Luhan
Cái gì??? Vậy là ngày mai cậu đi hẹn hò á???" Joo Hyun hét to lên, mắt nhìn Chorong không tin vào tai mình.
Chorong ngượng đỏ mặt nhanh chóng lấy tay bịt miệng Joo Hyun lại, nghiến răng nói với cô
"Này! Chúng ta đang đi giữa sân trường đấy! Bé bé cái miệng lại."
Joo Hyun lúc này mới nhận ra mình lúc nãy thất thố như thế nào vội vàng gật gật đầu với Chorong, lần này cô bình tĩnh hơn tiếp tục truy hỏi
"Vậy là cậu sẽ đi hẹn hò sao? Woaaaa! Đây là lần đầu tiên cậu chịu đi chơi với một tên con trai khác ngoài Suho đấy! Thế nào? Cậu ta có đẹp trai không? Bao nhiêu tuổi? Hai người gặp nhau ở đâu? khi nào?"
"Aidaaaaa! Cậu hỏi từ từ thôi, tớ đang có cảm giác như mình đang bị lấy cung vậy!" Chorong dở khóc dở cười, cắt ngang lời của Joo Hyun, cô cũng đoán được phần nào phản ứng của cô bạn thân của mình khi biết chuyện mà.
"Anh ấy tên là Luhan,bao nhiêu tuổi thì tớ chưa biết, hôm trước khi đi mua đồ tớ vô tình va phải anh ấy trên đường làm cho đoá hoa của anh ấy bị dập mất mà chưa có đền bù gì cho người ta, nên lần này đi chỉ là để tạ lỗi thôi, không có hẹn hò gì hết!"
Joo Hyun tặc lười lắc đầu, chỉ ngón tay cái vào trán Chorong nói
"Cậu có bị ngốc không đấy! Có ai đời mà rủ người khác đi chơi để đền bù cơ chứ! Nếu là tớ thì tớ sẽ ăn vạ đòi tiền cậu cho bằng được cho xem! Không bào chữa lời nào nữa hẹn hò chính là hẹn hò! Ngày mai nhất định phải sửa soạn thật đẹp rồi chụp tấm hình cho tớ xem trước! Sau khi đi về là phải báo cáo ngay! "
Chorong giật giật mắt, cảm thấy đau đầu cô không biết có nên hối hận vì đã kể cho Joo Hyun nghe không. Joo Hyun bỗng nhớ tới rồi cười tít mắt hỏi tiếp
"À mà quan trọng là anh ta có đẹp trai không?"
Chorong nhớ lại gương mặt tươi cười ấm áp nhưng đầy yêu nghiệt của Luhan, cô gật đầu với Joo Hyun.
Joo Hyun lén nở một nụ cười cô thầm nghĩ 'tốt lắm lần đầu A Chorong đi hẹn hò mà lại gặp trúng một tên đẹp trai, cầu cho tính cách tên này thật tốt để cho con bé quên quách đi tên Suho kia'.
Lúc này cả hai cùng nhau cười nói đi vào lớp mà không hề để ý thấy Tzuyu xuất hiện gần đó. Lúc nãy khi đi ngang qua Tzuyu vô tình nghe thấy Joo Hyun hét lên, 'thì ra ngày mai Chorong đi hẹn hò, có lẽ là do mình suy nghĩ nhiều quá rồi'. Cô thầm thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng mình đã đa nghi việc Chorong thích Suho, mỉm cười đi về hướng văn phòng Hội Học Sinh.
Tzuyu đến văn phòng thì thấy Suho và một vài người khác đã ở đó cậu đang cùng mọi người thảo luận sôi nổi, hôm nay là buổi họp của Hội Học Sinh về việc tổ chức lễ hội trong tháng này. Sau khi họp xong Suho và Tzuyu cùng nhau đi dạo trên vườn trường, Tzuyu vừa đi vừa lén liếc mắt lên nhìn Suho bất ngờ bắt gặp ánh mắt của Suho quay lại nhìn mình liền ngượng cùng cúi đầu đỏ mặt, chợt Tzuyu tự hỏi 'tại sao Suho xuất sắc thế kia lại thích mình?' cô rất muốn biết đáp án của cậu ấy, nuốt nước bọt cô đánh liều hỏi
"Uhm...Suho tớ có một chuyện muốn hỏi cậu"
Suho nhìn cô mỉm cười đáp lại
"Uhm cậu hỏi đi."
Cố gắng kiềm chế nhịp đập liên tục như muốn nổ tung của tim mình, Tzuyu tiếp tục hỏi
"Tại sao...tại sao cậu lại thích tớ...tại sao cậu đồng ý quen tớ. Tớ cảm thấy mình không có ưu điểm nào ngoài việc học cả cũng không xinh đẹp huống hồ...huống hồ cậu lại có cô bạn thân xinh đẹp nổi bật như Chorong ...tại sao cậu lại không thích cô ấy mà lại thích tớ." Hỏi xong Tzuyu cúi đầu xuống không dám ngước mắt lên nhìn biểu cảm của Suho.
Suho dừng bước, đứng trước mặt Tzuyu,ánh mắt trìu mến nhìn cô, từ từ hai tay vòng quanh ôm nhẹ Tzuyu vào lòng.
"Cậu ngốc quá! Đừng có mãi tự ti về bản thân mình như vậy. Từ lần đầu gặp nhau cho tới giờ tớ luôn thấy cậu là một cô gái nhút nhát lại ít nói nhưng rất hiền lành và có trách nhiệm, cậu đã nhiều lần ngồi bên cạnh giúp tớ trong công việc của hội mỗi lần như vậy mặt cậu đều rất đỏ và không dám nhìn vào mắt tớ,lúc đó tớ cảm thấy cậu rất đáng yêu làm cho tớ muốn che chở cậu."
Tzuyu từ trong lòng của Suho từ từ ngước mắt lên nhìn cậu, Suho nhìn cô mỉm cười nói tiếp
"Ngày Valentine tớ biết cậu đã lấy rất nhiều dũng khí để bày tỏ với tớ nên rất cảm động, tớ muốn ở bên che chở cho cậu."
Tzuyu ánh mắt rưng rưng, hạnh phúc nghe từng câu từng chữ của Suho vòng tay ôm lấy cậu, gập gật đầu
"À mà còn về Chorong, cô ấy cũng chỉ như đứa em gái nhỏ của tớ thôi, cậu không cần phải suy nghĩ nhiều, cũng không cần so sánh bản thân với cô ấy."
Tzuyu nhìn Suho liên tục gật đầu, cô cảm thấy bản thân thật có lỗi khi từng có cảm giác không tin tưởng Suho, lần này thì cô đã biết tình cảm của cậu rồi cô sẽ tự tin hơn mà nắm lấy tay cậu.
"Tớ biết rồi! Xin lỗi cậu vì đã nghĩ như vậy về hai người, tớ sẽ cố gắng để trở thành bạn thân với Chorong ." Hai người nhìn nhau mỉm cười nắm tay bước tiếp.
"Cậu có muốn tới căn tin ăn gì không, không chừng chúng ta có thể gặp Chorong ở đó, thuận tiện cho hai người có cơ hội gặp mặt nói chuyện." Suho nói
"À...uhm...nếu gặp cô ấy thì tốt quá. À đúng rồi! Lúc nãy tớ có thấy Chorong đi cùng bạn ở sân trường, họ còn nói về việc hẹn hò gì đó của Chorong, à mà không phải tớ nghe lén đâu mà là bạn của cô ấy nói to quá nên tớ vô tình nghe thấy."
Tzuyu nói xong liền lo lắng không biết Suho có nghĩ mình tọc mạch chuyện của người khác không, cô nhanh chóng chuyển chủ đề
" Hình như tớ hơi nhiều chuyện rồi hay chúng ta bàn về việc ăn gì đi nhỉ?"
Cô không nghe thấy tiếng Suho trả lời, đưa tay vỗ nhẹ vào vai cậu
"Suho !"
Suho giật mình
"À...hả...à xin lỗi tớ không nghe cậu hỏi, cậu hỏi lại đi"
"Ý tớ là cậu muốn ăn gì?" Tzuyu hỏi lại
"À tớ ăn gì cũng được, thôi chúng ta đi đến đó đi."
Suho vừa đi vừa không ngừng suy nghĩ đến lời nói của Tzuyu 'Chorong đi hẹn hò', 'Tại sao cô ấy không nói gì cho mình biết hết? Hừ! Được lắm Chorong có bạn trai mà lại ko nói cho tôi biết. À mà sao mình lại cảm thấy khó chịu thế này...à phải rồi, chắc đây là cảm giác con gái bị cướp đi của mấy ông bố đây mà. Không được phải gặp cô ấy tra hỏi cho ra lẽ.'
***********************
Hôm nay là ngày hẹn của Chorong và Luhan, tối qua cô đã thử và chụp rất nhiều đồ gửi qua cho Joo Hyun kiểm duyệt và được thông qua bộ váy màu trắng tinh khôi có thêm lớp ren trắng mỏng làm điểm nhấn,ngoài ra Chorong còn phủ thêm lên mặt một lớp trang điểm nhẹ nhàng làm cho cô vốn đã đáng yêu nay lại thêm dịu dàng thanh khiết. Cảm thấy đã hài lòng, Chorong rời nhà đi đến chỗ hẹn.
Khi Chorong đến quán cà phê thì đã ở đó rồi, anh thấy cô liền giơ tay lên vẫy chào, cô chậm rãi đi đến bên bàn chào anh
"Chào anh Trình Thiên, em xin lỗi vì đã để anh chờ."
Trình Thiên mỉm cười ấm áp, lắc đầu nói
"Không sao, là do anh tới sớm thôi, em không cần xin lỗi, à em ngồi đi."
Chorong gật đầu mỉm cười lại với anh rồi ngồi xuống, cô gọi một ly nước cam rồi nói
"À...một lần nữa em xin lỗi anh chuyện lần trước, lần này em sẽ trả tiền cho nước uống xem như chuộc lỗi nhé!"
Luhan tiếp tục mỉm cười nhìn cô nói
"Được!"
Chorong có chút bất ngờ trước sự thẳng thắn của Luhan , giữa hai người xuất hiện một khoảng lặng, Chorong cảm thấy ngượng ngùng cầm ly nước lên uống để cho tay bớt thừa thải, đang lúc không biết nên nói gì thì nghe tiếng Luhan
"Em quả thật rất đẹp, hôm nay em còn đẹp hơn lần trước rất nhiều."
Chorong liền bị sặc, mặt đỏ lên như gấc, Luhan nhẹ nhàng đưa khăn tay cho cô, Chorong gật đầu cảm ơn nhận lấy khăn tay vừa lau miệng vừa nói
"Anh...lần đầu tiên em gặp một người thẳng thắn như anh, em hơi bất ngờ nên đã thất thố xin lỗi anh."
"Không sao! À mà em đừng mãi xin lỗi anh nữa, anh không thích nhận lời xin lỗi mãi như vậy."
"A...em xin lỗi...à không...à..."
Luhan phì cười
"Hahaha,chúng ta nói về bản thân đi, anh là Luhan 24 tuổi, anh làm việc ở công ti New World, rất yêu cái đẹp nhất là phụ nữ đẹp, còn em em giới thiệu về mình đi."
"Em tên Chorong, 18 tuổi, đang theo học trường Z, sở thích không cố định."
Luhan cười nói
"A Chorong , anh muốn biết là em có bạn trai chưa?"
Chorong hơi sựng lại, trong đầu hiện lên gương mặt của Suho, đôi mắt hiện lên tia thất vọng rồi cười gượng nói
"Không em không có bạn trai."
Luhan nói "Hình như em có người trong lòng rồi đúng không?"
Chorong bất ngờ nhìn Luhan hỏi
"Làm sao anh biết?"
"Hahaha một kẻ tình trường dày dặn như anh mà không nhận ra được nét mặt của một tiểu mỹ nhân sao! Thế nào kẻ ngốc nào mà lại từ chối em thế?"
Chorong thầm cảm thán Luhan trong lòng, anh chỉ cần nhìn nét mặt cô mà đã như đi guốc trong bụng cô rồi
"Là bạn từ nhỏ của em, cậu ấy chưa từng từ chối em, em cũng chưa từng tỏ tình với cậu ấy, chỉ là...cậu ấy đã có bạn gái rồi." Chorong cũng bất ngờ vì chính bản thân mình, cô không ngờ là mình lại kể cho một người khi mới lần đầu gặp như thế này, nhưng không hiểu sao Luhan lại tạo cho cô cảm giác muốn tâm sự với anh, có lẽ là vì giọng nói của anh rất ấm áp.
"À là vậy sao! Vậy cậu ta đúng là kẻ đại ngốc rồi, lớn lên bên cạnh một mỹ nữ như em lại không nhận ra tình cảm của em lại còn bỏ lỡ em nữa, chậc chậc,nếu là anh thì anh không ngốc như vậy đâu."
Chorong lắc đầu nói
"Haha hình như anh nói hơi tiêu cực rồi, chỉ là cậu ấy thích người khác thôi mà."
Luhan im lặng một lát nhìn thẳng vào Chorong đang cúi đầu uống nước tiếp tục nói
"Vậy thì Chorong, em có bao giờ nghĩ đến việc thích người khác chưa? Một người sẽ thích em! Chẳng hạn là anh có được không?"
Chorong ngỡ ngàng, mở to mắt ngạc nhiên nhìn Luhan , bắt gặp ánh mắt tươi cười của anh, gương mặt của Chorong từ từ giãn ra bình thãn trả lời
"Hình như mọi chuyện hơi nhanh thì phải, em và anh chỉ mới lần đầu gặp nhau!"
Luhan chậm rãi nói:"Đối với anh không có nhanh hay chậm, chỉ là anh đã thích em ngay lần gặp đầu tiên."
Lần này Chorong không còn bất ngờ nữa, cô nói thẳng với anh
"Em xin lỗi anh, hiện tại em chưa nghĩ đến chuyện thích người khác, em biết là mình ngu ngốc nhưng vẫn một mực muốn có được cậu ấy, em cũng không phải hiền lành như anh nghĩ đâu, bây giờ em đang cố gắng cướp bạn trai của người khác đấy."
"Anh chưa bao giờ nói là em hiền lành cả! Nhưng anh biết em nhất định không phải là người xấu, không có kẻ xấu nào lại luôn miệng xin lỗi vì những chuyện nhỏ nhặt như em cả."
Chorong có chút xúc động vì lời nói của Luhan, 'anh chỉ là lần đầu tiên gặp cô nhưng đã hiểu rõ cô như vậy', Chorong tự thấy bản thân mình thật ngốc nghếch
"Cảm ơn anh! Nhưng thật sự bây giờ em vẫn chưa muốn bỏ cuộc với cậu ấy, em chưa có ý định hẹn hò với ai cả."
Luhan khẽ thở dài thất vọng rồi lại mỉm cười nói với Hạ Tuyết
"Không sao cả, nhưng em sẽ không từ chối làm bạn với anh chứ?"
Chorong nhanh chóng trả lời "Tất nhiên là không rồi, em rất vui được làm bạn với anh."
"Vậy thì tốt rồi. Chorong, anh muốn cho em biết là anh sẽ không bỏ cuộc đâu, anh sẽ chờ em hồi tâm chuyển ý, lúc đó không được từ chối anh nữa đâu đó."
Chorong bối rối trước lời nói của Luhan
"Nhưng mà..."
"Không nhưng nhị gì nữa, anh vừa bị em từ chối rồi em cũng nên cho anh có cơ hội theo đuổi em chứ." Luhan cắt lời cô.
Chorong khẽ gật đầu, cô biết mình không nên làm anh khó xử nữa. Hai người tiếp tục trò chuyện với nhau cho đến khi Chorong muốn về nhà, Luhan đề nghị chở cô về, Chorong ban đầu từ chối vì sợ làm phiền anh nhưng dưới sự một mực muốn đưa cô về của Luhan thì cô cũng đồng ý.
Đến nhà Chorong bước xuống xe cúi đầu tạm biệt Luhan rồi chờ cho đến khi xe anh đi khuất mới quay đầu mở cổng bước vào nhà, ngay tức khắc cô liền nghe tiếng gọi ở sau lưng "Chorong !!!" Quay đầu lại Chorong bắt gặp ánh mắt bực dọc của Suho đang nhìn mình.
"Suho...Suho...cậu đến đây từ khi nào?"
m5-if-%�~O�n&
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro