Chương 4

Nàng đứng nhìn một nữ tử vận váy hồng đang ngồi trên cây. Cô ấy rất xinh đẹp, mắt ngọc mày ngài. Người cô toát ra sự cao quý khó nữ nhân nào có được. Đôi môi hồng anh đào của cô đang ngân nga tiếng hát:
" Ơi bông hoa nở một nửa
   Dùng hết sức lực mà còn nói không đau.
   Gió nhè nhẹ chạm vào nàng
   Sẽ có giọt sương rơi xuống
   Nàng đang cười, nàng đang mơ mộng
   Mơ rằng ai đó sẽ gặp được nàng
   ..." (trích bài Một đời hoa- Diêu Bối Na)

Vừa hát, chân nàng vừa tinh nghịch đung đưa theo nhịp điệu.
Đang mải tận hưởng giọng hát trong trẻo của cô thì cô ngừng không hát nữa. Nàng khẽ tiến lại, đứng dưới gốc cây nhìn cô.
Còn Ni Ni thì há hốc mồm. Ôi thiên địa ơi! Mỹ Nhân kìa!
Thấy cô nàng đó ngước lên nhìn mình, cô khẽ nở nụ cười quyến rũ rồi cất giọng chào hỏi:

- Hello! À không. Xin chào!

Nàng khẽ nhíu mày. Nữ nhân này nhìn rất quen, nhưng nàng không thể nào nhớ là ai? Hay là a hoàn nào trong phủ. Nếu vậy, nàng phải nạp nàng làm thị thiếp mới được.

- Nàng xuống đây! - Giọng nói nhẹ nhàng của nàng vang lên. Ni Ni vui vẻ đang định trèo xuống thì...
"Á"

Cô bước hụt chân, cả người lao xuống dưới. Cô thầm than. Thôi xong! Hu hu thế là toi. Ngã xuống không chết cũng mất mặt trước mỹ nhân.
Đang đau khổ thì Ni Ni cảm thấy mình ngã vào vòng tay ai đó.
Cô khẽ mở một bên mắt. Đập vào mắt cô là khuôn mặt như tạc ngọc của nàng. Mặt cô lập tức đỏ bừng lên, xấu hổ nói:

- Cô... có thể thả ta xuống không?

Nghe thấy giọng nói ôn nhu của cô, nàng khẽ cười, rồi từ từ để cô đứng xuống.
Ni Ni xoa xoa hai má đang đỏ của mình, tươi cười hỏi:

- Mỹ Nhân! Cô tên gì?

Nàng sững người. Cô ấy không phải người trong Vương phủ hay sao mà không biết nàng là Vương gia? Trong lòng nàng chỗi dậy cảm xúc muốn tìm hiểu về thân thế của mỹ nhân trước mặt.

Nàng chắp tay sau lưng, thật thà đáp:
- Ta tên Triệu Mỹ Duyên.

Ni Ni khẽ lẩm bẩm lại cái tên của mỹ nhân. Triệu Mỹ Duyên. Cô nhíu mày, Triệu Mỹ Duyên ư? Sao cô thấy cái tên này rất quen, như là đã nghe ở đâu rồi.

Cô ngước đôi mắt phượng lên quan sát mỹ nhân trước mặt. Nàng đúng là chuẩn mỹ nhân. Cao cao, cân đối.
Mỹ Duyên thấy mỹ nhân trước mặt nhìn nàng như kiểu muốn ăn tươi nuốt sống luôn vậy. Nàng khẽ rùng mình.

- Vương phi! Người đâu rồi? Vương phi! - Đang mải ngắm gái đẹp thì nghe thấy tiếng gọi của Tiểu Quyên vọng đến. Ni Ni nuối tiếc, nói:
- Thôi! Ta có việc đi trước.

Cô quay lưng bước được hai bước thì phía sau vọng lại tiếng trầm ấm của chàng:
- Cô nương, nàng tên gì?
Ni Ni quay đầu, vui vẻ trả lời:
- Mễ Ni Ni!

Nói rồi nàng xách váy chạy vụt đi. Để lại Mỹ Duyên với vẻ mặt ngạc nhiên.
Cô... Cô ấy là... Mễ Ni Ni sao? Cô là tiểu cô nương từ bé đã lẽo đẽo theo nàng ư? Là vị Vương phi mà ngay từ đêm tân hôn... đã bị nàng vất bỏ, chưa một lần đến thăm? Là người con gái luôn tự nhốt mình trong Lộ Uyển viện, rất ít khi ra ngoài? Mà đâu, là do nàng cấm túc cô đó chứ. Người phụ nữ không ngại dùng thủ đoạn để trở thành Vương phi của nàng, cướp mất chiếc ghế đó của Bạch Hồng. Nếu để nàng ta ra ngoài, chắc chắn sẽ hại Bạch Hồng mất.

Ở bên này, Ni Ni suýt chút nữa là ngã dập mặt. Cái bộ váy của người cổ đại thật lòa xòa vướng víu, khó đi lại. Đã không biết bao nhiêu lần cô xén chút ngã.
Tiểu Quyên lo lắng hỏi:

- Vương phi, người vừa đi đâu vậy? Em tìm người mãi mà không thấy. Em lo quá.
Ni Ni quay đầu cười gian xảo:
- Đi gặp mỹ nhân!
Nói xong cô nhảy chân sáo về Lộ Uyển viện, vứt lại Tiểu Quyên đáng thương. Đầu óc Tiểu Quyên quay vòng vòng với cái từ mỹ nhân? Mỹ nhân là gì? Ăn được không hả Vương phi?
---------------
Thư phòng
Triệu Mỹ Duyên đang tựa đầu vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần. Nhưng trong đầu không ngừng hiện lên thân ảnh mảnh mai màu hồng phấn đang tinh nghịch hát trên cây. Nàng cảm thấy rất lạ. Nếu là Mễ Ni Ni, cớ gì lại không nhận ra nàng? Vì sao một thiên kim Thừa tướng cao quý, công dung ngôn hạnh, cầm kỳ thi họa lại không giữ ý tứ mà trèo lên cây ngồi? Theo như trí nhớ của chàng về Vương phi này thì lúc bé phiền phức, vướng víu, khi thì là thê tử trầm lặng, ít nói ra thì chẳng còn gì.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro