Chap 19

Cả buổi chiều không ăn gì, Jungkook bị đói tỉnh. Đầu ong ong, mắt cũng díp tịt không muốn mở, nhưng nghĩ tới việc phải đến trường để tìm Kim Taehyung tính sổ, lập tức tinh thần tỉnh táo hẳn.






Mặc đồng phục, xuống lầu ăn sáng.





Mẹ đẹp mắt lóe quang mang không rõ ràng nhìn Jungkook tủm tỉm cười không ngừng.





Chịu không nổi cách tra tấn tinh thần kiểu này, Jungkook qua loa chấm dứt bữa sáng, ngồi lên xe đến trường. May mắn hôm nay đường hôm nay thập phần thông thoáng, trình độ lái xe của bác tài xế cũng rất được.






Đến Palace, Hoseok, Jimin và Yoongi đều nhàn nhã làm việc của mình, duy độc không thấy bóng dáng của tên gây họa ngày hôm qua.






Mất mát là điều khó tránh khỏi, cố xóa bỏ cảm giác khó nói rõ trong lòng, khẽ chớp mi một cái:






"Kim Taehyung đâu rồi?"





"Jungkook hyung, Taehyung hyung hôm nay xin nghỉ." Yoongi khó có khi miệng không nhai cái gì, mà đang chăm chú nghiên cứu mô hình trong tay mình.





"Nguyên nhân?"





"Trong nhà có việc."





Trong nhà có việc? Jungkook nghiêng đầu, chả lẽ thật sự có việc sao?






Jungkook nằm dài trên sô pha, nhắm mắt lại. từ sáng nay, đầu cậu đã bắt đầu đau nhức lợi hại, nếu không phải vì tìm Kim Taehyung tính sổ, cũng sẽ không bỏ qua cảm giác choáng váng kéo tới.






"Jungkook hyung?" Hoseok nhìn sắc mặt Jungkook ửng hồng, mà trên cần cổ tuyết trắng ẩn hiện những hồng ngân không bình thường, Taehyung hyung hôm nay lại không tới trường, Jungkook hyung lại muốn tìm Taehyung hyung ấy, xem ra y tựa hồ phát sốt rồi.






Jungkook đã sắp tiến vào mộng đẹp.





"Jungkook hyung!" Hoseok đặt tay lên trán Jungkook, quả nhiên, đang định lấy di động gọi người đến thì cửa palace bị đẩy ra.





"Cậu ấy làm sao vậy?" Taehyung tối sầm mặt, cau mày, nhìn người nằm dài trên ghế thở phì phò, hai má đỏ ửng.






"Taehyung hyung, Jungkook hyung sốt rồi."





Taehyung không nói hai lời, một phen ôm lấy Jungkook, khó nén đau lòng, có lẽ việc Taehyung ôm Jungkook mà nói đã rất quen thuộc, Jungkook chuyển đầu, tự nhiên tiến sát vào trong lòng Taehyung.






Trong xe, Taehyung cũng không buông cậu ra, ôm chặt vào trong ngực, nhìn cậu ngủ yên trong lòng mình, cái mũi khó chịu, liên tục thở dốc, cái miệng nhỏ nhắn đô đô tựa như không hề cao hứng. Mái tóc mềm mại bởi vì cọ vào hắn mà có chút rối loạn.






"Hỗn đản..." Khẽ nhỏ giọng phun ra một từ, sau đó thân mình bất giác tiến sâu vào trong lòng Taehyung, hắn nhìn thấy bộ dạng đáng yêu ấy, không nhịn được vươn tay nhéo nhéo cái mũi cao cao, đừng nói Taehyung khi dễ cậu mà bởi vì thật sự hắn nhịn không được. hắn tự thấy định lực bản thân càng ngày càng kém.






"Hỗn đản...Kim Taehyung..." thanh âm nhu nhu mơ màn khiến Taehyung bật cười, ôm ôm thiên hạ trong lòng, khẽ hôn lên cái trán nóng hầm hập, Jungkook nguyên bản nhăn mi giờ giãn ra.
Xe dừng trước cửa nhà Jeon gia, mẹ đẹp đứng trước cửa cầm túi lớn túi nhỏ chuẩn bị lên xe.





"Công chúa." Taehyung lễ phép chào hỏi.





"Hyungie à~~" Kêu Taehyung nhưng mắt lại nhìn Jungkook.




"Jungkook phát sốt."





"A ~ sao lại thế ~~" vẻ mặt lo lắng





"Làm sao bây giờ? Ta vừa cho người giúp việc nghỉ rồi, ta định cùng Daddy Jeon đi du lịch."






Mẹ đẹp do dự nói: "Hyungie à ~ con có thể chăm sóc Jungkook nhà ta được không?" Hai mắt long lanh nhìn Taehyung.






"Vâng." Taehyung gật gật đầu, bế Jungkook lên phòng.






Lúc lên máy bay, mẹ đẹp ha ha ha cười to không ngớt: "Ông xã à, em có thể làm mụ phù thủy ha ha ha..." sau đó từ một nơi bí mật gần đó, hai mắt tỏa sáng.






Ông Junhyung bất đắc dĩ sủng nịnh tươi cười, bà xã của ông thật đáng yêu.  






Nyy: Tung hàng vào đêm khuya nka. Nhớ vote va cmt đầy đủ

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro