Chương 4: Kim thiếu gia hào hoa phong nhã

Tay Kim Jisoo đặt ở trên đầu gối, ngón tay níu thật chặt lấy da thịt trên đùi, muốn mượn đau đớn trên đùi hóa giải đau đớn trong lòng. Một tiếng lo lắng kia của Lee Dong Hae lọt vào trong tai cô, Kim Jisoo chỉ cảm thấy lòng chua xót vô cùng, trong nháy mắt lại muốn rơi nước mắt.

Giờ phút này cô mới thật sự tin tưởng, bọn họ đã kết thúc.

Sau này, sự dịu dàng của hắn, cũng sẽ không tiếp tục dành cho cô.

"Chị, đúng là chị thật rồi!" Kim Ae Ri đã đi tới bên cạnh Kim Jisoo, nhẹ nhàng nói với cô: "Tại sao chị ngồi một mình ở đây? Chị có đi cùng với bạn không? Dong Hae mới vừa vào công ty, mọi người nói muốn ăn mừng anh ấy, em vốn là không muốn tham gia, nhưng mà Dong Hae nói muốn cùng nhau chia sẻ niềm vui này, em cũng không thể làm gì khác hơn là đồng ý. Nhưng mà trong kia trừ Areum ra, em không quen biết ai hết, bây giờ có thể gặp được chị, em thật sự rất vui mừng! Nếu không chị đi cùng tụi em đi, em cũng sẽ có thêm một người quen. Hơn nữa chị em chúng ta đã lâu không gặp, em có rất nhiều chuyện muốn nói với chị đó! Chị, chị thấy có được hay không?"

Im lặng.

Kim Jisoo cũng không quay đầu lại, để tùy cô ta tự biên tự diễn.

Vừa vặn đoàn người Lee Dong Hae cũng tới, Kang Areum vừa nhìn thấy Kim Jisoo, lửa giận lập tức xông lên cao " Cô ta tại sao cũng ở đây? Này, không phải cô là biết hôm nay anh Dong Hae muốn dẫn chúng ta tới đây chơi cho nên mới cố ý chờ ở đây chứ? Chẳng lẽ cô còn muốn cướp Dong Hae từ tay chị Ae Ri hay sao? Cô tại sao lại không biết xấu hổ như vậy, anh Dong Hae cũng không thích cô, cô còn mặt dày mày dạn quấn lấy, tiêu chuẩn của thành giải trí Thánh Y này từ khi nào thì trở nên thấp như vậy rồi hả ? Cái thứ như vậy mà cũng có thể tùy tiện cho vào sao."

"Areum, đừng nói như vậy, chị ấy không phải là người như thế." Kim Ae Ri đúng lúc ra mặt bảo vệ Kim Jisoo, thể hiện trọn vẹn sự trong sáng thiện lương của cô ta.

Lee Dong Hae trìu mến nhìn cô ta, bao bàn tay nhỏ nhắn của Kim Ae Ri trong lòng bàn tay mình, Kang Areum vội vàng nói: "Chị Ae Ri, chị không cần lúc nào cũng nói giúp cho cô ta, cái loại đàn bà này căn bản chỉ là đang lừa chị, tại sao chị vẫn ngây thơ tin tưởng cô ta như thế! Cô ta chính là ỷ vào sự ngây thơ này mới dám khi dễ chị như vậy, còn vọng tưởng có thể đoạt anh Dong Hae từ tay chị, chị nhất định không thể tiếp tục dung túng cô ta nữa."

Kang Areum sợ Kim Ae Ri không tin mình, chỉ vào Kim Jisoo, hất cằm lên, ác ý nói: "Này, tại sao cô không lên tiếng hả? Bị tôi nói trúng tim đen rồi chứ gì?"

Kang Areum có tính cách trẻ con, một khi đã nắm thì sẽ không buông, hơn nữa âm thanh của cô ta lại lớn, không ít người nhìn sang, Kim Jisoo lần nữa cảm nhận được tất cả ánh mắt đều hướng vào trên người cô, thỉnh thoảng còn chỉ chỉ chõ chõ, cô cảm thấy lưng như bị kim chích.

Cô biết là sẽ xuất hiện tình huống như thế mới không muốn đối diện bọn họ, khuôn mặt Kim Ae Ri dối trá, miệng Kang Areum đầy gai, cô sợ nhất là gặp phải người như vậy, nên cũng không có tinh lực tranh cãi với họ.

Kim Jisoo nắm chặt tay, đứng dậy, Kang Areum đang đứng đối diện cô, mắt đối mắt, tất cả mọi người nín thở nhìn chăm chú, muốn biết cô sẽ có phản ứng gì.

Mà cũng trong lúc đó, bên trong một phòng ở lầu hai của thành giải trí Thánh Y.

Có mấy người nam nữ ngồi ở trên ghế salon, nam mang giày Tây, nữ mặc quần áo hở hang, nhất là cái thứ mềm mại kia, cảm giác như là muốn phá áo bật ra, khiến con mắt mấy tên thanh niên cũng muốn lòi ra ngoài.

Thật là đã con mắt!

Trong đó chỉ có một người là ngoại lệ, anh ta chỉ lẳng lặng ngồi ở đó, trên gương mặt trắng như ngọc mang theo ý cười nhợt nhạt, thường thì có rất ít đàn ông da trắng được như vậy, giống như một viên trân châu trong suốt, óng ánh, tỏa ra ánh sáng lấp lánh. Tóc của anh đen nhánh, cắt kiểu tóc đang thịnh hành nhất hiện nay, gương mặt đó, nói là kiệt tác tốt nhất của Thượng Đế cũng không quá đáng. Hình dáng của anh cực kỳ dịu dàng, sống mũi cao thẳng, khuôn môi tuyệt đẹp, chỉ có cặp mắt kia, đen nhánh thâm thúy, mang theo một loại thăm thẳm cao thâm, rồi lại mị hoặc mười phần. Nhìn từ xa, trên người của anh giống như có một loại khí chất kiên cường chính trực, nhưng đó cũng không phải là người dễ dàng cho người ta đến gần. Cho dù là anh đang cong khóe môi thì cũng chỉ lộ ra một chút thâm ý, không người nào có thể hiểu rõ anh.

Anh giống như thiên thần thượng cổ trong thần thoại, hoàn mỹ, lại xa vời không thể với.

Một người đàn ông vừa ngồi xuống bên cạnh vừa nhìn sắc mặt của anh, cẩn thận từng li từng tí nói: "Kim thiếu gia, ngài nhìn chuyện kia xem, ngài cảm thấy như thế nào?"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro