Chap 204
Nếu có thể dễ dàng buông xuống như vậy, cô đã không trở lại Việt Nam phát triển!
Nhưng mà những lời này, cô ấy không thể nói với chị Sài, chỉ có thể chôn cả dưới đáy lòng.
"Tôi biết rồi." Irene cong khóe môi: " Không phải chị nói mọi người đều đang đợi tôi sao? Vậy sao chị còn thái độ như thế?"
Vì thế chị Sài cũng không nói thêm gì, bước nhanh hơn dẫn cô ta đi đến văn phòng giáo sư Cao.
Thời gian trôi qua rất nhanh, đến lúc ăn cơm, Ánh Hân vẫn có vẻ không yên lòng. Cô vẫn nhớ lại Irene làm sao có thể đi tới Thất Đế Tứ.
"Lão Đại,linh hồn xuất khiếu a?"
"Lão đại, tâm hồn cậu đi đâu nữa rồi?" Manh Tiểu Nam dùng chiếc đũa quơ quơ trước mặt Ánh Hân, những người khác có mặt cũng đều nhìn về phía cô.
Ánh Hân lấy lại tinh thần, thấy tất cả mọi người đang nhìn cô, cô xấu hổ cười cười: " Không có, đang nghĩ đề bài lão sư nói trên lớp."
"Có phải không?" Một nam sinh mở to mắt nhìn cô: " Nguyễn Ánh Hân, cô tẩu hỏa nhập ma sao? Ăn cơm cũng nghĩ đến bài tập?"
Bữa cơm ngày hôm nay đều là huynh đệ tốt trong đội bóng rổ với Anh Tú vì chúc mừng anh ấy bình phục thân thể, cố ý mời vài người nhà ở đây ăn bữa cơm. Do huấn luyện viên có việc bận đội bóng rổ tạm dừng một ngày. Ánh Hân và mấy người Anh Tú quan hệ tốt, đương nhiên cũng được mời.
Tất nhiên, Hoàng Phúc và Trấn Minh cũng ngồi ở đây, nhưng mà tối hôm qua, Trấn Minhngủ không đắp kín mền, bị cảm lạnh, ăn vài miếng thì chạy vào WC, sau đó đã đi ngay đến bệnh viện.
Thế nhưng, có một người chậm chạp không xuất hiện.
Ngay khi nam sinh kia nói xong câu đó, một giọng nói đột nhiên xuất hiện: " Làm sao nói chuyện?"
Hồ Lê Thanh Tùng!
Ánh mắt của mọi người nhất thời nhìn về phía nơi giọng nói phát ra.
Ánh Hân cũng nhìn sang, Thanh Tùng cầm trong tay một túi quà màu xám tro, bước chân của anh không ngừng lại, đi thẳng tới chỗ trống bên cạnh cô ngồi xuống - chỗ đó vốn là Trấn Minh ngồi.
Nam sinh mới vừa nói kia sắc mặt xám tro, có chút thận trọng nói: "Học trưởng, vừa rồi tôi nói đùa."
"Tôi biết." Thanh Tùng cũng không ngẩng đầu lên nói: "Nếu không thì cô cảm thấy ngươi còn có thể ngồi ở chỗ đó sao?"
Cái chuyện cười này có chút lạnh, nhưng không khí so với vừa rồi xem như dịu đi nhiều.
Anh Tú gọi người phục vụ tới một lần nữa thay đổi bát đũa, tiếp tục bữa cơm trưa.
"Cậu sao lại tới trễ như vậy?" Hoàng Phúc lúc này đã ăn không sai biệt lắm, có chút oán giận nói: "Tớ chờ cậu cũng đã lâu, không phải cậu nói với tớ lập tức tới liền sao?"
Làm hại anh ta ở cửa trường học đợi, nếu không phải Manh Tiểu Nam gọi điện thoại tới, anh ta đoán là phải chờ tới bây giờ rồi."Quy tắc cũ." Thanh Tùng đứng lên: "Tới trễ phạt ba chén!"
Ở đây, phần lớn là người trong đội bóng rổ, biết Thanh Tùng mặc dù nhìn lạnh nhạt, nhưng thật ra là cực kỳ chơi đùa khai, mọi người lập tức ồn ào nói cái chén quá nhỏ, đổi thành bát.
Lúc này tất cả đều uống bia, Thanh Tùng đơn giản kêu người phục vụ lấy tới bát đựng cơm, uống xuống bụng ba bát, Ánh Hân không nhịn được lo lắng anh uống xong trực tiếp té xuống đất không đứng dậy nổi.
Nhưng mà sự lo lắng của cô rõ ràng là dư thừa, ba bát bia xuống bụng, Thanh Tùng sắc mặt đều không đỏ một chút, đem bát để xuống, ngồi xuống.
"Tốt!" Manh Tiểu Nam làm cổ động vương, ra sức vỗ tay, tiếp theo, cô cũng kêu người phục vụ lấy tới một cái bát, làm bộ chúc Anh Tú không bao giờ sinh bệnh nữa.
"Cô quên nó đi!" Hoàng Phúc nắm lấy tay phải đang cầm bình rượu của Manh Tiểu Nam, vẻ mặt nghiêm nghị nói: "Nữ sinh uống rượu? Cô muốn kính thì kính Sprite đi."
Hai người ầm ĩ rất lâu, cuối cùng Manh Tiểu Nam bại trận, dụng Sprite thay thế rượu."Tới, Anh Tú." Manh tiểu nam hào sảng địa giơ ly Sprite lên trước mặt nói: "Hoan nghênh cậu trở về, cũng hi vọng cậu vĩnh viễn không sinh bệnh!". Rõ ràng chỉ cần nói thân thể kiện khang thì tốt rồi, đến Manh Tiểu Nam liền biến thành: "Vĩnh viễn không sinh bệnh".
Anh Tú khóe miệng cười có chút cứng ngắc, nhưng động tác nhanh nhẹn rót đầy rượu cho chính mình. "keng" một tiếng chạm đáy cốc, một chai bia, một chai Sprite, tấ cả đều không còn một giọt dư thừa. Ánh Hân ngồi ở vị trí trên nhìn Anh Tú, tại nơi này là người duy nhất biết cậu trong lòng đang nghĩ chuyện gì, cô cảm thấy được trong lòng có chút chát.
Thừa dịp tất cả mọi người tại trêu chọc Manh Tiểu Nam, Thanh Tùng đem hộp lễ trong túi nhét vào trong tay cô: "Cầm."
Ánh Hân đã sớm rõ ràng, thứ này là dùng đặt trong túi bút máy của cô.
Trên mặt anh cười: "Đừng nói, thật đúng là không thấy xuất lai ngươi như vậy có tâm". Nhưng tiếng nói vừa dứt, Ánh Hân hô hấp lập tức dừng lại, thiếu chút nữa liền thét ra tiếng. Thanh Tùng này nha cư nhiên dám cầm đùi cô. Hơn nữa lực đạo còn không nhỏ.
"Anh...": Ánh Hân nghĩ muốn hét lên, nhưng tất cả mọi người ở đây, cô đành phải đem những lời mắng chửi anh nuốt vào lòng. Thanh Tùng đắc ý cầm lấy đũa ăn cơm, nhìn bộ dạng kinh ngạc của cô, trong lòng anh vô cùng thoải mái.
Cuối cùng cơm chiều ăn xong trong vui vẻ, thời gian lại vẫn rất sớm, trời còn chưa có tối xuống. Hoàng Phúc trong khoảng thời gian này đều ở bên ngoài, anh chuẩn bị tiễn Manh Tiểu Nam về trước, hai người đón một chiếc taxi đang đi tới. Những người khác cũng nhao nhao ngồi vào xe. Chạy xe đạp, còn lại Anh Tú uống hơi nhiều, xe đạp khẳng định không thể chạy, tiện gấp hảo phóng tới Thanh Tùng xe mặt sau hậu bị rương. "Không tồi đây là gấp xe đạp."
Ánh Hân thở dài, nhìn Thanh Tùng đem Anh Tú đỡ vào bên trong xe. "thịch" một tiếng, anh đóng cửa xe lại, đi đến cô trước mặt nói: "Người này là như thế nào lại coi rượu như nước uống?".
Cô nhún nhún vai: "Cao hứng thôi!". Cao hứng cũng không có thể coi Bạch Cửu là nước uống? - Thanh Tùng trong lòng nói như vậy, nhưng ngoài miệng không nói gì.
Lên xe hậu, xe liền hướng Tổng Công Ty của tập đoàn Hồ thị. Thời gian tan tầm của Hồ thị khá trễ, đại đa số công nhân mãi cho đến bảy giờ mới có thể quét thẻ tan tầm. Đương nhiên, công ty sẽ ở bốn điểm thời điểm cung cấp bữa tối. Nơi này công tác ăn cơm cũng không phải phổ thông đồ ăn mua ngoài, mà là do đầu bếp nhà hàng năm sao làm. Chỉ một việc ăn cơm còn như vậy, càng miễn bàn cái khác đãi ngộ rồi.
Cho nên muốn muốn vào Hồ thị nhân bài khởi đội tới khả dĩ quấn Địa Cầu N vòng. Nhưng mà, nghĩ muốn đi vào làm việc tại Hồ thị, liền được so với cá chép vượt long môn, nhảy tới liền trở thành vạn nhân kính ngưỡng Long, nhưng tỷ lệ thành long này ít lại càng ít. Cho nên, này Hồ thức trong tập đoàn, một đám tất cả đều là tinh anh trong tinh anh, nhân tài trung nhân tài! Giờ phút này, an đầu hạ liền trạm tại như vậy một nhà tập đoàn đại môn khẩu.
Thân hình nho nhỏ của Ánh Hân với kiến trúc to lớn lưỡng giả hình thành so sánh. Dựa theo nguyên kế hoạch, là Hồ quản gia mang cô tới nơi này, còn lại là Thanh Tùng tại Thất Đế Tứ huấn luyện, chỉ là không nghĩ tới hôm nay bóng rổ xã không cần huấn luyện, mà Hồ quản gia vừa lúc dẫn theo người hầu đi mua sắm hằng ngày mong muốn. Cho nên, đưa nàng người tới nơi này biến thành anh, mặt sau lại vẫn nằm uống say, nhưng không có say khướt, chỉ là ngoan ngoãn ngủ Anh Tú.
Thanh Tùng xị mặt không được đi tặng lễ vật cho Hồ Tuấn Khải, nhiệm vụ này tự nhiên liền muốn làm nữ giúp việc nàng để hoàn thành. Thanh Tùng chính mình lại thay Anh Tú mua thuốc giải rượu, dù sao cậu này bộ dáng nếu như bị Hồ quản gia thấy được, tránh không được lại là mắng một chập.
Cổng chính công ty đất trống rất lớn, nhưng nơi này là không cho phép dừng xe, bên cạnh bãi đỗ xe dưới đất mới đúng là nơi dừng xe địa phương công nhân, cho nên là xe Thanh Tùng đứng ở đối diện đường phố thượng. Tiến vào một cái địa phương như vậy, trước kia Ánh Hân là chưa bao giờ nghĩ tới. Nàng hít sâu một hơi, xiết chặt bài công tác.
Bài công tác này là của Hồ quản gia, chỉ có bài công tác này mới có thể bước vào cửa chính. Thanh Tùng nói cho cô, cô đại khái có thể trực tiếp báo thân phận của chính mình, nhưng cô cũng không biết là thân phận của chính mình có mặt mũi bao lớn, sau cùng vẫn lại là tại Hồ quản gia tiếp nàng tan học thời điểm muốn cái này công tác bài.
Nổi lên dũng khí, Ánh Hân rốt cục đi tới cửa công ty.
"Xin lỗi, mời đưa ra bài công tác": Bảo vệ đúng lúc đi đến trước mặt Ánh Hân, lễ phép không mất nghiêm túc. Ánh Hân vội vàng đem bài công tác đưa cho bảo vệ xem, hơn nữa nói: "Là Hồ quản gia để cho ta tới tặng đồ, ông ấy đi mua sắm vật dụng hàng ngày rồi".
Ánh Hân nói xong, tay đưa hộp lễ trong túi. Bảo vệ trên dưới xem kỹ nàng liếc mắt một cái, xem nàng mặc đồng phục của học viện Thất Đế Tứ, thêm nữa bài công tác này, hắn không hỏi thêm, làm đồng tác cúi mời."Cảm ơn"
Ánh Hân lễ phép gật đầu, cầm hộp quà đi vào. Đại sảnh chính giữa là mấy vị tiếu thư khánh phục đẹp diện mạo xinh xắn, cô không phải tới cố vấn, cho nên trực tiếp vòng qua nơi này, đi tới trước thang máy. Hai cái thang máy trước đều đã chờ rất nhiều người, nhưng chỉ riêng có một cái thang máy cư nhiên không ai chờ đợi, cô phát hiện thang máy bên cạnh dán chữ "VIP". VIP là chỉ người bình thường không thể vào đi? cô không do dự, đi tới trước thang máy có nhiều người đợi.
"Kiều sir, này phân tư liệu chúng ta sẽ thả đến trên bàn của ngươi vẫn lại là trực tiếp cho quản lí?"
"Lần trước cái kia hạng mục xuất lai công trạng..."
"Bản thiết kế đợi lát nữa ngươi lại đi cùng hộ khách xác nhận một phen..."
Người bên cạnh cùng thang máy tại cùng thời điểm đều đang nói sự tình công việc, Ánh Hân không khỏi đối với mọi người nơi này cảm thấy kính nể.
"Leng keng, một tầng đến chỗ": tiếng nữ vang lên một cách máy móc, cửa thang máy mở ra, đi tới một nhóm người, Ánh Hân vội vàng đi theo mọi người cùng nhau chen vào. May mà cô đủ gầy, sau cùng một cái vào thang máy, hơn nữa không có vang lên siêu trọng thanh âm.
Mọi người nhao nhao đè xuống chính mình muốn đi tầng trệt kiện, Ánh Hân nhớ tới Thanh Tùng nói văn phòng Hồ Tuấn Khải tại tầng 18, nàng vội vã ấn tầng 18. Cô nhấn một cái, mọi người ánh mắt đều đã nhìn về phía cô, hơn nữa bắt đầu đánh giá đến đồng phục cô mặc - Thất Đế Tứ quý tộc trung học. Người nào cũng biết trong trường học này, mọi người đi học không phải người bình thường, hơn nữa này người nữ sinh còn muốn bấm tầng 18.
Cô là ai? Cơ hồ tất cả mọi người dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn cô. Nhưng nơi này cũng không thiếu người là từ ngôi trường này tốt nghiệp, nhìn ánh mắt của cô cũng không có ít nhiều câu nệ. Ánh Hân không thích nhất loại này bị người xem kỹ cảm giác, nàng đành phải đem đại não áp đi xuống, bắt buộc chính mình cúi đầu.
"Leng keng. Tám tầng đến chỗ." Tiếng máy móc nữ vang lên, một phần nhân muốn đi ra, Ánh Hân cố gắng đứng vững mới không bị mang đi ra ngoài, nhưng ngay tại thời điểm cô hơi buông thỏng, sau lưng nàng đột nhiên có người muốn đi ra. Cô một cái đứng không vững, thiếu chút nữa ngã sấp xuống, nhưng không tồi nàng ổn định thân thể, bất quá trong tay hộp quà tặng rơi xuống đất.
Lúc này tất cả mọi người muốn đi ra ngoài, mà tầng tám thang máy người như ong vỡ tổ tràn vào
Ánh Hân chính là đang khom lưng nhặt hộp quà tặng, người bên ngoài cũng không thèm nhìn tới, có người giẫm lên đến chỗ tay cô.
" A! " ngón tay đau nhức đánh úp lại, Ánh Hân nhịn không được thật hít một hơi lãnh khí.
" A! Xin lỗi" Giọng nói không được tự nhiên phát ra từ phía người đàn ông đã giẫm lên tay cô, ngữ điệu cũng mang theo mấy phần phần không chân thành giải thích
Ánh Hân phản ứng đầu tiên vốn là nhìn hộp quà tặng, về cơ bản là không có tổn hại, cô lúc này mới ngẩng đầu, đối với người đàn ông kia nói: "Không có việc gì."
Cô nghĩ muốn là người, dù sao đau nhức cũng chỉ là trong nháy mắt, nên cô không muốn cùng đối phương tranh cãi ầm ĩ một trận.
Nhưng mà, cô nghĩ muốn biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, nhưng đối phương hiển nhiên không nghĩ như vậy.
Giọng nói một lần nữa phát ra từ người đàn ông: " Cô là ai?" " Là nhân viên nữ?" " Cô có hiểu hay không một điểm lễ phép hả?" "Một người đặc biệt quan trọng đã biết xin lỗi rồi, chẳng lẻ cô không thể nói " không sao " một tiếng? " không có việc gì" khó nói lắm hay sao?"
Không thể nói lý!
Quả thực là cố ý bới móc!
Ánh Hân thật muốn đem hộp quà tặng trong tay của Thanh Thanh tỷ trực tiếp ném vào người đàn ông này! Nhưng cô khẽ cắn môi, vẫn lại là nhịn xuống, hộp quà tặng này đúng là Hồ Tuấn Khải đưa cho, cái này là tặng cho Thanh Thanh tỷ nên không thể ném!
Đối mặt với người gây sự, Ánh Hân cắn hạ môi dưới, tiện đà nói: "Không quan hệ."
"Không quan hệ?" Một bộ dáng ẻo lả chịu không nổi, tức giận nói: "Hiện tại nói không quan hệ có ích lợi gì?! Khẩn trương kêu người nhà cô tới nói xin lỗi ta!"
Cha mẹ sao...
Dù là tính tình trong người tốt, giờ phút này trong lòng cũng tránh không được có tức giận. Người đàn ông này quả thực là cố ý bới móc! Ánh Hân tính tình rất tốt, nhưng cô cũng không phải một cái để mặc cho người kia khinh thường!
Bất dĩ ngay từ đầu cô đã nhẫn nhịn, nhưng không có nghĩa là cô bị khi dễ!
Nghĩ tới đây, Ánh Hân sắc mặt bình tĩnh gật đầu: "Được, tôi sẽ gọi cha tôi xin lỗi ông, xin hỏi, ông làm việc gì ở cái tầng trệt?"
"Thập Nhị Tầng, cao nhất Thiết Kế Sư Vương Khải." Người đàn ông vẻ mặt đắc ý nói ra thân phận của mình.Ánh Hân chú ý rằng, trong thang máy những người khác đều là vẻ mặt câu nệ, như là đối với "Cao nhất Thiết Kế Sư" phải có sự kiêng nể. Xem ra người này thật không bình thường!
Thập Nhị Tầng vừa đến, Vương Khải đắc ý đi ra ngoài, dáng đi của một người đàn ông lịch lãm, vô hình trung mang theo một loại tính từ thuộc về nữ sinh... Quyến rũ.
Đắc ý đi, suy nghĩ trong vài phút.
Ánh Hân cắn chặt răng, nhìn bóng lưng Vương Khải.
Rất nhanh, khi thang máy càng lúc càng lên cao, khi đến gần Thập Lục Tầng, trong thang máy tất cả mọi người đều đi ra ngoài, chỉ còn lại có một mình cô.
"Thập Nhị Tầng cao nhất Thiết Kế Sư Vương Khải phải không?" Ánh Hân nhìn ngón tay của mình còn sưng đỏ, ánh mắt bén nhọn.
"Leng keng, Thập Bát Tầng đến chỗ." Thang máy vang lên một giọng của người phụ nữ, thang máy từ từ mở ra.
Ánh Hân vội vàng đi ra ngoài, Thập Bát Tầng mặt đất đều là thảm trải. Cô nhất thời cảm thấy được nơi này có điểm nhìn quen mắt, nhưng cô chưa có tới chỗ này.
Về sau suy nghĩ, Ánh Hân mới nhớ tới, cô đích thị đi cùng Thanh Tùng, Trấn Minh cùng Hoàng Phúc tới công ty của ba người bọn họ. Thanh Tùng văn phòng là ở tầng 21, mà nơi này còn lại là tại Thập Bát Tầng, nơi đó tầng 21 cũng là trải thảm. Đương nhiên, Thập Bát Tầng cũng không phải tầng đỉnh, mặt trên tầng còn có các loại ngành khác nhau.
"Xin chào, xin hỏi cô tìm ai?" Một nhân viên nữ mặc đồ công sở từ phía trước đi tới, cô đương nhiên là không biết an sơ hạ.
"Tôi tìm..." Cô dường như muốn thốt lên tiếng " ba " nhưng lại nhanh chóng áp chế lại, một giây sau nàng nói: "Tôi tìm Đổng Sự Trưởng, ông ấy đang ở đâu."
Nói xong, Ánh Hân để tay lên trên hộp quà tặng.
Nghe nói, cô ta hơi hơi đánh giá, liếc mắt một cái, dò hỏi: "Xin hỏi cô là..."
Người khác hỏi, cô cũng không thể không trả lời: "Tôi là Nguyễn Ánh Hân... Ở tại Hồ gia."
Đây là cách trả lời khéo nhất của cô rồi
" Nguyễn Ánh Hân?" Trên mặt cô ta hiện lên chấn kinh, nhưng rất nhanh khôi phục chức nghiệp mỉm cười."Thì ra là cô Nguyễn Ánh Hân đây, sao cô không báo trước để tôi có thể tiếp đãi tốt hơn,thật thất lễ!"
Này đột nhiên thay đổi thái độ...
Ánh Hân xấu hổ, cười cười: "Kia xin hỏi... Phụ thân người khác a?"
Đã nói ra thân phận của mình, kêu Đổng Sự Trưởng liền có vẻ không quen rồi.
Nữ trợ lí vội vàng trả lời: "Đổng Sự Trưởng hiện tại đang họp tại Hội nghị cấp cao theo thông lệ, khoảng chừng mười phút sau kết thúc, nếu không, cô đến văn phòng Đổng Sự Trưởng chờ ngài ấy!"
Người bình thường đều sẽ bị trợ lý sắp xếp đợi đến vị trí cuối cùng, nhưng Ánh Hân thì khác, nữ trợ lý dẫn cô vào văn phòng Đổng Sự Trưởng.
"Nếu cô có việc gì, thì cứ tìm tôi, tôi sẽ giúp cô." Nữ trợ lý nói xong, xoay người đi ra ngoài.
Ánh Hân không nghĩ tới đích thị, cô đi ra ngoài, các trợ lý khác nói cô ở bên trong chuyện tình, mọi người biểu tình đã trở nên có chút kích động.
"Thật không nghĩ tới có thể nhìn thấy nữ chủ nhân tương lai của Hồ thị. Sớm biết vậy, vừa rồi nhìn cô ấy thêm chút nữa!" Một nữ trợ lý tiếc nuối nói.
Nữ trợ lý cẩn thận nói: "Cho dù là nữ chủ nhân tương lai của tập đoàn, để cô ta trực tiếp tại văn phòng của Đổng Sự Trưởng thật sự tốt sao? Bằng không, để cho cô ta đợi bên ngoài đi? Chỉ sợ điều không may xảy ra, Đổng Sự Trưởng sẽ phát hỏa, chúng ta đây..."
"Hiện tại để cho cô ta chờ thất cùng này không phải muốn chết sao?" Nữ trợ lý vừa rồi tiếp đãi Ánh Hân nói: "Không may cô ta nổi giận, nói với Đổng Sự Trưởng chút gì..."
"Mấy người các cô, không lo làm việc, tụ tập một chỗ tán gẫu cái gì!" Một cái trung khí mười phần cô ta, âm thanh truyền đến, vài người toàn thân khẽ run rẩy, vội vàng chạy về chỗ làm việc của mình.
Cô ta nói chuyện với cái vẻ mặt lạnh như băng, nếu không phải mắt cô ta còn nháy, không biết người ta còn tưởng rằng đây là một pho tượng.
Người này, một trong ba bí thư của Hồ Tuấn Khải, Hứa Đơn Thuần.
Hồ Tuấn Khải có ba bí thư, thứ nhất là Hứa Đơn Thuần, tính cách lạnh lùng. Còn hai người còn lại là Mang bí thư cùng Nghiêm bí thư rồi. Nghiêm bí thư nhìn bên ngoài thì hiền hoà, nhưng vừa có ai phạm sai lầm,cô cùng Hứa Đơn Thuần thuộc dạng không giảng tình cảm và thể diện.Mang bí thư thì quyến rũ nhiều vẻ, cả ngày tươi cười.
Ba người mỗi người đều có tính cách khác nhau, nhưng xét về năng lực, tuyệt đối đều là đệ nhất, siêu đẳng. Làm việc nghiêm túc cẩn thận, điểm này là mọi người công nhận.
Hội nghị Cao tầng theo thông lệ Hồ Tuấn Khải đã mang theo hai quản lý, chỉ còn một quản lý ở đây. Hôm nay, mọi việc do Hứa Đơn Thuần lãnh trách nhiệm.
Chỉ là cô không nghĩ tới, cô xuống lầu lấy văn kiện, những thứ này tân điều đi lên tiểu trợ lý liền loạn thành hỗn độn!
"Hứa Bí Thư." Nữ trợ lý không yên nói: "An tiểu thư đến đây, tôi dẫn cô ấy đến văn phòng Đổng Sự Trưởng."
"An đẩy đến Đổng Sự Trưởng văn phòng?" Hứa tố diện sắc lại càng băng càng thêm sương, cô căn bản không có nghe được ba chữ, " Nguyễn tiểu thư.", trực tiếp hỏi: "Người nào đưa cho cô quyền lợi,dám tự nhiên đưa người lạ đến văn phòng. Đổng Sự Trưởng cũng không ở đây, cô tự nhiên dẫn khách vào văn phòng!"
Hứa Đơn Thuần cắn chữ nói xong, nữ trợ lý sắc mặt trắng xanh, nhưng cô ta vẫn lại là nổi lên dũng khí nói: "Bởi vì không phải người ngoài... Cho nên..."
Hứa Đơn Thuần trầm ngâm một lúc mới nhớ tới vừa rồi trợ lý nói đích thị là " Nguyễn tiểu thư." Cô từ từ xoay một vòng, dò hỏi: "Vị kia là Nguyễn tiểu thư đấy à?"
Người trợ lý vội vàng trả lời: "Là Nguyễn Ánh Hân, vị hôn thê của Hồ thiếu gia."
Hứa Đơn thuần sửng sốt một phen, quả nhiên là thật không ngờ vị này chính là " Nguyễn tiểu thư."
"Rót trà sao?" Hứa ơn thuần hơi nhíu mày, nhưng trái lại không trách cứ trợ lý dẫn cô đến văn phòng của Đổng Sự Trưởng.
"Không... Không có."Trợ lý nói xong, lập tức chủ động nói: "Tôi sẽ lập tức đi đổ ly nước này cho cô..."
"Không cần." Hứa Đơn Thuần lạnh lùng nói: "Cho dù là vị kia, cũng không thể vì Đổng Sự Trưởng không có ở đây mà tự mình mang tới văn phòng như thế được. Để tôi tự đi tiếp đãi cô ta."
Nói xong, Hứa Đơn Thuần đem văn kiện trong tay ném cho trợ lý, xoay người đi tới cửa văn phòng của Đổng Sự Trưởng.
Nghe được tiếng đập cửa, Ánh Hân vội vàng đứng dậy: "Mời vào."
Hứa Đơn Thuần đẩy cửa ra, nhìn Ánh Hân đang đứng trước ghế sô pha.
" Nguyễn tiểu thư, đã để cô đợi lâu rồi." Hứa Đơn Thuần tiến về phía trước: "Tôi là bí thư của Đổng Sự Trưởng, Hứa Đơn Thuần, hôm nay hội nghị có lẽ sẽ kết thúc muộn, nếu cô không ngại, tôi đưa cô đi dạo một chút, xem như là giết thời gian."
Khi nói lời này, khuôn mặt của Hứa Đơn Thuần một chút cũng không có ý cười, nhưng giọng nói cực kì cung kính, loại cảm giác này, so với người trợ lý thì cảm giác tốt hơn một chút.
Ánh Hân đối với người bí thư này không có một chút thích thú nào.
"Được thôi." Ánh Hân gật đầu đáp lại cô.
Ngồi không ở chỗ này thật sự là quá nhàm chán, nên thà đi đây đó một chút.
Nói là đi đây đó một chút, kỳ thật Hứa Đơn Thuần chỉ là mang cô đi tới ban công Thập Bát Tầng. Không, chính xác mà nói, nơi này đã bị biến thành một cái không trung hoa viên, đi tới ban công, Ánh Hân còn tưởng rằng mình đang đi tới hoa viên.
Đứng bên cạnh lan can nhìn xuống, phía dưới là xe cộ đông đúc, đủ loại xe ở trên đường đang chạy.
Bởi vì nơi này tầng trệt cao, vậy không khí ở đây càng thêm tươi mát.
"Nơi này cũng khá đó." Ánh Hân không nhịn được liền khen ngợi."Rất được ấy chứ." Hứa Đơn Thuần nói: "Nơi này do Hồ thiếu gia thiết kế đấy."
"Sao?" Ánh Hân sửng sốt: "Không phải Thanh Tùng bình thường không tới nơi này à?"
Hứa Đơn Thuần hơi ngẩn người, nhìn về phía chân trời nói: "Khi đó tôi mới vừa được điều đến Thập Bát Tầng, vẫn chỉ là một tiểu trợ lý. Ta nhớ rõ thời gian đó, Đổng Sự Trưởng thường xuyên mang thiếu gia tới nơi này. Ở văn phòng cực kỳ muộn, thiếu gia thường cảm giác nhàm chán, cho nên về sau Đổng Sự Trưởng liền đem nơi này thiết kế thành một không trung hoa viên."
Nguyên lai Hồ Tuấn Khải như vậy tri kỷ.
Ánh Hân không khỏi cảm khái.
Nơi này loại đủ loại thực vật, cây hoa hồng, cây tường vi, tất cả đều duyên dáng yêu kiều. Không khí nhàn nhạt, mùi hoa thơm dễ chịu, khiến người vui vẻ thoải mái.
"Đúng là..." Nói tới đây, Hứa Đơn Thuần nói mà âm nhất chuyển, mang theo một tia tiếc nuối: "Đúng là không biết vì sao thời gian này, Hồ thiếu gia không còn tới công ty nữa rồi. Cũng không biết vì chuyện gì, bất quá nơi này vẫn đều có chuyên gia xử lý."
Ánh Hân gật đầu, không nói tiếp.
Hứa Đơn Thuần không biết nguyên nhân, nhưng cô biết. Nếu hiểu lầm của Hồ Tuấn Khải và Thanh Tùng ngay từ đầu có thể giải thích rõ ràng, chỉ sợ anh hiện tại không còn có thể tới nơi mỹ lệ không trung hoa viên ngoạn chơi nữa rồi.
"Hứa Bí Thư." Trợ lý kia chạy lên, nói vào tai Hứa Đơn Thuần mấy câu, sau đó khom người chào Ánh Hân, rồi xoay người thần tốc chạy ra.
"Bố của tôi họp xong rồi sao?" Ánh Hân dò hỏi.
Hiện tại trời đã tối sầm tiếp xuống, nếu dứt điểm không giải quyết xong nơi này chuyện mà nói, Thanh Tùng chỉ sợ chờ đợi không kiên nhẫn rồi.
"Đúng." Hứa đơn thuần vi khẽ gật đầu: "Đổng Sự Trưởng đã ở văn phòng cùng cậu, xin theo cậu tới."
Ánh Hân vội vàng đuổi theo đi, mấy phút đồng hồ sau, hứa đơn thuần thay cô gõ vang cửa ban công.
" Mời vào." Hồ Tuấn Khải thanh âm quen thuộc truyền đến.
" Nguyễn tiểu thư, người tự mình vào đi thôi, Tôi liền đi vào." Hứa đơn thuần nói xong, giúp cô đẩy cửa ra, nán lại cô đi vào trong, cửa ban công lại bị khinh đóng cửa khẽ.
Hồ Tuấn Khải theo một đống văn kiện ngẩng đầu lên, nhìn người đến là cô, ông rất nhanh buông bút xuống, thay bộ mặt tươi cười: " Ánh Hân sao con lại đến đây? Có việc gì quan trọng hay sao?"
Quan trọng hơn trái lại không có gì quan trọng hơn chuyện này, Ánh Hân nắm thật chặt trong tay hộp quà tặng. Cô nhìn Hồ Tuấn Khải kia tươi cười nhưng có chút mỏi mệt, đó là một loại tinh thần mỏi mệt. Cô đột nhiên một loại đau lòng tới.
Cô từ nhỏ không có Cha, mà Hồ Tuấn Khải đối cô giống như là đối với con gái của mình. Tuy nhiên rất ít quan tâm đến lời nói, nhưng cha không phải là như vậy sao? Tuy nhiên mặt ngoài không có gì, nhưng luôn luôn ở sau lưng quan tâm đến cô.
Nghĩ tới đây, Ánh Hân nghịch ngợm thè lưỡi, vài bước đi đến Hồ Tuấn Khải vĩ đại bàn công tác tiền Điềm Điềm nói: "Nghĩ muốn phụ thân "
Hồ Tuấn Khải sửng sốt, tiện đà "Hô hô" nở nụ cười: "Có phải hay không Viên Thanh Thanh cho con tới? Cha đêm nay hội về nhà, hẳn không được xử lý xong này đống đồ vật."
Hồ Tuấn Khải nói xong, chỉ chỉ kia tiểu sơn một dạng văn kiện.
Này rất nhiều...
Ánh Hân không khỏi hung hăng nuốt nước miếng. Nhìn đến nhiều như vậy văn kiện, cô nhớ lại, cô về sau sẽ không còn oán giận chính mình bài tập hơn. Này cùng Hồ Tuấn Khải lượng công việc khi xuất ra, điểm đó bài tập căn bản tính không được cái gì.
"Không phải mẹ để cho con tới." Ánh Hân ười hì hì giơ lên mang theo hộp quà tặng tay phải: "Đây là quà cho cha, nguyên một món quà nên là tại người sinh nhật cùng ngày cho, liền là không cẩn thận xuất điểm khúc ngoặt."
Cô không nhiều lời, chỉ nói là khúc ngoặt.
Hồ Tuấn Khải đứng lên, tiếp nhận kia hộp quà tặng, trong ánh mắt lóe ra sự ngạc nhiên.
Hắn này hơn nửa đời người, thu được quà nhiều lắm, nhưng giờ phút này không biết vì sao, tâm tình của hắn thậm chí có chút... Chờ mong?"Đây là..." Hồ Tuấn Khải chờ Ánh Hân nói chuyện.
Ánh Hân biết thời gian đối với Hồ Tuấn Khải còn nói là cực kỳ quý giá, cũng không tái quanh co lòng vòng, mà là nói thẳng nói: "Đây là Thanh Tùng nghĩ muốn đưa cho người. Bất quá, kia tên gia hỏa có biết, hắn kỳ thật cực kỳ thẹn thùng, không dám tự mình cho cha, cho nên khiến cho con đưa qua lại a. Nếu biết người hôm nay về nhà, con liền không quá tới quấy rầy người, trực tiếp ở nhà cho cha."
Hồ Tuấn Khải thần sắc có chút cứng ngắc, giống như không dám tin tưởng kia thật sự là Thanh Tùng đưa cho của cô.
"Cha à?" Ánh Hân ra tiếng: "Người muốn đánh khai nhìn xem sao?"
"Nha, hảo." Hồ Tuấn Khải này mới hồi phục tinh thần lại, thân thủ theo quà tặng trong gói to bày xuất lễ vật.
Mở ra hòm, dẫn vào rèm mắt đích thị một cái bút máy. Nhìn kỹ, bút máy thượng lại vẫn khắc có bốn chữ nhỏ: "Sinh nhật khoái hoạt".
Khóe mắt, trong nháy mắt đã ươn ướt.
Nhiều như vậy năm băng lãnh phụ tử quan hệ, đã để cho hắn đủ để làm được bất dĩ coi như không có con trai của tự mình trình độ. Đúng là lúc này, hắn tại an sơ hạ trước mặt, ức chế không nổi đỏ tròng mắt.
Cái này cơ hồ người người đều đã kiêng kị buôn bán cự hừ, vậy mà bởi vì thu rốt cuộc tử đưa quà sinh nhật mà đã ươn ướt khóe mắt.
Ánh Hân trong lòng không khỏi động dung, cô bao nhiêu nghĩ muốn... Chính ông là cha không có ly hôn cô cùng mẹ a.
Nếu như thế thì hằng năm đều sẽ có bố tặng quà sinh nhật cho cô rồi.
Một lát sau, Hồ Tuấn Khải ổn định một phen cảm xúc, khóe mắt động dung đã toàn bộ bị che đậy kín, ông đối với Ánh Hân cười cười nói: " Thật sự mất mặt trước con rồi"
Ánh Hân lắc đầu: " Người trong lòng con đã là một vị anh hùng rồi, nào có gì mà mất thể diện hay không? Con liền không quấy rầy nữa, người cứ tiếp tục công việc, về nhà sớm một chút a"
Nói xong, Ánh Hân biết Hồ Tuấn Khải đã giành thời gian của công việc cho chính mình, nói lời từ biệt sau đó liền thối lui ra ngoài. Cư nhiên, ông đã an bài để Hứa Đơn Thuần cùng với cô đi xuống.
Hiện tại, Ánh Hân không đi thang máy dành cho nhân viên mà trực tiếp dùng thang máy VIP chuyên dụng của Hồ Tuấn Khải. Thang máy chậm rãi xuống, cô đột nhiên nhớ tới một sự kiện.
" Hứa Tố tỷ, chị có thể giúp đỡ em sao?" Cô đột nhiên cất tiếng nói.
Hứa Đơn Thuần đối với nữ chủ nhân tương lai này ấn tượng vẫn lại không sai, xinh đẹp, hiểu chuyện, giơ tay nhấc chân không có lấy một tia kiêu ngạo.Nghe được Ánh Hân nói như vậy, cô quyết đoán gật đầu: " Đó là vinh hạnh của tôi."
Mấy phút đồng hồ sau, Ánh Hân cùng Hứa Đơn Thuần hai người đã tới cửa thang máy ở tầng 12.
" Cô đi theo tôi" Hứa Đơn Thuần cung kính nói xong, đi trước dẫn đường.
" Thư kí Hứa, cô đến đây có việc gì sao ạ?" Rất nhanh có người đón thấy liền hỏi, người này là chủ quản của tầng 12.
" Tôi muốn tìm Vương Khải" Hứa Đơn Thuần gương mặt lạnh lùng nói.
Rất nhanh, chủ quản tầng 12 dẫn Hứa Đơn Thuần đi đến vị trí văn phòng Vương Khải. Vương Khải đang cầm di động toan chơi cái gì liền nghe chủ quản gọi một tiếng " Vương Khải", hắn sợ tới mức loạn thiếu chút nữa quẳng luôn cái di động trong tay.
" Chủ quản..." Vương Khải ngẩng đầu, một giây sau liền thấy được Hứa, cùng với... phía sau Hứa Đơn Thuần lại chính là Ánh Hân.
Hắn nheo mắt, lộ ra biểu tình kinh ngạc.
Không phải đâu? Chẳng lẽ nha đầu này lại là con gái của thư kí Hứa? Này không thể nha? Con trai Hứa Đơn thuần không phải vẫn đang học sơ trung sao? Làm sao có thể có con gái, mà lại là một học sinh trung học?
Chủ quản lúc này mới dám mở miệng dò hỏi: " Không biết thư kí Hứa tìm Vương Khải có chuyện gì? Có chuyện gì người trực tiếp gọi điện thoại thì tốt rồi, lại vẫn tự mình tiếp xuống..."..."
Ánh Hân đứng ở phía sau không nói lời nào, cô đã đem chuyện khi nãy nói cho Hứa Đơn Thuần. Hứa Đơn Thuần không nói cái gì, mà trực tiếp xuống thẳng tầng 12 để xử lí.
Cô vẫn tin tưởng, Hứa Đơn Thuần nhất định sẽ đòi lại công đạo cho cô
Hiện giờ, Hứa Đơn Thuần. vừa xuất hiện, cơ hồ cả phòng làm việc tất cả mọi người đều tập trung ánh nhìn vào đây. Tính cả người từ tầng trệt, ngay cả người của các phòng khác cũng ghé vào cửa xem náo nhiệt.
" Tôi mang Nguyễn tiểu thư tới gặp vị đệ nhất Thiết Kế Sư Vương Khải này" Hứa Đơn Thuần trước sau như một phụng phịu, nhưng là lần này lời càng nói ra càng thêm lạnh lùng.
Quả nhiên...
Vương Khải cả người thân thể lúc này đều đã thẳng băng, hắn ỷ vài chính mình là thiết kiế sư đặc biệt của tập đoàn Hồ thị, tại trong tập đoàn ức hiếp người mới thế này thì cũng không phải là tin tức chấn động gì
Mà hiện giờ, hắn cư nhiên khi dễ đến người của Hứa Đơn Thuần., hắn hận không thể cho chính mình mấy cái bạt tai!
Hứa Đơn Thuần là nhân vật nào? Là người đã theo Hồ Tuấn Khải mười mấy năm, vậy tương đương là thị vệ bên cạnh hoàng đế rồi, dư sức ném hắn ra khỏi Hồ thị chỉ bằng một vài câu nói.
Nghĩ tới đây, Vương Khải mồ hôi trên trán từng hột xông ra.
" Hiểu lầm, đây đều là hiểu lầm."Vương Khải mốt bên xoa mồ hôi trên trán vừa nói nói: " Tôi thật không nghĩ tới tiểu cô nương này lại chính là con gái cô. Thật có lỗi, thật sự là thật có lỗi!"
Mọi người lập tức rộ lên, nhao nhao bàn tán Vương Khải này là không dưới tâm động Thái tuế trên đầu thổ.Vô số người đều đã chờ để xem Vương Khải diễn trò hay.
Hứa Đơn Thuần lắc đầu nói: " Tôi làm sao dám đảm đương làm mẹ của Nguyễn tiểu thư đây, tôi còn chưa đủ tư cách đó". Liền sau đó, Hứa Đơn Thuần thối lui đến bên cạnh Ánh Hân, trong trẻo cất tiếng nói: " vị này, là nữ chủ nhân tương lai của tập đoàn chúng ta, vị hôn thê của Hồ thiếu gia."
Thốt ra những lời này xong, nguyên là suy đoán ngay thân phận Ánh Hân đều lộ ra vẻ mặt rực rỡ.
Bọn họ cũng đều biết tuổi của Hứa Đơn Thuần không có khả năng ghi nhớ một người con gái có thân phận to lớn như vậy, giờ phút này mới biết rõ ràng đây là nữ chủ nhân của Hồ gia, mọi người gần như dùng ánh mắt ung dung nhìn Vương Khải, đợi xem hắn diễn tốt trò
Bình thường Vương Khải khinh người quá đáng, hôm nay cuối cùng cũng đến lượt hắn xui xẻo rồi.
Ban đầu tưởng là Ánh Hân hứa ** Vương Khải nhi, biểu cảm lúc này là cùng với ăn phân thì thối giống nhau! Hắn tuyệt đối không nghĩ tới chính mình đắc tội không phải một con hổ, mà là một con sư tử! Có thể sư tử quyết định sinh tử của hắn!
Hắn cam đoan nếu Ánh Hân ở trước mặt Hàn Đổng sự trưởng nói nữa câu nói xấu về hắn, như thế hắn lập tức phải cuốn gói rời đi! Mặc dù hắn thì đặc biệt được mời, nhưng Hồ thị cho tới bây giờ không ít đều là nhân tài!
Vương Khải trầm mặt một lát, trong lòng đã có bàn tính. Trước mắt bao nhiêu người, hắn vươn tay liền cho mình một cái tát vang dội.
Mặt mũi, có thể không sánh bằng tiền lương của Hồ gia và các người ngoài xem ánh mắt hắn tại đây.
Nhìn thấy Vương Khải hầu như không chút do dự tự cho mình một cái tát, Ánh Hân sững sốt rõ rệt một phen, cô chỉ muốn làm cho Vương Khải sợ hãi một chút, thật không nghĩ tới người kia không chỉ có độc miệng với người khác mà đối với chính mình cũng dữ tợn như vậy.
Cô có thể nhìn thấy mặt bên kia nhanh chóng sưng đỏ lên. Sức lực này, cũng không nhẹ.
" Nguyễn tiểu thư, người tha thứ cho ta đi! Miệng chó này của ta thì chính là không phun ra ngà voi! Ngài đại nhân có đại lượng!" Vương Khải khép nép nói, bộ dạng này cùng với lúc người hung hăng ở trong thang máy là hai người hoàn toàn khác nhau.
Giống như là gặp Ánh Hân sững sờ ở đó, Hứa Đơn Thuần tiến lên từng bước thấp giọng nhắc nhở nói: " Nguyễn tiểu thư".
Ánh Hân lúc này mới từ trong kinh ngạc phục hồi tinh thần lại, mắt nhìn chung quanh, cô cũng không nghĩ muốn đem sự tình làm ầm ĩ hơn nữa, liền mở miệng nói: " Nếu đã như vậy.... thì bỏ đi, về sau đừng đối xử với mọi người hung hăng nữa."
Như vậy thì tha thứ cho Vương Khải dễ dàng như vậy à? Người xem diễn trò chung quanh đều lộ ra ánh mắt thất vọng. Nhưng mặc dù là được Ánh Hân tha thứ, phỏng chừng về sau sẽ biến mất một ít.
Nhưng trong mắt mọi người có chút không cam lòng, bất đắc dĩ trong trường hợp này không tới phiên bọn họ nói chuyện, cũng chỉ được quên đi.
"Cảm ơn, cảm ơn! Nguyễn tiểu thư, ta sẽ nhớ mãi người là tốt nhất!" Vương Khải gần như muốn nói than thở khóc lóc.
Hứa Đơn Thuần vẻ mặt cũng không có biến hóa, mãi cho đến khi tiễn Ánh Hân ra cổng công ty, đến chỗ nói lời từ biệt khi đó thấy Thanh Tùng xuất hiện, Hứa Đơn Thuần đường nét của bộ mặt cứng đờ mới trở nên dịu đi một tí.
"Chị Hứa Đơn Thuần". Thanh Tùng tiến đi lên phía trước, đối với Hứa Đơn Thuần khẽ gật đầu, một bên đem tay của Ánh Hâncầm chắc.
Anh cùng Hứa Đơn Thuần không tính là thân mật nhiều, nhưng nói như thế nào Hứa Đơn Thuần cũng nhìn thấy anh ta trưởng thành, ngôn ngữ trong lúc đó anh ta đối với Hứa Đơn Thuần vẫn lại là nhiều hơn một phần lễ phép.
Hứa Đơn Thuần liền vội khom lưng:" Thiếu gia, người gọi ta như vậy, ta sẽ giảm thọ." "Làm sao à?" Thanh Tùng nói xong, nhìn mặt Ánh Hân nói:" Nha đầu này lại cho người phiền toái gì nữa à?"
"Nha đầu" xưng hô này, biểu lộ như thế này của Thanh Tùng cùng với sự cưng chiều sâu đậm dành cho Ánh Hân, Hứa Đơn Thuần hơi hơi ngẩn ra, lập tức kịp phản ứng nói: "Đâu có chuyện? Có thể tiếp đãi Nguyễn tiểu thư là vinh hạnh của ta".
"Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đi trước đây." Thanh Tùng không nói thêm gì nữa, với Hứa Đơn Thuần lại gật đầu một cái, lôi kéo Ánh Hân rời đi.
Đi ra vài bước, Ánh Hân bất mãn thấp giọng nói: " Anh kêu ai là nha đầu á?"
"Cô á." Thanh Tùng nghiêng liếc mắt cô một cái.
Hứa Đơn Thuần vẫn đứng thẳng người nhìn hai người lên xe, xe rời đi, cô lúc này mới trở lại công ty. Rất không dễ dàng vẻ mặt dịu đi một chút Hứa Đơn Thuần lại trở lại vẻ mặt cứng ngắc, đi vào thang máy, cô không có đi tầng trệt, mà là ấn phím tầng 12.
Công nhân cầm hai cái văn kiện nhìn thấy Hứa Đơn Thuần, ban đầu muốn vào thang máy nhưng bọn họ nhìn thấy Hứa Đơn Thuần lại không dám bước vào.
Hứa Đơn Thuần có tiếng lạnh như băng, bình thường mọi người nhìn thấy Hứa Đơn Thuần đều đi đường vòng. "Leng keng, đến tầng mười hai rồi." Giọng nữ từ trong máy phát ra tiếng, cửa thang máy từ từ mở ra.
Hứa Đơn Thuần lập tức hướng đi đến văn phòng chủ quản nhân viên, thời gian một phút đồng hồ ít ỏi, cô bước đi ra từ tầng 12 văn phòng chủ quản nhân viên.
Năm phút đồng hồ sau, Vương Khải bị gọi vào văn phòng chủ quản. "Chủ quản, ngài tìm tôi?" Vương Khải vừa mới bị Ánh Hân dọa trên trán vẫn còn đọng một tầng mồ hôi mỏng, hắn lại kiêu ngạo, cũng không hơn là một nhà thiết kế nho nhỏ trong tập đoàn Hồ thức.Người đến rồi, chủ quản cầm trong tay bút máy đặt xuống, chỉ chỉ chỗ trống đối diện hắn nói: " Tới rồi? Đừng đứng a, ngồi." Trong tập đoàn Hồ thức không ai có thể nhàn rỗi, chủ quản gọi hắn đến văn phòng không phải chỉ để nói chuyện phiếm.
Vương Khải lau mồ hôi trên trán, câu nệ nói: " Ta vẫn còn đi nữa, ngài có việc phân phó là tốt rồi."
Nghe hắn nói như vậy, chủ quản từ chối cho ý kiến rồi nhíu mày, cuối cùng, hắn thở dài từ bàn làm việc đứng dậy, đi tới trước mặt Vương Khải.
"Vương Khải à, cậu tới công ty bao lâu rồi?" Chủ quản một bên hỏi, một bên cầm lấy thẻ chứng minh công tác ở trên cổ Vương Khải xem.
"Xấp xỉ...9 tháng." Vương Khải trong lòng dâng lên lên một dự cảm xấu. "Tập đoàn Hồ thị đặc biệt mời nhà thiết kế cao cấp."
Chủ quản không tiếp Vương Khải mà nói, cúi nữa đầu nhớ kỹ thẻ công tác chứng minh của Vương Khải, một lát sau, hắn bỗng nhiên hạ giọng xuống nói: " Có phải bởi vì cậu đặc biệt mời vào, cho nên không coi ai ra gì?"
Bỗng nhiên chuyển đổi giọng nói làm cho Vương Khải nhất thời ngẩn ra, nói ra mà nói lại làm cho Vương Khải thấp thỏm lo âu.
"Đâu có chuyện đó....Chủ quản, chuyện vừa rồi thực sự chỉ là hiểu lầm, nếu tôi biết đó là Nguyễn tiểu thư...."
Ánh mắt chủ quản nhíu lại, ngắt lời Vương Khải nói rằng: " Lời nói của cậu có nghĩa là, nếu là người khác, cậu liền có thể nói chuyện miệng đầy gai?"
Hiển nhiên, Vương Khải lại nói bậy, giờ phút này hắn hận không thể cắt đứt lưỡi của mình. " Không phải không phải, tôi không phải ý đó."
Hắn xua tay liên tục, nhưng sắc mặt của chủ quản không có biến đổi tốt. " Được rồi." Chủ quản khoát tay, vẻ mặt không kiên nhẫn nói:
"Cậu là một nhân tài, đáng tiếc Hồ Thị quá nhỏ không giữ được cậu, bây giờ đi thu dọn đồ đạc này nọ đi. Hứa Bí Thư nói, còn lại ba tháng tiền lương cô ấy sẽ lấy danh nghĩa cá nhân gọi đến hóa đơn trên cho cậu, xem như chi phí làm việc chín tháng vất vả của cậu."
"Cái...cái gì?" sắc mặt Vương Khải trở nên trắng xanh, hắn hoàn toàn nghĩ có được sự tha thứ của Ánh Hân thì sẽ không sao, ai ngờ lại làm cho hắn bây giờ vẫn cuốn gói rời đi?! "Cậu không có nghe sai."
Chủ quản vẻ mặt nghiêm nghị, ngay sau đó đem trên bàn một tầm mở ra giấy đưa cho Vương Khải. Vương Khải vừa thấy, gần như không khóc đi ra, rõ ràng là thư sa thải!
"Chủ quản..." Vẻ mặt hắn khóc nức nở, chủ quản cũng không muốn nói gì thêm nữa, khoát tay áo sau trực tiếp trở về thẳng bàn làm việc ngồi xuống.
Kết thúc cuộc trò chuyện.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro