Chương 10

Chúng tôi lao vào yêu nhau khi chưa biết gì về nhau. Và khi biết được thân phận của nhau, chúng tôi chia tay.

Mikasa ngồi trước phòng cấp cứu, hai tay cô bấu chặt vào nhau. Trước mặt Mikasa, một chàng trai không ngừng quơ tay và nói chuyện với cô, nhưng cô hoàn toàn không để ý. Đầu óc Mikasa lúc này quay cuồng, trước mặt chỉ là khuôn mặt lạnh lùng đến vô tình của Levi khi rời đi.

Sau một hồi nỗ lực bắt chuyện với Mikasa không thành, chàng trai thở dài. Vừa rồi, đi ngang phòng bệnh mở cửa, cậu theo thói quen nhìn vào thì thấy cô gái này ngồi ôm mẹ mình, khuôn mặt đờ đẫn đến vô hồn. Vì vậy, cậu có lòng tốt đã gọi bác sĩ đến đưa người mẹ vào cấp cứu, còn bản thân thì đỡ cô gái đến ghế ngồi. Nhưng, nửa giờ  trôi qua, cô gái này vẫn không có phản ứng, không nhìn đến cậu mà chỉ ngồi thử ra một chỗ khiến cậu hết cách. Cùng lúc điện thoại rung lên, cậu vội nghe máy. Sau cuộc nói chuyện, dù không muốn nhưng cậu vẫn phải miễn cưỡng rời đi. Trước khi đi còn không cam lòng quay lại nhìn cô gái đang ngồi ở ghế chờ.

                                                                     🎶🎶🎶

Người ta thường bảo, nước mắt khi rơi ra khỏi khóe mi là những giọt nước mắt ấm nóng, còn khi nước mắt nuốt ngược vào trong, ngược lại trở thành những giọt nước lạnh lẽo nhất. Vì vậy, nước mắt chảy ngược bao giờ cũng đau đớn hơn nước mắt chảy xuôi. Đứng trước nỗi đâu, nếu con người có thể hét thật lớn, khóc thật to hay đồ phá đồ đạc thật mạnh để chút đi một phần đau đớn, thì đó là chuyện bình thường. Đáng sợ là những con người khi đứng trước nỗi đau, họ chỉ im lặng ngồi một chỗ, không cười, không khóc lại càng không đập phá. Họ như chiếc bóng lặng lẽ nhìn cuộc sống trải dài trước mắt, để nỗi đau chầm chậm thấm sâu vào tâm hồn, len sâu vào từng ngõ ngách trong cơ thể và đóng bằng trái tim bằng thứ nước lạnh lẽo kia...

Đã rất lâu từ khi bà Carla được đẩy vào trong phòng cấp cứu và cũng từng ấy thời gian Mikasa ngồi thất thần đã ghế     chờ. Đôi mắt từ lúc nào đã khô cạn. Trước mặt Mikasa, hình ảnh về những ngày tháng hạnh phúc bên cạnh mẹ cứ liên tục xuất hiện, lập đi lập lại như một cuốn phim chiếu nhanh. Hai tay cô bấu chặt vào nhau, móng tay dài tưởng như đâm thùng da thịt.

Hành lang dài lạnh lẽo của bệnh viện không một bóng người, chỉ mỗi Mikasa ngồi trên ghế cô độc. Đèn tắt, cửa phòng bật mở, Mikasa theo phản xạ chạy xô tới vị bác sĩ vừa bước ra. Vì đứng lên quá đột ngột kiến Mikasa bị choáng, cô ngã xuống ngay cửa phòng bệnh.

- Cô có sao không? - Bác sĩ vội vàng đỡ Mikasa dậy.

" Không sao!", Mikasa liên tục lắc đầu, sau đó nắm chặt tay bác sĩ, thái độ vô cùng gấp gáp "Mẹ tôi, mẹ tôi..."

Bác sĩ tuy không hiểu Mikasa nói gì nhưng ông có thể đoán được nên từ tốn giải thích:

- Chúng tôi đã phẫu thuật, bệnh nhân tạm thời qua cơn nguy hiểm, nhưng mà...

Cái thở dài của bác sĩ khiến Mikasa bất an, cô nhìn bác sĩ không chớp mắt, chờ đợi ông nói tiếp.

- Nhưng mà, vết thương cũ chưa lành, lại cộng thêm việc đầu bị va đập mạnh đưới đất làm tổn thương não bộ, nên mẹ cô hiện giờ đã rơi vào trạng thái người thực vật.

Mikasa đờ đẫn, hai chân cô không còn đứng vững. Nếu Mikasa không dựa tay vào tường thì có lẽ cô đã ngã xuống lần nữa. Bác sĩ thương hại nhì cô, ngưng một lát, ông mới nói tiếp.

- ... Khả năng tỉnh lại là rất thấp. Tôi... khuyên cô nên suy nghĩ kỹ việc tiếp tục điều trị hay không.

" Không được, nhất định phải cứu  mẹ tôi. Mẹ là người thân duy nhất của tôi, tôi không thể từ bỏ" , Mikasa nắm chặt lấy hai tay của bác sĩ, khẩn thiết nhìn ông.

- Chuyện này... - bác sĩ khó xử nhưng khi nhìn thấy Mikasa không ngừng cầu xin mình, nhưng theo những gì ông biết khả năng tỉnh lại là không có, điều trị bây giờ chỉ là hành động lãng phí.

"Bao nhiêu tiền tôi cũng sẽ lo được, xin ông hãy cứu mẹ tôi", đột nhiên, Mikasa quỳ xuống.

- Cô gái, cô mau đứng lên đi. - Ông vội đỡ lấy Mikasa, nếu có người nhìn thấy chắc chắn sẽ hiểu lầm.

" Không, trừ khi ông đồng ý với tôi là cứu mẹ tôi", Mikasa lắc đầu, cô kiên quyết quỳ mãi.

Bác sĩ nhìn Mikasa, ông thở dài. Cô gái này đúng là lì lợm, khác hẳn với vẻ ngoài yếu đuối, mỏng manh. Ông hạ thấp giọng.

- Thôi được rồi, cô đứng lên đi, chỉ cần có hy vọng, tôi sẽ tiếp tục chữa trị cho mẹ cô.

Mikasa vội vàng đứng dậy, tay vẫn nắm chặt tay bác sĩ, miệng  không ngừng mấp máy cảm ơn.

- Cô nghỉ ngơi đi, chờ khi bệnh nhân khá hơn, chúng tôi sẽ chuyển về lại phòng bệnh.

" Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn... ", Mikasa vẫn luôn miệng cho đến khi bác sĩ rời khỏi.

Mikasa trước đây là một cô gái ngây thơ với suy nghĩ vô cùng đơn giản, rằng khi lớn lên cô sẽ tìm được một người đàn ông - một chàng hoàng tử của riêng cô, người đó sẽ chăm sóc cô. Rằng tốt nghiệp xong, cô có thể trở thành người đánh đàn ở các sân khấu lớn và nổi tiếng. Rằng cô, mẹ và chồng cô sẽ vui vẻ sống cùng nhau. Rất nhiều, rất nhiều nét vẽ được Mikasa ghép với nhau để cô tạo nên cho bản thân mình một tương lai hoàn hảo, một câu chuyện cổ tích với kết thúc có hậu.

Nhưng, Mikasa của bây giờ không phải là cô gái ngây thơ ngày đó. Sau những gì đã nếm trải, Mikasa mới chua xót phát hiện ra một điều: cổ tích không có thật. Những gì cô đã tưởng tượng, đã vẽ ra chỉ là ước mơ viện vông không hơn không kém. Nếu một người không có chỗ dựa như Mikasa sau khi tốt nghiệp có thể dễ dàng được nhận vào sân khấu và trở thành nghệ sĩ chơi dương cầm? Nếu như còn tin vào những điều hoang đường đó, thì chẳng phải những gì Levi đã dạy cô trở nên vô nghĩa sao? Hơn nữa, Mikasa bây giờ không phải kiếm nhiều tiền mà nhất định phải kiếm thật nhiều tiền!

🎶🎶🎶

Cầm chiếc khăn đã thấm nước ấm, Mikasa cẩn thận lau cho bà Carla. Chỉ một thời gian ngắn mà bà đã ốm hơn nhiều, cơ thể bà bây giờ rất đúng với câu " da bọc xương " mà người ta hay nói. Bất giác, Mikasa lại thấy chua xót, mắt cô cay xè. Người mà cô yêu thương nhất trên đời này lại vì chính cô mà phải chịu bao đau đớn về thể xác. Chỉ vừa nghĩ đến đó , Mikasa lại muốn tát vào khuôn mặt hạnh phúc của cô gái trong quá khứ khi cô ấy ở trong căn nhà kia, bên người đàn ông kia. Cô ấy, cần được tỉnh táo sớm hơn.

" Mẹ, nếu con từ bỏ đàn dương cầm, mẹ có trách con không?", Mikasa nói với bà nhưng thực chất là tự nói với bản thân.

"Mẹ, miễn phí đã gần hết, nhưng không sao, mẹ đừng từ bỏ, con nhất định sẽ kiếm tiền để cứu mẹ"

"Mẹ, con xin lỗi..."

🎶🎶🎶

" Ảo" - quán bar được xem là đối thủ của "Lạc", ở đây không có thứ âm nhạc dịu dàng bay bổng như ở "Lạc" mà là tập hợp những âm thanh chát chúa, đinh tai nhức óc nhất. Vì vậy, "Ảo" trở thành nơi lý tưởng cho các thanh niên mới lớn thích bay nhảy và chìm đắm trong những cảm giác mạnh. Không chỉ thỏa mãn về phần nghe cho khách hàng, "Ảo" còn đáp ứng cả về phần nhìn.

Giữa quán bar là một sân khấu lớn được thiết kế hình chữ I nằm vắt ngang. Trên sân khấu là những cây cột bóng loáng được đặt cách đều nhau. Hằng đêm, những cô gái ăn mặc thiếu vải được quán bar thuê sẽ đứng trên đó nhảy múa trong sự reo hò của những khách hàng bên dưới. Yêu cầu của quán bar cũng rất đơn giản, chỉ cần có nhan sắc, sẽ được chọn!

Đúng thời điểm nào mở cửa, một cô gái xuất hiện. Trên người cô ta là bộ đồ đen bó sát khoe chọn đường cong cơ thể cùng với khuôn mặt được trang điểm đậm làm toát lên vẻ quyến rũ khó cưỡng. Cô ta nhếch môi, chậm rãi bước đi trên đôi giày cao gót. Đứng trước cánh cửa ngăn cách với quán bar và thế giới bên ngoài, cô dừng lại. Giây phút cô gái bước chân vào cánh cửa cũng là giây phút hình ảnh cô gái ngồi đánh đàn dương cầm vỡ nát và tan biến như chưa từng tồn tại...

Mikasa bước lên sân khấu, tay nắm lấy thân cột, mắt thì nhìn về phía đám đông bên dưới. Cùng là trên sân khấu, nhưng cái Mikasa muốn nhận được là ánh mắt thán phục và ngưỡng mộ chứ không phải những ánh mắt thèm thuồng và cả coi thường như lúc này.

"Không sao, mày làm được mà". Mikasa tự nhủ với bản thân, dù sao thì lúc cô đến đây xin việc, cô cũng đã vứt bỏ cái gọi là tự trọng. Cô biết, cô hiểu bản thân lúc này không có đủ tư cách yêu cầu người khác tôn trọng mình bởi vì chính cô cũng đã không làm được điều đó. Hít một hơi thật sâu, Mikasa nắm chặt vừa lấy thân cột và bắt đầu biểu diễn. Bên dưới, hoà vào tiếng nhạc xập xình là những tiếng hò reo, la hét không ngớt khi nhìn thấy những động tác quyến rũ của Mikasa. Cuối cùng, cô kết thúc bằng màn xoạc chân trên cột,

Cuộc đời đúng là luôn có những bất ngờ, Mikasa chưa bao giờ nghĩ cô lại sống bằng cái nghề này cũng như cho rằng nó vô cùng dơ bẩn. Nhưng, ngày hôm nay, chính cô lại phải dựa dẫm vào nó để sống tiếp, điều này không thể nằm trong dự tính, suy nghĩ của cô nhưng khi biến cố xảy ra, cô lại chấp nhận đi đến quyết định, không thể đổ lỗi cho ai. Đúng là thú vị đến mức tàn nhẫn.

- Cô ấy ở đây! -tuyển quản lý vang lên khiến Mikasa giật mình. Cô quay sang thì thấy quản lý bước đến, bên cạnh là một người đàn ông đạo mạo.

Mikasa nhìn họ và nở nụ cười đã luyện tập từ trước. Người đàn ông đạo mạo kia bị nụ cười của Mikasa làm cho ngẩn ra, chỉ biết nhìn cô không chớp mắt.

- Cô biết phải làm gì rồi đúng không? - Quản lý nhìn Mikasa.

Mikasa không trả lời, cô chỉ gật đầu sau đó bước đến khoác tay người đàn ông kia, cùng ông ta đi ra ngoài.

Khi tất cả đã xong, Mikasa ngồi dậy thoát khỏi vòng ôm của người đàn ông. Ánh trăng chiếu xuyên qua cửa kính phòng khách sạn tối om, soi lên khuôn mặt vô cảm của Mikasa và khung cảnh bừa bộn của quần áo dưới sàn. Cô đưa mắt nhìn ra bên ngoài, nghĩ đến mọi chuyện, tự thấy ghê tởm cho chính bản thân mình. Mikasa không khóc, vì cô đã qua rồi cái giai đoạn sợ hãi, khép nép và bất lực rơi nước mắt khi lâm vào hoàn cảnh này. Tự cô làm, tự cô sẽ chịu. Khóc lóc chỉ dành cho những kẻ yếu đuối, và Mikasa không yếu đuối.

Hình ảnh hút thuốc lá thu vào mắt Mikasa, cô bỗng nghĩ đến những người khi gặp buồn phiền thường hút thuốc để vơi đi. Nếu cô hút thì mọi buồn phiền của cô có vơi đi không? Vừa nghĩ cô vừa với tay lấy hộp thuốc và bật lửa. Đốm lửa được bật trong đêm, Mikasa vụng về đưa nó lên đầu điếu thuốc đã được cô ngậm sẵn. Hút một hơi, mùi vị khó chịu xộc vào cổ họng khiến cô ho sặc sụa. Mikasa gập người tay ôm lấy cổ, ho lấy ho để, trong một giây, cô nghĩ có khi nào cô sẽ ho ra cả trái tim mình không, như vậy chắc cô sẽ thấy dễ chịu hơn bây giờ. Cô từng rất ghét mùi thuốc lá, bây giờ chính cô lại tìm đến nó để làm dịu đi nỗi đau của mình. Nghĩ đến đó, Mikasa nở nụ cười tự chế giễu bản thân.

- Em không cần phải cố gắng như vậy.

Giọng người đàn ông mỉa mai vang lên, trong mắt ông ta lúc này Mikasa như một cô gái mới lớn nhưng vì bất đồng, nông nổi nên mới đi đến bước này. Những người như vậy, ông gặp không ít nên cũng không cảm thấy thương xót, ngược lại còn coi thường vì sự ngu ngốc của họ.

Mikasa không trả lời, cô tiếp tục đưa thuốc lên miệng hút.

- Ngủ thôi nào.

Ông ta vòng tay ôm lấy Mikasa nhưng cô đã tránh ra, khác hẳn với sự ngoan ngoãn phục tùng khi nãy, lúc này cô chỉ nhìn ông ta bằng ánh mắt ghê tởm. Cúi xuống nhặt quần áo mặc vào, Mikasa lấy tiền rồi rời khỏi nơi đó thật nhanh.

Mọi người đều có cuộc sống riêng mà trong cuộc sống đó lại có muôn vàn nỗi khổ. Họ không nói ra không đồng nghĩa với việc nỗi khổ đó không tồn tại. Nhưng dù có lựa chọn thế nào thì họ cũng không thể đổi lỗi cho số phận. Bởi vì, việc họ được sống, lựa chọn cách sống cho mình cũng đã là ân huệ to lớn rồi.

Mikasa ngồi bó gối rất lâu trong nhà tắm, ánh mắt ngơ ngẩn dán chặt vào viên gạch sậm màu trước mặt. Nước mắt có bao nhiêu, cũng đã rơi hết nên bây giờ cô chỉ còn hốc mắt khô cạn. Đến bây giờ, cô vẫn không tin được mọi chuyện đã và đang diễn ra cho dù mọi quyết định được do chính cô lựa chọn. Mọi thứ đến quá nhanh, nhanh đến nỗi bàng hoàng.
Nếu như ngay lúc này, mẹ cô bước đến và lay người cô, sau đó cất giọng dịu dàng, " Mikasa à, trời sáng rồi, mau thức dậy đi con", thì cô sẽ không ngủ nướng như mọi khi mà sẽ lập tức bật dậy, thoát khỏi cơn ác mộng này. Nhưng tất cả đều đang là sự thật. Thế giới cổ tích mà Mikasa mang đã vỡ tan và không còn lại chút gì lành lặn.

Trước khi sa chân vào vũng lầy, Mikasa đã từng nhốt mình trong căn phòng tối đen như chính những thức của cô về cuộc đời. Khi đó, trong cô chỉ toàn mâu thuẫn. Cô muốn giữ bản thân thanh cao, nhưng sự thanh cao đó là để dành cho ai? Dành cho kẻ đã nhẫn tâm đẩy cô vào tình huống này? Nghĩ đến đó, cô lại muốn hủy đi sự thanh cao kia. Cô tự dằn vặt, giày vò bản thân mình để rồi khi suy nghĩ đi vào ngõ cụt lại khóc lên tức tuổi như muốn đem mọi đau đớn, xót xa và căm hận đã trôi theo dòng nước mắt kia. Và, cả chính bản thân mình nữa.

Từ một cô gái ngây thơ bỗng chốc biến thành người bị xã hội khinh bỉ, vì chính cái gì Mikasa cũng không biết. Mikasa không biết quyết định của mình có đúng hay không nhưng cô bây giờ cũng không thể dừng lại được. Lao đã phóng đi, nên Mikasa muốn theo nó đến cùng.

Không biết qua bao nhiêu tiếng đồng hồ, Mikasa mới sực tỉnh và đứng bật dậy, cô quờ quạng tìm chai sữa tắm và dùng nó chà mạnh lên da. Vết đỏ trên người càng ở lì, cô dùng sức nhiều hơn như muốn cảm thấy dễ chịu hơn. Cô cắn chặt răng, lại dùng sức thêm nữa nhưng không rửa trôi được, thân thể dơ bẩn này, mãi mãi không thể trở về như trước nữa. Nén lại niềm chua xót của bản thân, cô xả nước và bước ra khỏi phòng tắm. Chọn sơ mi dài tay cùng quần jean xanh đậm, cô hài lòng nhìn cô gái với dáng vẻ đường hoàng trong gương, sau đó mới yên tâm ra khỏi cửa.

Mặt trời đã nhô lên cao và ban phát xuống thế gian muôn vạn tia nắng ấm áp. Nhưng khi chúng chạm vào người, Mikasa bất giác rùng mình và đưa hai tay ôm vào người. Xe buýt xuất hiện, cô nhanh chân chạy lên như thể trốn tránh tia nắng kia. Trong người Mikasa bỗng nảy sinh một cảm giác muốn nhìn thấy mẹ, muốn được bà ôm vào lòng vuốt ve dỗ dành. Cô biết, trên thế giới này, bà là người duy nhất không tổn thương đến cô.

🎶🎶🎶

Vỏ lon bia vứt ngổn ngang trên sàn nhà, Levi dựa hẳn người vào ghế, ánh mắt dán chặt lên trần nhà. Nhiều ngày qua, anh đã nhốt mình ở đây và tra tấn bản thân bằng rượu bia thuốc lá. Anh hận bà Carla nhưng bây giờ anh còn hận chính mình hơn.

Anh hận bản thân đã đến quán bar vào ngày Mikasa xuất hiện. Anh hận bản thân đã quá chủ quan khi cướp hết mọi thông tin từ ba mình mà không điều tra những người xung quanh bà Carla. Anh hận bản thân đã không nghe lời ông ngoại khi ông kêu trở về Anh. Anh hận bản thân đã lún sâu vào thứ gọi là tình yêu kia...

- AAAAAA!

Levi vung tay, ném lon bia vào bức tường, tôi mắt anh trở nên hung ác, khuôn ngực không ngừng phập phồng theo từng hơi thở dồn đập. Hình ảnh Mikasa lại xuất hiện trước mặt. Anh không muốn thừa nhận bản thân đã nhớ Mikasa đến phát điên, nhưng, anh không cho phép mình di tìm cô, không cho phép bản thân tiếp tục bị tình yêu điều khiển.

Chỉ một ngày, chỉ có một ngày mà mọi thứ đã thay đổi. Theo kế hoạch, hôm sau Levi sẽ bay về Anh, nhưng vào đêm trước đó anh nhìn thấy Mikasa và nghe Mikasa đàn. Lẽ ra, anh đã bay về Anh, sau đó cho đàn em xử lý bà Carla. Tiếp theo, anh sẽ cùng ông ngoại tiếp tục làm ăn, mở rộng công ty và bước trên con đường trải đầy tiền của.

Thế nhưng, sự xuất hiện của Mikasa đã khiến kế hoạch hoàn hảo về tương lai của Levi sụp đổ.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro