Chap 1
Ngô Triết Hàm thở dài nhìn về phía sau lưng mình, một chiếc xe hơi đời mới vừa rời đi, hốc mắt Ngô Triết Hàm không kiềm được mà ngấn lệ, gò má bị dòng nước trắng trong trải dài, tiếng nức nở vang vọng, mọi người xung quanh nhìn cô rồi vội vàng đi.. Ngô Triết Hàm lấy từ trong túi áo mình một hộp nhẫn đựng chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh, cô xiết chặt nó vào lòng bàn tay mình rồi điên tiết ném nó vào một xó nào đó rồi tiếp tục bước đi.
Cách đây 15 phút cô đã rất vui vẻ cầm cái nhẫn đó đưa trước mặt Tô Vãn Thanh nhưng bây giờ thì không
Ngô Triết Hàm đã đứng đợi Tô Vãn Thanh ở đó khá lâu, tầm 30 phút nàng chạy đến sau đó liền xin lỗi ríu rít.
"Không sao, em bận chị không trách"
"Hàm gọi em ra có gì không"
Ngô Triết Hàm hít một hơi thật sâu lấy tinh thần sau đó liền đem nhẫn ra trước mặt nàng, Tô Vãn Thanh ngạc nhiên nhìn nó
"Thanh nhi! Chúng ta yêu nhau đã lâu, chị muốn chúng ta bước thêm một bước chắc chắn có được không?"
Triết Hàm đã nghĩ nàng sẽ nhảy cẫng lên, vui vẻ đồng ý nhưng khi cô trao nhẫn thì nàng rút tay lại, nàng trông không giống ngày thường chút nào
"Hàm! Em đã 23 tuổi, chị 25 tuổi, chúng ta nên chín chắn hơn!"
"Chị chín chắn mới cầu hôn em đây Thanh nhi"
"Gia đình em không như chị, ba mẹ em muốn em có một gia đình êm ấm với những đứa con nhưng nhìn lại Hàm xem, Hàm có thể cho em những đứa con và một gia đình bình thường như ba mẹ em muốn không?"
Ngô Triết Hàm nghe xong câu nói, cả hai bên tai lùng bùng, đâu như bị thiên lôi váng xuống một cú đánh mà đau ê ẩm
"Thanh à.. chị có tiền tài như lũ đàn ông khác mà, chúng ta sao này nhất định hạnh phúc.. còn về con chúng ta có thể xin con nuôi hoặc dùng phương pháp tân tiến nhất "
"Thanh Thanh"
Ngô Triết Hàm ngạc nhiên khi một người đàn ông xuất hiện, anh ta mang vẻ điển trai cùng với chiếc xe của mình, chiếc xe chắc chắn không hề rẻ tiền
"Xin lỗi Hàm! Ba mẹ em chỉ có mình em, em không thể làm họ thất vọng"
Tô Vãn Thanh cúi đầu quay đi trước nỗi đau của Triết Hàm, nàng choàng tay qua cánh tay của anh ta, miệng tươi cười không dứt rồi cùng anh ta lên xe đi mất.
Hiện tại Ngô Triết Hàm đang bước vào một quán bar mà bạn cô làm chủ, quán bar lớn nhất Thượng Hải này. Ngô Triết Hàm lựa chọn một bàn trong góc, chỗ tách ra khỏi đám đông đang điên cuồng vì nhạc.
.
.
"Giai Kỳ! Bàn V.I.P số 8"
Hứa Giai Kỳ nghe lệnh liền cầ lấy khay đựng rượu đi đến bàn số 8. Hôm nay nàng nhận giúp người bạn ca đêm nay, là một nhân viên phục vụ trong quán bar
"Hàm nhi?"
Hứa Giai Kỳ khựng lại khi nhìn thấy Ngô Triết Hàm đang ngà ngà say ở bàn bên cạnh, nàng vội vàng đưa rượu cho bàn số 8 rồi ngồi xuống chỗ bên cạnh Triết Hàm. Nàng bối rối nhìn nữ nhân trước mặt, nữ nhân này vốn không quen biết mình, nàng chẳng qua chỉ đơn phương người ta 10 năm khi người ta chỉ là một nữ sinh trung học cho đến khi trở thành người phụ nữ thành đạt 25 tuổi, cho đến tận bây giờ nàng cũng chưa có can đảm thổ lộ, càng khó khăn hơn khi biết bên người ta có một cô gái có gia thế tốt của nhà họ Tô, nàng so với cô ta chưa bằng một ngó chân
"Thanh.. đừng đi mà.."
Giai Kỳ nghe rõ từng chữ phát ra từ miệng Triết Hàm vốn đã biết được chút ít chuyện, Ngô Triết Hàm là kẻ ít rượu bia, chỉ khi cần mới dùng đến nhưng hôm nay lại vừa ở một mình mà lại say không thấy đường như thế này thì chắc chắn là vừa chia tay Tô Vãn Thanh
Khó khăn lắm Giai Kỳ mới đưa Triết Hàm về đến của nhà, tay bấm mật khẩu một cách thuần thục, chính là ngày kỉ niệm yêu đương của Triết Hàm và Vãn Thanh, nàng biết vì có một lần nàng đến nhà để lấy tài liệu thì có quan sát Vãn Thanh bấm mật khẩu. Đưa Ngô Triết Hàm vào phòng ngủ sau đó đẩy lên giường, đi tìm ngay một chiếc khăn vắt qua nước ấm rồi lau sơ qua cho Triết Hàm, như vậy cơ thể sẽ thoải mái và dễ ngủ hơn
"Em có cần khổ sở như thế không Hàm nhi?"
Nàng thở dài nhìn khuôn mặt ửng hồng đamg đầy mệt mỏi mà nhíu chặt đôi mắt của mình lại
"Vãn Thanh.. em đừng đi! Ở lại với Hàm đi mà.."
Nghe những câu lẩm bẩm của Triết Hàm nàng thật sự không thể không tức giận, nàng đem tình yêu của mình đặt vào cậu nhưng cậu lại đem hết trái tim của mình cho Tô Vãn Thanh, cô ấy tốt đẹp nhưng cô ấy quá bướng bỉnh, cô ấy là con nhà giàu cho nên chuyện bướng bỉnh là bình thường nhưng so với Triết Hàm, cô ấy thật không bằng, Triết Hàm tự xây dựng sự nghiệp rồi về nhà còn nuông chiều cô ấy, Triết Hàm chắc chắn mỗi ngày đều có chút mệt nhưng không nói ra thôi
"Thanh nhi.. em về rồi"
Triết Hàm đặt tay lên khuôn mặt của Giai Kỳ, nàng giật mình muốn tránh né nhưng Triết Hàm nhanh tay hơn, cô đè nàng xuống giường lớn, không thèm màn đến sự khó chịu của người nằm dưới mà điên cuồng hôn môi. Hứa Giai Kỳ đây không phải là nụ hôn đầu nhưng nó thật sự quá lạ lẫm, Ngô Triết Hàm có kĩ thuật hôn rất tốt nhưng lúc này quá mạnh bạo, nàng cảm giác như môi mình sắp bị cắn nát, thật sự rất khó chịu
Cố kháng cự cũng không thể, Hứa Giai Kỳ đành để nữ nhân phía trên làm loạn, xem như đây là sự bù đắp cho 10 năm đơn phương của nàng dành cho cô.
...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro