#62
Tựa người vào trên sô pha, hắn phiền chán nhìn tệp tư liệu ít ỏi trên tay. Tối qua hắn đã cho người thăm dò, nhưng ngoài việc tìm được ba tháng trước đã phát sinh một vụ tai nạn nghiêm trọng với xe của mình ra, thứ gì cũng không tra đến. Rốt cuộc là ba tháng vừa qua hắn đã làm những gì, bộ quần áo hắn mặc, chiếc ô hắn cầm, cả chiếc vòng cổ bị mất nữa, tại sao một chút kí ức cũng không lưu lại?
Ngay cả chính hắn cũng không nhớ, như vậy, ai còn biết được chuyện gì đã xảy ra.
Cho nên, có thể hắn sẽ phải quay lại nơi này một lần nữa để điều tra mọi việc.[...]
Ngồi trên máy bay, không biết vì sao hắn lại có chút lưu luyến nhìn xuống thành phố xa lạ này, hình như, nơi đó hắn còn bỏ quên thứ gì quan trọng lắm.
...
Hạ máy bay, hắn khẽ nheo hai mắt lại đi về phía trước, nơi đó có một chiếc xe hình như đã đợi thật lâu.
Đứng trước xe, một người đàn ông mặc áo gió màu trắng, tóc tím mắt vàng, thấy hắn đang lại đây thì cười đến loan khóe môi.
"Lão đại, thoạt nhìn ngày nghỉ của ngài rất được phải không?" Hắn cao thấp đánh giá một chút, lại nói: "Ừ, người tuy có đen đi hơi nhiều, nhưng nói chung vẫn rất là đẹp trai."
"Shion, nếu cậu không muốn đến Châu Phi phơi nắng, như vậy, hiện tại liền câm miệng cho tôi." Giọng nói của hắn thực bình tĩnh, nhưng là, cũng khiến Shion phải đánh rùng mình một phen, nịnh nọt nói: "Lão đại, tôi câm miệng, tôi câm miệng là được rồi chứ gì."
[...]
"Đến." Shion mở miệng, xe đã dừng lại, phía trước là một tòa lâu đài kiến trúc theo kiểu trung cổ rất sang trọng, hình như đã tọa lạc ở nơi này mấy trăm năm.
"Ừ." Nam nhân lúc này mới mở hai mắt, tao nhã đi xuống. Cửa lâu đài mở ra, hắn còn chưa đi vào, bên trong đã có một bóng người chạy nhanh tới, dán vào trong lòng hắn.
"Haruchiyo, sao bây giờ anh mới trở về, em đợi anh lâu muốn chết rồi đây." Đó là một cô gái rất mỹ lệ, mặc váy dài màu trắng, mái tóc đỏ mượt mà dừng phía trên đầu vai. Ánh mắt của cô nổi lên ngân ngấn nước, thân mình còn không ngừng run lên, thật sự rất dễ kích khởi ý muốn bảo vệ của nam nhân.
"Buông ra." Hắn cúi đầu nhìn cô gái trong lòng, giọng lạnh lùng không độ ấm.
Cô gái hiển nhiên là sửng sốt một chút: "Haruchiyo..." Cô níu lấy vạt áo của hắn, đáng thương gọi.
"Haruchiyo, em là Saza đây, anh làm sao vậy?" Cô vươn tay muốn sờ mặt hắn, nhưng là, lại bị hắn quay đầu tránh mất.
"Haruchiyo?!!!!!." Saza nóng nảy, cho tới bây giờ cô vẫn chưa từng thấy hắn lãnh đạm như vậy. Dù trước kia có lạnh lùng với tất cả mọi người, nhưng với cô, hắn vẫn luôn là dễ gần hòa nhã. Như thế nào mới ra ngoài ba tháng, tính cách của hắn liền thay đổi chóng mặt như vậy?
Haruchiyo trực tiếp bước qua Shina Saza, mặc kệ phía sau cô có khóc kêu như thế nào cũng không xoay người liếc mắt lấy một cái. Có lẽ trước kia hắn thích cô, nhưng cũng chỉ dừng lại ở ham muốn của cơ thể. Một cô gái mà thôi, hắn còn chưa đến mức vì cô mà trở mặt với người khác.
Shion nghiền ngẫm nhìn cô, có chút hảo tâm nhắc nhở: "Thật ra cô em nên khóc to hơn tí nữa, nước mắt phải tuôn ra ào ào vào, nếu không làm sao có thể đả động ý chí sắt đá của lão đại được đâu?" Anh không khách khí trêu đùa nói, đối với cô gái này thật sự không có chút cảm tình nào. Suốt ngày chỉ biết khóc với khóc, được lão đại đối xử tốt một chút còn nghĩ rằng mình rất có mị lực đâu, thật đúng là ngốc đến đáng thương.
"Câm miệng, Shion!" Shina Saza hung hăng gào lên, không còn chút yếu đuối nào ban nãy.
Shion che lỗ tai lại, âm thầm bĩu môi, một kẻ trong ngoài không đồng nhất, thật sự rất ghê tởm. Nhưng thôi, kệ cô ta, hôm nay tâm tình của anh đang rất vui vẻ, lão đại đã trở lại, rốt cục anh cũng có thời gian đi tìm mỹ nhân, hahaha...
...
"Hiện tại ngài cảm thấy thế nào?" Người hỏi là một thiếu niên tóc vàng, có lẽ tuổi cũng không quá mười lăm, nhưng là, ánh mắt lại cực kì trầm tĩnh.
"Có hơi đau đầu, nhưng tôi lại không thể nhớ được ba tháng qua đã xảy ra những chuyện gì." Haruchiyo phiền não xoa xoa thái dương, trong giọng nói lộ ra một chút bất đắc dĩ.
"Vậy ngài nhớ được những gì?" Thiếu niên tuy còn nhỏ, nhưng tư chất học y lại cực kì hơn người, được hắn tin tưởng giao cho làm bác sĩ tư nhân của lâu đài này.
"Không nhiều lắm, chỉ cần mơ hồ nghĩ đến là lại đau đầu vô cùng." Haruchiyo nhăn mày lại, ngừng một hồi mới nói tiếp."Tôi vẫn cho là mình chỉ ngủ vài giờ mà thôi, nhưng không nghĩ vừa tỉnh dậy lại đã trôi qua ba tháng. Chifuyu, thật sự tôi không nhớ nổi điều gì...."
Chifuyu nhíu mày, nhún vai bất đắc dĩ nói: "Tôi bất lực." Đây là lần đầu tiên cậu phải nói như vậy, nhưng dù sao cậu cũng chỉ là bác sĩ, không phải thần tiên.
"Chifuyu." Haruchiyo cảnh cáo một tiếng, ánh mắt hiện lên một loại nguy hiểm.
"Không cần nhìn tôi như vậy, thật sự là tôi không có cách nào mà." Chifuyu nghĩ một lúc, lại nói tiếp: "Trí nhớ của ngài thì ngài phải tự mình đi tìm, hơn nữa, thiếu thì thế nào, ngài vẫn rất khỏe mạnh không phải sao?"
"Cũng đành vậy." Haruchiyo thở dài một hơi, phiền chán rời đi.
...
"Yuzuha, cô đứng ở chỗ này làm gì?" Người đến là một cậu trai nhỏ gầy, giọng nói dĩ nhiên là tiếng nhật thuần khiết.
"Tôi đang nhìn mỹ nhân..." Yuzuha chậm rãi đứng lên, thế này mới thấy rõ, thì ra cô cao hơn người ta gần một cái đầu.
Thật là, chênh lệch này cũng quá lớn đi!
"Mỹ nhân?" Cậu trai nhíu mày một chút. "Cô đang nhìn Saza tiểu thư sao?"
"Saza tiểu thư? Cô nói Shina Saza á?" Yuzuha nghe xong, dùng sức bĩu môi: "Cô ta còn không đẹp bằng cậu đâu, nếu nói mỹ nhân, cậu còn hợp hơn nhiều." Yuzuha lắc lắc đầu, thẳng tắp nhìn cậu trai trước mặt, quả thật cậu ta rất đẹp. Hai mắt sáng ngời, sống mũi thẳng tắp, đôi môi không cần chăm sóc cũng hồng nhuận vô cùng, nói là mỹ nhân tuyệt không quá đáng. Nhưng là thực đáng tiếc, cậu ta có đẹp đến mấy cũng không phải thiếu gia mà chỉ là một thằng hầu mà thôi.
"Yuzuha, cô lại nói bậy." Cậu trai trừng mắt nhìn Yuzuha, khiển trách nói: "Nếu để Saza tiểu thư nghe thấy, chúng ta đều sẽ không được sống yên thân!"
"Vậy Manji này, cậu nói xem, người tóc vàng kia có phải rất đẹp trai đúng không?" Yuzuha dựa vào gần cậu, háo sắc hỏi.
"Cậu nghĩ cái gì trong đầu thế hả, Chifuyu chỉ mới mười lăm tuổi, cô lớn hơn cậu ta những sáu tuổi đấy, chẳng lẽ cô muốn trâu già gặm cỏ non?" Shano Manji nhìn chằm chằm vẻ mặt háo sắc của Yuzuha, trực tiếp lấy tay gõ cho cô ta một cái vào trán. Nếu muốn nam nhân, buổi tối nằm mơ rồi nói sau, bọn họ chỉ là người hầu, người quét rác mà thôi.
Nghĩ đến đây, khuôn mặt của cậu chợt biến thành đỏ ửng, xinh đẹp vô cùng. Trước nay cậu vẫn luôn tự tin vào diện mạo của mình, chỉ là không biết có lọt được vào mắt xanh của người ấy hay không. Đợi lâu như vậy, rốt cục Haruchiyo cũng đã trở lại.
...
"Manjirou..." Haruchiyo đột nhiên bật dậy hét lớn, trên mặt không hiểu vì sao lại đầy mồ hôi lạnh. Hắn bước xuống giường, tự rót cho mình một chén nước, sau đó ngửa đầu uống xong. Tựa người vào tủ sách bên cạnh, mi tâm của hắn gắt gao nhíu chặt, dường như vẫn vì giấc mộng vừa rồi mà kinh hãi.
Bóng người kia, rốt cuộc là ai?
Vì sao lại choán hết cả tâm trí của hắn?
[Lược bỏ một đoạn Shina Saza đến câu dẫn Haruchiyo nhưng không thành, sau đó Shano Manji phải đến thay lại hết chăn ga gối đệm thì bị Haruchiyo bắt gặp.]
"Cậu còn định đứng đây tới lúc nào?" Haruchiyo cũng không quay đầu, lại có thể rành mạch biết người phía sau đang làm gì. Cậu trai kia đã nhìn hắn rất lâu, thực không có quy củ, từ khi nào người hầu trong lâu đài này lại dám lớn mật đến như vậy?
"Thực xin lỗi, chủ nhân, Shano Manji sẽ đi ngay bây giờ." Cậu hèn mọn cúi thấp người xin lỗi, vừa định rời đi, lại bị người giữ lấy bả vai, sau đó là một đôi mắt màu lục bảo u trầm gắt gao nhìn thẳng cậu.
"Chủ nhân?" Cậu run rẩy gọi nhỏ, nhìn ngũ quan tuấn mỹ của nam nhân mà không khỏi sững sờ. Đây là lần đầu tiên cậu được đứng gần chủ nhân đến như vậy.
"Cậu tên gì?" Haruchiyo mở miệng, bàn tay đặt trên vai cậu dùng sức siết chặt, trong lòng khẩn trương khó hiểu.
"Shano Manji..."
"Manji...? Manjirou..." Haruchiyo thì thào nhắc lại, ánh mắt trở nên có chút mê mang, dường như đang cố nhớ lại điều gì.
Hắn chậm rãi buông tay, nhìn chằm chằm cậu trai trước mặt, ánh mắt phức tạp khiến người ta không cách nào nghĩ ra rốt cuộc là hắn đang muốn làm điều gì.
"Có muốn ở lại không?" Khóe môi của hắn khẽ cong lên, thản nhiên nói. Trong lòng cậu trai này có những gì, đừng nghĩ rằng hắn không biết. Tất cả đã viết rành rành trên mặt cậu, chưa kể vừa nãy cậu lén nhìn hắn lâu như vậy.
"..."
"Muốn." Cậu cao ngạo đứng thẳng người, kiên định nói. Đây là cơ hội của cậu, cơ hội thật vất vả cậu mới có được, cậu không muốn bỏ qua, không muốn cả đời phải làm người hầu cho ai cả. Mặc kệ vì sao nam nhân này lại hỏi như vậy, cậu cũng nhất định phải nắm lấy cơ hội đổi đời này.
"Được, vậy em ở lại đi." Ánh mắt Haruchiyo trở nên sâu thẳm, vươn tay ôm cậu vào lòng.
"Manjirou..."
...
Ở bên này. Sano Manjirou cầm tờ giấy xét nghiệm mang thai trong tay, cảm giác có đôi chút phức tạp. Bác sĩ nói cái thai này đã được một tháng, tính ra, hẳn là ngay trong lần đầu tiên của em cùng Sanzu cũng đã có.
Lần thứ hai, vậy là em đã mang thai lần thứ hai, chỉ khác ở chỗ, lần đầu tiên là vui mừng kích động, lúc này đây lại nhiều hơn một chút bất đắc dĩ cùng đau lòng.
Hít sâu một hơi, em đang định đứng lên rời khỏi nơi này, bỗng nhiên lại thấy được vài người quen cũ. Kokonoi Hajime và người nhà Inui Seishu- bọn họ vốn đã định cư ở nước ngoài, bình thường chỉ khi có việc liên quan đến Inui Seishu thì mới xuất hiện. Vậy tại sao giờ bọn họ lại ở đây!?
"Manjirou!!!." Kokonoi Hajime nhìn thấy em, hét to một tiếng, sau đó chạy nhanh lại gần, dường như rất vui vẻ. Hắn vui vẻ cái gì? Manjirou bất giác phòng bị lui về sau từng bước, có chút cảnh giác nhìn hắn.
"Manjirou, rốt cục thì anh cũng tìm được em." Kokonoi Hajime kích động nhìn Manjirou, dường như là thật sự đã tìm em thật lâu.
"Manjirou." Hắn lại gọi một tiếng, nhưng vì sao em vẫn không nói lời nào? Hắn biết Inui Seishu khiến em tổn thương rất sâu, nhưng là hiện tại, chính bản thân Inui cũng đã bị trừng phạt rất nặng nề rồi, vì sao em lại không cho cả hai cơ hội để làm lại? Em cũng đã rất yêu Inui cơ mà?
"Manjirou, trả lời anh một câu có được không?" Kokonoi Hajime xuống nước thỉnh cầu, bởi vì hiện tại Inui thật sự rất cần Manjirou, rất cần.
Manjirou trầm mặc nhíu mày, em cũng rất muốn trả lời hắn một câu, nhưng thật sự là hữu tâm vô lực. Em lấy giấy bút từ trong túi xách ra, chậm rãi viết xuống dưới ánh mắt khó hiểu của Kokonoi.
'Không phải em không muốn nói, mà thật sự là không thể nói được, bởi vì, em bị câm rồi.'
"..."
"Manjirou, em đùa anh phải không, đang tốt đẹp sao tự nhiên lại mất giọng nói?" Kokonoi Hajime không thể tin được nhìn em, giọng nói có chút run run hỏi lại. Làm sao có thể như vậy được, chắc chắn là em đang đùa hắn, chắc chắn là như vậy.
Manjirou thản nhiên cất giấy bút, xoay người định rời đi. Kokonoi có tin hay không cũng không vấn đề gì, dù sao, đó cũng là sự thật.
"Manjirou!!!!!!..." Bà Inui ở bên cạnh Kokonoi - trông thấy em muốn rời đi liền vội vàng nhanh tay giữ lại, khẩn cầu nói: "Manjirou, ta biết trước kia ta đối xử với con không tốt, thậm chí còn không muốn thừa nhận con là con dâu nhà này. Nhưng là bây giờ ta cầu xin con, xin con thương tình nhà Inui ta chỉ có một mình Seishu mà giúp chúng ta được không?" Inui phu nhân khóc nức nở ngã ngồi xuống đất, chật vật vô cùng. Mặc kệ trước kia là cao quý nghiêm nghĩ cỡ nào, lúc này bà cũng chỉ là một người mẹ mà thôi.
Giúp bọn họ, em thì có thể giúp được gì? Manjirou khó hiểu nhìn Inui phu nhân, sau đó lại nhìn Kokonoi Hajime, đã có chuyện gì xảy ra vậy, sao hôm nay mọi người lại hành động kỳ quái thế?
"Manjirou, em không biết sao?" Kokonoi Hajime có chút bất đắc dĩ hỏi em, chuyện lớn như vậy, chẳng lẽ em thật sự không biết? Hắn thở dài chỉ vào một phòng bệnh ngay gần, làm thế này, có lẽ em cũng hiểu đi?
Tại cái ngày mưa tầm tã kia, có một vụ tai nạn xe cộ thương tâm xảy ra, mà nạn nhân, chính là chồng cũ của em, Inui Seishu
Lái xe hiện tại vẫn hôn mê bất tỉnh, nhưng Inui Seishu đã gãy cả hai chân, võng mạc cũng bị tổn thương rất nặng. Nói thẳng ra, có lẽ cả đời này hắn sẽ phải trở thành một phế nhân, vừa mù vừa què. Một người đàn ông từng đứng trên đỉnh cao, kiêu ngạo là như vậy, nay lại chỉ có thể yên lặng ngồi trên xe lăn, một mình đối diện với hắc ám.
Hanagaki Takemichi may mắn hơn rất nhiều, cậu chỉ bị xây sát nhẹ ở mặt, nhưng là, giờ đây lại phải trở thành tâm điểm bị chỉ trích của mọi người.
Cậu hủy hoại Inui Seishu, hủy hoại cả gia tộc Inui lừng lẫy, cũng hủy hoại chính mình.
"Manjirou, đây đều là sự thật." Kokonoi Hajime nói xong, Inui phu nhân vẫn còn khóc nức nở, ánh mắt vốn luôn tinh nhanh, lúc này chỉ còn đau xót cùng không yên lòng.
'Anh ấy thế nào rồi?' Manjirou nghe xong, cũng không có quá nhiều cảm xúc. Em lấy giấy bút ra, chậm rãi viết xuống.
"Manjirou, anh đã tìm em rất lâu rồi, bây giờ chỉ em mới có thể giúp được Seishu thôi." Kokonoi nắm chặt lấy tay em, ngữ khí đau kịch liệt. Mà ông Inui và bà Inui cũng đồng thời nhìn em, ánh mắt mang theo ngàn vạn chờ mong, làm cho tâm tình của em cực kì trầm trọng.
Em có thể làm chuyện gì đây, em cũng đâu phải bác sĩ.
Cúi đầu, bên tai còn văng vẳng truyền đến giọng nói của Kokonoi Hajime, tiếng khóc nỉ non của bà Inui, nhưng là, lòng của em vẫn vô cùng yên lặng, không có cảm giác gì.
Với em, mất đi Sanzu, thứ gì cũng không còn quan trọng.
Trong một phòng bệnh cao cấp, có chút ánh sáng u ám truyền đến, Inui Seishu ngồi trước cửa sổ, hai mắt trống rỗng vô thần. Gã ngồi trên một chiếc xe lăn màu bạc, yên lặng chờ đợi thời gian trôi qua giống như một ông lão ở tuổi xế chiều.
'Ba' một tiếng, tuy không nhìn thấy, nhưng gã cũng biết có người vào phòng, hơn nữa người đó còn vừa bật điện.
"Không cần bật. Với một người mù mà nói, bật hay không cũng có gì khác nhau đâu." Tiếng nói lạnh nhạt truyền đến, bên trong lại có thể nghe ra một ít nản lòng thoái chí.
Mà người vừa đi vào chỉ biết đứng yên tại chỗ, nhìn nam nhân đã mất đi kiêu ngạo ngày xưa, nhất thời không biết phải làm gì mới phải.
Không có hai mắt, gã liền không thể nhìn thấy cảnh vật bên ngoài, không có hai chân, gã cũng chỉ có thể ngồi đây tuyệt vọng. Gã đã trở thành một phế nhân, một kẻ không còn ý chí muốn sống, thậm chí, chỉ có thể làm một cái xác không hồn.
Tất cả thương tích của gã đều khó chữa trị. Ngay cả gã cũng đã tuyệt vọng, nói chi là người khác.
"Vì sao còn không đi ra ngoài?" Người kia đã đứng ở chỗ này thật lâu, để làm gì, nhìn một gã mù vui lắm hay sao?
"Em đến xem anh thế nào." Đó là một cậu trai, giọng nói mang theo khàn khàn cùng ảm đạm.
"Có cái gì hay mà nhìn?" Nam nhân lạnh lùng nói. Thì ra là cậu, Hanagaki Takemichi.
"Anh thật sự không muốn chữa trị sao?" cậu không xác định hỏi.
"Đúng!" Inui Seishu trả lời không có nửa phần do dự. Lần chữa trị này cũng không chắc sẽ thành công, hơn nữa, gã cũng coi như đây là sự trừng phạt mình đáng phải nhận. Nhìn không ra người mình yêu, có hai mắt lại để làm gì? Tiếp tục nhìn Manjirou sao? Nhìn đến bao giờ? Gã cũng không phải không biết xấu hổ và nhục nhã.
"Cậu muốn đi thì đi nhanh lên, dù sao chúng ta cũng chưa kết hôn, tài sản cậu kiếm được từ tôi cũng quá nhiều rồi."
Hanagaki Takemichi cắn chặt môi, khuôn mặt cũng không còn diễm lệ của ngày trước, giờ đây không có chăm sóc bản thân, trông cậu cũng chẳng khác gì một người bình thường.
"Seii, hay là anh cứ thử điều trị xem." Cậu ngừng một lúc, vẫn không nhịn được lặp lại đề tài này. Cậu mê luyến gã, đó là sự thật, nhưng bây giờ gã tàn tật thành như vậy, cho dù có là nhân vật quyền thế cỡ nào cũng chẳng còn ích gì. Cậu còn trẻ, còn một quãng đường dài phải đi, cậu không thể vì gã mà bỏ qua tương lai của mình được.
"Nếu tôi không đồng ý thì sao?" Inui Seishu hơi nghiêng đầu, ánh mắt vô thần không biết nhìn về nơi nào, chỉ có khóe môi là nhẹ cong ra một chút đùa cợt.
"Em..." Takemichi chỉ có thể nói ra một chữ này, sau đó liền im lặng nhìn hã. Con người luôn ích kỷ, chính cậu cũng vậy, tuy vụ tai nạn này là do cậu gây ra, nhưng cậu cũng không thể buộc mình chấp nhận chung sống cả đời với một kẻ tàn tật được.
"Cậu có yêu không?" Inui Seishu thấy Hanagaki Takemichi thật lâu không nói gì, lúc này đã hiểu rõ tất cả. Đây là người mà gã đã lựa chọn để thay thế Manjirou sao? cứ nghĩ tình yêu của cậu ta sẽ ngọt ngào hơn em, vì cậu biết nũng nịu, biết làm những gì mà gã muốn, biết chiều theo ý gã. Nhưng sai rồi, quả nhiên gã đã sai, sai một cách ngu xuẩn.
"Em yêu anh." Hanagaki Takemichi không cần nghĩ ngợi nói, nhưng là, cũng không có vế sau.
"Cậu yêu thân phận của Inui Seishu chứ không phải là bản thân tôi, đúng không?" Inui Seishu trêu cợt nói, cũng không biết là cười nhạo cậu hay là cười nhạo chính mình.
"Seii, em, thực xin lỗi..." Cậu có yêu anh, nhưng là, chỉ yêu không thôi thì chưa đủ.
"A...Hahaha" Inui Seishu phá lên cười, cười đến không thể dừng. Những năm tháng qua, gã rốt cuộc đã làm những gì thế này.
"Đủ rồi..." Hanagaki Takemichi đột nhiên không kiên nhẫn gào to một tiếng."Đủ rồi Inui Seishu, tôi ích kỷ, còn anh thì sao? Anh có dám nói mình không hề như vậy? Lúc anh có được Sano Manjirou, anh phản bội em ta, lúc có được tôi, anh lại nhớ nhung vợ cũ của mình. Muốn tôi lại muốn cả Manjirou, anh không cảm thấy mình rất tham lam hay sao? Sau khi anh ly hôn, anh đã đối xử với tôi như thế nào, anh có nghĩ đến không?"
Hanagaki Takemichi lớn tiếng chỉ trích, bao nhiêu uất ức trước kia rốt cuộc không thể kìm nén được, muốn tung hết ra cho thỏa nỗi lòng: "Anh nói anh yêu tôi, nhưng tình yêu của anh thật đúng là chòng chành khiến tôi phát sợ. Anh có biết hay không, mỗi tối khi ngủ say anh đều gọi 'Manjirou', 'Manjirou', anh giữ nhẫn kết hôn của em ta, đến dùng trà cũng phải chọn vị kẹo ngọt mà em ta thích......"
"Anh chưa bao giờ nói với Sano Manjirou một câu kia, bởi vì anh yêu em ta từ tận đáy lòng. Còn tình yêu của anh dành cho tôi, vỗn dĩ chỉ để ở ngoài miệng. Inui Seishu anh biết không, anh là một tên khốn! Hơn nữa, lại còn là một tên khốn ngu xuẩn!"
Nói xong, Hanagaki Takemichi kiên quyết xoay người rời đi. 'Phịch' một tiếng đóng cửa lại, khóe mắt của cậu cũng hạ xuống một giọt lệ trong suốt, không hề ngụy trang, không còn tính toán.
Thật ra cậu vẫn rất yêu gã, nhưng là, có lẽ gã cũng hiểu người mình yêu là ai rồi đi?
Rõ ràng sắp chiếm được, cuối cùng lại vẫn phải mất đi.
Đang muốn lặng lẽ rời khỏi nơi này, đột nhiên cậu lại thấy được một người quen cũ. Không biết là cậu hủy hoại em ấy, hay là em ấy hủy hoại cậu nữa. Cả hai phải chật vật đến mức này chỉ vì một người đàn ông, thật không đáng. Bọn họ chưa bao giờ là bạn bè, vẫn luôn là kẻ thù. Trận chiến này cậu thua, nhưng là, Sano Manjirou cũng không có thắng.
"Chuyện caravat là tôi cố ý, ngày đó cậu nhìn thấy chúng tôi trên giường cũng là do một tay tôi sắp đặt. Tôi thừa nhận tất cả, nhưng trước khi trách tôi, hãy tự trách chính cậu quá ngu ngốc, cậu không nhận ra Inui Seishu thay lòng đổi dạ." Hanagaki Takemichi lạnh lùng cười, đối với bé con trước mặt, cảm xúc của cậu vẫn luôn tên là hận. Cậu hao tổn hết tâm tư để đoạt lấy, cuối cùng lại vẫn phải trả lại cho em ấy. Nhưng cũng không sao, thứ đồ đã phá đến không sửa chữa được, nếu em ấy còn muốn thì cậu cứ cho em ấy đi, cậu cũng không còn cần đến nó nữa rồi.
Sano Manjirou hơi mím môi, đối với lời Hanagaki Takemichi nói cũng không có quá nhiều cảm xúc. Chuyện đã xảy ra, với em, sự thật là thế nào cũng chẳng còn quan trọng.
Hanagaki Takemichi thấy em không nói lời nào, dùng sức hít sâu một hơi, thẳng thắn nói: "Sano Manjirou, cho tới bây giờ tôi vẫn chưa từng cảm thấy có lỗi với cậu. Tôi cướp đi Seii, đúng vậy, nhưng điều ấy xảy ra không chỉ vì tôi rất cao tay, mà còn vì, cậu quá vô dụng."
Hãy nhớ lấy điều đó!
*** 62 ***
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro