Ra Oai Phủ Đầu

Suho đứng trước nhà chờ Chorong, cậu lấy tay che miệng ngáp một cái thật to, tối qua nhắn tin với Tzuyu cả đêm nên cậu ngủ hơi muộn giờ cảm thấy có chút buồn ngủ trùng hợp Chorong cũng vừa mở cửa đi ra.
"Tối qua cậu ngủ muộn lắm hay sao mà giờ ngáp dữ thế! Tối thức nói chuyện với bạn gái cả đêm à?" Chorong vừa đóng cửa vừa nói
"Cậu có đặt camera quay lén tớ không sao mà biết hết thế...A!" Suho chợt bất ngờ lướt nhìn Chorong từ đầu tới chân
"Chà chà hôm nay lại còn trang điểm, làm tóc nữa cơ. Trước tới giờ cậu có trang điểm đi học đâu sao hôm nay lại..."
Chorong trước giờ khi đi học hay đi chơi chỉ để mặt mộc và tô một chút son hồng lên môi đã thấy xinh đẹp thanh khiết, hôm nay cô lại phá lệ phủ lên mình một lớp trang điểm nhẹ nhàng trong rất tự nhiên nhưng không kém phần cuốn hút. Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Suho đang nhìn mình chăm chú, Chorong cúi đầu ngượng ngùng, cô vừa chậm rãi bước đi né tránh ánh mắt của cậu vừa hỏi ngược lại
"Sao? Nhìn tớ kì cục lắm hả?"
"Không, nhìn rất đẹp!" Suho lúc này đi đằng sau cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng Chorong , trả lời trong vô thức mà không nhìn thấy vành tai của cô lúc này đã đỏ rực.Lúc nãy nhìn vào khuôn mặt ngượng ngùng của cô, Suho có cảm giác rất lạ,cảm giác rất giống lúc tối qua, chợt cậu thấy giận chính mình 'aiiiidaa sao lại như vậy nữa rồi, không được không được chắc là do tối qua mình suy nghĩ nhiều quá lại thấy cô ấy hơi khác nên mới như vậy thôi, không được suy nghĩ nữa.'
"Nào Chorong đi nhanh thôi nào kẻo lại trễ học." Suho cố tình cư xử như bình thường, cứ thế hai người đi đến trường học và chạm mặt với bạn gái của Suho, Tzuyu đã đến trước và đứng chờ cậu trước cổng trường cô hi vọng sẽ tạo được bất ngờ cho cậu ấy. Nhìn thấy cậu đang đi từ xa đến nhưng chưa thấy mình, cô đang định giơ tay lên gọi nhưng rồi lại thấy Chorong vô cùng xinh đẹp đang đi bên cạnh Suho thì từ từ rút tay lại cùng một cảm giác tự ti dâng trào, hai người họ một xinh đẹp dịu dàng một chỉnh chu tuấn tú đi cạnh nhau vui vẻ cười nói tạo nên một tranh hoàn mỹ khiến người khác khó lòng mà chen vào được. Cô biết Chorong là bạn thân từ nhỏ của Suho, đối với Suho giống như cô em gái nhỏ thế nhưng có một cô gái xinh đẹp nổi bật hơn mình gấp nhiều lần lại luôn xuất hiện bên cạnh người mình thích thì chẳng ai không có cảm giác không vui cả. Lúc này Tzuyu vẫn còn đang trầm tư thì Suho đã thấy cô và vội vàng chạy tới
"Tzuyu, cậu đứng chờ mình à?"
"À...uhm" Tzuyu đỏ mặt thẹn thùng gật đầu với Tô Viễn.
Tiếng gọi thân mật này làm Chorong một lần nữa đau nhói, 'cậu ấy chưa bao giờ cùng cô gọi tên thân mật cả', dù cả hai rất thân nhưng lạ ở 1 điểm đó là cô và Suho chưa bao giờ gọi tên thân mật của nhau cả, mím môi kiềm chế sự bình tĩnh, Chorong lại tiếp tục nhìn Tzuyu đưa tay ra mỉm cười
"Chào bạn! Mình là Chorong bạn thân của Suho , bạn là Tzuyu bạn gái mới của cậu ấy đúng không, rất vui được gặp bạn"
Tzuyu nhìn vào khuôn mặt kiều diễm đang mỉm cười dịu dàng của Chorong trong lòng có chút bối rối, đưa tay ra bắt tay với cô.
"Đúng vậy, mình là Tzuyu rất vui được gặp bạn."
Nhìn thấy vẻ lúng túng tự ti trong mắt của Tzuyu, Chorong biết mình đã thành công bước đầu. Đúng vậy theo kế hoạch của cô thì cô sẽ xuất hiện thật xinh đẹp bên cạnh Suho trước mặt Tzuyu nhằm động đến sự tự ti của Tzuyu. Tiếp tục duy trì nụ cười thân thiện trên môi Chorong cầm tay Tzuyu niềm nở nói
"Hi vọng chúng ta sẽ trở thành bạn của nhau, tên ngốc Suho này cứ luôn miệng nhờ tớ thân thiết hãy với cậu hơn, cậu ta nói rằng cậu rất nhút nhát, không sao đâu đối với tớ cậu cứ tự nhiên."rồi đột ngột ghé sát tai của Tzuyu nói nhỏ "Tớ còn biết rõ nhiều bí mật và thói quen của cậu ta nữa để dần dần tớ kể cậu nghe."
Dưới những hành động và lời nói thân thiện của Chorong nhưng Tzuyu cảm thấy không hào hứng, thậm chí là không vui, ai mà thích người con gái khác biết nhiều về bạn trai mình cơ chứ, cô gượng cười đáp lại Chorong
"Mình cũng rất vui được làm bạn với cậu"
"Này hai người đừng bỏ quên tôi cơ chứ, rất vui khi cả hai có thể làm bạn nhưng mà bây giờ chúng ta nên vào lớp đi chuông sắp reo rồi. Chorong cậu về lớp trước đi tớ đi cùng hướng với Tzuyu." Suho nói rồi cùng Tzuyu tạm biệt Chorong,cả hai đang định quay lưng đi vào trường đột nhiên Chorong cản cậu lại
"Này cậu ngốc ạ, cà vạt lệch rồi này." Chorong vừa nói vừa đưa tay chỉnh cà vạt cho Suho, cảnh tượng mỹ miều này đập vào mắt Tzuyu bất chợt cô nhìn thấy ánh mắt của Chorong như có như không lướt qua nhìn mình, Tzuyu bỗng giật mình cô không biết mình có nhìn nhầm không nhưng điều này đã làm cô bắt đầu cảnh giác với Chorong.
Suho có chút khó xử nhìn Tzuyu, việc này không lạ lùng gì đối với cậu và Chorong nhưng đang đứng trước mặt bạn gái mà làm vậy thì rất không đúng, huống hồ là cậu đang có cảm giác kì lạ với Chorong, Suho vội vàng giữ tay Chorong buông xuống, tự mình chỉnh lấy cà vạt rồi nhìn Chorong cười nói
"À được rồi, cảm ơn cậu nhưng cậu không cần làm vậy nữa đâu, không phải có bạn gái tớ đây rồi hay sao haha." Chorong ngạc nhiên sững sờ trong giây lát rồi lại nhanh chóng che giấu đi bằng nụ cười trên môi
"À tớ quên mất cứ theo thói quen đó mà hahaha. Thôi tớ về lớp đây"nói rồi cô gật đầu chào Tzuyu rồi rời đi, cố tình bỏ qua ánh mắt đầy nghi hoặc của Tzuyu.
Khi tiễn Tzuyu đến cửa lớp cô, Suho đang định đi tiếp về lớp của mình thì nghe tiếng Tzuyu gọi
" Suho !" Cậu quay đầu nhìn cô ánh mắt ra hiệu cô cứ tiếp tục nói, đồng thời lúc này chuông báo vào lớp reo lên
"À...mà thôi không có gì, cậu về lớp đi." Tzuyu định nói nhưng rồi lại thôi
"À vậy thì tớ đi đây chút nữa gặp lại."
"Uhm! Tạm biệt!"nhìn theo bóng lưng của Suho Tzuyu nheo mắt lại điều mà muốn hỏi là 'giữa cậu và Chorong chỉ là tình bạn không hơn có phải không?'nhưng rồi cảm thấy không phù hợp nên không nói nữa, 'nếu đó chỉ là tưởng tượng của mình thì nói ra sẽ làm Suho khó xử mất' cô thầm nghĩ rồi bước vào lớp.
Joo Hyun nhìn thấy Chorong bước vào chỗ ngồi liền kéo ghế ghé sát cô hỏi nhỏ
"Thế nào rồi? Ra oai phủ đầu thành công không?"
"Uhm! Cũng tính là thành công, có vẻ như cô ấy đã bắt đầu cảnh giác mình rồi." Chorong hờ hững trả lời cô bạn thân.
"Hở? Sao vậy? Thành công nhưng sao không thấy cậu vui chút nào hết vậy?"
Chorong thở dài, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, giọng buồn bã nói
"Tớ cũng không biết nữa. Joo Hyun à, không biết tại sao nhìn vào đôi mắt tự ti của cô ấy tớ lại cảm thấy mình thật xấu xa, tớ không biết mình làm như vậy liệu Suho có thuộc về mình không, làm như vậy có ích lợi gì không, nhưng lúc này tớ rất ghét chính bản thân mình, nhưng tớ...tớ vẫn không muốn dừng lại và từ bỏ"
Joo Hyun thở dài, vỗ nhẹ vào vai Chorong , cô bạn ngốc nghếch này của cô trông thì cứng rắn tự tin nhưng lòng lúc nào cũng mềm yếu
"Ai mà thích làm người xấu đâu cơ chứ, nhưng cậu đã quyết định đi con đường này thì tớ sẽ luôn ở bên cạnh cậu, nhưng nếu chịu không nỗi thì cứ từ bỏ, đừng ép bản thân mình quá."
"Cảm ơn cậu Joo Hyun."
'Xin lỗi Tzuyu, nhưng tôi không muốn mất đi Suho.' Chorong cảm thấy có lỗi với Tzuyu rất nhiều.
*******************
Một mình Chorong ngồi trên xe bus về nhà, trưa hôm nay Suho đã tìm cô và nhắn cô cứ về một mình trước vì cậu có hẹn đi xem phim cùng Tzuyu, ngước mắt nhìn cảnh vật lướt qua trên đường,lúc xe dừng đèn đỏ cô bất chợt bắt gặp một đôi tình nhân đang nắm tay nhau cười nói tình tứ bước qua, cô thầm hỏi 'liệu...Suho, một ngày nào đó chúng ta có thể được như thế này không?'. Xe bus tiếp tục chạy, lòng cô thì nặng trĩu chợt chuông điện thoại reo lên, nhìn vào màn hình Chorong thấy hiện lên hai chữ "Luhan ", cô hơi bất ngờ rồi bấm nút nghe.
"Alo? Anh là Luhan?"
"Chào mỹ nữ! Em còn nhớ anh sao? Ôi anh vui quá"
"Tất nhiên là nhớ rồi, em đâu phải là con cá vàng đâu chứ!"không hiểu sao nghe giọng vui vẻ của Luhan tâm trạng của Chorong thấy khá hơn.
"Vậy thì tốt quá! Em có khoẻ không?"
"Em rất tốt, cảm ơn anh, nghe giọng anh thì có vẻ anh cũng không gặp vấn đề gì đâu nhỉ."
"Hahaha, đúng vậy anh đang rất khoẻ. À này em có nhớ còn nợ anh điều gì không, anh đang muốn gặp em đòi nợ đây. Em có phiền khi đi uống cà phê với anh một lần không?"
"A...!" Nghĩ đến Luhan tính tình hào sảng lại có vẻ không phải là người xấu huống chi cô có lỗi với người ta mà lại chưa tạ lỗi đàng hoàng, Chorong chần chừ một lát rồi lại đồng ý
"Được ạ!"
"A vậy thì tốt quá, em rảnh khi nào vậy?"
"Cuối tuần, chủ nhật em không bận gì cả."
"Uhm tốt quá chủ nhật anh cũng không bận gì. Vậy hẹn gặp em cuối tuần gặp nhau nhé!" Luhan thầm nghĩ phải dời buổi gặp bạn bè vào chủ nhật sang ngày khác.
"Vậy tạm biệt anh, cuối tuần gặp lại."
"Chào em! Anh rất mong chờ!"
Tắt máy, Chorong cảm thấy Luhan có vẻ là người thẳng thắn dễ gần nói chuyện rất hài hước, có lẽ gặp anh ấy cũng không phải là một chuyện rất tệ, cô lại nhìn ra cảnh vật ven đường nhưng tâm tình đã khá hơn một chút

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro