chap 75
Câu hỏi của Dương Nghiệp Minh khiến Diêu Vọng sửng sốt.
Hắn, Sao lại hỏi ra những lời như thế? Hắn mà cũng nói lời yêu với cậu?
Đầu óc hắn bị ngấm nước sao? Dương đại Tổng giám đốc không phải chỉ cần thân thể thôi sao? Từ khi nào mà ngay cả trái tim cũng muốn chiếm? Dương Nghiệp Minh, anh không phải quá tham rồi sao!
Diêu Vọng tôi dầu sao cũng chỉ là tình nhân của anh mà thôi, chỉ là một món hàng trao đổi bằng giá. Chờ sau khi ba làm xong phẫu thuật, thỏa thuận của chúng ta coi như xong, đều không thiếu nợ nhau. Cùng tôi nói lời yêu? Thật xin lỗi, anh không có tư cách đó, trái tim của tôi không phải là hàng hóa.
Diêu Vọng lắc đầu một cái, kiên định nói: "Không. Không yêu. Tôi không yêu anh."
Bàn tay dưới chăn của Dương Nghiệp Minh nắm chặt thành quyền. Chợt lật người ngồi dậy, từ trên nhìn xuống gương mặt của Diêu Vọng, trong giọng nói có sự tức giận mơ hồ: "Cậu vừa nói cái gì? Lặp lại lần nữa!" Ánh mắt trong suốt của Diêu Vọng lạnh lùng nhìn thẳng hắn: "Dù có nói một trăm lần đáp án của tôi cũng sẽ không thay đổi. Dương Nghiệp Minh, tôi không yêu anh!"
Ánh mắt Dương Nghiệp Minh tức giận cuồn cuộn, đôi môi mỏng kéo ra một đường cong tàn nhẫn, bàn tay cứng như sắt nâng cằm Diêu Vọng lên "Nhóc con này, cậu có biết hậu quả khi nói câu này hay không?"
Diêu Vọng dũng cảm nhìn thẳng vào mắt hắn: "Tôi chỉ là tình nhân của anh, chưa bao giờ nghe nói qua, ngay cả trái tim của tình nhân mà ông chủ cũng muốn chiếm. Như vậy, có phải quá tham lam không?"
Dương Nghiệp Minh quả thật bị chọc giận muốn điên rồi. Diêu Vọng vừa nói xong, một cái bạt tai mãnh liệt giáng xuống mặt cậu! Sức lực của cái bạt tai này mạnh như thế, Diêu Vọng trực tiếp từ cạnh giường bên này bị đánh văng qua bên kia!
Mắt nổ đom đóm, lỗ tai kêu ong ong, trong miệng cũng có một mùi ngai ngái. Diêu Vọng lấy tay sờ sờ mặt của mình, nhưng hoàn toàn không có bất kỳ cảm giác nào! Sức lực quá mạnh, cậu bị đánh đến chết lặng!
Khuôn mặt trong nháy mắt sưng lên thật to, cộng với những khối máu bị ứ đọng ngày hôm qua, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn thê thảm không muốn nhìn!
"Tình nhân? Tôi muốn cho cậu biết cái gì mới thật sự là tình nhân!" Dương Nghiệp Minh mở miệng lạnh lùng tà ác. Nhấn chuông bên cạnh giường.
"Cậu chủ, có gì dặn dò ạ?" Trong loa truyền đến tiếng nói của Dư Phong.
"Dư Phong, lấy còng tay cùng xiềng chân ra đây!" Giọng nói Dương Nghiệp Minh lạnh lùng máu lạnh. Diêu Vọng nhất thời ngây dại, còng tay cùng xiềng chân, đó là vật gì? Dương Nghiệp Minh muốn làm gì?
Dư Phong cầm còng tay cùng xiềng chân, cung kính đưa đến cho Dương Nghiệp Minh. Thông cảm nhìn Diêu Vọng một cái. Cậu nhóc này cũng thiệt là, sao cứ phải chọc giận cậu chủ, theo quan sát của hắn, cậu chủ đối với cậu không tệ. Viên Hải Dương Chi Tâm đắt tiền như vậy cũng chịu đưa cho cậu. Cậu mất tích, cậu chủ một ngày một đêm đều không ăn không uống. Hiện tại đến cùng đang làm cái gì? Hình như cậu chủ muốn xích cậu ta lại?
"Cút ra ngoài!" Dương Nghiệp Minh trợn mắt lạnh lùng nhìn Dư Phong một cái. Dư Phong sợ tới mức nhanh chân chạy ra ngoài.
"Dương Nghiệp Minh, anh muốn làm gì! ! Diêu Vọng sợ tới mức ôm chặt cơ thể của mình, cố gắng co vào góc tường!
Dương Nghiệp Minh lạnh lùng mở miệng: "Còng cậu lại. Tiết kiệm sức lực cho cậu khỏi khắp nơi chạy loạn. Nếu là tình nhân, sẽ phải tuân thủ tốt bổn phận của tình nhân, đừng quên cậu đã bán mình cho tôi!"
"Anh biến thái! Anh điên rồi!" Diêu Vọng liều mạng giãy giụa, nhưng không lại Dương Nghiệp Minh, sức lực của hắn quá mạnh. Cổ tay trắng nõn bị còng, trên mắt cá chân mảnh khảnh cũng đeo xiềng!
"Dương Nghiệp Minh, anh là tên điên! Tôi là tình nhân của anh! Nhưng một tình nhân chẳng lẽ ngay cả một chút tự do cũng không có sao!" Diêu Vọng tức giận kêu lên.
"Tự do?" Dương Nghiệp Minh hung hăng nguýt nhìn cậu, "Diêu Vọng, cậu đừng mong có được tự do!"
Lời nói của Dương Nghiệp Minh, hoàn toàn dập tắt tia ảo tưởng cuối cùng trong lòng Diêu Vọng.
Cầm tù, hiện tại cậu hoàn toàn bị Dương Nghiệp Minh cầm tù. Cậu và những nô lệ trong sách kia có gì khác nhau?
"Vú Trương!" Dương Nghiệp Minh kêu Vú Trương tới rửa mặt cho Diêu Vọng. Còn mình xuống dưới lầu.
Diêu Vọng căm hận nhìn bóng lưng Dương Nghiệp Minh, trong đôi mắt toát ra tia lửa.
Vú Trương nhìn thấy bộ dạng này của Diêu Vọng, thở dài: "Cậu Diêu, cậu cũng nên thông cảm cho cậu chủ, cậu ấy sợ cậu lại mất tích, lần cậu bị bắt cóc, cậu chủ rất lo lắng."
Diêu Vọng cười lạnh một tiếng: "Lo lắng? Hắn nghĩ rằng con chó mình nuôi đi lạc thôi! Hắn gấp gáp? Hắn căn bản là loài cầm thú không nhân tính!"
"Cậu Diêu, cậu ngàn vạn đừng nói như vậy. Cậu chủ tính tình nóng nảy một chút, thật ra thì cậu chủ rất quan tâm cậu. Nếu không cũng không huy động hết người của hai nhóm hắc bạch, tìm cậu khắp nơi." Vú Trương giải thích giúp Dương Nghiệp Minh.
"Quan tâm tôi? Quan tâm tôi mà đánh tôi thành ra như vậy?" Diêu Vọng ngẩng mặt lên, trên mặt vẫn còn vết máu bị đánh ứ đọng.
Vú Trương nặng nề thở dài: "Đó là cậu chủ đang nổi nóng. Cho nên mới nặng tay như vậy. Chỉ cần cậu ngoan ngoãn một chút, vài ngày nữa cậu chủ hết giận rồi, sẽ cởi còng tay cho cậu."
"Ngoan ngoãn một chút? Tôi ngoan ngoãn hay không kết cục cũng như nhau. Dù sao tôi cũng chính là một con thú cưng do hắn nuôi, tâm trạng tốt thì trêu chọc vài cái, tâm trạng không tốt thì vừa đánh vừa mắng!"
Thú cưng? Cậu căn bản cũng không bằng thú cưng, chủ nhân nào mà đem thú cưng đánh thành như vậy? Còn đeo còng tay cùng xiềng chân? Diêu Vọng cười khổ một tiếng.
Lỗ mũi chợt chua xót. Diêu Vọng ngồi bên cửa sổ từ từ co hai chân lên, đôi tay ôm chặt lấy đầu gối, tạo thành một tư thế co rút tự bảo vệ mình.
Thời gian ở cùng Thân Hạo Khiêm hôm qua, biến thành sư an ủi duy nhất của cậu. Đoạn thời gian kia, mặc dù ngắn ngủi, nhưng lại tràn đầy hạnh phúc và ấm áp. Giống như ánh mặt trời, chiếu vào cuộc sống âm u tăm tối của cậu.
Nhìn ánh sáng kim loại lạnh lùng lóe sáng trên cánh tay và trên cổ chân, Diêu Vọng gắt gao cắn chặt đôi môi, đầu ngửa cao lên, dùng sức nháy nháy mắt, không cho nước mắt chảy ra .
Cậu tuyệt đối sẽ không vì thứ người như Dương Nghiệp Minh mà rơi nước mắt! Hắn không xứng!
Trên mặt vẫn còn đau rát, sau lưng cũng ứ đọng một tảng máu lớn, hôm qua sức lực của Dương Nghiệp Minh quá kinh hãi, đây là lần đầu tiên hắn đánh cậu tàn bạo nhất. Bạt tai ngày hôm qua cộng thêm bạt tai vừa rồi, mặt của cậu, sắp giống khuôn mặt bị hủy hoại. Mắt sưng lên muốn mở ra không được!
Vú Trương thở dài một tiếng. Cậu chủ lần này có chút quá đáng, trong bụng Cậu Diêu còn có đứa bé của hắn, tại sao lại có thể xuống tay nặng như vậy!
Lấy chiếc khăn lông bọc đá lạnh, Vú Trương đi tới bên cạnh Diêu Vọng: "Cậu Diêu, tôi giúp cậu đắp mặt cho giảm sưng."
Diêu Vọng không nhúc nhích, giống như một tượng gỗ đờ đẫn, mặc kệ Vú Trương dùng khăn lông bọc đá lạnh nhẹ nhàng lau trên mặt cậu. Đá lạnh bọc trong khăn, lành lạnh, lau lên mặt rất dễ chịu, khiến cảm giác đau nhói giảm đi rất nhiều.
"Phanh!" Một tiếng khủng khiếp vang lên.
Cánh cửa đột nhiên bị bên ngoài đạp ra! Sắc mặt Dương Nghiệp Minh âm trầm đứng ở cửa, con ngươi lạnh lùng tàn ác trừng vú Trương: "Đi ra ngoài!"
"Vâng, cậu chủ." Vú Trương cung kính trả lời, đồng cảm nhìn Diêu Vọng, cầm khăn lông bên cạnh Dương Nghiệp Minh đi ra ngoài.
Đến cửa phòng, Vú Trương lại quay đầu lại lo lắng nhìn Diêu Vọng một cái.
"Phanh!" Dương Nghiệp Minh một cước đá lên cửa. tiếng kêu to chấn động khiến lỗ tai Diêu Vọng cũng thấy đau.
Cúi đầu, mắt rũ, nhìn mình hai tay bị còng chung với nhau. Diêu Vọng hoàn toàn không nhìn Dương Nghiệp Minh một lần.
Vừa nhìn thấy bộ dáng quật cường của Diêu Vọng, Dương Nghiệp Minh càng thêm giận dữ, người con trai này, cũng không biết nhún nhường sao?
Đi đến bên cạnh Diêu Vọng, Dương Nghiệp Minh cởi áo ngủ trên người cậu ra, ném trên sàn nhà. Vừa mạnh mẽ xé nát nội y của cậu. Đầu gối chống đỡ ở trên bắp đùi cậu, ánh mắt tà ác nhìn chằm chằm Diêu Vọng.
Diêu Vọng vẫn duy trì một tư thế, không hề cử động. Mắt vẫn rũ, nhìn cổ tay mình. Đối với động tác của Dương Nghiệp Minh, không có một chút phản ứng.
Sự yên lặng và thờ ơ ơ hờ của cậu khiến sắc mặt Dương Nghiệp Minh càng thêm âm trầm, bàn tay đè trên đầu gối cậu, chợt dùng sức, đẩy hai chân cậu ra !
Cấm địa bí mật cứ mở rộng không hề được che dấu như thế, Diêu Vọng rốt cuộc không nhẫn nại được nữa. Liều mạng giãy giụa muốn khép hai chân lại, nhưng không di chuyển được Dương Nghiệp Minh nửa phần!
"Đồ cặn bã!" Diêu Vọng hung hăng thốt hai chữ này qua kẽ răng.
Nói vừa dứt âm, đôi mắt lạnh lẽo của Dương Nghiệp Minh liền thay đổi thành màu sắc khát máu!
"Cậu nói đúng! Tôi chính là đồ cặn bã!" Dương Nghiệp Minh túm tóc Diêu Vọng, ép cậu ngẩng mặt nhìn mình: "Diêu Vọng, tốt nhất cậu nên ngoan ngoãn một chút! Nếu không tôi sẽ khiến cậu sống không bằng chết.
Diêu Vọng tức giận nhìn chằm chằm nhìn khuôn mặt đang nổi điên của Dương Nghiệp Minh, hắn túm cậu ném trên giường!
Diêu Vọng bị hắn đè ở phía dưới, Dương Nghiệp Minh cúi đầu muốn hôn miệng cậu, Diêu Vọng hé miệng cắn bờ vai của hắn, gắt gao cắn chặt không buông.
"Ưmh!" Dương Nghiệp Minh đau rên lên một tiếng. Chợt nhấc người lên, đẩy Diêu Vọng nặng nề rơi về trên giường.
"Diêu Vọng, ai cho cậu lá gan!"
"Dương Nghiệp Minh! Anh trừ cưỡng gian ra cũng không có bản lãnh nào khác sao?" Trong miệng Diêu Vọng cảm thấy tanh tanh, bả vai Dương Nghiệp Minh đã bị cậu cắn in sâu một dấu răng, đang rướm máu ra bên ngoài!
Máu tươi của hắn dường như không nóng, mà lạnh lẽo thấu xương!
"Cưỡng gian? Diêu Vọng, cậu quên là ai tối hôm qua rên lớn tiếng như vậy? Ai thoải mái đến ba lượt?" Dương Nghiệp Minh hung hăng vặn cằm Diêu Vọng: "Cưỡng gian? Cưỡng gian cậu mà cậu lại thỏa mãn như vậy? cậu lại hèn hạ như vậy?.
Diêu Vọng vừa thẹn vừa tức, đang muốn mở miệng mắng hắn, thì bàn tay Dương Nghiệp Minh đã giữ chặt cằm cậu và cúi đầu cắn lên môi của cậu, đầu lưỡi nóng bỏng linh hoạt chui vào giữa hàm răng liếm láp xung quanh khoang miệng của cậu!
"A. . . . . ." Diêu Vọng ra sức giãy dụa, nhưng cậu càng giãy dụa lại càng khiến cho Dương Nghiệp Minh trở nên hưng phấn!
Cách lớp vải quần thật mỏng, cơ thể gần như trần truồng của Diêu Vọng đã cảm thấy bộ vị nào đó của hắn trướng lên hứng khởi.
Dương Nghiệp Minh giống như con sư tử đang giận dữ, một tay ôm chặt phần hông mượt mà của cậu, một tay khác lại ôm chặt đầu cậu, đầu lưỡi ở trong miệng cậu không ngừng mút vào, giống như một người khát nước đang đi trong sa mạc, đột nhiên tìm thấy một dòng suối ngọt ngào
Tay thì có còng tay, chân thì có xiềng chân, Diêu Vọng hoàn toàn không có biện pháp ngăn cản sự tấn công của Dương Nghiệp Minh.
Dương Nghiệp Minh một tay ôm sát Diêu Vọng từ phía sau, một tay điên cuồng vuốt ve dọc theo những đường cong trên cơ thể cậu, cuối cùng hướng xuống nơi tư mật nhất của cậu mà vê nắn. . . . . .
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro