràn xuống cổ được Sanghyeok liếm đi sạch sẽ. Sanghyeok chăm chú chơi đùa cùng yết hầu liên tục di chuyển lên xuống trên cổ Jihoon, anh hết ngậm vào rồi lại nhả ra để cho Jihoon phải nắm lấy chân tóc người kia giật nhẹ.
"Anh không thích Alvin Park."
Sanghyeok cắn một vết lên ngực Jihoon rồi vội vàng xoa để cho vết răng tan đi, Jihoon cong người ôm choàng lấy cổ Sanghyeok để cả hai cùng ngã xuống.
"Em ghét Choi Soo Ah."
Jihoon lẩm bẩm nói với mình, cậu cọ mặt lên lồng ngực không biết từ khi nào mà đã không còn một mảnh vải che.
"Em ghét cô ấy. Càng xinh đẹp em càng ghét. Anh ghen với người khác bên cạnh em, em cũng ghét cô ấy thêm một chút."
Mấy ngón tay của Sanghyeok nhúc nhích cạnh bàn tay Jihoon, cậu bật cười nắm lấy cổ tay của anh đặt lên ngực mình thay cho một câu hướng dẫn. Sanghyeok chạm môi hút hết mồ hôi rịn ra trên lồng ngực to rộng của người bên dưới, anh tập trung cảm nhận rõ ràng từng hơi thở nặng nề của Jihoon mỗi khi đầu lưỡi quét qua da cậu rồi kết thúc bằng một cái hôn đủ để làm nổi lên một dấu đỏ mờ mờ.
"Em giận cá chém thớt đúng không?"
Ngón tay như có như không lướt trên điểm nhỏ ở ngực thăm dò, Sanghyeok cũng rùng mình sốt nhẹ khi nghe ra một tiếng rên Jihoon cố gắng nén lại. Chụp lấy ngón tay của Sanghyeok không cho anh di chuyển nữa, Jihoon vươn người cắn vào đầu vai của Sanghyeok.
"Em ghét cô ấy vì chắc chắn anh đã ghen với những người bạn trai của cô ấy suốt nhiều năm liền."
"Anh không hề."
Jihoon bật cười khan trước phản ứng ngay lập tức của Sanghyeok, cậu ngắt nhẹ gò má đang dán sát ngực mình cọ xát.
"Nói dối không chớp mắt."
"Anh không hề ghen, anh..."
"Yêu đương lúc nào chẳng có ghen tuông, em chỉ trách... hmm."
Jihoon còn chưa kịp dứt câu thì đã giật nảy mình vì người kia tức tối cắn mạnh điểm trước ngực cậu. Một tay Sanghyeok véo mạnh lên nơi còn dấu răng mờ, tay kia Sanghyeok chặn ngang miệng Jihoon không cho cậu nói tiếp. Duỗi dài đầu lưỡi hết liếm lại hôn như cách cô mèo béo vẫn thường tranh thủ dùng tưa lưỡi thô ráp gặm tay cậu, Sanghyeok phả từng luồng hơi nóng rẫy lên ngực Jihoon. Mấy tiếng rên rỉ vang lên cách lòng bàn tay làm cả người Sanghyeok đau nhức, anh co đầu gối cọ vào mặt trong bắp đùi Jihoon bằng từng vết cọ gấp gáp nhưng vẫn dịu dàng.
"Anh… Không hề ghen tị. Cô ấy hạnh phúc là được... Em hạnh phúc với... người khác... thì không."
Sanghyeok hơi ngẩng đầu hài lòng nhìn hai điểm nhỏ đã loáng ướt dưới tay mình, anh đưa lưỡi liếm một vòng rồi cắn môi hỏi nhỏ:
"Anh không làm em đau, đúng không?"
Jeong Jihoon biết có chỗ rất đau, cậu chỉ muốn như với những người khác để lật Sanghyeok lại. Nhưng hai cánh tay của Sanghyeok vẫn ghì thật chắc trên người, Jihoon buộc mình đưa tay vuốt ve hông của Sanghyeok rồi nhìn thẳng vào mắt anh. Cơn mưa rền rĩ bên trên cũng giống như góp vào vài tiếng rên trầm hơn so với âm thanh Jihoon phát ra trong những cái hôn nghẹt thở, Sanghyeok cúi xuống tìm môi cậu rồi nói trước khi với đầu lưỡi vào chơi đùa cùng đầu lưỡi đã hé mở chờ sẵn.
"Có lẽ hôm nay anh không cho em tới La Vita được rồi."
Jihoon cũng không nghĩ mình sẽ tới được La Vita trong hoành cảnh này, thế nhưng khoảng cách giữa ý muốn và thực tế đôi khi lại xa vời tới mức cậu phải kêu trời khi ngồi tại La Vita vào hai tiếng sau. Anna và Alvin đi xuống hầm nghỉ cùng một lúc để tránh mấy phóng viên tới tìm Alvin phỏng vấn rồi mắc kẹt ngay tại đó vì trời mưa không dứt, căn phòng chẳng còn gì là riêng tư. Sanghyeok nhạy cảm khác thường khi có người lạ, anh ngay lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh để cài cúc áo cho Jihoon. Alvin và Anna say sưa nói chuyện về mùi hương đến mức không để ý Sanghyeok và Jihoon cũng đang ở trong căn phòng tối, cho đến khi Jihoon giả vờ ho một tiếng thì hai người mới ngẩng đầu nhìn lên. Lúc đó Sanghyeok đã chỉnh tề nghiêm trang như sắp tới nhà xuất bản để duyệt bản in, còn Jihoon thì cặm cụi sửa lại dây đeo máy ảnh đã bị tháo rời một bên vì lí do nào đó. Alvin không biết là quan tâm đến mùi hương hay đến Anna mà xoắn xuýt hỏi thăm, Anna bình thường nhìn lạnh lẽo với mấy hình xăm phủ khắp cánh tay, lúc này ngồi cạnh Alvin lại thành một cô gái bé nhỏ. Bốn người cùng nhau nói chuyện về mùi hương và phòng điều chế, Jihoon cứ nghĩ rằng Sanghyeok đã quên cho đến khi có người xuống báo rằng đám phóng viên đã đi khỏi. Alvin kéo Anna lên trước rồi cười cười nói xin lỗi, Sanghyeok cũng chỉ đẩy nhẹ sau lưng Jihoon để bước lên gian phòng điều chế đã vắng hết bóng người. Đi lướt ngang qua Jihoon để dọn lại những chậu cây đã bị đặt sai vị trí, Sanghyeok buông ra một câu nhẹ bẫng:
"Jeong Jihoon, em thơm quá."
Jihoon dừng ngay bàn tay đang lướt điện thoại gọi mấy người quen trong giới. Chỉ một câu "thơm quá" của Sanghyeok đã làm cậu tưởng tượng đến điều gì đó rất xa xôi.
--
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro