- Chap 17 : Mọi chuyện bắt đầu thay đổi

Vương Nguyên khoanh tay, mặt cúi xuống gần chạm ngực, nghe thẩm vấn từ chủ tọa.

"Lí do?" Chủ tọa nghiêm ngặt nói.

"Bị cáo cần tìm đồ."

"Đồ gì?"

"Đồ quan trọng, mấy ngày không thấy, rất nhớ!"

Chủ tọa khẽ tạo đường cong hoàn hảo trên khóe môi.

"Đã thấy chưa?" Lại nghiêm mặt.

"Đã thấy!" Vương Nguyên hô rõ.

"Bị cáo đã biết tội của mình chưa?"

"Đã biết!"

"Tòa tuyên án! Bị cáo Dịch Nguyên nhận hình phạt phải ở bên đồ vật suốt cuộc đời!!!"
Trong phòng, Vương Nguyên liên tục cười gượng một cách ngu ngốc "Haha...ha..."

"Phòng tôi có vàng à?" Dịch tổng lặng lẽ lên tiếng, không khí ở đây mới âm u làm sao.

"Không có không có haha..."

"Vậy thì nhòm cái gì?"

Chẳng nhẽ lại nói : "Đại Boss à ~ em đang tìm anh đấy! Em thật sự rất nhớ anh ~"

Mới nghĩ đến đấy thôi mà máu đã không thông rồi. Thiện tai ~ Thiện tai ~

Vương Nguyên đặc biệt nghĩ ra câu này cho qua chuyện : "Em đi nhầm phòng, đúng, là nhầm phòng!"

Dám nói dối anh cơ đấy! Càng lớn em càng to gan a!

"Có nhất thiết phải chổng mông trước khi vào phòng không?" Thiên Tỉ nhíu mày.
Vương Nguyên người phát hỏa từ mông trở lên, mặt đỏ ~ ing.

"Cái...cái đó..."

"Chắc Vương Nguyên đến thăm anh thì mới thế?" Chỉ một cái nheo mắt, không khí bỗng trở nên âm u hẳn đi.

Vương Nguyên nuốt nước bọt ừng ực.

"Đúng là em đến thăm anh!"
Lần này thì đỏ từ mông xuống.

Dịch tổng lắm chiêu toàn thắng.

Vương Nguyên vẫn rón rén bên ngoài, Thiên Tỉ khó hiểu nhìn cậu.

Tại sao cậu cứ có cái cảm giác không an toàn trong phòng này thế nhỉ? Liệu vào trong rồi có ra được không?

Dịch tổng đứng dậy khỏi bàn làm việc, mạnh mẽ kéo tay cậu áp thẳng vào tường, hơi nóng phả ra từ thân thể anh khiến Vương Nguyên trở nên khó thở.

"Bỏ em ra...ưm?!"

Thiên Tỉ nhanh nhẹn chiếm lấy đôi môi hồng đào của cậu, nhấm nháp như mật ngọt. Vương Nguyên cương cứng cả người, cắn chặt răng ngăn đầu lưỡi tinh quái của anh.

Nhưng...bỏ ngay tay ra khỏi mũi em, anh bịt vào làm gì chứ?!!!

Vương Nguyên khó thở há miệng lấy hơi, lập tức Thiên Tỉ ngậm lấy cánh môi, luồn đầu lưỡi vào trong mân mê từng chiếc răng rồi quấn lấy lưỡi cậu. Vương Nguyên trong mấy giây thôi mà phải nói là không khác gì cọng bún đi, mềm oặt.

Thôi, bỏ đi ~

Mọi việc cũng qua rồi, nhắc lại làm gì nữa. Chỗ làm công sở như này, sao đại Boss có thể hạ thấp danh dự ở đây được. Ít ra cũng phải ở trên giường.

Sau vụ "bơm môi" mà có tác dụng phụ kia. Anh lập tức thả cậu ra, thở gấp. Còn Vương Nguyên thì sao? Khỏi nói cũng biết là biến thành xương khô rồi. Không thở gấp, mà phải gọi là vô cùng vô cùng gấp. Hít hà khoảng mười phút mới ổn định.
Cứ nghĩ "bữa ăn không đủ no" này sẽ làm cho đại Boss bực bội nhưng không, Vương Nguyên xin xỏ rất dễ dàng.

"Mai em sẽ đi làm lại."

"Tùy em." Một lúc sau anh mới tiếp lời. "Nhưng dù sao tiền thưởng vẫn bị cắt."

Không phải chứ ~ Cậu cố đi làm để chuộc tiền thưởng mà. Hừm, dù sao thì bây giờ nên về nhà. Cậu còn phải nấu cơm phụ Mạn Ngọc nữa chứ.

Đứng trước cửa nhà bấm dãy số quen thuộc, Vương Nguyên bỗng cảm thấy vui vui, mật khẩu do anh đặt là ngày sinh của cậu.

"Bip bip" Sao lại sai mật khẩu rồi, chẳng nhẽ cậu bấm nhầm? Lại hai tiếng đó nữa, sao thế này?

"Ting toong", Vương Nguyên buộc phải nhấn chuông cửa.

"Cạch."

"Vương Nguyên anh về rồi à? Vào nhà đi."

Thấy Vương Nguyên cứ ngơ ra nhìn bảng số, Mạn Ngọc nhiệt tình giải thích.

"A, cái này là tôi mới đổi đấy, chút nữa nói cho anh nghe nhé!"

Vào nhà rồi Vương Nguyên mới trở lại bình thường.

Để ý thì cả gian này cũng thay đổi thì phải. Giỏ đựng hoa quả của cậu không còn nữa thay vào đó là khay đựng thủy tinh. Lọ hoa cũng mất luôn. Trật tự mấy quyển sách và tạp chí trên kệ cũng thay đổi. Còn sofa... Mấy chiếc gối tựa hình đậu mầm với gấu Rilakkuma cũng không còn, đổi lại là hình một đôi trai gái chibi ôm nhau thắm thiết.

Thật sự là không còn gì liên quan đến cậu nữa.

Bước vào phòng ngủ, Vương Nguyên bàng hoàng khi đồ đạc của cậu bốc hơi không tung tích. Thay vào đó là đống mỹ phẩm và bàn trang điểm. Chỉ có vài ngày thôi mà mọi thứ đã hỗn loạn như vậy rồi, cậu là gì trong ngôi nhà này chứ?!

Mạn Ngọc bình thản đẩy xe lăn vào phòng ngủ, bắt đầu câu chuyện.

"Mấy ngày nay tôi sợ nên đã ngủ nhờ phòng anh Thiên Tỉ, có lẽ sau này sẽ ở đây luôn."

"Anh Vương Nguyên chắc cũng hết sợ ma rồi nhỉ?" Mạn Ngọc cố tỏ vẻ lo lắng mà trong lòng đang đắc ý muốn chết.

Vương Nguyên từ đầu tới cuối đều im lặng.

Nói được gì chứ, bây giờ cô ấy mời là người yêu của Thiên Tỉ, không phải cậu.

Tưởng tượng ra cảnh anh ôm cô vào lòng mà tim cậu ngứa ngáy muốn rách ra.

Từ giờ, mỗi khi đêm xuống cậu sẽ không được vòng tay nào đó bao bọc ủ ấm cho nữa.

Vương Nguyên lủi thủi sang phòng riêng dọn đồ.

-------------------------

Đang loay hoay lục lọi, bỗng từ trong thùng bay ra một khung ảnh, khung rơi nằm sấp dưới đất.

Lật khung lại, Vương Nguyên lặng đi.

Là hình Thiên Tỉ ôm hôn Mạn Ngọc giữa đồng hoa hướng dương vàng óng. Dòng biển vàng như đang tượng trưng cho tình yêu nồng nàn của bọn họ.

Mạn Ngọc từ đâu nhảy vào nói: "A! Thấy rồi, chắc nó rơi vào đây mà tôi không biết."

Vương Nguyên lặng lẽ đưa ảnh lại cho cô, tiếp tục dọn đồ một mình.

Lát sau, lại thấy Mạn Ngọc ngồi xe lăn đi vào.

"Vương Nguyên, anh uống sinh tố đi."

"Ừm."

Sao lại giống như đang thương hại thế này.

----------------------------------

Thu về, từng đợt lá thi nhau rụng xuống. Gần đây có công viên chuyên dành cho người đi bộ. Trong đó xuất hiện hai hàng cây phong thẳng tắp đều đặn, từng chiếc lá như những đốm lửa nhỏ dưới đất, làm ấm áp tâm trạng con người.

Đồ đạc của Vương Nguyên không nhiều lắm nhưng lúc xếp xong cũng đã là buổi chiều. Mạn Ngọc nhẹ nhàng đề nghị : "Anh Vương Nguyên, mình đi mua chút đồ nhé."

Vương Nguyên cảm thấy hơi đau bụng...

Chắc chỉ là dư âm của vụ ngộ độc vừa rồi thôi nhỉ...

Cậu đẩy cô đi trên nền vỉa hè, bánh xe đè lên từng chiếc lá vàng như đang đè lên tâm trạng cậu.

Cậu chọn cách này... là sai thật sao?

Ngay từ đầu anh đã không chọn nó...

Bây giờ anh ấy không thể quay lại con đường cũ được nữa... Là cậu tự ngược bản thân mình...?

Mạn Ngọc giật giật ngón tay cậu, Vương Nguyên hiểu ý dừng xe lại.

...Là cửa hàng mua đồng hồ.

"Tôi muốn mua đồng hồ cho anh ấy."

...Cậu cũng muốn.

Lượn qua lượn lại vài vòng, Mạn Ngọc nhắm được một chiếc rất đẹp. Quai đeo bằng da, mặt đồng hồ bóng loáng, xung quanh nạm thứ gì đó khiến nó thật chói lóa, thật sự... rất là hợp với anh.

Mạn Ngọc lục túi lôi ra chiếc thẻ tín dụng thật quen mắt. Cậu cũng có một cái như vậy, là Xán Liệt đưa cho lúc mới nhận làm người yêu của anh.

-------------------------------

Tối muộn, Thiên Tỉ mới về tới nhà.

Dạo này cũng không phải quá bận nhưng hình như anh đang theo một vụ nào đó thì phải. Chủ đầu tư bên đó là một nhân vật có tiếng trong giới doanh nhân, anh đương nhiên không thể lơ là.

"Ting toong."

Vương Nguyên đang hí hoáy lăn lộn trong bếp thì nghe tiếng chuông cửa, định chạy ra nhưng nào ngờ chưa kịp đến thì Mạn Ngọc đã ở đó đón Thiên Tỉ từ lúc nào.

Cô vươn tay lên đòi ôm. Thiên Tỉ cũng miễn cưỡng cúi người xuống. Mạn Ngọc bám chặt lấy cổ anh mà hôn chụt vào môi anh một cái rõ kêu. Thiên Tỉ thoáng vẻ bất ngờ. Không...phải nói là quá sửng sốt!

Đấy là mọi người không nhìn mặt Vương Nguyên thôi... chính xác là tâm hồn đang bay xa một nghìn dặm rồi.

Thấy anh đơ ra, Mạn Ngọc cười tít mắt.

"Good evening anh yêu <3"
Thiên Tỉ ngay sau đó đã gỡ tay cô ra khỏi cổ mình, đặt cô lên xe rồi đẩy vào.

Rồi anh thấy Vương Nguyên đang đứng đó.

Vương Nguyên không nói gì...

Tim anh bất giác nhói lên...

Vương Nguyên đứng trong bếp nhìn quả ớt ngọt, rồi lại nhìn xúp lơ, nhìn xúp lơ, rồi lại nhìn ớt ngọt.

Cứa một phát xuống thớt.
...Ừ, đứt tay rồi.

Máu loang ra, Vương Nguyên vẫn đứng im một chỗ.

"Vương Nguyên, em thật ngốc!"

Thiên Tỉ từ đâu bước tới, giọng nói tỏ vẻ trách móc. Nâng tay cậu lên đặt vào bồn nước rửa sạch, sau đó xát trùng, dán băng cá nhân.

...Hình như lần đứt tay trước là cậu tự làm, anh hồi đó còn kêu ngạo và sĩ diện lắm.

Mặt bỗng dưng đỏ ửng lên.

Nhưng...

"Mạn Ngọc đâu?"

"Ngủ rồi."

"..."

"Em thật sự rất ngốc."

Thiên Tỉ đưa bàn tay to lớn lên gỡ rối mái tóc bồng bềnh màu xanh rêu, định cúi xuống hôn cậu.

"Đừng làm càn." Vương Nguyên chặn tay vào miệng anh.

"Ăn chay chán lắm."

Mặt Nguyên Nguyên đỏ ~ing.

"Em nhớ không nhầm thì hôm nào anh cũng ăn thịt."

"Vương Nguyên không cho anh ăn." Thiên Tỉ nhếch khóe môi đúng kiểu "I'm a 'Damde' man".

"Anh..."

Vương Nguyên thật sự chỉ muốn cầm kéo xoẹt đầu anh đến khi trọc thì thôi. Chấm sáu chấm đen lên đầu anh rồi đăng kí gia nhập đạo Phật, để tên dê xồm này không đi dụ dỗ "con trai" nhà lành nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro