Chap 6

Quà đêm khuya nhé mọi người...❤❤❤

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Thông báo đặc biệt của Hội học sinh
"Bạn có muốn thấy Bạch mã hoàng tử trong vai một con sói dễ thương hãy đến với chúng tôi vở kịch của Hội học sinh "Cô bé choàng khăn đỏ".
Ưu tiên cho 100 người mua vé trước sẽ được một tấm hình độc quyền của các hotboy Anh Khai. Xin liên hệ với thủ quỹ Hebe

Người thông báo

Hội trưởng hội học sinh

Chun Wu"

Thông báo vừa dán lên các học sinh đã chen nhau mà coi rồi ùa ra đi lại gặp Hebe để mà mua vé. Làm cho Hebe và Jiro đếm tiền thôi cũng mệt đứt hơi^^.Bây giờ chúng ta hãy cùng nhau đi vào phòng tập kịch của Hội học sinh để xem coi ai là cô bé choàng khăn đỏ và ai là chó sói nha!

- "Bà ơi bà sao mắt bà to thế?"- Cô bé choàng khăn đỏ sờ vào mắt con sói hỏi.

- "Mắt bà to để bà trông cháu rõ hơn".

- "Bà ơi bà sao mồm bà to thế?".

- "Mồm bà to để bà ăn cháu dễ hơn...

- ÁAAAAAAAA....!!!!!!- Tiếng cô bé choàng khăn đỏ Thiên Tỉ hét lên.

- AAAAAAAAAAAA...!!!!- Tiếng con chó sói Khải bị cô bé choàng khăn đỏ một chân đá văng xuống sân khấu nằm xảy lay đom đóm thì bay trên đầu ...

- Khải cậu không sao chứ?- Calvin chạy lại đỡ Khải ngồi dậy.

- Thằng nhóc lùn kia cậu làm cái gì vậy hả?- Khải tức giận leo lên sân khấu lại hét vào mặt Thiên.

- Tại anh làm tôi sợ, đồ con sói xấu xa.- Thiên gân cổ lên hét lại .

- Đang tập kịch mà cậu điên hả? Có bao giờ cô bé choàng khăn đỏ mà đá chó sói như cậu không?

- Tại sao cái ông tác giả này kì vậy để con chó sói ăn mất cô bé choàng khăn đỏ?- Thiên quay sang nhìn Chun.

Chun đang cầm kịch bản trên tay, anh là người dẫn truyện còn Thiên bị bắt làm cô bé choàng khăn đỏ, Khải thảm hơn bắt thăm phải đóng chó sói xấu xí, Calvin đóng vai bà của cô bé choàng khăn đỏ, người thợ săn tốt bụng là Joe...

- Cãi đủ chưa? Chúng ta không còn thời gian nhiều để tập đâu còn mấy ngày nữa là tới lễ hội rồi.- Chun đi về phiá Thiên và Khải mắng cho hai người một trận té tát:

- Em đó Thiên không được đá chó sói biết không? Còn cậu nữa Khải chó sói gì mà không có chút khí thế cứ như con cún bệnh vậy?

Nhờ Chun mắng nên hai người mới không cãi nhau nữa mà đàng hoàng diễn tiếp nhưng lâu lâu hai người lại nhìn nhau kẻ thì chửi thầm trong miệng người thì giả vờ đì ngang đá một phát vào đối phương như là vô tình chứ không cố ý^^

- Thằng nhóc lùn đáng ghét.- Khải vừa đi vào nhà vệ sinh rửa tay vừa thầm chửi Thiên:

- Bổn thiếu gia đây nhất định phải cho cậu một bài học.

- Sao? Lát cậu phải ở lại học hả?- Tiếng Ariel ở ngoài hành lang

- Ừ, sắp kiểm tra lại bận chuyện hội học sinh dạo này mình chẳng chuyên tâm nên định ở lại thư viện học.- Thiên chu mỏ buồn bã nói:

- Không thể đi ăn kem cùng mọi người.

- Thôi đi, để cậu ấy học khi khác tụi mình đi cũng được.- Rainie mỉm cười nhìn mọi người.

-Vậy cậu học tốt nha!

Nói rôì nhóm bạn của Thiên đi để Thiên ở lại mặt buồn thiu như cái bánh bao chiều, cậu thui thủi đi vào thư viện mở tập ra làm bài. Ở bên ngoài có một người đang nhìn Thiên cười một cách nham hiểm đó chính là Khải anh đã nghĩ ra được kế gì đó để trêu cậu...Thiên ngồi trong thư viện học vì mệt quá cậu đã ngủ thiếp đi ...

- Trời tối rồi sao?- Thiên dụi dụi hai con mắt vươn vai một cái rồi thu xếp sách vở bỏ vào cặp...

---Vụt----------

Có cái gì đó vừa mới lướt qua bên trước cửa thu viện, làm Thiên của chúng ta đứng sững người chân bắt đầu run lên...

- Chắc mình nhìn lầm rồi.- Thiên vuốt lên ngực cố trấn an bản thân..Nhưng cái bóng trắng đó lại lướt qua một lần nữa làm cho Thiên đơ ngưòi, cậu cố chấn tĩnh bước ra khỏi thư viện...

Két...cạch..két...cạch...két...cạch...

Tiếng cửa nhà vệ sinh nữ cứ đóng mở liên tục, còn bóng đèn thì cứ chớp nháy tại cho người ta cảm giác sởn cả da gà, Thiên ôm chặt cái cặp vào lòng đi vào trong xem...Khi Thiên bước vào thì vướng phải một sợi dây làm cho nguyên thùng nước nhỏ đổ ào xuống làm cho cậu ướt như chuột lột...

- Là ai? Kẻ nào vậy to gan dám phá Thiên Tỉ này hả?- Thiên tức giận hét lên trong khi quần áo cậu lúc này ướt nhem.

- Tức quá mà không biết tên khốn nào lại bày cái trò này.- Thiên vừa đi vừa lau tóc bỗng cậu trông thấy một bóng người lạ lướt qua đi về phiá sau của trường...

- Ai vậy?- Thiên vừa đi vừa hỏi:

- Là ai, mau ra đây.- Thiên đứng ngoài cái kho đựng dụng cụ của trường

- Huhuhuhuhuhuhu!!!- Tiếng khóc từ trong kho phát ra, nghe sao mà thê lương lạnh buốt cả sống lưng trời tối rồi mà ai còn ở đó trong đó mà khóc Thiên cậu lấy hết can đảm bước vào trong kho....Ấm .......Cánh cửa nhà kho đóng sầm lại Thiên hoảng hốt cố kéo thật mạnh nhưng nó không mở ra dường như đã bị khoá trái bên ngoài...Thiên quay lưng lại đứng dựa sát vào cửa đảo mắt nhìn xung quanh...

- AAAAAAAAAAAAA....!!!!- Thiên hét lên hết mức có thể quang cảnh trong kho thật khủng khiếp nào là xương người treo lủng lẳng nào là cái đầu tóc dài bay phất phới, lại thêm trên tường toàn là màu đỏ giống như máu vậy (^^đính chính cho bà con toàn là đồ giả không ạ^^khỏi hỏi mọi người cũng biết là ai làm)

- Đừng mà đừng qua đây sợ lắm...- Thiên ôm lấy hai cái đầu gối thu gọn lại ngồi xuống một góc run lên vì sợ.

- Sợ quá...hic hic hic...- Quần áo thì ướt lạnh cả người lại thêm đói cùng nỗi sợ hãi Thiên khóc oà lên...

- Khải...Khải cứu tôi với sợ quá....- Thiên vừa khóc vừa kêu tên Khải.

Tất cả trò đùa này là của Khải nhà ta bày ra chỉ muốn cho Thiên một bày học nhưng khi đứng ngoài cửa nghe tiếng Thiên khóc gọi tên mình Khải cảm thấy lương tâm bị cắn rứt ...tim anh cảm thấy hơi nhói đau. Khải mở cánh cửa phòng bước vào lấy cái áo của mình khoác cho Thiên ôm chặt cậu vào lòng:

- Không sao rồi, xin lỗi cậu.- Khải dịu dàng nói.

Cảm nhận hơi ấm từ Khải một cảm giác an toàn vây lấy cậu Thiên mệt quá nên đã ngất đi nhưng hình như cậu cảm thấy có ai đó đang bế cậu. Thiên mỉm cười dựa sát vào đôi vai đó và ngủ một cách ngon lành^^

Trò đùa quái ác của Khải làm cho Thiên vì vậy mà phải bệnh nghỉ học ở nhà, làm cho việc diễn kịch bị hoãn lại đương nhiên dù là Hội phó Khải cũng bị Chun và cả đám bạn hua lại chửi cho một trận vì cái tội vì chuyện riêng làm hư chuyện công. Vậy là Chun quyết định bắt Khải đại diện đến nhà Thiên thăm bệnh...

- Tại sao mình phải đến thăm thằng nhóc lùn này.- Khải đang đi qua đi lại ngoài cổng nhà Thiên phân vân không biết có nên vào hay không.

- Mình vào thì sẽ bẽ mặt lắm.

-Khải!- Mẹ của Thiên vừa mở cửa ra đã thấy anh thì mừng rỡ rối rít kéo anh vào nhà:

- Con đến thăm Thiên nhà bác có phải không?

- Dạ, con...- Khải chưa nói hết lời thì mẹ của Thiên đã lôi anh lên trước cửa phòng của Thiên.

- Con vào thăm nó đi tối qua cũng may có con bế nó về nhà.- Nói tới đây mẹ Thiên bụm miệng cười khúc khích.

- Bác có việc phải đi con trông Thiên dùm bác nha.

- Nhưng mà, bác gái...- Khải định nói là không tiện nhưng khi ngước lên thì đã thấy Mẹ Thiên đi mất tiêu^^

Khải mở cửa phòng bước vào, Thiên lúc này đang ôm con Kuma ngồi xem tivi (^^bệnh kì ta)

- Anh không biết gõ cửa hả? - Thiên với giọng giận dỗi nói mà mắt cứ nhìn tivi thật ra Thiên đã biết là Khải sẽ tới nhưng vẫn còn tức chuyện tối qua nên làm mặt giận với anh.

- Đã lỡ vào rồi không lẽ đi ra gõ cửa? Cậu không hoan nghinh tôi thì tôi về.- Khải quay lưng đi.

-Ê!- Thiên kêu với theo.

- Cậu làm tôi bệnh mà không có một lời xin lỗi đã vậy còn có thái độ đó.

- Tôi thấy cậu vẫn khoẻ lắm mà còn có sức chửi lại tức là không sao.- Khải quay lại nhìn Thiên nói.

- Cậu thật quá đáng.- Thiên quăng con Kuma qua một bên bước vội xuống giường nhưng vì cậu còn bệnh nên chóng mặt mất thăng bằng té vào người Khải.

Khải vội đỡ Thiên hai người bốn mắt nhìn nhau hai má cả hai ửng hồng lên, Khải bế Thiên lên đặt lên giường rồi anh ngồi cạnh cậu.

- Xin lỗi.- Khải nói lí nhí.

- Hả?- Thiên giả bộ không nghe.

Khải tức giận nhưng vẫn cố nén xuống vì mình là người có lỗi mà:

- Xin lỗi, tối qua tôi hơi quá đáng làm hại cậu ngã bệnh.

Thiên mỉm cười khi thấy vẻ mặt nghiêm chỉnh của Khải:

- Cậu phải đãi tôi một chầu kem đó.

- Cậu đã tròn vo như hột mít, còn muốn ăn kem không sợ tròn nữa sẽ lùn nữa sao.- Khải trêu Thiên.

- Cậu đang nói cái gì?- Thiên đánh vào người Khải.

Bất giác Khải chụp lấy tay Thiên rồi hôn lên môi cậu, cái cảm giác của đêm ở phòng kỷ niệm lại ùa về bên Thiên, cậu khẽ nhắm mắt lại choàng tay qua cổ tận hường nụ hôn ngọt ngào mà ấm áp của Khải dành cho cậu thay cho lời xin lỗi...

End chap 6

Mấy bữa nay mình bận, nên không đăng chap mới được sorry mọi người nha^^

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: